Chương 4 – MTTSCPKDTN

☆, 4• Cùng lúc đó ở bên kia

2souffleJPG

“Hạo ca, mục tiêu hành động chủ yếu của chúng ta chính là chỗ này, lúc trở về, liền rút lui theo hướng này.” Đường Văn Triết chỉ qua tấm bản đồ để trên bàn, dưới đáy mắt xoẹt qua một tia khôn khéo, “Như vậy ít nhất chúng ta có thể lấy được đồ tiếp tế từ hai cái siêu thị nhỏ.”

 

Tào Tư Viễn dùng tay chống cằm, khiến cho cái gương mặt baby càng thêm tròn hơn, cặp mắt đen lay láy của hắn nhìn thoáng qua bản đồ, sau đó lại liếc nhìn về phía Đường Văn Triết, gật đầu đồng ý.

 

Từ sau khi An Thần qua đời, rất nhiều chuyện đều do Đường Văn Triết tiếp quản, bao gồm cả phần trách nhiệm của An Thần, bởi vì Hạo ca đã buông xuôi không quản nữa, thế là dần dần, trong nhóm bọn họ Đường Văn Triết liền đảm nhận vị trí quân sư, chỉ cần là an bài do hắn đưa ra, cơ bản đều là những suy tính chu đáo.

 

Nhớ đến An Thần, bộ dáng tươi cười của Tào Tư Viễn không khỏi trở nên ảm đạm.

 

“Cứ như vậy đi.” Dịch Hạo Thiên nhàn nhạt gật đầu, coi như là đã đồng ý.

 

Dịch Hạo Nam bĩu môi, xoay người rời khỏi phòng họp.

 

Trong nhà hắn là con trai nhỏ nhất, cũng là đứa nhỏ duy nhất được cha mẹ dẫn theo bên người. Từ lúc hắn bắt đầu hiểu chuyện, rất hiếm khi được gặp hai người ca ca còn lại của mình, đại ca lạnh như băng, không thân cận với bất kỳ người nào cả, nhị ca thì lại mang theo bộ dáng nóng nảy, nhưng hết lần này tới lần khác tính cách của nhị ca lại không có bao nhiêu chênh lệch so với mình.

 

Thường xuyên tiếp xúc, quan hệ giữa bọn họ cũng không quá thân thiết, thẳng đến một năm trước, cha mẹ của bọn họ, cũng chính là người thừa kế Dịch gia thường ngày luôn lấy du lịch làm lý do, mọi ngày đều là thần long kiến thủ bất kiến vĩ (ý chỉ những người có hành tung bí ẩn, rất khó để gặp được họ), đạp một cước đuổi hắn về nhà, nói là để hắn có thể hảo hảo cảm nhận chút tình cảm anh em và vân vân.

 

Đến cả quỷ cũng biết, nhất định là hai người cha mẹ không đáng tin cậy kia đã hưởng thụ đủ lạc thú của 3 người rồi, nên họ quyết định trở lại thế giới hai người của chính mình. khinh bỉ cưng

 

Vì vậy, hắn là một tồn tại dư thừa, cho nên là, hắn cũng cùng chung số phận cùng với hai ca ca của mình.

 

Cũng nhờ vào năm đó, hắn mới chính thức biết được, người được quyết định sẽ trở thành người thừa kế tiếp theo —— đại ca của mình —— Dịch Hạo Thiên, là một thiên chi kiêu tử cường đại đến cái trình độ nào! Không, đã không thể dùng mức độ để so sánh được nữa, nếu là dùng từ biến thái để hình dung thì cũng không quá đáng đâu. Mấy người ngay cả muốn so sánh còn chưa đủ đẳng cấp nữa là, cứ trực tiếp thần phục dưới chân anh ấy đi.

 

Cho dù là vào thời điểm mạt thế, nếu đại ca vẫn tồn tại với thân phận của một người bình thường, thì tuyệt đối cũng không kém người thức tỉnh chút nào cả.

 

Nhưng đồng thời cũng trong một năm này, hắn phát hiện cho dù là Dịch Hạo Thiên lãnh khốc hờ hững, cư nhiên sẽ có thời điểm ôn hòa, mặc dù biểu hiện không tính là quá rõ ràng, cũng không đột ngột, nhưng chỉ cần hắn lấy những việc mình đã từng trải đến so sánh một chút, liền có thể dễ dàng phát hiện, thái độ đại ca đối đãi với An Thần, rõ ràng là muốn bao nhiêu kiên nhẫn liền có bấy nhiêu kiên nhẫn.

 

Hắn đã từng đố kị, đã từng bất bình, nhưng cuối cùng vẫn vượt qua được, đều là anh em với nhau cả, làm gì có cái gọi là thù hận, huống chi hắn cũng tự hiểu được, so với cái người đệ đệ từ trên trời rớt xuống như hắn này, đương nhiên Dịch Hạo Thiên sẽ càng thiên vị nhị ca đã ở bên cạnh anh từ nhỏ đến lớn kia.

 

Thông suốt thì đã thông suốt rồi, chỉ là hắn đã có một thói quen “tốt đẹp” là ba ngày quậy trận nhỏ, năm ngày nháo trận lớn với An Thần, hơn nữa còn không ngừng duy trì nó.

 

Thẳng đến mạt thế!

 

Nếu như ngày đó, bọn họ không cãi nhau…

 

Nếu như khi đó, mình không nói nặng lời như vậy…

 

Nếu như sau đó, hắn có thể lập tức kéo An Thần trở lại…

 

Có lẽ khi đó những chuyện trước mắt này, cũng sẽ không phát sinh đi, cho dù đồ ngốc An Thần kia có yếu tới cỡ nào đi nữa, nhưng dưới sự bảo vệ của bọn họ, cho dù có một đám tang thi kéo đến, cũng đừng mơ tưởng có thể xuất ra một móng vuốt.

