THÔNG BÁO TẠM NGỪNG EDIT

Chắc cũng có vài nàng biết là dạo này ta ít ra chương mới là vì đang bận ôn thi r hén. Hiện tại thì qua 2 tuần nữa là ta phải thi xuyên suốt luôn rồi, nên ta sẽ tạm dừng tới khoảng giữa tháng 5 luôn nha. Do đó từ giờ tới lúc ấy ta sẽ không up thêm được chương nào hết á, ta báo để mọi người biết luôn nha~ 0v0

Chương 1 – MTTSCPKDTN

Nhằm chúc mừng sự kiện đã lấp xong hố Tiểu Vũ Trụ, ta đặc biệt khai trương bộ này để ăn mừng đây chúc mừng 

Vì sẽ tập trung làm 3 bộ còn lại trước nên phải lâu lâu bộ này mới có 1 chương mới nhe, à mà đặc biệt trong bộ này ta sẽ làm thêm mục spoil, kích thích mọi người chơi cho vui chảy nước miếng

Hết tuần rồi nên ta lại lặn tiếp đây, mọi người đọc truyện vui vẻ moaz moaz

☆, 1• Mẹ kế để cậu chết đi

03a42c4b09739b1c94344ab59269806e

 

“A ——” Dịch An Thần hét thảm một tiếng, nhất thời cả người đổ mồ hôi lạnh nhễ nhại, mấy con tang thi đã vọt tới trước mặt cậu, không chút khách khí xé rách thân thể cậu chia nhau ăn, đau đớn kịch liệt, khiến cho thần trí của cậu có chút hoảng hốt.

 

Đây là mình… Sắp chết phải không?

 

Lại một trận đau nhức kéo tới cuốn đi toàn bộ tâm trí của An Thần, đau đớn bén nhọn, tràn ngập mỗi một chỗ trong đại não của cậu.

 

Cậu nỗ lực duỗi cánh tay, bò về phía trước, muốn tránh thoát đám tang thi đang vây quét kia, nhưng hết thảy đều chỉ là phí công vô ích, là một người bình thường, lực lượng của cậu còn kém tang thi nhiều lắm.

 

Nếu như nơi này có một cái gương, An Thần sẽ lập tức phát hiện ra, hầu như phần thân dưới của cậu đã thấm đầy máu, một chân sớm đã bị gặm ăn hầu như không còn.

 

Phải chết rồi sao… Mặc dù còn đang bò, nhưng cậu lại cảm nhận sâu sắc được cảm giác trên người đang dần dần trở nên chết lặng, trải qua huấn luyện lâu dài của gia tộc nói cho cậu biết, đây không phải là một điềm báo tốt.

 

Bất quá, loại người chỉ biết cản trở người khác như cậu đây, được chết như vầy xem như cũng không tồi đi, tựa như Hạo Nam đã từng nói, cậu sống bất quá cũng chỉ là nỗi sỉ nhục của gia tộc mà thôi.

 

Huống chi, nếu như không phải do yêu cầu quá phận của cậu, cũng sẽ không bị hãm hại đến tận tình cảnh này, đại ca Dịch Hạo Thiên cũng sẽ không vì bảo vệ cậu, mà bị tang thi quào trầy, hiện tại sống chết chưa rõ!

 

 

Vì sao, rõ ràng nhìn thấy Dịch Hạo Thiên vừa mới tìm đến, bởi vì bôn ba mà khiến cho anh mệt mỏi bất kham, chính cậu vẫn còn muốn anh hỗ trợ chiếu cố bạn học của mình?

 

Vì sao, biết rất rõ ràng rằng đã rất khó để tìm được thức ăn, cậu còn muốn dùng thức ăn thật vật vã mà Dịch Hạo Thiên mới kiếm về được, phân cho đám bạn học kia, nhưng căn bản cũng không có nghĩ tới Dịch Hạo Thiên đã ăn hay chưa!?

 

Vào thời điểm chờ cứu viện, mỗi đêm Dịch Hạo Thiên sẽ gác đêm vì An Thần, ban ngày giấu cậu vào một địa phương an toàn, còn chính mình thì đi ra ngoài tìm thức ăn.

 

Thế nhưng, An Thần lại bởi vì một câu kích thích là “kẻ bất lực” của đám bạn, liền thế nào cũng không chịu ngồi đợi nữa. Chỉ là cậu không thể ngờ tới, đám bạn học ra vẻ đạo mạo kia, thật ra là để phòng ngừa Dịch Hạo Thiên trữ hàng riêng, cố ý tìm cơ hội để cả bọn cùng đi mà thôi.

 

Giữa lúc Dịch Hạo Thiên chém giết tang thi, đồng thời còn phải phân tâm chiếu cố An Thần, sau cùng bởi vì An Khinh Nhiễm sơ sẩy đi trêu chọc tang, vậy mà đẩy An Thần đang ở phía sau vào đàn tang thi.

 

Hầu như trong nháy mắt Dịch Hạo Thiên liền vọt tới, mặc dù anh thức tỉnh chính là hệ lôi điện cường đại nhất, nhưng mấy ngày nay do sự mệt nhọc và cơn đói mãnh liệt đã ảnh hưởng đến tốc độ của anh, cuối cùng chính là vào thời điểm bảo vệ An Thần, anh liền bị thương.

 

Cho đến đợt cửu tử nhất sinh cuối cùng, Dịch Hạo Thiên vẫn là kéo An Thần còn đang ở trong miệng tang thi chạy thoát.

 

Trước giờ An Thần chưa từng thấy qua thời điểm đại ca nhà mình chật vật như vậy.

 

Dịch Hạo Thiên là một tồn tại cường đại, anh với tư cách là người kế thừa gia tộc, trời sinh liền có khí tràng cùng khí thế cường giả trên cao nhìn xuống.

