Chương 61 – TVTTB

61. Động tình tại suối nước nóng – 2

3a1b5f849585db0b93206018f5b2e3ae

“A…ha… Chủ nhân… Quá sâu… Ân… A…” Chân bị kéo cao, nam nhân muốn làm bao nhiêu sâu thì chính là bấy nhiêu sâu, căn bản Lâm Văn Tịch không cần dùng lực, hơn nữa thiếu một chân để chống đỡ, toàn thân càng thêm xụi lơ, đại bộ phận đều dựa lên trên người của Lê Diễm.

 

“A… A… Chậm một chút… A… Chủ nhân… A…” Lâm Văn Tịch kêu lung tung, cậu chỉ cảm thấy phía dưới của mình bị sáp thật là sâu hơn nữa còn thật nhanh, nhiệt trụ của nam nhân như là đang đóng vào trong thân thể của mình, không ngừng ma sát, khiến hạ thể của Lâm Văn Tịch chống đỡ đến tràn đầy, có nước muốn chảy vào nhưng lại không tìm được khe hở, chỉ có khi nam nhân rút ra rồi tiến nhập mới khả năng mang theo một ít nước vào trong.

 

“Thoải mái sao?”

 

“A…ha… A… Rất thoải mái… Lại… Lại dùng lực một chút… A…” Đột nhiên Lê Diễm thả chậm động tác, Lâm Văn Tịch theo quán tính mà xoay xoay hông.

 

“Như vậy, dùng sức, thao chết em.” Thanh âm của nam nhân rất ưu nhã, nhưng ngôn ngữ lại rất tà ác. Kéo một chân của Lâm Văn Tịch lên cao, mãnh lực trừu sáp.

 

Mỗi một lần đâm vào như muốn cố sức phá hư bụng của cậu, thao đến mức Lâm Văn Tịch co quắp thành từng đợt.

 

“A…ha… Chủ nhân… Quá … Quá mạnh… A ”

 

“Không phải bảo bối thích đại điểu [đại = lớn; điểu = chim, các nàng tự dịch đi nhá tk48] của chủ nhân dùng sức thao em như thế này sao?”

 

“A… Thế nhưng… Quá lớn…… A…ha… Đâm tới… Đừng như vậy… A…”

 

“Làm đến tử cung sao? Thoải mái hay không thoải mái?”

 

“A… Sẽ hỏng mất… Ân a… Chủ nhân… Nhẹ… A…ha…”

 

“Tiểu Tịch, có thể mang thai không?” Lê Diễm cũng không biết tại sao đột nhiên mình lại hỏi một câu như vậy, mà Lâm Văn Tịch cũng sửng sốt, nhất thời thân thể trở nên cứng đờ, mặt lập tức đỏ lên, cho tới bây giờ cậu cũng chưa từng suy nghĩ qua vấn đề này, cậu sẽ giống như nữ nhân…

 

“Có tử cung, có thể sinh cục cưng đi?” Lê Diễm chỉ là thuận miệng nói một câu, anh biết cơ hội mang thai của song tính nhân rất nhỏ.

 

“A…ha… Em không biết… A… Đừng làm nữa… A…” Lâm Văn Tịch lắc đầu, đột nhiên có chút sợ, nếu như chính mình thực sự mang thai thì nên làm sao bây giờ.

 

“Yên tâm, không có chuyện gì.” Lê Diễm dựa vào bên tai Lâm Văn Tịch nói. Nhưng thật ra động tác dưới thân vẫn không chậm lại, trái lại là càng thao càng hung. Nói thật thì, ở trong ấn tượng của Lê Diễm, ngoại trừ khi tuổi còn trẻ khí thịnh đã xảy ra vài lần ngoài ý muốn, sau này mỗi lần cùng nữ nhân lên giường nhất định đều sẽ mang áo mưa, ngoại trừ bởi vì bản thân có tính khiết phích, cũng bởi vì anh biết nếu như những nữ nhân kia mang thai, sẽ là một chuyện rất phiền phức, hơn nữa anh chán ghét bất luận thứ gì có sức uy hiếp. Thế nhưng vào lúc này đây, chẳng những anh không lo lắng nếu như Lâm Văn Tịch mang thai con của mình thì sẽ ra sao, thậm chí trong tư tưởng mơ hồ còn có chút chờ mong.

 

Rất nhanh tư duy của Lâm Văn Tịch đã bị gián đoạn, bởi vì nam nhân không ngừng thao vào chỗ sâu nhất của mình, hình như thực sự muốn phá hỏng cả tử cung cậu. Dương vật nho nhỏ đang cương cứng ở phía trước của Lâm Văn Tịch bởi vì dán vào tảng đá nóng rực kia, không ngừng ma sát ở phía trên, cảm xúc thô ráp khiến cho Lâm Văn Tịch cảm nhận được kích thích chưa bao giờ có, tiểu huyệt chảy ra dâm thủy và nước nóng của suối đã sớm hòa vào cùng một chỗ, dịch thể trong suốt rỉ ra từ phía trước cũng bị bôi sạch lên vách đá, mỗi lần nam nhân va chạm, phía trước liền bị ma sát một chút, rất nhanh đã sinh ra cảm giác muốn bắn tinh.

 

“A…ha… A… Chủ nhân… Em không được… A…”

 

“Muốn bắn sao?”

 

“Ân a… A… Dạ…”

 

“Cùng nhau đi.” Lê Diễm cắn cắn lỗ tai cậu, ra sức dùng cực đại của mình trừu sáp mấy chục lần, sau đó tiến vào địa phương sâu nhất, phun ra tinh dịch nóng hổi.

 

“A a… Thật là nóng… A… Bắn…” Lâm Văn Tịch bị tinh dịch của nam nhân bắn vào lại lần nữa đạt tới cao trào, phía trước liền bắn ra, ngay cả hoa huyệt phía dưới cũng đạt tới cao trào, giữa tiếng thét chói tai có một dòng dâm dịch ấm áp chảy ra, hòa cùng một chỗ với tinh dịch của nam nhân.

 

Lê Diễm rút dương vật của mình ra khỏi cơ thể Lâm Văn Tịch, nhất thời liền có dịch thể màu trắng sữa trôi lềnh bềnh, mà Lâm Văn Tịch cũng cảm giác được địa phương mà chính mình vừa nãy dùng để thừa nhận dục vọng của nam nhân còn chưa có hoàn toàn khép lại, đã bị một ít nước suối ấm áp chảy vào.

 

“Chủ nhân, có nước tiến vào.” Lâm Văn Tịch hơi chút khó chịu mà kẹp chặt chân.

 

“Không có việc gì. Lấy thứ trong này ra, sau đó tắm một chút.”

 

Thấy dịch thể trôi bên trên, Lâm Văn Tịch đỏ mặt, “Thế nhưng, nước bẩn thành như vầy rồi.”

 

“Không cần lo lắng, nó sẽ tự động thay nước, bình thường lúc tôi không ở đây, nước của nơi này cũng sẽ thường được thay, cho nên rất sạch sẽ.”

 

Lâm Văn Tịch gật đầu. Lê Diễm kéo cậu sang, đưa tay vào hoa huyệt vừa mới phát tiết qua, giúp cậu khuấy lộng dẫn ra một ít dịch thể.

 

“Chủ nhân, không làm sao…” Kỳ thực cũng không phải Lâm Văn Tịch có bao nhiêu đói khát, cậu chỉ là hiếu kỳ vì sao qua mấy lần rồi mà nam nhân đều chỉ làm một lượt liền bỏ qua cho cậu.

 

Lê Diễm cười cười, “Chúng ta còn chưa có ngâm suối nước nóng đâu nha, làm tiếp lần nữa thì tiểu người hầu còn tinh lực sao? Hoặc là, em không ngại lại thêm vài lần?”

 

Lâm Văn Tịch đỏ mặt lắc đầu, không nói gì, thiếu chút nữa cậu đã quên béng chuyện này, vốn dĩ bọn họ đến đây là để ngâm suối nước nóng nha.

 

“Được rồi, không dài dòng nữa. Chúng ta chuyển sang một cái hồ khác đi.”

 

Lâm Văn Tịch gật đầu như gà mổ thóc, mặc cho Lê Diễm ôm lấy cậu, lên bờ, chuyển sang một cái suối nước nóng khác.

 

Ngâm qua vài suối có chứa thuốc đông y, có các loại hoa cúc đương quy, còn có khoáng chất thiên nhiên của suối nước nóng, cho tới bây giờ Lâm Văn Tịch cũng chưa từng được ngâm qua các loại này nọ, còn không biết có nhiều chủng loại và lưu ý như vậy, hơn nữa chỉ có hai người bọn họ, luôn cảm thấy mặt đỏ đến không chịu nổi, độ nóng trên người vẫn chưa được giảm xuống. Nhất định là do nước quá nóng rồi.