 

Đáng tiếc, trên đời này sẽ không bao giờ có thứ gọi là nếu như, càng không cho phép con người hối hận.

 

Dịch Hạo Nam có thể cảm giác được một cách rõ ràng, thái độ của đại ca đối với hắn đã có chút chuyển biến, hắn biết rõ, đó cũng không phải là anh vì An Thần mà giận chó đánh mèo, mà là do nguyên nhân khác, một loại cảm giác rất kỳ quái, rất khổ sở hay gì gì đó chẳng hạn.

 

Do đó, mặc dù tính cách của hắn thường dễ kích động, hiện tại lại không có cách nào biểu hiện ra trước mặt Dịch Hạo Thiên.

 

Dịch Hạo Nam không biết tại sao đại ca lại có thái độ như vậy với mình, nhưng hai trúc mã đi theo Dịch Hạo Thiên, ở bên cạnh Dịch An Thần, ở bên cạnh họ từ nhỏ đến lớn —— Đường Văn Triết và Tào Tư Viễn, trong lòng của bọn họ hiểu rất rõ ràng.

 

Dịch Hạo Thiên không chỉ tránh việc tiếp xúc đơn độc với Dịch Hạo Nam, thậm chí cũng rất ít khi trực tiếp đặt ánh nhìn lên người Dịch Hạo Nam, cũng không phải là sẽ không nhìn, càng không phải là thờ ơ, cơ bản là thái độ của anh không có gì thay đổi, giọng nói cũng không thay đổi, hình thức ở chung so với trước đây cũng không có biến động lớn nào, nhưng hết lần này tới lần khác lại toát ra một cảm giác cực kỳ quái dị.

 

Dịch Hạo Thiên ngoại trừ là người thừa kế đời tiếp theo, khuôn mặt cũng hơn hẳn cha của anh, Dịch An Thần cùng Dịch Hạo Nam lớn lên lại giống với mẹ, thậm chí mặt mũi của hai người lại cực kỳ tương tự nhau.

 

Có phải Dịch Hạo Thiên đã kịp trở về từ biên giới sắp đánh mất lý trí hay không, không ai có thể biết rõ ràng được, chỉ là cái tên Dịch An Thần này, đã trở thành cấm ngữ được ba người ngầm thừa nhận. Anh không nhìn tới Dịch Hạo Nam, vốn dĩ là muốn cố ý tránh tiếp xúc với khuôn mặt tương tự của An Thần mà thôi.

 

Chỉ nhờ vào thông tin này, Đường Văn Triết liền biết, cả người Hạo ca, còn đang đứng sát cái biên giới kia.

 

Dịch Hạo Thiên đối với Dịch An Thần đệ đệ của mình, cũng không đơn thuần chỉ là tình anh em.

 

Loại chuyện kinh hãi thế tục này, Dịch Hạo Nam thân là một đứa nhỏ từ trên trời xuống tất nhiên là sẽ không biết được, Dịch An Thần vẫn chỉ là đơn thuần sùng bái đại ca nên cũng không phát giác, nhưng đối với Đường Văn Triết từ nhỏ đã thông minh, biết đoán ý qua lời nói và sắc mặt, nên cũng là người đầu tiên, ý thức được điểm không thích hợp.

 

Đồng thời, Đường Văn Triết cũng là người đầu tiên, lôi kéo Tào Tư Viễn, gia nhập vào hàng ngũ khuyên bảo Dịch Hạo Thiên. Là con trưởng của gia đình, vậy mà lại sinh ra tâm tư khác thường với đệ đệ ruột thịt của mình, cũng đã đủ khiến cho bản thân mình cảm thấy giật mình, nếu xét về luân thường đạo lý thì lại càng không được tha thứ. Huống chi người này lại là người thừa kế đứng đầu của Dịch gia, nhất định tương lai sẽ trở thành vương dưới một người trên vạn người!

 

Nhưng bất kể là Đường Văn Triết hay Tào Tư Viễn, đều hiểu rất rõ tính tình của Dịch Hạo Thiên, chỉ cần là thứ anh muốn có, tuyệt đối có thể không từ thủ đoạn nào mà đoạt lấy.

 

Thế nhưng Đường Văn Triết lại rất rõ ràng, Dịch Hạo Thiên cực kỳ để tâm đến Dịch An Thần, vì vậy, dưới tình huống vẹn cả đôi đường, cho dù là Dịch Hạo Thiên không nguyện ý muốn dùng cách cưỡng bách, nhưng vẫn phải suy xét lại dù sao người kia cũng chính là đệ đệ của anh mà.

 

Thế là chuyện này, rốt cục bị Đường Văn Triết viện lí do, hiện tại An Thần vẫn còn là một học sinh lớp 9, không thể quấy nhiễu đến quá trình trưởng thành bình thường của cậu, mới có thể cứng rắn ép anh nhẫn nhịn xuống. [vâng và đây là bước đầu hé lộ cho cái bản chất luyến đồng của anhmóc mũi]

 

Tư Viễn có quan hệ rất tốt với An Thần, Đường Văn Triết biết An Thần cũng là đơn thuần, hắn hoàn toàn có thể tưởng tượng được, nếu như đứa nhỏ này biết người đại ca mà mình vẫn luôn sùng bái, cư nhiên lại ôm tâm tư trơ trẽn như vậy với mình, tuyệt đối sẽ bị dọa đến chết khiếp đi.

 

Đừng nói là muốn để cậu đồng ý, có thể làm cho cậu không bỏ trốn, cũng đã là chuyện rất tốt rồi. Mà nếu như có một ngày An Thần kiên quyết cự tuyệt, với thủ đoạn của Dịch Hạo Thiên, chờ đợi An Thần chính là sự giam lỏng triệt để, cùng với cưỡng chế hoan ái.