 

Anh lạnh lùng, nghiêm túc, ăn nói thận trọng, phảng phất như sông băng ở cực bắc qua ngàn năm vẫn chưa từng thay đổi, không chỉ có mặt ngoài, mà ngay cả tâm cũng là như vậy, người có thể được anh công nhận, chỉ có thể là cường giả.

 

Thế nhưng Dịch Hạo Thiên lại quá cưng chiều cái người đệ đệ là cậu đây, mặc dù anh cũng chưa từng nói qua lời ôn hòa gì, tuy rằng vẫn giữ khuôn mặt băng sơn trước sau như một, nhưng hầu như chưa bao giờ Dịch Hạo Thiên cự tuyệt bất cứ yêu cầu nào của cậu cả, thậm chí vào lúc đối mặt với cậu, thái độ cũng sẽ trở nên mềm hoá hơn rất nhiều.

 

An Thần biết, nếu như không phải bởi vì mình, căn bản Dịch Hạo Thiên sẽ không quản đến sự sống chết của đám bạn học kia.

 

Loại đối đãi khác nhau trần trụi này, từng khiến cho tiểu đệ Dịch Hạo Nam vạn phần đố kị, hôm nay, lại trở thành bùa đòi mạng Dịch Hạo Thiên.

 

Bởi vì, An Thần quá yếu.

 

Là con của Dịch gia, cậu lại có thể chất phế sài (tàn phế, vô dụng) [vì không tìm được từ nào sát nghĩa nhất nên ta sẽ để nguyên gốc Hán Việt nhá] không giống bọn họ, dùng cách nói của Hạo Nam thì chính là, sống quá lãng phí, chỉ khiến cho người khác bị cản trở.

 

Mà bây giờ, cái người bị cản trở kia, chính là đại ca của mình —— Dịch Hạo Thiên.

 

An Thần đã không còn khí lực để giãy dụa nữa rồi, cậu xụi lơ quỳ rạp xuống mặt đất, sắc mặt tái nhợt mà yếu đuối. Sau khi Dịch Hạo Thiên bị tang thi quào trầy, được An Thần sắp xếp ở lại chỗ nghỉ ngơi của công nhân trong công trường cách siêu thị này không xa.

 

Khi đó, Dịch Hạo Thiên đã bắt đầu nóng rần lên, thế nhưng trước khi hôn mê, anh vẫn không quên khóa mình lại ở trong phòng, còn đưa cho An Thần một khẩu súng.

 

Cậu vẫn còn nhớ rõ câu cuối cùng mà Dịch Hạo Thiên đã nói, đừng tin bất kỳ kẻ nào, ở chỗ này chờ bọn Dịch Hạo Nam đến, cùng với bắn chết anh khi anh hóa thành tang thi.

 

Thế nhưng cậu lại không nghe lời, cậu không muốn tin tưởng, đại ca vẫn luôn cường đại của chính mình, cứ như vậy mà chờ chết ở trong phòng, thậm chí cậu còn có thể tưởng tượng ra, sau khi Dịch Hạo Nam chạy tới, sẽ dùng ánh mắt gì để nhìn về phía cậu —— đó là một ánh mắt khinh bỉ đến mức ngay cả rác rưởi cũng không bằng.

 

Cho nên, cậu đã phá vỡ khóa của Dịch Hạo Thiên lưu lại trong căn phòng này, lấy ra tất cả số thức ăn mà mình đang có, đều đặt bên cạnh đầu giường của đại ca bị hôn mê đang nằm trên đó. Lúc An Thần muốn dùng nước lạnh giúp đại ca hạ nhiệt, cậu mới ý thức tới việc, cái chỗ này ngay cả hệ thống cung cấp nước uống cơ bản cũng không có.

 

Rơi vào đường cùng, cậu cầm lấy súng đi tới siêu thị này, nào có ai ngờ, đây cũng chính là nơi cậu chôn thân.

 

An Thần hé hé môi, cậu còn chưa muốn chết a…

 

Cậu còn muốn tự mình nói một tiếng với Dịch Hạo Thiên, xin lỗi!

 

Xin lỗi, ca, em không nên đơn thuần như vậy, lại ích kỷ như vậy, chỉ biết nhận lợi ích từ anh, lại chưa bao giờ nghĩ tới những điều đó có đáng giá hay không!

 

Xin lỗi, ca, em không nên tin tưởng người khác, để rồi lại đẩy anh ra ngoài, làm hại chúng ta lưu lạc tới mức anh em không đồng lòng.

 

Xin lỗi, ca, là do sự tùy hứng của em đã hại anh!

 

Nếu như có kiếp sau, nếu như có kiếp sau… Chúng ta đừng là anh em của nhau nữa đi… Em không xứng!

 

Trăn trối trước khi chết, An Thần chậm rãi nâng lên cánh tay phải hầu như đã mất đi tri giác, súng mà đại ca cho cậu, may là cậu vẫn chưa đánh mất.

 

Buồn cười chính là Dịch Hạo Thiên lưu nó cho cậu để tự bảo vệ bản thân, nhưng vào thời điểm hiện tại, cậu lại chỉ có thể dùng khẩu súng này để tự sát, cho dù là chết, tuyệt đối cậu cũng sẽ không để chính mình biến thành cái loại quái vậy này, tuyệt đối sẽ không!

 

Chậm rãi đặt họng súng tại nguyệt thái dương, chỉ còn lại 2 con tang thi đang vây quanh cậu, nhưng do không có tư duy nên bọn chúng không biết được An Thần muốn làm cái gì, bọn chúng chỉ đang tập trung xé rách quần áo trên người thức ăn mà thôi, sau đó dùng một móng vuốt cong vào phần bụng mềm mại của cậu.

 

Tiếng súng vang lên, sinh mệnh đã bước tới điểm cuối, phía trước sẽ mãi là màn đêm tăm tối. Sau cùng, An Thần vì muốn đi ra ngoài tìm nước, nhưng đã không thể nào trở lại bên người Dịch Hạo Thiên được nữa.