 

Lên bờ, Lê Diễm đưa khăn tắm qua giúp Lâm Văn Tịch lau khô nước còn đọng trên người, phát hiện không có quần áo sạch cho Lâm Văn Tịch thay, Lê Diễm thầm mắng những người đó sơ sót, sau đó trực tiếp dùng khăn tắm lớn choàng lên thân thể cậu, ôm người đi ra khỏi khu suối nước nóng.

 

Trong đại sảnh tráng lệ rực rỡ ánh đèn, thấy Lê Diễm đang bế một người từ rất xa đi tới, mọi người đều lộ ra ánh mắt hiếu kỳ.

 

Vừa mới nãy vẫn còn đang ở trong một địa phương u ám, hiện tại đột nhiên phải đối mặt với ánh đèn sáng chói mắt đến vậy, Lâm Văn Tịch có chút không thích ứng, hơn nữa được nam nhân bế kiểu công chúa thế này, cậu cảm thấy rất thẹn thùng, trên suốt chặn đường cậu đều nói tự mình có thể đi được, thế nhưng nam nhân lại không chịu thả cậu xuống.

Chương 2 – MTTSCPKDTN

Đợt này ta xin được lảm nhảm về cái vụ kiếm Raw tí xíu. Từ đầu thì ta đọc bộ này ở bên Wattpad, mà khi tải Raw về đọc đến chương 2 lại không quá giống với phần mà ta đã đọc, thế là ta lại lết lết đi kiếm cho được bộ Raw y hệt bên Wattpad ta mới chịu. Ai ngờ đâu đọc kỹ lại thì thấy bộ bên Wattpad nó ngắn hơn và đơn giản hơn nhiều, ta nghĩ có lẽ tác giả đã chỉnh sửa lại rồi mới post bộ Raw sau này, cho nên ta quyết định là sẽ edit tiếp bộ đang có chứ hông phải là bộ giống bên Wattpad nha. Nếu nàng nào đã đọc bộ này bên ấy rồi có thấy gì khác biệt thì cũng đừng thắc mắc hén. banh mặt

 


 

☆, 2• Mẹ ruột cho cậu sống lại

3d-abstract_other_cherry-dessert_50530

Bỗng nhiên hai mắt mở ra, đập vào mi mắt chỉ có một mảnh hôn ám.

 

Hôn ám quái dị?!

 

Dịch An Thần trừng mắt nhìn, cũng không thể nào nói rõ nguyên cớ được, sở dĩ thấy kỳ quái, là bởi vì cậu luôn cảm thấy, cảnh tượng trước mắt dị thường quen thuộc, nhưng lý trí lại nói cho cậu biết, cậu tuyệt đối chưa từng tới nơi này.

 

Trong không khí truyền đến một trận âm khí quỷ dị, cậu không khỏi rùng mình một cái, lúc này An Thần mới ý thức được, địa phương mà mình đang nằm không chỉ đặc biệt lạnh lẽo, lại còn đặc biệt an tĩnh, chỉ có một mảnh trầm trầm tĩnh mịch, cực kỳ giống với bãi tha ma.

 

Cậu càu nhàu một chút rồi bò dậy khỏi giường, nương theo ánh sáng nhàn nhạt trên đỉnh đầu, sau khi cậu thấy rõ vật thể chung quanh, không khỏi hít một ngụm khí lạnh.

 

Mọe nó, thế mà lại là nhà xác!? Cậu bất khả tư nghị mở to hai mắt, chẳng lẽ sau khi cậu chết, đã có một người hảo tâm nào đó đi ngang qua đưa thi thể của cậu đến nơi này, chuẩn bị tùy ý hoả táng? Thượng Đế, đây tuyệt đối là loạn hết rồi a! sấm chớp

 

An Thần xuống giường, đi hai bước, nhưng bước chân cứ chệnh choạng, đầu cũng không khỏi choáng váng một chút. Cậu biết, sợ rằng cái thân thể này đã nằm ở đây lâu lắm rồi, có chút khí hư [cơ thể yếu nhược, hay mệt mỏi, chóng mặt, hoa mắt, xanh xao, dễ chảy mồ hôi…], tốt nhất vẫn là nên nằm xuống nghỉ ngơi một chút nữa rồi đi tiếp.

 

Thế nhưng… Bất kể là thiên thời [mạt thế], địa lợi [nhà xác], nhân hòa [tang thi?], cũng không phù hợp a, than bùn hông phải iêm làm. (than bùn: ní méi đọc láy lại của từ em gái ngươi: nǐ mèi, từ em gái ngươi thì có nghĩa tương tự với ta kháo, là một câu cửa miệng để phát tiết bất mãn, kinh ngạc, cùng với khẩu khí không sao cả) [ta thấy cái từ than bùn nghe cưng quá nên sẽ để nguyên luôn nha, mọi người tự hiểu nghĩa là tốt rồi]

 

Được rồi, quên đi! Nếu không chết, cậu liền trở về tìm đại ca và tam đệ, còn có Đường Văn Triết và Tào Tư Viễn nữa nè.

 

Cũng may là mình nằm ngủ trong nhà xác, nơi này âm khí rất nặng, tạm thời đám tang thi kia còn chưa ngửi ra được mùi vị của cậu, như vậy cậu mới có thể bảo toàn được một cái mạng nhỏ này đây.

 

Bậy rồi! chấn kinh

 

Bỗng nhiên An Thần dừng cước bộ lại, cậu vẫn còn nhớ rất rõ ràng… Mình đã chết, đúng vậy, không phải bởi vì tang thi, mà là chính cậu đã nã một phát súng vào đầu của mình, chết đến triệt triệt để để, rõ ràng, nếu đã chết rồi thì không thể chết lại nữa, làm sao mà còn có thể hoạt bát nhảy loạn như hiện tại đâu?

 

Này không khoa học a!

 

Cậu theo bản năng nâng tay lên sờ sờ lên lồng ngực cảm nhận nhịp tim của mình, lại thử thử hô hấp phía dưới mũi, chạm vào huyệt thái dương trơn bóng, tốt lắm, tất cả đều bình thường. Không có máu me với lỗ thủng nào cả.

 

Chẳng lẽ… Là trọng sinh? Cặp mắt An Thần lóe lên, chính là quyết định rời khỏi nơi này trước rồi lại nói sau, hơn nữa cậu cũng rất lo lắng cho tình huống của đại ca.

 

Mới vừa đi tới cửa nhà xác, bỗng nhiên trước mắt cậu mờ đi, còn chưa kịp phản ứng xem đã xảy ra chuyện gì, nhất thời tay chân đều trở nên mềm nhũn, cả người nằm úp sấp về phía trước.

 

Nếu như có những người khác ở đây, từ đầu tiên thoáng qua trong đầu bọn họ, tuyệt đối chính là ba chữ “ngã lộn nhào”.

 

Giữa lúc hốt hoảng, An Thần lại giống như đang ngủ.

 

Tựa hồ cậu đã tiến vào một địa phương rất khó lường, bầu trời xám tro, bốn phía ảm đạm, một con lại một con tang thi chậm rãi tới gần phía mình, mùi hôi do cơ thể bị phân hủy chân thực lại rõ ràng —— nơi này là mạt thế? Ngoại thành?

 

An Thần có chút hiếu kỳ, tại sao bản thân lại nằm mơ thấy mình đến nơi này vậy kìa? Trên thực tế, trong khoảng thời gian ngắn ngủi khi cậu vừa mới tiến nhập vào mạt thế, cậu vẫn luôn lắc lư ở trong thành thị mà.

 

Cảnh tượng trong đầu chuyển đổi thật nhanh, bỗng nhiên trước mắt xuất hiện một nam nhân đầu tóc y như cái mào gà, hắn ta cười híp mắt đưa cho mình một mẩu bánh mì ngọt, bày ra một bộ dáng rất quen thuộc với chính mình: “Đến, Tử Hiên, trước ăn chút này đỡ đi, đừng để quá đói bụng.”

 

Vây xung quanh cậu còn có mấy người nữa, tựa hồ mọi người cũng tương đối quen thuộc lẫn nhau.

 

Nhưng mà vào một giây kế tiếp, bỗng nhiên cảnh tượng lại bị chuyển đổi, đồng dạng cũng là những người này, nhưng trên gương mặt của bọn họ đã không còn thân thiết như trước đây, chỉ có đầy rẫy dữ tợn mà thôi.

 

“Nếu mày không chết, như vậy bọn tao đều phải chết!!!” Nói rồi, hắn ta vung tay lên, bỗng dưng đẩy An Thần một cú, An Thần vốn dĩ đang đi ở sau cùng không ngoài dự đoán bị té ngã.