 

Thế nhưng, điều khiến bọn họ lo lắng nhất cũng không có phát sinh, vào thời điểm mạt thế bùng nổ khiến tất cả mọi người không kịp trở tay…

 

An Thần đã chết!

 

Dịch Hạo Thiên không có lập tức sụp đổ, vẫn còn duy trì được lý trí, Đường Văn Triết đã rất biết ơn trời đất rồi. Có câu nói, không sợ lưu manh, chỉ sợ lưu manh có văn hóa. So sánh với nhau, một người điên, không chỉ có thực lực cường đại, còn có chỉ số thông minh cao kinh dị, là một người phi thường đáng sợ.

 

Biết đâu vào ngày nào đó Dịch Hạo Thiên sẽ giống như một tình tiết thối nát trong phim truyền hình, nhanh chóng biến thân thành BOSS nhân vật phản diện chỉ biết hận đời, vậy thì chắc chắn tai họa mà anh mang tới sẽ không thua gì trận mạt thế, tang thi biến dị này.

 

Thế nhưng Đường Văn Triết rất lo lắng, lo lắng bởi cái sự bình tĩnh hiện tại, bất quá chỉ là những giây phút trầm mặc ngắn ngủi trước khi Dịch Hạo Thiên bùng nổ, cho nên, trong phạm vi khả năng của mình, hắn chỉ có thể dời lực chú ý của mọi người đi.

 

Chẳng hạn như, mạt thế, sinh tồn, vật tư, cùng với căn cứ.

 

Ngay khi bên phía Dịch Hạo Thiên đang chờ xuất phát, thu thập vật tư, về phần An Thần đã được tá thi hoàn hồn, cũng đang trốn đông trốn tây, cộng thêm việc gõ chết mấy con tang thi, trốn vào kho hàng.

 

Giờ này khắc này, cậu đang đối diện với một phòng đầy dược phẩm, chảy nước mắt lưng tròng.tb013

 

Đương nhiên là cậu biết rõ, trong mạt thế dược phẩm là có bao nhiêu trân quý, nhưng có trân quý như thế nào đi chăng nữa cũng không có cách nào biến thành cơm ăn a, hiện tại cậu tình nguyện được đối mặt với một phòng bánh mì, không có bánh mì, tới một bịch bánh quy cũng được mờ.

 

Mọe nó! Thật sự có bịch bánh quy hở?!!!

 

An Thần: =口=

 

Thượng Đế, lại đưa tới một ly sữa đê!!! Được rồi, không nên tham lam.

 

An Thần ăn ngon lành hết cả bịch bánh quy, sau đó lại yên lặng cảm tạ một chút, không biết là do vị bác sĩ nào đó thành công trốn thoát, hay là đã biến thành tang thi huynh ‘vĩ đại’ cũng không chừng.

 

Thu tất cả dược phẩm vào không gian, An Thần ngạc nhiên phát hiện, trong không gian những loại vật phẩm cùng loại có thể xếp chồng lên nhau. Cậu bấm đốt tay tính toán, kiểu xếp chồng này có thể tiết kiệm không ít địa phương nha, chờ một lát nữa khi đến cái siêu thị kia sẽ thuận tiện thêm chút hàng tiếp tế vào.

 

Về phần dùng cách nào để rời khỏi bệnh viện? Đầu tiên, không thể tiến vào đại sảnh nằm ở tầng một, nơi nào có nhiều người thì khẳng định sẽ có không ít tang thi, khu nằm viện ở phía sau lại càng không thể đi. Cũng may là, hiện tại cái thành phố này còn chưa có hoàn toàn cắt điện cúp nước, An Thần dựa vào điểm này mà đoán ra được, bây giờ cách mạt thế, cũng không quá một tháng, cũng chính là thời điểm cậu ‘chết’ gần được hai tuần.

 

Không biết có phải là do thời gian cậu ở dưới tầng ngầm tương đối dài hay không, trên người được bao phủ bởi không ít hàn khí của thi thế, chỉ cần những con tang thi thông thường không tới gần cậu quá năm thước, cơ bản cũng sẽ không phát hiện ra cậu.

 

Chính là nhờ như vậy, An Thần mới có thể thuận lợi một đường hữu kinh vô hiểm, đi đường vòng ra sau tầng hai của bệnh viện, nơi đó là phòng làm việc cá nhân của bác sĩ, cửa sổ phía sau sát với đường phố, ít người, tang thi cũng ít hơn một chút, không thể đi xuống tầng một mạo hiểm được, cũng chỉ có cách nhảy qua cửa sổ mới mau hơn và trực tiếp hơn.

 

An Thần xoa xoa tay suy nghĩ.

 


 

 

Spoil: 

An Thần đang chuẩn bị cho thứ kia vào trong túi, bỗng nhiên, phần sau cổ của cậu bị một lực mạnh nâng lên, thân thể không tự chủ được mà lơ lững giữa không trung, một cái bóng mờ cao lớn hiện ra trước mắt, cậu ngước mắt thoáng nhìn qua.

 

Thế mà lại chính là… Dịch Hạo Thiên! ! !

 

“Cái đó, đưa đây.” Thanh âm trầm thấp từ tính đã từng quen thuộc, lúc này đây lại tràn đầy băng lãnh, nhất thời An Thần như sa vào hầm băng, thoáng rùng mình, tỉnh táo lại từ trong nỗi khiếp sợ.

 

Chương 37 – TGBT

Chương 37

2-6_Ramequins-soufles-the-matcha

Bàn tay ấm áp tiến vào vạt áo ngủ, trực tiếp dán lên phần thắt lưng trơn bóng đang siết chặt, Tư Không Viêm Nghiêu dựa vào gần một chút, vừa khẽ hôn lên phần cổ lộ ra bên ngoài của Ô Thuần Nhã vừa than nhẹ, làn da của người này thật mịn, xúc cảm tương đối không tồi.