 

Theo cánh tay của An Thần vô lực rũ xuống, mặt dây chuyền vẫn luôn treo trên cổ của cậu, bỗng nhiên lóe lên một cái, phảng phất cứ như ảo giác thoáng qua, không có bất kỳ người nào phát hiện, trên thực tế thì, ở đây cũng chỉ có tang thi mà thôi, bất quá bọn chúng tuy có mắt nhưng mà lại như vô dụng, cho nên cũng không phát hiện ra được cái gì.

 

Chỉ là An Thần không bao giờ ngờ tới, chưa tới 10 phút sau khi cậu chết, có một nhóm người vội vã vọt vào như đang đi cướp bóc, tang thi vừa ngửi được mùi huyết dịch tươi mới, lập tức vui sướng phát ra tiếng kêu ngao ngao rồi phóng tới.

 

Nếu như gặp phải người bình thường, có lẽ nên nói là người tiến hóa bình thường và người dị năng mà nói thì, có thể tiếng kêu của bọn chúng sẽ làm cho đối phương thấy sợ hãi, tuy rằng hiện tại mấy con tang thi kia cũng không lợi hại gì cho cam, thế nhưng, có thể trong thoáng chốc thích ứng với sự tồn tại của những con quái vật này cũng không phải là một chuyện dễ dàng.

 

Nhưng không nghi ngờ gì, hôm nay mấy con tang thi kia rất không may mắn. Đám người đang xông vào kia, không nói tới việc tất cả đều là người dị năng, mà bọn họ còn là người cản giết người, phật cản giết phật, chưa bao giờ biết chùn bước.

 

Con tang thi bị đánh đến tứ chi bay loạn kia gào lên một câu cực kỳ bi phẫn a, hiện tại mới chỉ bắt đầu mạt thế đó có được hay không, có cần phải hung tàn tới cái mức độ này hay không a ~ vừa mới bắt đầu mà nhân loại đã hung tàn thành cái loại này rồi, như vậy muốn đám tang thi chúng nó lăn lộn thế nào được a, đây không phải là đang hãm hại tang thi hay sao, nào còn có cái ếu gì gọi là tang thi quyền nữa a!!! ủy khuất

 

Bất quá cũng không có ai rảnh rỗi đi quản suy nghĩ của đám tang thi này, bọn họ nên giết thì giết, nên đá thì đá, nên chém thì chém.

 

Xông vào cũng không phải là ai khác, chính là người mà khi An Thần sắp chết cũng không quên nhắc tới vài câu, đại ca Dịch Hạo Thiên cùng tam đệ Dịch Hạo Nam, còn có hai tiểu trúc mã của đại ca cậu —— Đường Văn Triết và Tào Tư Viễn.

 

“Thực sự ở chỗ này sao?” Dịch Hạo Nam không khỏi nhíu chặt vùng chung quanh lông mày, trong lòng hắn có một loại dự cảm rất không tốt, đó là làm anh em, cảm giác này sẽ được truyền đến một cách tự nhiên thông qua huyết thống.

 

Nhìn thoáng qua bóng lưng cứng ngắc của đại ca, Hạo Nam rất chắc chắn, nhất định đại ca cũng có cảm giác giống với hắn.

 

“Căn cứ vào cảm giác lúc Hạo ca hôn mê, cùng với tình trạng ở chung quanh đây, chính là cái siêu thị này có khả năng lớn nhất.” Đường Văn Triết đẩy kính mắt một cái, không hề áp lực chém đứt một cánh tay của con tang thi, bình tĩnh mà nói.

 

“Thế nhưng…” Dịch Hạo Nam há há miệng, bỗng nhiên lại khép lại, hắn vừa định nói rằng, hắn không cảm nhận được khí tức của sự sống ở nơi này, thế nhưng… đây là sự thật mà hắn không nguyện ý thừa nhận, càng không phải là hiện thực mà đại ca có khả năng tiếp nhận được.

 

Từ đầu tới cuối, Dịch Hạo Thiên cũng chưa từng nói qua một câu, nhưng theo khí áp từ từ giảm xuống này, thời thời khắc khắc đều đang nhắc nhở bọn họ, hiện tại, tâm tình của Dịch Hạo Thiên rất không xong!

 

Cách đây không lâu, bọn họ phải trải qua nhiều đoạn đường trắc trở, rốt cuộc cũng biết được tung tích của Dịch Hạo Thiên cùng Dịch An Thần, thế nhưng khi bọn họ chạy tới phòng nghỉ, lại chỉ nhìn thấy Dịch Hạo Thiên đang nằm ngủ ở trên giường [?].

 

Không đợi bọn họ tới gần, bỗng nhiên Dịch Hạo Thiên đã mở mắt ra rồi ngồi dậy, khi thấy bọn họ thì việc đầu tiên anh làm chính là hỏi thăm tung tích của Dịch An Thần.

 

Vào một khắc kia, Dịch Hạo Nam thừa nhận, mình là đố kị, vô cùng vô cùng đố kị! Vì sao cái người phế sài kia luôn luôn chiếm được tầm nhìn của đại ca, mà mặc kệ cho bản thân mình có bao nhiêu ưu tú, cũng vĩnh viễn không nhận được bất kỳ sự khen ngợi nào từ anh.

 

Nhưng cái loại tâm tình này, cũng chỉ liên tục duy trì cho tới khi hắn biết An Thần đi ra ngoài một mình mà còn chưa có trở về, là đệ đệ của Dịch An Thần, hắn biết rất rõ nhị ca mình có bao nhiêu phân lượng, chỉ cần gặp hơn năm con tang thi, chính là chỉ có một con đường chết.

 

Trong siêu thị có rất nhiều tang thi, nhất thời cũng đánh không xong, nhưng là vẫn không nhìn thấy bóng dáng của An Thần.

 

Bất kể là Dịch Hạo Nam hay Đường Văn Triết đều biết, trải qua thời gian càng lâu, kỳ thực tin xấu càng thêm rõ ràng, bọn họ tình nguyện cho rằng dự đoán của mình sai lầm rồi, căn bản là An Thần cũng không có tới siêu thị này đi.