 

Một lần cuối cùng, cậu nhìn thấy sự lạnh lùng trong đáy mắt của đám người đã đồng hành cùng mình.

 

Đúng lúc này, rõ ràng có một con tang thi biến dị tốc độ xông tới, vươn trảo ra đâm xuyên qua lồng ngực của cậu, trong miệng đầy mùi máu tươi khiến cậu không thở nổi.

 

An Thần cảm thấy không được bình thường… Đây là mơ sao? Trong mơ làm gì có khả năng logic, chân thực như vậy được chứ!?

 

Rõ ràng đây là một đoạn ký ức!

 

An Thần cực kỳ kinh ngạc —— Là ký ức của người nào? Hay là cậu đã đi lầm vào cảnh trong mơ của người khác rồi?

 

Bỗng chốc cảnh tượng quay cuồng trời đất, cảm giác đau đớn quen thuộc truyền đến, đó là nỗi thống khổ do bị tang thi ăn tươi ngay trước mặt, không ngờ rằng chủ nhân của ký ức này, ấy vậy mà cũng có một đoạn trải nghiệm kinh khủng hệt như cậu.

 

Chẳng biết thứ gì đó đã chui vào cổ họng, cắm trong thực quản của cậu, tiến thối không được, hô hấp cũng trở nên ngày càng khó khăn, giống như là một con cá sắp chết vậy, bỗng dưng An Thần nhảy bắn lên từ dưới đất ——

 

Trợn mắt, là ánh mặt trời chói chang, tiếp ngay sau đó, lại là đau đớn kịch liệt khiến cho thần kinh của bất kỳ người nào cũng đều không chịu đựng nổi…

 

An Thần ôm đầu rên rỉ một tiếng, hô hấp đau đớn càng thêm dồn dập, ngay cả một câu cũng không nói được.

 

 

——————————————————————————————————————————————————————

 

Dịch An Thần đánh giá chính mình trong gương, đây là một vị thiếu niên mới mười tám tuổi, có một khuôn mặt thanh tú lanh lợi.

 

Người nọ khung xương tinh tế, đuôi mi cong vút, lông mày rậm tiêu sái, có một đôi mắt đào hoa hút hồn người, đuôi mắt dài nhỏ vểnh lên, hai hàng mi dày, vây quanh ánh mắt bình tĩnh không gợn sóng của người nọ, làm cho gương mặt này trở nên hài hòa dị thường.

 

Thân thể thanh niên tái nhợt, vừa cao vừa gầy, nhưng không phải cái kiểu gầy trơ xương, xoa xoa cánh tay, còn có thể cảm nhận được thịt nhuyễn hồ hồ, toàn thân nhìn không thấy chút khí khái nam tử nào cả.

 

Rất khó tưởng tượng, chủ nhân của cái thân thể này vậy mà lại là sinh viên có xuất thân từ nông thôn, có lẽ nên nói, người bà ngoại đã chăm sóc nuôi nấng y lớn khôn, thật sự là đã quá mức nuông chiều y, tựa như đang nuôi một thiếu gia sống trong thành phố vậy.

 

Bình tĩnh mà xem xét kỹ lại thì, lúc này Dịch An Thần cảm thấy vẫn là mình kiếm được một món hời rồi, tốt xấu gì cái thân thể này so với chính mình còn trẻ hơn vài tuổi, mà quan trọng nhất là, cậu đã có một sinh mệnh mới để bắt đầu lại từ đầu rồi.

 

Tuy nói là tá thi hoàn hồn, nhưng cảm giác này… Quả thực cũng đủ kỳ diệu ha. Bất quá nói thiệt tình thì cái thân thể này còn yếu ớt hơn gấp mấy lần so với thân thể cũ của cậu nữa kìa, dựa theo tiêu chuẩn của Dịch gia, chỉ nói một câu phế sài, đã là khích lệ y rồi.

 

Lại nói tiếp, kỳ thực nguyên chủ Lâm Tử Hiên này cũng quá xui xẻo đi. Cho dù không rõ ràng cha của mình là ai thì cũng coi như xong, thế mà lúc mới sinh ra, mẹ lại chết ở bụi cỏ lau, nghe nói là do tự sát.

 

Về sau chính là nhờ ông ngoại bà ngoại thu dưỡng y, năm y 6 tuổi ấy, ông ngoại cũng xảy ra chuyện ngoài ý muốn, liền chỉ còn dư lại một mình bà ngoại ngậm đắng nuốt cay nuôi dưỡng y khôn lớn.

 

Y còn một người cậu, thỉnh thoảng cũng sẽ đến phụ phụ bà ngoại, nhưng con gái của cậu y —— chị họ của y —— Lâm Tử Ngữ, đối với y cũng không có bao nhiêu hòa nhã, luôn dùng ánh mắt như đang nhìn một kẻ ăn bám để nhìn y.

 

Nhưng cái người Lâm Tử Hiên này cũng không chịu thua kém, cứ thế bay ra khỏi cái thung lũng nghèo nàn kia, trở thành sinh viên của một trường đại học danh tiếng, nào ngờ còn chưa kịp trải qua vài ngày vui vẻ, lại bị tai nạn giao thông, biến thành người sống đời sống thực vật. Sau khi bà ngoại nghe được tin tức này, liền thương tâm quá độ mà tử vong.

 

Trong nhà lại không có người nguyện ý bỏ tiền ra để nuôi một người thực vật, liền quyết định để y chết mà không phải chịu đau đớn, ai biết trời xui đất khiến thế nào, còn chưa có kịp chích cho y, đã bị trực tiếp chuyển vào nhà xác.

 

Cũng không biết là do y may mắn hay bất hạnh, ngay thời điểm Lâm Tử Hiên nằm chung với rất nhiều thi thể khác đợi cùng nhau hoả táng, bên ngoài bùng nổ mạt thế, tự nhiên, cũng sẽ không còn ai nhớ tới nơi này còn một đống thi thể đang chờ hỏa táng đâu.

 

Bởi vậy Lâm Tử Hiên mới bảo toàn được tính mạng của mình, đồng thời rất may mắn vào một tháng sau mạt thế, tự mình thức tỉnh, từ đó trở đi bắt đầu những ngày rong ruổi điên cuồng trong mạt thế.

 

Đoạn ký ức mà Dịch An Thần vừa mới được tiếp xúc này, chính là chuyện đã xảy ra trong vòng mười năm tại mạt thế mà Lâm Tử Hiên đã trải qua, nhưng vào lúc cuối cùng, hiển nhiên là y cũng bị đồng bạn vứt bỏ, đẩy vào đàn tang thi, bị chúng nó chia nhau ra ăn cho đến chết.

 

Về phần tại sao hiện tại cậu lại trở về mười năm trước của thân thể này, lúc vừa mới thức tỉnh chính là đang ở trong nhà xác, cũng bởi vì, nguyên chủ đã không thể trở về được nữa, rồi còn bị cậu cưu chiếm thước sào. [chim cưu là một loại bồ câu hết sức vụng về, không biết làm tổ, thường dùng vũ lực để chiếm đoạt tổ của chim khách; nghĩa bóng: một người dùng sức mạnh hoặc thủ đoạn để cướp lấy nhà cửa hoặc vị trí của người khác]

 

Những thứ này cũng không phải là vấn đề mà Dịch An Thần quan tâm, hiện tại chuyện khiến cậu phải lo lắng, là tiếp theo nên làm cái gì bây giờ đây?

 

Nếu như ký ức không bị sai lệch, hiện tại cũng đã là một tháng sau mạt thế rồi, như vậy thời gian cậu tách khỏi Dịch Hạo Thiên cũng gần 2 tuần đi, hiện tại đại ca của cậu ra sao rồi nha?

 

Trong tiềm thức An Thần thầm hi vọng, cho dù đại ca đã thực sự biến thành tang thi, cũng có thể sống thật tốt trong cái phòng nghỉ kia. Không có bị kẻ khác giết chết.

 

Dịch Hạo Thiên… Chờ một chút, Dịch Hạo Thiên?!

 

Thì ra, vào thời điểm Dịch An Thần nhớ tới đại ca của mình, trong trí nhớ của Lâm Tử Hiên, cũng tự động phát ra một đoạn ký ức về Dịch Hạo Thiên, hơn nữa đó còn là phần ký ức lúc sau mạt thế.

 

Một trong mười bá chủ đại truyền kỳ được tương truyền trong mạt thế ——người đã khiến cho đất trời rung chuyển: Dịch Hạo Thiên.

 

Thế nhưng, chuyện này không khoa học nghen! a

 

An Thần nhớ rất rõ đại ca vì muốn cứu mình, rõ ràng cũng đã… Chờ một chút, thì ra là như vậy, bị tang thi quào trầy, có lẽ là do tinh thần bị kích thích mãnh liệt, thế mà cũng có tỷ lệ nhất định sẽ nhận được dị năng nữa đó.