 

Ô Thuần Nhã khẩn trương đến mức không dám nhúc nhích, ngay cả hơi thở đều giảm nhẹ đi rất nhiều, thầm mắng người này chẳng biết chừng mực, cư nhiên vào thời điểm này lại đi chiếm tiện nghi của cậu!

 

Đầu tiên là bàn tay ấm áp của nam nhân vuốt ve qua lại nhẹ nhàng như trấn an thắt lưng đang cương cứng của cậu, sau đó như là chưa đủ mà động tác được một tấc lại muốn tiến một thước vuốt lên phần bụng đang siết chặt của cậu.

 

Vội vã vươn tay ra đè lại vuốt sói đang tác quái của nam nhân, Ô Thuần Nhã nghiêng đầu, trong bóng đêm tức giận đẩy nam nhân, nhẹ giọng mở miệng: “Anh đừng có mà quá đáng!” ( ‵o′)

 

Nam nhân cúi đầu nở nụ cười, tiến đến bên tai cậu ái muội liếm liếm lên vành tai nhạy cảm, cảm nhận được cậu run lên một cách rõ ràng sau đó mới chịu nói một câu: “Không làm đến cùng.”

 

Sao mà Ô Thuần Nhã đồng ý cho được, anh không biết xấu hổ nhưng cậu vẫn còn cần mặt mũi chớ! Lỡ như động tác quá lớn khiến Tiểu Bánh Bao giật mình tỉnh giấc, vậy sao mình sống cho nổi nữa đây!

 

“Không được!” Khẽ quát một tiếng rồi thầm nghĩ muốn kéo bàn tay to của nam nhân đang ở bên trong áo của mình ra, nhưng bởi vì khí lực hơi yếu nên cũng không phải là đối thủ của ai kia.

 

Đầu vú trước ngực bị tay của nam nhân ma sát, thừa dịp cậu đẩy ra lại dùng hai ngón tay nhẹ nhàng xoa nắn.

 

“Ngô…” Cái loại cảm giác tê dại này xông thẳng vào não, vì thế còn chưa kịp đuổi người ra, cậu đã khẽ ngâm ra tiếng trước rồi.

 

Hốt hoảng nhấc một tay lên che miệng mình lại, tay còn lại cách lớp áo dùng sức lôi kéo tay của nam nhân.

 

Tư Không Viêm Nghiêu bị một tiếng khinh suyễn kiềm nén của cậu dẫn ra một đoàn lửa xông thẳng xuống hạ thể, bộ phận giống đực dưới thân thoáng cái đứng lên, thẳng tắp chỉa vào rãnh mông của Ô Thuần Nhã.

 

Ô Thuần Nhã xấu hổ, sắc mặt trướng đến đỏ bừng, nhưng cậu lại không có một chút biện pháp nào đối với nam nhân đang dán sát vào lưng mình kia. Anh không chỉ gây rối trước mặt con trai đang ngủ say, hơn nữa nam nhân còn dùng bàn tay to sờ loạn dây dưa trên người cậu, lúc này cả người cậu đã sớm đổ mồ hôi ròng ròng.

 

Tư Không Viêm Nghiêu cứ như đang cố ý trêu đùa cậu, đó là dùng tay trái khiêu khích qua lại trước ngực cậu, thỉnh thoảng còn ngậm lấy vành tai tinh xảo của cậu mút vào vài cái.

 

“Ưm… Đừng…” Bị anh làm cho sắp không còn khí lực Ô Thuần Nhã cảm giác được nam nhân hơi nghiêng thân thể ngăn chặn lấy thân cậu, sau đó cái tay còn dư lại kéo quần ngủ của cậu xuống, khiến cậu bị dọa đến mức run rẩy.

 

“Xuỵt.” Nâng nửa người lên, đầu tiên là Tư Không Viêm Nghiêu liếc nhìn Bánh Bao đang ngủ, thấy bé không có xu hướng tỉnh lại, lúc này mới tiếp tục hành động của mình, vừa kéo quần ngủ của người ta xuống vừa biểu hiện nghiêm trang nói: “Nhỏ giọng một chút, làm ồn con.”

 

Nhỏ giọng cái con mắt anh á, tui phắc ( ‵o′)凸, anh có thể đừng không biết xấu hổ mà phi lễ tôi như vậy được hông a!

 

Đáng tiếc, lúc này đây Ô Thuần Nhã chỉ có thể nuốt những lời này xuống bụng, bởi vì nam nhân cúi đầu liền hôn lên môi của cậu, một chút cũng không để cho cậu phát ra âm thanh.

 

Nhếch nửa miệng, chiếc lưỡi dài linh hoạt của nam nhân ra ra vào vào trong miệng cậu, còn dùng sức ôm lấy đầu lưỡi của mình mút vào, cậu đã cảm thấy đầu lưỡi mình có chút tê dại rồi. Nhưng tay của nam nhân dời từ hai đầu vú trước ngực đã bị nhu đến mức cứng rắn đến tính khí bán ngẩng dưới thân cậu bắt đầu nhu lộng, quần đã bị kéo xuống đến đầu gối, tức thì hai cánh mông đầy thịt mượt mà bị đôi tay của nam nhân ra sức xoa nắn.

 

Xúc cảm trên thân thể quá mức xa lạ, cái loại khoái cảm truyền đến từ hạ thể này thật sự là cậu rất hiếm khi được trải nghiệm, cậu quá đơn thuần, thường ngày chỉ lo chăm sóc cho Bánh Bao, rất ít khi xuất hiện cái loại phản ứng sinh lý này. Cho nên lúc này đây cậu thực sự bị giật mình, cũng không thèm đoái hoài tới chuyện sẽ đánh thức Bánh Bao hay không, vươn tay đẩy ra nam nhân đã nửa đè lên người mình.