 

“Đại ca, nghỉ ngơi một chút đi.”

 

“Đúng vậy a, Hạo ca, cậu vừa tỉnh lại, vốn dĩ thể lực cũng không thể chống đỡ được bao lâu đâu.” Đường Văn Triết cũng lên tiếng khuyên nhủ.

 

Dịch Hạo Thiên quay đầu lại lạnh lùng liếc nhìn bọn họ, rõ ràng khuôn mặt không lãnh khốc giống với ngày thường, lại đồng thời khiến cho hai người âm thầm giật mình.

 

Ánh mắt kia… Phảng phất như đang nhìn vật chết vậy, không có chút độ ấm nào cả, bọn họ đều không hẹn mà cùng ý thức được, nhất định Dịch An Thần phải sống, bằng không…

 

Nhưng mà sự thực luôn luôn khiến cho người khác thất vọng.

 

Người thứ nhất phát hiện ra thi thể của Dịch An Thần, là Tào Tư Viễn. Trong lúc nhất thời hắn cứ như vậy mà đứng sững sờ ở trước quầy thu ngân, ngay cả khi có một con tang thi ngang nhiên tiến lại đang chuẩn bị cắn lấy hắn thì hắn vẫn như cũ không có chú ý tới.

 

Trong đám họ ngoại trừ Dịch Hạo Thiên ra, người có quan hệ tốt nhất với An Thần chính là Tào Tư Viễn. Từ nhỏ tính cách của hắn đã cường hãn, lớn lên lại mang theo một khuôn mặt baby vô cùng có tính lừa dối, cả ngày cứ cười tủm tỉm, ngay cả mắt đều nhìn không thấy.

 

Mà bây giờ, dù thế nào hắn cũng không cười nổi, trong đôi mắt đang trừng lớn kia thoáng chốc được lắp đầy bởi sự bi thương, An Thần cứ như vậy mà nằm ở nơi đó, vô cùng thê thảm mà nằm ở nơi đó, toàn thân đều là huyết nhục mơ hồ.

 

Còn có một con tang thi đang ngồi chồm hổm ở một bên, nhai nhai…

 

“Tư Viễn, cậu còn đứng đó làm gì!!!” Đường Văn Triết bất mãn giúp hắn dùng một cước đá văng con tang thi đang định thừa dịp loạn lạc mà vươn móng vuốt ra.

 

Chợt nghe, Tào Tư Viễn luôn luôn ôn hòa bình tĩnh, bỗng nhiên bi phẫn gào lên một tiếng, phảng phất như một cơn gió, không quan tâm đến mọi thứ liền xông ra ngoài.

 

“An Thần!!!”

 

Bỗng chốc hô hấp của ba người còn lại cũng bị kiềm hãm, Dịch Hạo Thiên xẹt qua trước mặt mọi người nhanh như một tia chớp, Tào Tư Viễn vừa mới đạp bay một con tang thi đang tham ăn, xong rồi hắn liền nhanh chóng chạy tới trước mặt của An Thần…

 

Đập vào mắt, là một thi thể ăn mặc giống như An Thần, đã bị tang thi nuốt chửng mất phân nửa.

 

Chỉ có chiếc vòng cổ làm bằng ngọc lục bích tuột xuống ở một bên cổ, đã nhắc nhở Dịch Hạo Thiên, đó chính là đệ đệ của anh, là An Thần đã đi ra ngoài tìm nước về cho anh.

 

 

Trầm mặc, an tĩnh, đã không đủ để hình dung bầu không khí quỷ dị hiện tại, tựa hồ ngay cả tang thi đều bị uy áp kiềm nén, mơ hồ, giận dữ, khủng bố trên người Dịch Hạo Thiên lây nhiễm nên không dám tiến lên.

 

“Tiểu Thần?” Dịch Hạo Thiên chậm rãi vươn tay ra, run rẩy, dịu dàng, chạm vào khuôn mặt nhỏ nhắn, bởi vì bị mất quá nhiều máu, đã trở nên trắng bệch trắng bệch.

 

“Tiểu Thần…” Anh nhẹ giọng gọi tên, thanh âm khàn khàn, lại lộ ra ôn nhu rõ ràng, phảng phất như người trước mắt này chỉ đang nằm ngủ mà thôi, ngủ đến mức an tĩnh, dường như chỉ cần không cẩn thận một chút thôi sẽ khiến cậu tỉnh lại.

 

“Tiểu, Thần…” Anh chật vật phun ra hai tiếng này, hình như chỉ trong thoáng chốc không khí bên trong phổi đã bị rút cạn, khiến anh thống khổ đến mức vô pháp hô hấp.

 

Bất kể Đường Văn Triết hay Tào Tư Viễn đều biết, giờ này khắc này, nam nhân ở trước mặt bọn họ đây, đang đứng sát biên giới của sự sụp đổ!!! Bởi vì bọn họ rất rõ ràng, Dịch An Thần đối với Dịch Hạo Thiên mà nói, cũng không chỉ đơn giản như một người đệ đệ bình thường đâu.

 

Dịch Hạo Thiên tự phụ mà cường đại, thứ gì anh muốn có, liền tuyệt đối không từ thủ đoạn mà đoạt lấy, chuyện anh muốn làm, liền tuyệt đối không tiếc bất cứ thứ gì mà làm ra.

 

Thế nhưng, giờ này khắc này, người mà anh âm thầm chôn giấu dưới đáy lòng, phát thệ phải dùng cả đời này để bảo vệ, vào lúc mạt thế vừa mới bắt đầu, liền nằm ở trước mặt của anh, biến thành một thi thể lạnh như băng.

 

Tiểu Thần, đừng dọa ca ca mà, em tỉnh tỉnh lại đi có được hay không?

 

Tiểu Thần, sau này tất cả mọi chuyện ca ca đều nghe theo em, em tỉnh tỉnh lại đi có được hay không?