 

Nói như thế thì, Dịch Hạo Thiên không chỉ không bị biến thành tang thi, còn thu được song hệ dị năng?!

 

An Thần xoa xoa huyệt thái dương, vừa nãy vẫn còn vô cùng lo lắng nghĩ muốn chạy trở về, thần kinh căng thẳng, cuối cùng cũng chậm rãi thư giãn xuống rồi. Nếu toàn bộ ký ức này đều là sự thật, như vậy, tất nhiên hiện tại Dịch Hạo Thiên đã không còn ở trong phòng nghỉ nữa rồi, nhưng là vì để ngừa vạn nhất, cậu vẫn quyết định quay trở về nhìn xem sao.

 

Lại nói trước khi về chỗ đó, tất nhiên là phải ghé thăm cái siêu thị kia một chút, để có thể dễ dàng sống sót, An Thần nghĩ vẫn là nên cầm theo vài món này nọ cũng không tệ.

 

Đương nhiên, đến lúc đó, trước tiên nhất định cậu phải tìm hiểu về sức chiến đấu của mình một chút đã! Dịch gia có huấn luyện về chuyên môn cận chiến, cho nên hiện tại thân thể của cậu đã không còn rắn chắc được như trước đây nữa rồi, nhưng cũng may cái thân thể này mang theo lực lượng của người tiến hóa, so với người bình thường thì sức chịu đựng cao hơn nhiều, thể chất miễn miễn cưỡng cưỡng cũng có thể được thông qua không khác trước đây là bao.

 

Theo nguyên tắc thì vào con người được chia làm ba loại, loại thứ nhất chính là người bình thường, không bị mạt thế ảnh hưởng, những người như thế thường có năng lực miễn dịch rất cao, thích hợp rèn luyện theo kiểu thông thường, sẽ thăng cấp rất nhanh.

 

Loại thứ hai được gọi là người tiến hóa, bọn họ cũng giống với người bình thường nhưng trong thân thể sẽ có một hoặc vài bộ phận khác tiến hóa hơn, chẳng hạn như mắt, tai, khí lực, thậm chí là hệ thống bạch huyết [Bạch huyết là dịch trong suốt bao bọc các mô của cơ thể, giữ cân bằng chất lỏng, và loại bỏ vi khuẩn khỏi các mô]. Người tiến hóa được tiến hóa bộ phận nào chính là do ngẫu nhiên, không thể nào nghiên cứu ra được, chuyện này cũng dẫn đến đa số người tiến hóa thiếu hoàn thiện, trình độ tiến hóa không cao.

 

Tỷ như cái thân thể này, chân tay nhỏ xíu, lại tiến hóa sức mạnh, đây rõ ràng là tương phản mà. Cho nên khẳng định độ tiến hóa của cậu không vượt quá 20%. Có người tiến hóa theo phương hướng phù hợp với cơ thể của mình, liền có thể tiến hóa đến mức 100%, như vậy tuyệt đối người nọ chính là nhân tài kiệt xuất trong nhân tài rồi.

 

Còn có loại thứ ba, được gọi là người thức tỉnh, thường thì bọn họ sẽ được kích phát một thuộc tính nào đó, tỷ như kim, thủy, mộc, hỏa, thổ, lôi điện, phong, ánh sáng, bóng tối,… thậm chí còn có một cái hi hữu nhất chính là không gian. Tuy rằng dị năng của bọn họ nhìn qua thì cường hãn nhất, nhưng phần năng lượng bị tiêu hao cũng không kém.

 

Cùng một loại dị năng, tuy nhiên năng lực lĩnh ngộ của mỗi người cũng tùy theo đó mà khác nhau, hơn nữa bởi vì trình độ tu luyện bất đồng, dẫn đến chuyện mặc dù cùng một loại, cùng nguồn gốc nhưng lực lượng của mỗi người lại khác xa nhau.

 

An Thần tự mình biết mình, hiện tại bản thân mình chẳng qua chỉ là một người tiến hóa chưa khai phá được đến 20% sức mạnh. Nếu muốn tự mình sống sót trong mạt thế, dữ lắm thì cũng chỉ đạt đến trình độ đóng vai vật hy sinh mà thôi.

 

Thế nhưng, sao mà cậu có thể sống một mình cho được đây! Tuy rằng đã biến thành Lâm Tử Hiên, nhưng cậu vẫn là một Dịch An Thần chuẩn 100% như cũ đấy, có một đại ca là Dịch Hạo Thiên, một đệ đệ là Dịch Hạo Nam. Còn có hai người bạn —— Đường Văn Triết, Tào Tư Viễn nữa kìa.

 

Trở về! Là một lựa chọn tất nhiên.

 


 

Bánh mì ngọt

7a1d978agdf4ff5934dcb&690

 


 

 Spoil:

Cởi áo của mình ra, nguyên bản trên ngực có một cái vòng cổ, vậy mà lúc này đây lại thật sự trống trơn không có bất kỳ vật nào cả. Thay vào đó, xuất hiện một dấu ấn của quả hạch đào, giống như là lúc ngủ đè lên vậy, ở chung quanh cái dấu kia, còn có hoa văn cành lá trải rộng khắp bốn phía, lan ra đến tận phần ngực trái của cậu.

An Thần vuốt ve cái hoa văn này, dưới đáy lòng mơ hồ nảy ra một loại suy đoán, ý niệm của cậu khẽ động, ngay lập tức, trước mắt là một trận choáng váng, chờ đến khi đường nhìn dần dần rõ ràng trở lại, An Thần phát hiện ra mình không còn ẩn thân ở trong WC nữa, mà bản thân đã bước vào không gian như một kho hàng bị bịt kín có kích thước không lớn không nhỏ.

Chương 35 – TGBT

Chương 35

3e74e7c7a4797e98f6d3dc8179614106

Có người nói mấy đời Giang gia làm nghề y, có người nói năm đó Giang gia còn có một ông cố cố là thái y xem mạch cho quý nhân trong cung, tay nghề Trung y này vẫn được lưu truyền cho tới bây giờ, Giang Võ là người duy nhất được thừa kế tay nghề Trung y kỳ diệu kia của Giang gia, Giang Hán anh hắn đã sớm đổi sang học Tây y, hôm nay trở thành chủ nhiệm khoa ngoại của bệnh viện nhân dân X thị, còn hắn lại tự mở phòng bệnh tư nhân ở trong nhà, kiêm thêm chức bác sĩ tư nhân cho hai bé con của Tư Không gia, đương nhiên, người nhà Tư Không gia đều là yêu quái đầu thai, 8 năm 10 năm cũng sẽ không sinh bệnh, lúc vừa nhận được điện thoại của Tư Không Viêm Nghiêu thì hắn còn hơi sửng sốt một chút, thẳng đến khi nam nhân kia cúp điện thoại rồi hắn mới kịp nhận ra rằng mình không có nghe sai.

 

Dặn dò lại cho tiểu y tá trong phòng khám bệnh xong, hắn lái xe chạy về phía biệt thự của Tư Không Dực Dương, trên đường đi còn mải mê suy nghĩ, mình vẫn chưa có nghe nói Nhị thiếu gia của Tư Không gia kết hôn hồi nào nha? Như vậy nam nhân còn chưa kết hôn kia dùng cách nói dỗ dành con trai ban nãy là ở đâu ra? Chẳng lẽ do mình nghe lầm? Thật ra đó chính là con trai của Tư Không Dực Dương?

 

Tư Không Viêm Nghiêu ôm Tiểu Bánh Bao đến phòng ngủ to đùng của anh, Ô Thuần Nhã không nói chuyện, sau khi thấy anh thả Bánh Bao xuống giường mới xoay người vào nhà vệ sinh giặt ướt khăn lông đi ra lau lau mặt của Tiểu Bánh Bao đã khóc giống như diễn hề, cậu không dám chạm đến cục u cực bự đã chuyển sang màu xanh tím ở trên trán Bánh Bao, chỉ có thể ở một bên lo lắng suông.

 

Tư Không Viêm Nghiêu ngồi ở bên cạnh Bánh Bao nhìn cậu bận rộn, “Thuần Nhã, đừng lộn xộn, bác sĩ sẽ tới ngay lập tức.”

 

Không phòng bị đột nhiên nghe anh gọi thân mật như vậy, Ô Thuần Nhã vẫn còn có chút ngượng ngùng…

 

Tiểu Bánh Bao ngồi dựa vào cha bé, lúc này đã không còn đau đớn như hồi nãy nữa rồi, thấy phụ thân bé ngượng ngùng đỏ mặt, bé con kia vui sướng a vỗ tiểu móng vuốt a cười nói: “Phụ thân xấu hổ xấu hổ (^O^).”