 

“Ngô ngô…” Lắc đầu muốn né tránh nụ hôn bá đạo của nam nhân, thế nhưng địa phương bí ẩn nhất ở phía sau lại bị ngón tay của nam nhân nhẹ nhàng đụng chạm, sợ đến mức khiến cậu sắp chảy nước mắt. (>_<)

 

Ngẩng đầu nhẹ nhàng liếm hôn lên đôi môi đã sưng đỏ của cậu, Tư Không Viêm Nghiêu nghiêng người sang ôm cậu vào trong lòng, dán lên lỗ tai của cậu nhẹ giọng nói: “Cứng rồi!”

 

Ô Thuần Nhã gắt gao cắn chặt chăn, chỉ sợ tiếng rên rỉ trong cổ họng sẽ tràn ra khỏi miệng.

 

Tư Không Viêm Nghiêu dùng một tay vội vãi chuyển động tính khí đã dựng thẳng lên của cậu, một tay dò vào trong miệng của cậu, nhẹ nhàng khuấy động đầu lưỡi đang né tranh của cậu, “Liếm ướt.”

 

Ô Thuần Nhã lắc đầu, nhưng lại không có biện pháp ngăn cản động tác cường ngạnh của nam nhân, chỉ có thể không cam lòng mà tùy ý để nam nhân dùng ngón tay khuấy lộng trong miệng mình, nước bọt không kịp nuốt chảy dọc theo khóe miệng.

 

“Ân… Ngô…” Hạ thân tích lũy ngày càng nhiều khoái cảm, cậu nhịn không được mà chuyển động thân thể theo động tác của nam nhân.

 

Rút ngón tay dính đầy nước bọt của mình ra, âm thầm đưa vào miệng huyệt đang đóng chặt bên trong khe mông, nhẹ nhàng ấn lên chung quanh nếp uốn đang nhanh chóng co rút, sau đó chậm rãi thăm dò cho một ngón tay vào, lập tức ngón tay của anh được nhục bích ấm áp siết chặt lấy, hơn nữa còn có thể cảm giác được sự chuyển động nhè nhẹ, Tư Không Viêm Nghiêu khẽ khen một tiếng: “Bảo bối, em thật là nhiệt tình.”

 

Ô Thuần Nhã chỉ cảm thấy khó chịu vì dị vật bên trong cơ thể, theo bản năng muốn đẩy vật đó ra, nhưng nam nhân lại càng chen ngón tay vào sâu hơn, còn bắt đầu rồi từ từ co rúm lại.

 

“A… A…” Nhẹ giọng rên rỉ nhưng cũng không kiềm nén được nữa, Ô Thuần Nhã đã sắp bị cảm giác gần phun trào ở mặt trước ép điên rồi, mà ở mặt sau, nam nhân đã tăng thêm một ngón tay nữa, thậm chí là có khuynh hướng tiếp tục gia tăng.

 

“Bảo bối, đừng nóng vội.” Cảm giác được vật trong tay gần bắn ra, Tư Không Viêm Nghiêu vội dừng động tác lại đổi thành tiếp tục vuốt ve đầu vú của cậu, bên trong tiểu huyệt mềm mại đã tăng đến ba ngón tay, hơn nữa vách thịt nong nóng bên trong đã quen với sự ra vào của dị vật, bắt đầu tự động phân bố ra dịch ruột non dinh dính.

 

Ô Thuần Nhã đã bị anh khiêu khích đến độ hai mắt mờ mịt, khoái cảm trong cơ thể kêu gào muốn phát tiết gần như đã phá tan lý trí của cậu, không tự chủ được mà vươn tay muốn an ủi tính khí của mình, nhưng nam nhân lại bắt được tay của cậu, sau đó cậu cũng cảm giác được ngón tay trong cơ thể đã lui ra ngoài, nhưng bản thân lại giống như không cam lòng, tiểu huyệt vội vã co rút lại vài cái.

 

Tư Không Viêm Nghiêu nhẹ nhàng đặt tính khí đã trướng đến nóng bừng từ lâu tại tiểu huyệt còn đang khép mở, sau đó lấy tay che miệng của cậu lại, từng chút từng chút đẩy tính khí vào cái miệng nhỏ nhắn ẩm ướt đang mấp máy, cảm nhận được vách thịt nong nóng siết chặt lấy tính khí của mình, cảm giác này thật sự là quá tuyệt vời!

 

Cái đó của nam nhân so với ba ngón tay thì thô to hơn nhiều lắm, loại cảm giác đau nhức do bị xé rách này khiến cho Ô Thuần Nhã há mồm cắn lên bàn tay của nam nhân, cậu dùng sức thở phì phò để cho chính mình thả lỏng, sau khi cảm giác được dị vật trong cơ thể cũng không có vừa tiến vào liền đấu đá lung tung mới chậm rãi thở ra một hơi, tức giận nghiêng đầu trừng nam nhân: “Không phải anh đã nói sẽ không làm đến cuối cùng sao?”

 

Dường như Tư Không Viêm Nghiêu có thể thấy đôi mắt đang đong đầy nước mắt của cậu, thăm dò hôn một cái lên má cậu, cười tà nói: “Do bảo bối em quá mê người, anh đổi ý.” Nói xong liền đưa tay lại bắt đầu trêu đùa tính khí bởi vì đau đớn mà đã có chút uể oải của cậu, còn chính mình thì cũng thử nhẹ nhàng trừu động.

 

“A… Anh đừng động… Bánh Bao… Bánh Bao sẽ tỉnh lại… Ưm…” Câu nói bị gián đoạn, Ô Thuần Nhã vừa muốn đè nén thanh âm, vừa muốn khống chế hành động do thân thể bị va chạm.

 

Tư Không Viêm Nghiêu bị cậu siết đến phát đau, biết người nọ là bởi vì khẩn trương, cho nên liền rút tính khí ra, vén chăn rồi bế cậu lên.