 

Tiểu Thần, ca ca không thích trò đùa này đâu, em tỉnh tỉnh lại đi có được hay không?

 

Tiểu Thần, kỳ thực em chỉ là đang ngủ thôi có phải không, chỉ là quá mệt mỏi thôi có phải không, chỉ là đang sinh khí thôi có phải không… Chỉ là…

 

Chỉ là…

 

“Không có khả năng!!!”

 

Vang lên một tiếng gầm đầy phẫn nộ, bỗng nhiên Dịch Hạo Thiên được chấn tỉnh lại, anh quay đầu nhìn về phía Dịch Hạo Nam, ánh mắt băng lãnh thấu xương. Anh biết, sở dĩ Tiểu Thần sẽ chạy đến đây, là bởi vì em ấy đã cãi nhau với Hạo Nam, thế nhưng khi đó, ai cũng sẽ không ngờ tới, vào ngày hôm sau lại chính là mạt thế.

 

“Không thể nào, không thể nào, không thể nào…” Phảng phất như đầu óc Dịch Hạo Nam đang bị mê muội, hắn liều mạng lắc đầu.

 

Hắn không tin, hắn không tin cái người ca ca cả ngày chỉ biết cãi nhau với hắn kia, cứ như vậy mà chết đi; hắn không tin, hắn không tin cư nhiên An Thần sẽ dễ dàng chết đi như vậy.

 

Rõ ràng, bọn họ còn chưa có tranh luận ra ai có thể thăng cấp trong game trước mà; rõ ràng, bọn họ đã từng hẹn nhau lần sau sẽ đi đến Tokyo, cùng nhau so tài một lần tại hiện trường mà; rõ ràng, bọn họ còn chưa có xác định ra được ở trong lòng đại ca và cha mẹ ai mới là người quan trọng hơn mà…

 

Quá giảo hoạt a, An Thần anh quá giảo hoạt a, dùng phương pháp như vậy để giải quyết mọi chuyện mà coi được hay sao!!!

 

… Chính bản thân Hạo Nam cũng ngờ tới, vậy mà lại có một ngày, hắn sẽ gào khóc vì người nhị ca mình đã từng xem thường nhất.

 

Hắn cũng không có chán ghét An Thần, chỉ là đối với người anh chỉ chênh lệch mình có 1 tuổi này, hết lần này tới lần khác còn có sở thích đều cực kỳ tương tự chính mình, cho nên hắn mới nảy sinh cảm giác muốn chống đối mà thôi.

 

Sở dĩ cho rằng anh mình rất phế sài, bất quá là bởi vì, hắn luôn dựa theo thói quen so sánh với đại ca, với Dịch gia mà thôi. Trên thực tế, nếu như đặt thực lực của An Thần vào trong đám người bình thường, vẫn là tương đối không tồi chút nào.

 

Bất quá những lời nói thật lòng đó, trước đây hắn chưa từng nói qua, về sau cho dù là có muốn nói, thì vĩnh viễn An Thần cũng đã không còn nghe được nữa rồi…

 

Hắn nhìn đại ca lẳng lặng tháo xuống chiếc vòng cổ của An Thần, nhìn đại ca yên lặng mơn trớn vết thương do đạn bắn để lại trên trán An Thần, nhìn đại ca chậm rãi ôm lấy phần thi thể còn sót lại của An Thần… Nước mắt của hắn cũng đã không thể nào kiềm nén lại được nữa, dường như nó đang muốn chảy hết toàn bộ nước mắt của cả đời này ra vậy.

 

Trong nháy mắt đại ca quay đầu lại kia, hắn ý thức được, người đại ca Dịch Hạo Thiên mà trước đây hắn từng nhận thức, đã không còn tồn tại nữa rồi!

 


 

Spoil: Trong không khí truyền đến một trận âm khí quỷ dị, cậu không khỏi rùng mình một cái, lúc này An Thần mới ý thức được, địa phương mà mình đang nằm không chỉ đặc biệt lạnh lẽo, lại còn đặc biệt an tĩnh, chỉ có một mảnh trầm trầm tĩnh mịch, cực kỳ giống với bãi tha ma.

 

Phiên ngoại 4.3 – TVTĐNMSH

3, Kịch truyền thanh cùng quà sinh nhật

2dc5b323bc44c63c6945b6f0350b07e9

Tác phẩm tiêu biểu 《 Tận Thế 》 của Trắc Thành Phong được chuyển thành kịch truyền thanh chính thức bắt đầu chiêu mộ.

 

Là tác phẩm mà Vương Tiểu Vũ thích nhất nhất, một khắc kia khi nhìn đến bài post, trong nháy mắt cậu liền hăng máu gà lên. bong bóng hường phấn

 

Nhịn không được dùng một mã giáp hưởng ứng lệnh triệu tập trang trí, thành công âm thầm tiến vào tổ kịch, còn được nhiệt tình hoan nghênh.

 

Thường ngày vây xem thảo luận trong tổ kịch rồi còn một phen lướt qua diễn đàn, Vương Tiểu Vũ cũng có chút khái niệm đối với việc như thế nào để làm thành kịch truyền thanh.

 

Từng bước làm ra bộ kịch, bỗng nhiên có một ngày, kế hoạch đại nhân trong tổ kịch kêu gào thảm thiết.

 

“A a a a! Tiểu thụ CP phụ lui giới rồi! Kêu tớ lại đi tìm người một lần nữa! Điên rồi! Chỉ còn thiếu âm thô của cậu ta thôi a a a! Bọn tớ định phát hành cùng ngày với sinh nhật của đại thần a a a! Hiện tại kêu tớ đi đâu tìm người đây! khóc ròng ”

 

Sinh nhật của học trưởng là vào tháng sau, Vương Tiểu Vũ đã nghĩ xong quà sinh nhật rồi.

 

Nhìn thấy bộ dáng khổ bức của người nọ, Vương Tiểu Vũ cảm thán, các fan thật là có tâm tư, bọn họ dụng tâm thế này, cậu nhịn không được chạy đi chat riêng với cô ấy.