 

Ô Thuần Nhã trợn mắt, “Có phải là đầu hết đau rồi không!”

 

Tiểu móng vuốt còn đang lúc lắc khi nãy lập tức chạy đi ôm đầu, khuôn mặt nhỏ nhắn cười hì hì giả bộ đáng thương: “Đau (>_<) ”

 

Ô Thuần Nhã thấy bộ dáng ăn vạ của bé cũng không thèm tính toán với con mình nữa, nghe thấy tiếng bước chân vang lên từ bên ngoài liền vội vã chạy đi mở cửa.

 

Tào quản gia giơ tay lên vừa muốn gõ cửa, cửa liền được mở ra, hắn thả tay xuống, nghiêng người chào Ô Thuần Nhã: “Thuần Nhã thiếu gia, đây là bác sĩ tư nhân Giang tiên sinh thiếu gia.”

 

Ô Thuần Nhã ngẩng đầu nhìn lên, sửng sốt, “Là anh?”

 

Giang Võ cũng sửng sốt, có chút kinh ngạc chớp mắt mấy cái, sau khi choáng váng liền lập tức nói: “Tiểu mỹ nhân, lại gặp nhau rồi.”

 

Tư Không Viêm Nghiêu ngồi ở trên giường cùng con trai mắt to trừng mắt nhỏ sau đó hung hăng nhíu nhíu mày, cúi đầu hỏi Tiểu Bánh Bao: “Phụ thân con đã từng gặp qua cậu ta?”

 

Tiểu Bánh Bao nghi ngờ lắc đầu, “Chưa gặp qua… Đi…”

 

Tư Không Viêm Nghiêu bị chứ “đi” cuối cùng rất tiêu hồn kia của bé khiến cho bản thân bị nghẹn một chút, sắc mặt trầm trầm. Giơ tay lên véo một cái lên khuôn mặt nhỏ nhắn của con trai tỏ vẻ cảnh cáo.

 

Nhóc con xấu xa, yêu tinh yêu tinh.

 

Giang Võ tiện hề hề đẩy Tào quản gia ra, tiến đến bên người Ô Thuần Nhã, “Tiểu mỹ nhân, từ biệt hơn ba năm, thân thể vẫn khỏe chứ? Vậy nhóc con kia của em cũng đã được ba tuổi rồi đi.”

 

Ô Thuần Nhã gật đầu, “Tôi rất khỏe, bác sĩ Giang anh mau vào xem vết thương trên đầu con trai tôi đi.” Nói xong liền xoay người đi vào phòng trước. Không có biện pháp, cậu thật sự không biết nên đối phó với loại người này thế nào.

 

Tư Không Viêm Nghiêu lạnh lùng nhìn nam nhân đi theo phía sau Ô Thuần Nhã, dùng giọng băng lãnh nói: “Nhanh lên một chút.”

 

Giang Võ run run, vội vàng thu hồi biểu tình tươi cười nhìn về phía một lớn một nhỏ đang ngồi trên giường, nghi ngờ nghiêng đầu: “Thì ra thực sự anh đã kết hôn rồi a, con trai đều lớn thành như vậy rồi, chậc chậc, thực không có suy nghĩ, cũng không cho tôi biết.”

 

“Câm miệng.” Gân xanh trên trán khẽ giật, đột nhiên Tư Không Viêm Nghiêu có chút hối hận sao mình lại đi tìm cái tên không đáng tin cậy này đến khám cho con trai đang bị thương được cơ chứ.

 

Giang Võ thức thời ngậm miệng, khom lưng dí sát vào Tiểu Bánh Bao, nhìn bên trái một chút nhìn bên phải một chút, vươn tay nâng lấy cằm của Tiểu Bánh Bao, xoay trái xoay phải liên tục.

 

Tư Không Viêm Nghiêu gắt gao nhìn chằm chằm vào cái móng vuốt dũng cảm dám chạm vào khuôn mặt trắng nõn đầy thịt của con trai anh, nếu không phải hắn ta còn giá trị lợi dụng, lúc này đây nhất định anh sẽ đi tìm một cây dao chặt đứt cái móng vuốt đó đấy! (#‵′)

 

“Thế nào? Có bị sao không?” Ô Thuần Nhã thấy người nọ không nói lời nào, chỉ nhìn vào mặt của Bánh Bao, không khỏi khẩn trương hỏi.

 

“Chậc chậc, Tư Không Viêm Nghiêu, cuộc đời anh đã tu luyện được phúc khí gì vậy nha, sao lại có một đứa con xinh đẹp thế cơ chứ.” Giang Võ buông móng vuốt, há mồm kêu to, không biết trong giọng nói kia mang theo tư vị gì.

 

Ô Thuần Nhã đứng ở một bên, nghe hắn nói như vậy có chút không hài lòng lắm. Sao người này không chịu nói về vết thương trên trán của Bánh Bao trước cơ chứ, không biết là cậu đang lo lắng lắm hay sao!

 

Tư Không Viêm Nghiêu hung hăng trợn mắt liếc hắn, “Nói mau!”

 

Giang Võ mở hòm thuốc tùy thân mang theo bên người ra, lấy ra một đống chai chai lọ lọ từ bên trong đặt lên trên, “Đến, bé dễ thương, chú giúp con thoa thuốc nha, thoa xong rồi sẽ không còn đau nữa.” Nhìn qua giống như một con sói đuôi to, nhìn Tiểu Bánh Bao dần dần nhích lại, chính là kèm theo cả cha bé đang ôm bé với một vòng tay ấm áp.

 

Vươn tay đoạt lấy bình thuốc mà Giang Võ đang cầm trong tay, Tư Không Viêm Nghiêu ôm lấy con trai, “Để thuốc lại, nói những chuyện cần phải chú ý, xong rồi cậu về đi.”

 

Giang Võ cũng không thèm để ý, đưa mấy cái bình nhỏ cho Ô Thuần Nhã, “Bình máu tím này là dùng để thoa cho bé mỗi ngày một lần, bình màu vàng thì cho bé uống, mỗi ngày một lần, là thực phẩm chức năng bổ sung vitamin. Bé con này chỉ bị thương ngoài da mà thôi, không có gì đáng ngại cả. Thuốc kia chỉ cần thoa cỡ 3 đến 5 ngày là có thể trị sưng, đảm bảo khôi phục rất tốt, chính là hai ngày nay hạn chế ăn dầu mỡ lại một chút, lúc ngủ thì cẩn thận đừng để đè lên là được.” Sau khi nói xong hắn lại đưa tay đẩy Ô Thuần Nhã, “Cậu ngồi xuống đi, tôi sẽ xem giúp cậu một chút.”

 

Ô Thuần Nhã sửng sốt, bị hắn thúc ngồi lên giường, lập tức cổ tay trái bị hắn nắm lấy.

 

Giang Võ nhẹ nhàng dò dò mạch, sắc mặt không tốt lắm nói: “Nếu thân thể cậu cứ tiếp tục thế này nữa thì về sau cho dù muốn sinh con cũng sẽ có chút khó khăn!” Nói xong lời này còn quay đầu sang trừng mắt nhìn Tư Không Viêm Nghiêu.

 

Ô Thuần Nhã bị hắn nói khiến mặt đỏ lên, theo phản xạ nhìn sang nam nhân đồng dạng cũng đang cau mày.

 

Tiểu Bánh Bao vừa nghe xong lời này liền đứng ngồi không yên, cũng không thèm đoái hoài tới cái trán còn đang ẩn ẩn đau, nhanh chóng gục ở bên người phụ thân bé, khẩn trương hề hề hỏi: “Chú bác sĩ ơi, phụ thân con còn có thể sinh cho Bánh Bao thật nhiều thật nhiều tiểu đệ đệ tiểu muội muội chớ!”

 

…”Phốc…” Giang Võ thấy trong cặp mắt to tròn đen lay láy kia của bé con tràn đầy khẩn trương cùng chờ mong, không khỏi bật cười.

 

“Có thể, chỉ cần phụ thân con hảo hảo điều trị, liền có thể sinh cả một đội bóng đệ đệ muội muội cho con luôn.” Nói xong lời này rồi còn ngồi ở một bên cười cười, bé con này cũng quá biết cách ảo tưởng đi, khi phụ thân bé là heo sao! Cái gì mà sinh thật nhiều thật nhiều cơ chứ…

 

Thật ra Tư Không Viêm Nghiêu thấy rất hài lòng đối với cuộc đối thoại giữa Bánh Bao và Giang Võ, không sai, một Tiểu Bánh Bao rất cô đơn, hẳn là nên sinh thêm vài bé, hơn nữa đến lúc đó Bánh Bao cũng có chuyện làm, sẽ không gây trở ngại đến thế giới hai người của bọn họ nữa.