 

(⊙o⊙) “Làm gì đó!” Bỗng nhiên được ôm lấy, Ô Thuần Nhã kinh ngạc trợn to mắt.

 

“Đổi sang chỗ khác.” Nói xong cũng không chờ cho cậu có thời gian kịp phản ứng, anh đã đứng dậy ôm cậu đi ra khỏi cửa, sau đó dùng một cước đá văng cửa phòng ngủ của Ô Thuần Nhã ở phía đối diện, hai ba bước đã đi đến bên giường, thả người lên trên giường sau đó đè lên.

Chương 63 – TVTTB

63. Nếu có ngày tôi trắng tay, em…

1-Landscape-LCC-Gary-Dark-chocolate-souffles-with-milk-chocolate-ganache

Chờ đến khi Lâm Văn Tịch nhận lấy chiếc ly, mơ mơ màng màng uống một ngụm rượu đỏ đưa vào trong miệng Lê Diễm thì, cậu vẫn chưa biết tại sao chính mình lại đáp ứng chuyện này, là do thanh âm quá gợi cảm của nam nhân nói bên tai mình sao? Hay là bởi vì một câu “Nếu em không đút liền đến lượt tôi đút em” kia? Hay là vì ánh mắt của nam nhân quá mê người đây? Chính cậu cũng không biết, cậu chỉ biết rằng tim của mình không tự chủ được mà không ngừng đập thình thịch, sau đó liền nhận lấy ly rượu trong tay nam nhân.

 

Lâm Văn Tịch kề sát lại môi của nam nhân, còn không biết phải đút rượu cho nam nhân bằng cách nào, chỉ là đơn thuần kề lại thôi, lúc này đầu lưỡi lửa nóng của nam nhân chậm rãi cạy mở khóe môi của cậu ra, để cho chất lỏng màu đỏ chậm rãi chuyển từ miệng của Lâm Văn Tịch sang miệng nam nhân, trong nháy mắt hương thơm ngọt ngào tràn ngập trong khoang miệng của hai người, như là đang lưu luyến mỹ vị, sau khi nam nhân uống xong hết chút rượu còn xót lại liền liếm qua mọi ngóc ngách bên trong miệng Lâm Văn Tịch, lúc bắt đầu chỉ đơn giản là đút rượu sau đó lại biến thành đầu lưỡi lửa nóng của bọn họ dây dưa với nhau. Rất ngọt. Lê Diễm thầm nghĩ trong lòng.

 

Thời điểm hai người tách môi ra, khóe miệng còn dính một sợi rượu đỏ được kéo theo ra ngoài, Lâm Văn Tịch không khống chế được bản thân liền áp sát vào người Lê Diễm, vươn lưỡi từ từ liếm đi thứ dính ở bên môi, lại bị nam nhân dùng sức há mồm hút đầu lưỡi kia vào, sau đó cho vào miệng chậm rãi mút lấy, càng hôn càng sâu, thẳng đến khi Lâm Văn Tịch thấy đầu lưỡi của mình dần dần tê dại nam nhân cũng không chịu buông cậu ra, trái lại dục hỏa trong mắt càng thêm mãnh liệt.

 

Lâm Văn Tịch cảm giác đầu mình càng ngày càng choáng, mặt cũng trở nên nóng lên, hình như thực sự là do uống say rồi. Xụi lơ ở trong lòng của Lê Diễm, Lâm Văn Tịch mở miệng, thế mới phát hiện thanh âm của mình cũng trở nên yếu ớt hơn.

 

“Chủ nhân, hôm nay cám ơn anh. Em đã rất vui vẻ.” Cảm ơn chân thành, thực sự là hôm nay cậu rất vui, nam nhân bỏ công tác qua một bên bồi mình đi chơi đi ăn, rồi còn dẫn mình đến nơi này nữa.

 

Lê Diễm nâng khuôn mặt nhỏ nhắn của cậu lên, nhìn cái miệng nhỏ bị chính anh mút cho đỏ lên, lại kiềm lòng không được mà hôn lên đó. Thân thể càng ngày càng khô nóng, hương thơm của rượu tràn ngập khắp căn phòng, dường như hai người đã thực sự say rồi, họ hôn nhau càng nồng nhiệt, thế nhưng Lê Diễm biết kỳ thực căn bản là cái rượu kia không thể khiến người khác say nổi, chính là sao mình lại biến thành một người có tửu lượng kém giống bé con thế này đây.

 

“Chủ nhân… Nóng quá…” Thanh âm mê người trầm thấp của Lâm Văn Tịch vang lên trong đêm tối, thật sự là cậu cảm thấy nóng lắm, bất tri bất giác uống hết hai ly rượu nhỏ, lại được nam nhân ôm hôn khắng khít như vậy, nhiệt độ thân thể không ngừng tăng cao, có lẽ là đã say thật rồi, hay đây chỉ là, muốn nhờ vào chất cồn mà phát tiết toàn bộ tình cảm đè nén trong nội tâm suốt khoảng thời gian này ra ngoài đây.

 

Câu nói của Lâm Văn Tịch khiến một tia lý trí cuối cùng của Lê Diễm đứt đoạn, anh kéo tắm khăn choàng duy nhất trên người cậu xuống. Hai tay sờ lên thân thể của cậu.

 

“Bây giờ còn nóng nữa không?”

 

“Ân a…” Hai mắt của Lâm Văn Tịch càng ngày càng mờ mịt, xem ra đã say thật rồi, không ngừng cọ vào người Lê Diễm, chất liệu vải thượng hạng khiến cậu cảm thấy cảm giác mát dịu nhè nhẹ, “Ân… Rất thoải mái…”

 

“Vậy để tôi giúp tiểu người hầu cảm thấy thoải mái hơn có được hay không?”