 

“Nếu không… Để tớ thử xem, nếu cậu thấy thích hợp thì dùng tớ đi, không thôi hãy đi tìm người khác.”

 

“!! Trang trí đại nhân! Cậu là nam!?”

 

Vẻ mặt Vương Tiểu Vũ hắc tuyến.

 

Thử âm nửa ngày bên YY, kế hoạch và đạo diễn hệt như nhặt được trân bảo, cứ như vậy Vương Tiểu Vũ liền biến thành trang trí + thụ phụ.

 

Để thu âm được hiệu quả, Vương Tiểu Vũ còn đặc biệt đi mua riêng một cái mic mới.

 

Đương nhiên hành động của cậu không qua mắt được Chu Phong.

 

Thời điểm anh nghe cậu nói muốn phối âm cho nhân vật của mình, Chu Phong có chút cảm động, bất quá rất nhanh, liền hối hận.

 

Đến tột cùng trước đây mình uống lộn thuốc gì mà lại viết H văn vậy trời? chảy mồ hôi hột

 

Sát vách truyền tới từng đợt rên rỉ, khiến Chu Phong có chút khó tiêu, càng khiến người khác thổ huyết chính là, thời điểm Vương Tiểu Vũ phối âm căn bản sẽ không để anh vào cửa. Nghĩ đến tiếng rên rỉ tuyệt vời của tiểu thụ nhà mình phải để cho người khác cùng nghe, Chu Phong lại âm u dâng lên lòng ghen tị.

 

Anh nhịn không được chạy đi gõ chữ, để cho kế hoạch cô nương cắt bỏ cảnh H của thụ phụ. Tuy rằng kế hoạch rất nghi hoặc và không bỏ được, nhưng khí tràng đại thần của nguyên tác bản mệnh lại khiến cô chân chó nghe theo.

 

Vương Tiểu Vũ nhận được thông báo mà thở phào nhẹ nhõm, vốn dĩ phối H với cậu mà nói cũng có chút trắc trở, đương nhiên cắt bỏ là hay nhất.

 

Bất quá cậu vẫn thấy có chút kỳ quái, thế là hỏi kế hoạch cô nương vì sao đột nhiên phải sửa kịch bản, cô đáp lại là do nhận được yêu cầu từ nguyên tác, cụ thể thì bản thân cũng không rõ ràng cho lắm.

 

Vương Tiểu Vũ suy nghĩ một chút, không khỏi nở nụ cười, cậu hiểu rồi.

 

Rất nhanh cậu đã giao đủ âm, vốn tưởng rằng hẳn là có thể thuận lợi ra kịch, vậy mà lại xuất hiện vấn đề.

 

Hậu kỳ cũng chạy luôn rồi!

 

Đúng là làm việc tốt thường gian nan, bản thân có bao nhiêu khổ a.

 

Nhìn kế hoạch và đạo diễn lệ bôn trong tổ kịch, Vương Tiểu Vũ đều thay bọn họ khổ bức.

 

Cậu thở dài, lại chạy đi chat riêng: “Nếu không cậu gởi âm thô qua để tớ thử làm hậu kỳ xem sao, ngành tớ học thuộc về mảng này, trước để tớ làm 3 màn cho cậu nghe một chút, nếu được thì giao cho tớ làm luôn.”

 

Cũng không phải Vương Tiểu Vũ khoe khoang gì, mà trong chương trình học của ngành hoạt họa chuyên nghiệp bản thân đã có rất nhiều môn liên quan đến phương diện truyền thông, bản thân cậu cũng đã làm một vài tác phẩm anime, đối với một loạt cái gì mà làm video bằng phần mềm gì đó đều được học lướt qua, nói tóm lại là, Vương Tiểu Vũ chính là một trạch kỹ thuật trong truyền thuyết. Mặc dù chưa từng làm kịch truyền thanh, nhưng trước đây đã từng học qua khiến cho cậu vẫn thấy chút phấn khích. Huống chi kho âm hiệu và vân vân, vốn dĩ cậu cũng không thiếu.

 

Kế hoạch cô nương bày ra bộ dáng có còn hơn không, nửa tin nửa ngờ mà gởi âm thô qua cho cậu.

 

Vương Tiểu Vũ dùng hơn 2 tiếng để chỉnh sửa, một lần nữa làm quen lại với AA [chắc là 1 phần mềm chỉnh âm gì đó, ta đi search cả bên google với baidu mà cũng chả có ra hảo phiền muộn], sau đó gởi một đoạn ngắn qua.

 

Đoạn kịch ngắn ngủn chỉ trong 5 phút, lại khiến kế hoạch cô nương mỹ [đắc ý, thích ý, cơ mà thấy chữ ‘mỹ’ dễ cưng quá nên ta để luôn chột dạ] đến khóc ròng.

 

Vì vậy, Vương Tiểu Vũ chính thức thăng cấp thành trang trí + thụ phụ + hậu kỳ đại nhân.

 

Kỳ 1 của kịch thuận lợi phát vào ngày sinh nhật của Chu Phong, Vương Tiểu Vũ hưng phấn canh trước máy tính giành sô pha [tương tự như giựt tem bên mình á], xoát bài post, chơi đến bất diệc nhạc hồ, ngược lại không thèm để chính chủ nhà mình vào trong mắt.

 

Chu Phong nghe xong đoạn kịch dài đến tận 1 tiếng, vượt khỏi ngoài dự đoán khiến anh có chút thoả mãn, dụng tâm của fan cũng khiến anh phi thường cảm động.

 

Bất quá, vị này nhà mình…

 

Nhìn người nào đó đang nằm úp sấp trước máy tính không chịu rời đi, Chu Phong lắc đầu, chuẩn bị đứng dậy đi nấu cơm.