 

Lúc này thực sự là Ô Thuần Nhã hết chỗ nói luôn rồi, đang yên đang lành sao tự nhiên lại chuyển đến trên người cậu vậy.

 

“Thuốc.” Tư Không Viêm Nghiêu thấy biểu tình kia của Ô Thuần Nhã chỉ biết cậu không thèm để ý cái chuyện này, cho nên chính mình phải mở miệng đòi thuốc chỗ Giang Võ mới được.

 

Giang Võ cũng không che giấu, chỉ nói: “Để tôi trở về phối hảo thuốc rồi sẽ gọi điện thoại cho anh sau, anh cứ kêu quản gia đến lấy là được. Nếu như uống thuốc đúng cử thì qua khoảng một hai năm là có thể thấy hiệu quả.” Nói xong còn phóng một cái mị nhãn “Anh hiểu được” qua cho nam nhân…

 

“Được rồi, cậu cầm lấy tờ chi phiếu này đi, về đi.” Dùng xong liền vứt, đây là cách làm quen thuộc của Tư Không Viêm Nghiêu.

 

“Phải rồi, ngày mai kêu Tào quản gia đến chỗ tôi lấy thuốc, bất quá tôi nói cho anh biết a, hiện tại thân thể của cậu ấy chịu không nổi nhu cầu của anh đâu, cho nên anh cấm dục cho phù hợp đi.”

 

Tư Không Viêm Nghiêu nhíu nhíu mày, anh cũng cấm dục ba tháng có được hay không a.

 

Ô Thuần Nhã ở một bên nghe đối thoại của hai người bọn họ khiến cho mặt mũi đều đỏ bừng, mặc dù nói cậu đã quyết định muốn thử một chút với Tư Không Viêm Nghiêu, cũng không đại biểu cho việc hai người bọn họ có thể phát triển nhanh như vậy đi.

 

Thế nhưng Nhã Nhã thân ái của ta ơi, cưng không muốn, không có nghĩa là cha của con trai cưng không muốn, càng không có nghĩa là con trai của cưng không muốn a! Chưa từng nghe qua con trai cưng đã nói có đệ đệ muội muội thật tốt hay sao!

 

“Tôi đi đây, tạm biệt.” Sau khi thu thập xong hòm thuốc, Giang Võ tiêu sái phất tay với ba người bọn họ, đi mất.

 

Sau khi Ô Thuần Nhã xoay người cất bước đi vào phòng bếp, nói cho nữ đầu bếp biết tốt nhất hôm nay nên làm vài món thanh đạm một chút.

 

Trong phòng Tiểu Bánh Bao ngồi ở trên đùi của Tư Không Viêm Nghiêu, ngước đầu nhỏ lên nhìn cha bé, đôi mắt nhỏ đặc biệt nghiêm túc đưa ra yêu cầu với cha, “Muốn đệ đệ muội muội.”

 

Nam nhân nở nụ cười, một chút tức giận còn sót lại dưới đáy lòng cũng bởi vì yêu cầu của con trai mà tán đi.

 

“Được.” Con trai đã muốn có đệ đệ muội muội, đương nhiên người làm cha như hắn đây phải cố gắng thêm chút nữa rồi.

 

Ô Thuần Nhã không biết, Tiểu Bánh Bao lại bán đứng cậu một lần nữa, đương nhiên, đợt này không phải là bởi vì bánh kem, mà lúc này Bánh Bao đang muốn đệ đệ muội muội. Cho nên… Mấy cưng hiểu mà. O(∩_∩)O

Chương 62 – TVTTB

62. Rượu đỏ ve vãn

3c2c6f4dc55c20de9d648399b401b0d3

Hiện tại Lâm Văn Tịch thấy nhiều người đồng thời nhìn chằm chằm về phía bên này như vậy, càng trực tiếp sợ đến rúc vào lòng Lê Diễm, vùi mặt vào trong ngực nam nhân, không dám để người khác thấy bộ dáng của mình. Rất mất mặt a.

 

Chờ đến khi Lê Diễm vào thang máy, một đám người ở phía sau mới bùng nổ.

 

“Người vừa nãy tuyệt đối không phải là Uông tiểu thư đi?”

 

“Dựa vào đường cong của vóc người mà nói, xem ra so với Uông tiểu thư còn muốn nhỏ nhắn xinh xắn hơn a.”

 

“Lê tổng có người ở bên ngoài??”

 

“Những hạng người có tiền này có vài tình nhân rất bình thường đi. Hơn nữa ngài ấy còn chưa có kết hôn mà.”

 

“Đáng tiếc không nhìn thấy mặt a, thật muốn biết là loại quốc sắc thiên hương thế nào mà có thể khiến cho Lê tổng vứt bỏ Uông tiểu thư.”

 

“Đúng vậy đúng vậy.”

 

“Có người nói trên lầu còn chuẩn bị rượu đỏ với đèn cầy nha, vốn tưởng rằng Lê tổng sẽ dẫn Uông tiểu thư tới đây.”

 

“Wow, thật lãng mạn a. Bất quá nói như vậy, vị Uông tiểu thư kia cũng rất thảm.”

 

“Uầy, chuyện của những thiếu gia có tiền kia chúng ta không nên xen vào.”

 

“Đáng tiếc chuyện ngày hôm nay không thể tùy tiện đồn đại a, không thôi ngày mai…”

 

“Suỵt, quản lý tới.” Mọi người cứ như bầy ong vỡ tổ mà tản ra.

 

Cẩn thận đặt bé con xuống giường, mới phát hiện em ấy đang chớp chớp đôi mắt to nhìn mình.

 

Lê Diễm cười sờ sờ đầu của cậu, “Xảy ra chuyện gì?”

 

“Không… Chủ nhân, đêm nay chúng ta không về sao?” Nhìn chung quanh, là loại phòng rất lớn, chắc là cấp tổng thống rồi. Thế nhưng phong cách lại giống với cái phòng mà đêm đầu tiên bọn họ trải qua trong khách sạn kia, kiểu thiết kế tương đối thoải mái, không có cố ý bày ra vẻ đặc biệt xa hoa, thế nhưng Lâm Văn Tịch lại không biết, giá tiền của căn phòng này so với cái phòng ở Thái Sưởng lần trước còn đắt hơn rất nhiều. Bởi vì bên ngoài có phong cảnh đẹp, hoàn cảnh cũng đặc biệt tốt, trong phòng lại có cửa sổ sát đất cực lớn, cho nên có thể nhìn thấy đường nhỏ uốn lượn và một ít rừng cây cùng hồ nước xinh đẹp nho nhỏ bên ngoài, cũng không phải như ở trung tâm thành phố khi nhìn ra ngoài chỉ thấy những chỗ ăn chơi trụy lạc và ngựa xe như nước.

 

Lê Diễm cười lắc đầu, “Đều đã đến trên giường rồi, đêm nay còn muốn quay về?”

 

Nam nhân nói có chút ái muội, khiến cho mặt Lâm Văn Tịch trở nên đỏ bừng, kỳ thực lúc ở suối nước nóng nam nhân đã nói đêm nay sẽ ngủ lại khách sạn, nhưng mà mới vừa nãy không biết tại sao mình lại theo quán tính mà hỏi câu “không về nhà sao” kia, cậu xoay đầu sang một bên.

 

“Woa, đẹp quá hà.” Lúc này Lâm Văn Tịch mới chú ý tới cảnh sắc bắt mắt bên ngoài thông qua cửa sổ sát đất. Có một cái hồ rất lớn, trên bờ trải dài từng hàng dương liễu, bên trên có treo rất nhiều ngọn đèn nhỏ xinh xắn, in bóng xuống mặt hồ như những gợn sóng lăn tăn của thời điểm ban ngày. Bầu trời bên ngoài rất đẹp, phản xạ lại ảnh ngược ở dưới hồ, không biết đó là ánh đèn hay là ánh sao đây.

 

“Ân, cảnh sắc nơi này thật đẹp.” Nam nhân cũng cười gật đầu, hơn nữa vị trí này, là có thể quan sát đầy đủ nhất.

 

Nhất thời Lâm Văn Tịch trở nên hưng phấn, trực tiếp ngồi dậy khỏi giường, đột nhiên khăn tắm ở trên người tuột xuống, chỉ đắp đến trên lưng. Lúc đi lên Lê Diễm đã phân phó xuống cấp dưới kêu bọn họ chuẩn bị một bộ quần áo sạch, sáng mai lại mang đến, bởi vì hiện tại không cần thiết, dù sao thì mặc vào rồi lát nữa cũng phải cởi ra thôi.

 

Mặc dù đã dùng thân thể xích lõa đối mặt với nhau rất nhiều lần, nhưng Lâm Văn Tịch vẫn rất ngượng ngùng mà kéo khăn tắm lại, khoác lên người.