 

“Ân.” Lâm Văn Tịch ôm lấy cổ của Lê Diễm, để mặc cho anh hôn mình, “Nóng…”

 

Nhẹ giọng nỉ non, nhưng không có cái nào so với hiện tại càng khiến Lâm Văn Tịch thêm phần mị nhân hơn, bụng dưới của nam nhân truyền đến từng trận nóng bỏng, nhưng anh lại không có lập tức hành động, bởi vì kế tiếp mới là lời mà anh vẫn muốn nói.

 

“Tiểu Tịch.” Nam nhân nhẹ giọng gọi bên tai bé con.

 

“Ân.”

 

Nam nhân yên lặng một chút, cuối cùng vẫn là mở miệng, chính là bởi vì anh nghĩ dưới tình huống này mình có thể dễ dàng nói lời ấy ra khỏi miệng hơn, mặc kệ bé con trả lời như thế nào, cho dù là không đúng với mong muốn của mình thì ít ra mình cũng có thể dùng lí do say rượu làm cớ.

 

“Nếu như có một ngày, tôi trắng tay, em vẫn có thể ở bên cạnh tôi nữa được không?”

 

“Sao lại trắng tay?” Ở trong lòng của cậu, địa vị của nam nhân là chuyện cả đời này cậu cũng vô pháp sánh bằng. Lâm Văn Tịch chớp chớp đôi mắt to tràn đầy ý tứ không hiểu nhìn anh, bên trong là ánh sáng trong vắt, gương mặt bởi vì tác dụng của cồn mà trở nên hồng hồng.

 

“Trước em đừng hỏi, trả lời tôi đi.”

 

Cặp mắt mờ mịt khi nãy của Lâm Văn Tịch nhờ câu hỏi của nam nhân mà đã thanh tỉnh hơn một ít, tuy rằng cậu thấy rất kinh ngạc tại sao đột nhiên nam nhân lại hỏi cậu vấn đề này, nhưng đầu óc vẫn còn có chút choáng váng cũng không có biện pháp giúp cậu suy nghĩ chi tiết hơn.

 

“Đương nhiên là sẽ như vậy a. Vốn dĩ em cũng là một người trắng tay, nhờ chủ nhân giúp em, để em đối mặt với thân thể của chính mình, chính là em không có năng lực gì cả, không biết đi kiếm tiền, thế nhưng em có thể cố gắng, nếu như một ngày nào đó chủ nhân cái gì cũng chẳng có, chỉ cần chủ nhân không ngại, vào lúc ấy, sẽ đến lượt em nuôi anh nha.”

 

Đứa nhỏ nói một cách đơn thuần lại nghiêm túc, khiến Lê Diễm có chút kinh ngạc, nhưng nhiều hơn lại là cảm động. Nhìn vẻ mặt của bé con, anh biết khi nãy không phải là em ấy nói cho có lệ để mình nghe, nếu như có một ngày như vậy, thực sự em ấy sẽ ra sức nuôi mình.

 

Lại một lần kéo bé con gầy tong teo ôm chặt vào lòng mình, lần đầu tiên trong mắt Lê Diễm hiện ra cảm xúc không biết làm sao, cười cười hôn một cái lên chóp mũi của cậu, “Bảo bối, sao tôi ghét em cho được đây. Thực sự là dễ thương muốn chết mà.”

 

Đặt đầu nhỏ của Lâm Văn Tịch lên đầu vai của mình, Lê Diễm không để cậu thấy trong mắt mình đã lặng lẽ trào dâng nước mắt, bao nhiêu năm qua, chưa từng có ai mang đến cho anh cảm nhận như vậy, ở trước mặt người khác, anh là một nam nhân lạnh lùng cao cao tại thượng, người khác luôn cảm thấy nhất định mong muốn của anh sẽ không giống với người thường, thế nhưng kỳ thực ước mơ của anh vẫn luôn rất đơn giản, không khác gì một đứa trẻ, cũng sẽ bởi vì một câu nói của người khác khiến cho kích động.

 

Thế nhưng cảm động thì cảm động, cũng trong nháy mắt này, nam nhân đã đưa ra một quyết định. Đó chính là, anh không thể để mình trắng tay được, bởi vì hiện tại anh không còn một mình nữa rồi, chỉ có cách anh càng thêm cường đại, mới có thể mang đến cho bé con một cuộc sống tốt nhất, có thể che chở bé con đơn thuần luôn khiến cho người khác cảm thấy đau lòng này dưới vòng tay của mình, để cậu bình an hạnh phúc mà lớn lên.

 

Thật ra Lâm Văn Tịch cũng không muốn nghĩ nhiều như vậy, chỉ là cậu cảm thấy bắt đầu từ hôm qua nam nhân đã có chút kỳ quái, vừa mới hỏi mình cái vấn đề kia xong, không thể suy đoán ra được có phải anh đã gặp trắc trở gì hay không, thế nhưng cậu cũng không đi hỏi, cậu biết nếu như nam nhân nguyện ý thì anh sẽ chủ động nói với cậu. Cho nên cậu chỉ đơn thuần ôm chặt lấy anh. Bên ngoài ngọn đèn mờ ảo lóe sáng trong bóng đêm, cửa sổ thủy tinh bởi vì được màn đêm bao phủ mà tạo thành một cái mặt gương thật lớn, giúp Lâm Văn Tịch thấy rõ hình ảnh hai người đang ôm lấy nhau thông qua tấm cửa kính.

Chương 36 – TGBT

Chương 36

1

Tiểu Bánh Bao ăn vạ, muốn ngủ lại phòng của Tư Không Viêm Nghiêu, Ô Thuần Nhã đứng ở bên giường chống nạnh trừng bé, không phải là cậu không có khả năng cường ngạnh ôm Bánh Bao trở về phòng của bọn họ, nhưng nhóc con này cứ trưng ra cái tư thế phụ thân ôm con đi con sẽ khóc con phụ thân coi, thật sự là cậu cũng không còn cách nào khác nữa.