 

“Hể? Học trưởng anh ngồi đi, hôm nay đến lượt em nấu cơm.” Quan sát thấy hành động của anh khiến Vương Tiểu Vũ lập tức nhảy vọt ra khỏi ghết, bay vào phòng bếp. đi ngang qua

 

Tương phản to lớn khiến Chu Phong có chút thụ sủng nhược kinh.

 

Trong phòng bếp, Vương Tiểu Vũ gấp trước vội sau, nhưng lại không chịu để cho Chu Phong nhúng tay vào hỗ trợ.

 

Một lát sau, vang lên tiếng đập cửa, Vương Tiểu Vũ lại cướp đi mở cửa, lén lén lút lút nhận một gói hàng to đùng.

 

Rốt cục, vào lúc 7h30 tối, bắt đầu nhập kịch.

 

Rượu đỏ, hoa hồng, đèn cầy, kết hợp với cơm của Vương Tiểu Vũ tự làm, bầu không khí tốt, người yêu dụng tâm thành công an ủi trái tim băng giá của Chu Phong do mấy ngày liên tiếp bị bỏ rơi.

 

Sau khi cơm nước no nê, Vương Tiểu Vũ bưng ra một chiếc bánh kem hình trái tim, trên đó có viết:

 

Chúc học trưởng sinh nhật vui vẻ! Tiểu Vũ vĩnh viễn yêu anh.

 

Chu Phong nở nụ cười.

 

“Học trưởng, kịch truyền thanh là của fan tặng cho anh, em còn có một phần quà khác tặng anh đây.” Nói rồi, Vương Tiểu Vũ lấy một cái hộp nhỏ được gói bằng bìa cứng ra.

 

Mở ra, bên trong là một cặp nhẫn đôi, Chu Phong ngây ngẩn cả người.

 

“Z & W. Là em kêu người ta khắc lên đó.” Vương Tiểu Vũ có chút ngượng ngùng nói. [Chu Phong: zhōu fēng, Vương Tiểu Vũ: wáng xiǎo yǔ]

 

Sau một hồi lâu, Chu Phong mới lấy lại được tinh thần, nhẹ nhàng cầm lấy một chiếc nhẫn trong đó, trịnh trọng đeo vào cho người yêu. Vương Tiểu Vũ cũng rất tự nhiên cầm lấy một chiếc khác đeo vào ngón áp út tay trái của Chu Phong.

 

Phảng phất như họ đã hoàn thành một nghi thức nào đó, Chu Phong nhịn không được hôn lên môi của Vương Tiểu Vũ.

 

“Tiểu Vũ, cám ơn em, đây là sinh nhật tuyệt vời nhất mà anh đã từng trải qua.”

===Toàn Văn Hoàn===

Phiên ngoại 4.2 – TVTĐNMSH

2, Tiểu Vũ Trụ cùng tiểu phấn hồng

2c67717580eebbc717eb50e4b4a9e108

Gần đây Chu Phong đang vội làm một cái kịch bản, đến khi chính thức đào hố còn phải mất ít nhất một tháng nữa lận.

 

Vương Tiểu Vũ có chút tịch mịch, thế là nhàm chán chạy lên diễn đàn kiếm chút văn mới được đề cử, muốn tìm cái gì đó để đọc.

 

Ấy vậy mà lại không thể vãn hồi luôn.

 

Khiến cậu mê hoặc chính là một bộ tên 《 Đặc Vụ Minh Triều 》 , tác giả Dực Triết đã có mấy bộ nổi tiếng, rốt cuộc liền thành một tiểu phấn hồng.

 

Mỗi ngày Vương Tiểu Vũ đều chờ đợi chương mới, tựa như trước đây theo đuổi truyện mới của Trắc Thành Phong vậy.

 

Có lúc ở trên bàn cơm kiềm lòng không được sẽ nhiệt tình thảo luận với Chu Phong.

 

Thậm chí có khi trong lúc đang hoan ái, nhịn không được muốn nghe Chu Phong nói câu kinh điển “Học trưởng yêu em” trong bộ kia.

 

Sau đó, lúc không cẩn thận vào trong diễn đàn tác giả của Chu Phong phát hiện được Dực Triết, Vương Tiểu Vũ mừng rỡ như điên, dùng acc của Chu Phong cứ như vậy mà hàn huyên với đối phương, khiến đối phương sợ đến sửng sốt một chút.

 

Đại thần khen truyện mình hay! Đại thần nói ngài ấy là fan của mình!

 

May là khi Chu Phong tắm ra, phát hiện kịp thời.

 

“Vừa rồi người nói chuyện với cậu là vị kia nhà tôi, thật ngại quá, để tôi đi dạy dỗ lại một chút.” Chu Phong gõ ra vài chữ.

 

“A? Nga… Không sao cả…”

 

Nhìn avatar trước mắt đột ngột xám lại, thực ra Dực Triết ở đầu máy tính bên kia sờ sờ mũi, đây là lần đầu tiên mình được nói chuyện với đại thần đó.

 

Chu Phong đè người yêu xuống giường, biểu tình có chút nguy hiểm.

 

Vương Tiểu Vũ a.

 

Xong, hình như học trưởng sinh khí rồi.

 

“Tiểu Vũ…”

 

“Ách, dạ?”

 

“Anh không nói, không có nghĩa là anh không thèm để ý.”

 

“Ách…”

 

“Cư nhiên em cứ nhiều lần thảo luận về một nam nhân khác trước mặt anh…”

 

“Cái gì?! Dực Triết là nam nhân?” Vương Tiểu Vũ cả kinh, nhưng thấy thái dương của Chu Phong toát ra gân xanh sau đó trong nháy mắt lại ảm đạm xuống, hình như cậu lại lầm trọng điểm rồi.

 

“Cư nhiên vào lúc làm yêu, còn có thể nhớ tới tình tiết của cậu ta viết ra.” Chu Phong bắt đầu cởi quần áo.

 

“Lại còn ngay trước mặt anh thông đồng với cậu ta.” Chu Phong bắt đầu cởi quần áo của Vương Tiểu Vũ.