 

“Trước đây chưa từng biết nơi này cũng có một địa phương xinh đẹp như vậy nha.” Nhìn thế nào cũng không ra đây là một chỗ trong thành phố.

 

“Thích không?”

 

“Thích.” Bé con vui vẻ gật đầu.

 

“Tiểu Tịch có từng thấy qua biển chưa?”

 

“Chưa từng.” Lâm Văn Tịch lắc đầu, thành phố này, cũng không có biển đi?

 

“Lần sau sẽ dẫn em đi biển.”

 

“Thật vậy sao?!” Lê Diễm phát hiện ánh mắt của bé con này lập tức sáng lên mắt lấp lánh, bộ dạng vô cùng khả ái, quả nhiên vẫn là nên dẫn em ấy đi ra ngoài nhiều một chút mới tốt hơn.

 

Lê Diễm ôm bé con đến ngồi lên một cái đệm nhỏ kế bên cửa sổ, để cậu có thể thuận lợi ngắm nhìn bên ngoài, đồng thời cái tay còn lại cầm lấy một chai rượu đỏ của Pháp trong hộc tủ, rót vào chiếc ly thủy tinh tam giác tinh xảo, đưa cho Lâm Văn Tịch.

 

Lâm Văn Tịch có chút quẫn bách, “Chủ nhân… Em không biết uống rượu…”

 

Cậu nhớ rõ trước đây lúc đi làm thêm đồng nghiệp cũng có mời cậu uống, bất quá lại là uống bia, thực sự là rất khó uống nha, đắng đắng, hơn nữa uống không nhiều lắm liền bị say.

 

“Rượu nho, không khó uống, hơn nữa uống cái này sẽ không say, uống một chút cũng không sao cả.” Tựa hồ nam nhân biết được cậu đang suy nghĩ cái gì, cười cười đưa cho cậu.

 

Lâm Văn Tịch cẩn thận tiếp nhận, nhẹ nhàng nhấp một miếng, hình như… Ngọt ngọt, tuy rằng về sau có chút đắng đắng, thế nhưng rất thơm. Lâm Văn Tịch lại uống tiếp một ngụm, sau khi uống xong vô tình vươn lưỡi ra liếm liếm trên môi, cậu không biết rằng nam nhân đang một mực chăm chú quan sát chính mình khi nhìn đến động tác này thì con ngươi liền rụt lại một cái.

 

“Uống ngon sao?”

 

Thanh âm của nam nhân vang lên, Lâm Văn Tịch mới ý thức được chính mình không cẩn thận đã uống hết rượu trong ly, mặt có chút hồng, không biết là do hiệu quả của cồn hay chính là ngượng ngùng, “Xin lỗi… Em…”

 

“Thích uống liền uống thêm đi.” Nam nhân cầm lấy cái ly trong tay cậu. Đi tới tủ gỗ.

 

“Không cần.” Lâm Văn Tịch vội lắc đầu, cậu biết thứ này rất đắt tiền, chỉ mới có một lần mà mình đã uống nhiều như vậy rồi. Đột nhiên Lâm Văn Tịch cảm thấy mình tựa như một tục nhân, không biết thưởng thức mấy thứ này, tuy rằng cảm thấy uống ngon, thế nhưng những thức uống vài đồng bên ngoài cậu cũng thấy nó ngon a, cho nên, vật đắt đỏ như vậy mà đưa cho mình uống thì rất là lãng phí.

 

Lê Diễm biết bé con này thích, phỏng chừng vừa nãy là do luyến tiếc đi? Có chút yêu thương lại thêm chút bất đắc dĩ, vẫn là đổ một ít rượu vào ly, đi trở về cạnh cửa sổ sát đất.

 

“Em đã nói không cần.” Nhìn thấy nam nhân đi tới, Lâm Văn Tịch nhỏ giọng cự tuyệt.

 

“Vừa nãy tiểu người hầu đã uống rồi, lẽ nào hiện tại không cho chủ nhân uống sao?”

 

Thì ra Lê Diễm tự rót cho mình, thoáng chốc mặt của Lâm Văn Tịch trở nên đỏ bừng, tại sao lại muốn uống cùng một ly với mình nha… Rõ ràng trên bàn có chuẩn bị đồ cho hai người, cho nên làm hại mình hiểu lầm mất rồi.

 

Lê Diễm đi tới bên cạnh Lâm Văn Tịch, nhìn ra bóng đêm bên ngoài, nhẹ nhàng xoay xoay cái ly trong tay, sau đó làm ra một động tác quay đầu ưu nhã, nói với Lâm Văn Tịch: “Tiểu người hầu đút tôi đi.”

 

“A?” Nếu như không nhìn lầm, vật nam nhân đưa tới đích thật là ly rượu đỏ, đây cũng sẽ không giống như cháo nóng gì đó, phải làm sao nha? Có cần tìm một cái muỗng mà đút từng ngụm từng ngụm hông? Ngẫm lại Lâm Văn Tịch đều thấy tức cười.

 

“Dùng miệng đút.” Nam nhân cúi người, dùng thanh âm khêu gợi nói vào bên tai Lâm Văn Tịch.

 


 

  1. Cửa sổ sát đất
    2e4e619fbec482e79fc6a2ef94b_p1_mk1
  2. Ly tam giác
    u=175591936,4233903389&fm=11&gp=0

Chương 15 – HTTS

 Ta đã về rồi đây, bắt đầu ngày mai ta thi rồi nên hôm nay quẩy đăng mỗi bộ 1 chương cho mọi người đọc nhá yêu yêu 

Do ta hết hàng tồn rồi nên chắc qua thứ 2 tuần sau ta thi xong mới có chương mới nhe, hô hô. vẽ vòng tròn lên má


☆, 15. Leng keng vào tù

03c927e8a7248ce4899be57536bcfd73

Hai người mang theo tâm sự riêng mà chìm vào giấc ngủ, hôm sau khi trời còn chưa sáng, cửa đã bị Kỳ Canh đạp ra.

 

“Đi đi, cả đời này lão tử cũng không muốn đến cái địa phương quỷ quái giống vậy lần thứ hai nữa đâu.” Thấy hai người đang ôm nhau ngủ trên giường, ngay cả Kỳ Canh thô lỗ đều cảm thấy có chỗ nào đó quái quái, thế nhưng lại nói không nên lời, hình như trên chân mày của Tiểu Liễu Nhi có chỗ nào đó không giống với trước đây, hắn không biết phân biệt, chỉ là trực giác có chút nghi hoặc mà thôi.

 

Giọng nói oang oang của Kỳ Canh làm ồn đến Kỳ Thạc cùng Liễu Nghi Sinh cho dù muốn ngủ cũng không thể ngủ tiếp, vội vã chỉnh lý quần áo mới phát hiện ra quần áo hai người xốc xếch chịu không được. Liễu Nghi Sinh không tự chủ liền nghĩ đến chuyện tình đêm qua, xấu hổ mà liếc mắt nhìn Kỳ Thạc. Kỳ Thạc có cảm giác như bị phóng điện bởi khóe mắt mang theo phong tình của y, may là còn biết có đệ đệ đang ở bên cạnh, cho nên đành dời lực chú ý.

 

“Sao vậy, đêm qua không có một đêm tiêu hồn sao?” Kỳ Thạc trêu đùa Kỳ Canh, tuy rằng hắn biết Kỳ Canh cũng như chưa trưởng thành hắn, nếu thật sự muốn tiêu hồn, sợ rằng đến cùng nó sẽ phải đau chết đi.

 

“Tiêu hồn? Hồn đều bị dọa đến không còn mới không sai biệt lắm.” Kỳ Canh trợn trắng mắt, quay đầu hỏi Liễu Nghi Sinh, mang theo vẻ mặt sớm biết vậy đã chẳng làm mà nói: “Tiểu Liễu Nhi ca sai rồi, sau này cũng sẽ không dẫn ngươi tới những chỗ như thế này nữa!”

 

“Kỳ thực, ta cảm thấy cũng rất vui nha.” Liễu Nghi Sinh bị phản ứng của Kỳ Canh chọc cười, bầu không khí ngột ngạt vừa nãy liền tiêu tan thành mây khói. Y nhàn nhã phe phẩy quạt giấy, y liếc liếc mắt, vẻ mặt xấu xa cười nói: “Nếu ngày sau ngươi dám khi dễ ta, ta liền đi kể chuyện ngày hôm qua của ngươi cho toàn bộ người trong thôn nghe, khiến cả đời ngươi bị người khác cười nhạo có được hay không?”