 

“Ách… Anh chỉ mới vắng mặt có một chút thôi…” Nghe anh vừa nói như vậy, Vương Tiểu Vũ tự biết mình đuối lý, tựa như một búp bê vải nhu thuận mặc anh ra sức xoa nắn.

 

“Cho nên, bắt đầu thời gian trừng phạt, sau hôm nay anh sẽ khiến em triệt để quên cậu ta.”

 

Sau đó… Sau đó chính là màn mây mưa tình cảm mãnh liệt trước nay chưa từng có, dẫn đến hôm sau Vương Tiểu Vũ triệt để không bò dậy nổi, từ đó về sau cũng không dám nhắc tới ai ở trước mặt Chu Phong nữa cả.

Phiên ngoại 4.1 – TVTĐMSH

 

☆, Phiên ngoại 4

1, Tiểu Vũ Trụ viết văn

2bb0112d7c35868f18d29f5f04795582

Dạo gần đây Vương Tiểu Vũ muốn viết văn.

 

Tốt xấu gì thì bản thân cũng đã có nhiều năm đọc tiểu thuyết BL như vậy, cậu vẫn có lòng tin vững chắc đối với năng lực của mình.

 

Ngủ không được thì suy nghĩ tình tiết, lúc ngồi xe khi tan tầm suy nghĩ tình tiết, lúc ăn cơm cũng suy nghĩ tình tiết…

 

Rốt cục cậu cũng quằn quại nặn ra được dàn ý 500 chữ.

 

Đương nhiên, có một đại thần ở trong nhà, dĩ nhiên là cậu sẽ không lãng phí tài nguyên rồi, thế là, cậu có chút ngượng ngùng đưa dàn ý cho Chu Phong đọc qua.

 

“Mấy ngày nay em vội vàng là vì cái này?”

 

“Đúng vậy, nhanh cho em chút ý kiến đi.” Nếu như không có ý kiến gì thì càng tốt hơn, Vương Tiểu Vũ có chút tự kỷ mà ảo tưởng. anh đẹp trai

 

Chu Phong cảm thấy buồn cười vì bộ dáng đắc ý của cậu, rất nhanh liền quét qua dàn ý, suy nghĩ một hồi, lên tiếng.

 

“Đơn giản mà nói thì, đây là chuyện về một thợ cắt tóc và cảnh sát nằm vùng, bên trong có tình tiết về hắc bang [mafia], cảnh sát nằm vùng tính vào chỗ cậu thợ cắt tóc học tập để ngầm đuổi bắt bọn buôn lậu, cùng với sau đó thân phận xoay chuyển lại là hết truyện.”

 

Vương Tiểu Vũ gật đầu.

 

“Anh thấy vẫn còn có chút đơn giản, thiếu xung đột.”

 

cái gì

 

“Không bằng cho thêm một đoạn tình tiết cẩu huyết mất trí nhớ thì thế nào? Cảnh sát nằm vùng bị mất trí nhớ càng ngày càng rơi vào vực sâu của hắc đạo không thể tự kiềm chế, cũng càng ngày càng lý giải nghĩa khí trong hắc bang. Vào khoảnh khắc khôi phục lại ký ức, trong lòng cậu ta bị mẫu thuẫn giữa sự đối lập của nghĩa khí cùng chính nghĩa mới càng thêm hấp dẫn, cuối cùng thì vào thời điểm vạn bất đắc dĩ phải lựa chọn cũng càng có cảm giác bị vận mệnh chi phối.”

 

=口=!

 

“Trong chuyện tình cảm, lại an bài cho cậu ta một người yêu cũ, là couple nam nữ, rồi kết hôn không hạnh phúc gì gì đó. Sau đó cậu ta nhận được mệnh lệnh của cấp trên, để lại một bức thư đơn giản liền bỏ đi, người yêu ngây ngốc đợi cậu ta ba năm. Trong khoảng thời gian mất trí nhớ, cậu ta yêu thợ cắt tóc, sau khi khôi phục ký ức lại lâm vào vũng lầy của tình cảm. Sau đó, để một người vì thành toàn cho hai người còn lại, chủ động rời đi, nhưng cuối cùng cảnh sát phát hiện ra người mình yêu chân chính là ai, quay đầu lại đuổi theo, lúc đo thì người đã mất. Việc điều tra trong cảnh đội khiến cho cậu ta sứt đầu mẻ trán, chung quy cậu ta cũng không thể ở lại cảnh đội nữa. Vài năm sau, khi cả song phương đều bởi vì các loại ưu phiền trong cuộc sống mà sức cùng lực kiệt, rốt cục lại một lần nữa gặp nhau ở địa điểm ban đầu.”

 

=口=!!

 

“Còn có, sự an toàn của người thợ cắt tóc kia vì giúp cậu ta mạnh mẽ rời đi thì có chút thiếu, để thợ cắt tóc phạm bang quy, cảnh sát vì bảo vệ cậu, vứt bỏ quan hệ với cậu, còn bất chấp hình phạt của mình, để thợ cắt tóc bắn một phát súng nhưng tránh được chỗ hiểm, sau khi người nọ bị kéo đi, lập tức cho đàn em đi cứu người, đưa đi trị liệu ở một địa phương an toàn. Trong thời gian này, đấu tranh kịch liệt trong bang phái khiến cảnh sát thụ thương, cũng khôi phục lại ký ức.”

 

=口=!!!

 

“Về phần tại sao lại phạm bang quy…” Chu Phong sờ sờ cằm, lại chậm rãi nói tiếp: “Để thợ cắt tóc an bài một ân nhân cứu mạng, tốt nhất là một người phi thường bí ẩn trong hắc bang đi gặp cảnh sát, để người nọ len lén thả người.”

 

 

Một lúc lâu sau đó, Vương Tiểu Vũ mới tìm về được cằm của mình, lặng lẽ đóng dàn ý lại.

 

Quả nhiên, đại thần không phải người mà cưng muốn là cưng có thể làm được đâu.