 

“Ngược lại mới đúng chứ Tiểu Liễu Nhi, ca đã bao giờ khi dễ ngươi đâu, cũng chỉ có ngươi khi dễ ta mà thôi.” Kỳ Canh khóc không ra nước mắt xác nhận lại một lần nữa, nếu như trong cuộc đời này có sai lầm nào càng nghiêm trọng hơn so với việc đi vào tiểu quan quán, chính là dẫn theo Liễu Nghi Sinh đi vào tiểu quan quán nhìn hắn làm trò cười cho thiên hạ xuất tẫn, vĩnh viễn cũng không có ngày ngẩng đầu!

 

Ba người đang muốn ra khỏi Mị Cúc Lâu, lại bị trận khắc khẩu dưới lầu hấp dẫn. Một tiểu quan có khuôn mặt thanh tú khóc lóc giãy dụa, bị hai người tráng nam nhìn như bảo tiêu lôi đi, phía sau có một người với cái bụng béo phệ, mắt tam giác, chỉ cần nhìn vào liền biết đó là một nam nhân hèn mọn tới cực điểm.

 

“Không cần, buông! Cầu Huyện lệnh đại nhân buông ra! Kiếp sau ta nguyện làm trâu làm ngựa cũng chỉ cầu đại nhân ngài buông tha cho ta!” Tiểu quan khóc lê hoa đái vũ đến khàn cả giọng, thế nhưng Huyện lệnh đại nhân chỉ là hèn mọn cười nói:

 

“Sao vậy, bổn huyện lệnh thấy đêm qua ngươi phục vụ không tồi, giúp ngươi chuộc thân thoát ly bể khổ, sau này không cần bị ngàn người cưỡi vạn người áp nữa, ngươi còn không vui sao?”

 

Nụ cười này của hắn, cặp mắt tam giác nguyên bản lại thêm tròng mắt trắng dã có vẻ càng thêm xấu xí hèn mọn. Kỳ Thạc mắt sắc, thấy địa phương trên cổ cùng cánh tay bị lộ ra ngoài của tiểu quan đều là xanh tím một mảnh, nhất thời hiểu rõ, thấp giọng nói với Liễu Nghi Sinh và Kỳ Canh: “Nhất định đêm qua tiểu quan đã bị chà đạp tơi tả.”

 

“Tiểu Thanh không có cái phúc này, van cầu ngài đừng dẫn ta đi.” Suy đoán của Kỳ Thạc đã đúng, cái tên Huyện lệnh lão gia này nổi danh rất thích bạo lực trên giường, Mị Cúc Lâu đã có không ít tiểu quan bị hắn lộng thương thậm chí là lộng đến tàn phế. Thế nhưng hắn tài cao thế lớn, lại đính thêm mũ ô sa của Huyện lệnh, dân thường không đấu lại quan, ma ma của Mị Cúc Lâu cũng chỉ có thể hùa theo giúp vui, hắn muốn tiểu quan nào liền đưa người tiểu quan đó cho hắn.

 

Đêm qua hắn đã chọn trúng Tiểu Thanh mới tới, ai biết vốn chỉ là tùy tiện vui đùa một chút, Huyện lệnh lão gia thích nếm thức ăn tươi mới vậy mà yêu thích có thừa đối với Tiểu Thanh ngây ngô, sau một đêm ngược đãi tàn nhẫn, lại nổi lên ý tứ chuộc thân hắn mang về đùa bỡn.

 

Tú bà không có biện pháp, rơi nước mắt để Tiểu Thanh tự giải quyết cho tốt, Tiểu Thanh lại không muốn, đêm qua bị làm đến chỉ còn lại có nửa cái mạng, bị Huyện lệnh lão gia yêu thích tính ngược nam hài tử này mang về chẳng phải là sẽ không sống nổi hay sao?

 

Người người trong Mị Cúc Lâu đều ở đây xem cuộc vui, nhỏ giọng thảo luận Huyện lệnh lão gia có bao nhiêu đáng sợ, xem ra hài tử Tiểu Thanh này dữ nhiều lành ít rồi. Liễu Nghi Sinh nghe vào trong tai, mày kiếm dựng lên, y mới không để ý là Huyện lệnh lão gia hay là Hoàng đế lão tử, khi dễ nam hài, một người cặn bã như súc sinh thì người người đều có thể giết đi!

 

Kỳ Thạc thầm thấy không ổn, còn chưa kịp kéo y, y đã xuất ra khinh công nhảy xuống lầu dưới, ngăn cản đường đi của Huyện lệnh lão gia, cất cao giọng nói: “Ngươi cái tên không lương tâm, công tử người ta không muốn đi theo ngươi, ngươi còn dùng sức mạnh cưỡng ép bắt người, có còn cần đến mặt mũi hay không!”

 

“Ở đâu ra tiểu tử thối dám…” Huyện lệnh lão gia chỉ thấy một đạo bóng trắng từ trên trời giáng xuống, vừa mới mắng được phân nửa, đợi đến khi hắn thấy rõ người tới, lập tức không chửi nổi nữa. Thiếu niên này da thịt trắng bóng xem ra so với Tiểu Thanh còn tốt hơn nhiều lắm, nhất định ở trên giường chơi đùa càng đã hơn, sẽ không chỉ vì bị đánh vài cái mà chết mất, đây thật là quá hợp ý của hắn a! Hắn cười dâm đãng nói:

 

“Lão gia ta có tiền, muốn mua tiểu kỹ nam nào liền mua tiểu kỹ nam đó. Ngươi không cho ta mua hắn, chẳng lẽ ngươi muốn đi theo ta về?” Nói xong rồi còn muốn dùng bàn tay bẩn thiểu chạm vào mặt Liễu Nghi Sinh.

 

“Cút ngay!” Liễu Nghi Sinh dùng cây quạt đỡ được, nhất thời nổi cả da gà. Cả mặt y đều mang theo tức giận nói: “Dù sao thì hôm nay có ta ở đây ngươi đừng hòng mang nam hài tử này đi!”

 

“Ha hả, ngươi gọi ta tiếng hảo ca ca, sau đó theo ta đi, ta liền bỏ qua cho hắn.” Ánh mắt của lão đầu dâm tục, nói lời bất kính, Kỳ Thạc Kỳ Canh đã sớm nhìn không được, cũng phi thân xuống lầu. Nghe nói như thế Kỳ Canh bị kích thích không nhịn được trước, dán nói lời dâm loạn với Tiểu Liễu Nhi của hắn? Đúng là không muốn sống nữa rồi.

 

Huyện lệnh lão gia vẫn còn đang say sưa giữa mỹ sắc của Liễu Nghi Sinh, không kịp phản ứng đã bị Kỳ Canh cho vài cái bạt tai, hắn bị đánh đến lảo đảo, trong lòng tức giận vô cùng, phẫn nộ hô to: “Bọn tiện dân chúng bây dám làn phản sao… Bản lão gia mà các ngươi cũng dám đánh, người đâu!”

 

Ở đó có hắn, ngoại trừ hai bảo tiêu, vậy mà bên ngoài kỹ viện lại có hơn hai mươi mấy bộ khoái tiến vào, vây ba người bọn họ lại. Kỳ Thạc nhướng mày một cái, cùng Kỳ Canh Liễu Nghi Sinh gia nhập cuộc chiến.

 

Võ công của Kỳ Thạc Kỳ Canh là không cần phải nói, đối phó với đám binh tôm tướng tép này cứ như đối phó với tiểu lâu la, nhưng Liễu Nghi Sinh thì không được vậy. Khinh công của y trác tuyệt, nhưng công phu quyền cước chỉ là thông thường. Nếu là một đối một, vậy cũng có thể sẽ không rơi xuống thế hạ phong, nhưng bây giờ bọn họ một người phải đối phó với bảy tám người, cái gọi là song quyền nan địch tứ thủ [hai đấm khó đánh lại bốn tay, ý chỉ chênh lệch giữa lực lương hai bên], Kỳ Thạc Kỳ Canh đang đánh sôi nổi, Liễu Nghi Sinh thất thủ liền bị hai người bộ khoái chế trụ.

 

“Ta khuyên các ngươi nên đưa tay chịu trói đi, không thôi đệ đệ xinh đẹp của các ngươi sẽ có thể mất mạng đó!” Huyện lệnh lão gia một bên uy hiếp, còn vừa tà tâm không chết muốn sờ lên mặt Liễu Nghi Sinh, bị y cắn một cái vào tay, cắn sâu đến mức có thể thấy xương, đau đớn mà oa oa kêu to.

 

Kỳ Thạc Kỳ Canh thấy Liễu Nghi Sinh bị bắt, nhất thời không chống trả, liền bị bốn năm người nhất ủng mà tiến lên chế phục.

 

“Thứ ngang ngược! Đều áp giải vào trong đại lao! Bổn huyện lệnh phải hảo hảo dạy dỗ bọn họ một chút xem mưu hại mệnh quan triều đình phải bị tội gì!”