 

“Nếu như cứ tiếp tục không nghe lời phụ thân liền đánh đòn. (#‵′)” Gần đây càng ngày bé càng lì hơn rồi, được Tư Không Viêm Nghiêu sủng ái nên nhóc con xấu xa này đã nhiều lần không nghe lời dạy bảo của cậu, tức chết đi được!

 

Bánh Bao ngồi ở trên giường lớn, trong tay ôm con thú bông sói xám mà Tư Không Viêm Nghiêu đã mua cho bé, con thú bông này đã sắp bự hơn bé luôn rồi, cứ ôm như vậy, mở to đôi mắt ngập nước long lánh nhìn phụ thân bé, nãi thanh nãi khí làm nũng, “Phụ thân cho Bánh Bao ngủ lại đi mà, chỉ một ngày thôi hà.” Nói xong dựng thẳng một ngón tay út lên, quay sang phụ thân bé khoa tay múa chân một chút.

 

Ô Thuần Nhã hít sâu một hơi, rống về hướng cửa phòng một tiếng.

 

“Tư Không Viêm Nghiêu ~~~ !!”

 

Nam nhân ở trong thư phòng tham gia hội nghị bàn tính kế hoạch với các quản lý thông qua video call liền sửng sốt, sau đó quay đầu nhìn về phía màn hình đối diện rõ ràng Tôn Dương cũng nghe được thanh âm kia liền nói: “Đi ra đi.”

 

Tôn Dương nhìn cuộc gọi bị cắt thì chép miệng một cái, thanh âm mới nãy nghe qua là tiếng kêu của một nam sinh đi, chẳng lẽ tổng tài của bọn họ đã đổi khẩu vị rồi hay sao? Gần đây chuyển sang ngoạn nam nhân? Không thể không nói Tôn Dương chân tướng, bất quá cũng không đúng hoàn toàn, lần này tổng tài của bọn họ không chỉ là vui đùa một chút thôi đâu.

 

Nam nhân vừa vào phòng ngủ liền thấy Ô Thuần Nhã thở phì phò đứng bên giường, con của anh thì ngồi ở trên giường, hai người đang nhìn chằm chằm vào nhau.

 

“Thế nào?” Nhíu mày, đi tới bên giường ôm Bánh Bao vào trong ngực.

 

“Tôi muốn dẫn bé đi tắm rửa rồi ngủ, nhưng nhóc con thúi này lại không nghe lời, bé đòi ngủ ở chỗ của anh.” Ô Thuần Nhã hung hăng trừng nam nhân, ý tứ kia chính là, đều tại anh, trước đây vốn dĩ con trai rất nghe lời, hiện tại khen ngược, còn dám làm trái lời của cậu nữa đó!

 

Cúi đầu nhìn Bánh Bao trong lòng với đôi mắt đầy mong đợi, giọng nam nhân trầm thấp lại mang theo ý cười: “Vậy thì cứ ngủ lại đây đi.” Không phải chỉ là ngủ chung với anh thôi sao, này thì có cái gì khó khăn đâu.

 

Ngủ, ngủ cái em gái anh á! (#‵′)!

 

Ô Thuần Nhã đưa tay chỉ Bánh Bao, quát nam nhân: “Không thể đè lên vết thương trên đầu bé, ngủ ở chỗ này anh có thể chăm sóc cho bé sao? Sao mà cả hai người đều không chịu thông như nhau vậy hử!”

 

Tư Không Viêm Nghiêu chuyển chuyển tròng mắt, nói với người đang sắp phát cuồng kia: “Không phải em ngủ ở đây luôn là được rồi sao, vậy đi, cứ quyết định như thế, để tôi tắm cho Bánh Bao, còn em thì thu dọn đồ đạc, cũng không còn sớm nữa đâu, không phải ngày mai em còn phải đến trường sao, cũng nhanh đi tắm một cái rồi ngủ đi.” Nói xong lời này anh liền ôm lấy Tiểu Bánh Bao vào phòng tắm.

 

Một lần nữa Ô Thuần Nhã nghe được nam nhân nói một câu dài như thế có chút bất đắc dĩ, không phải lần đầu tiên gặp mặt nam nhân này tích chữ như vàng sao? Còn bây giờ thì sao đây, không có chuyện gì lại thuyết giáo cho cậu một đoạn dài như vậy, không phải là tài ăn nói rất tốt đó thôi!

 

Nghe được tiếng nước vang lên trong phòng tắm, Ô Thuần Nhã chỉ có thể xoay người đi lấy quần áo của Bánh Bao trong phòng khách để lát nữa Bánh Bao mặc mới được, không có biện pháp, cậu cũng không có dũng khí chạy ào vào phòng tắm tranh Bánh Bao với nam nhân đâu.

 

Nam nhân cởi quần áo cho Bánh Bao, trước tiên tự mình bước vào bồn tắm lớn, sau đó vươn tay ôm lấy Bánh Bao trắng tròn đứng cạnh bồn tắm lớn ngồi vào giữa hai chân của mình.

 

“Lần sau không được chọc giận phụ thân nữa.” Chọc vào cái mũi nhỏ của Bánh Bao, nam nhân nghiêm mặt nói.

 

Tiểu Bánh Bao nâng bàn tay nhỏ bé lên phủi phủi nước, gật đầu, nãi thanh nãi khí nói: “Trên TV có nói, chỉ khi ba ba ma ma ở cùng một chỗ mới có tiểu bảo bảo, nếu Bánh Bao muốn đệ đệ muội muội, như vậy cha và phụ thân phải ở cùng một chỗ mới được a, chẳng lẽ không đúng sao?” Ý tứ chính là, đây là bé đang tính cho ba mình chút phúc lợi đó nhe.

 

Tư Không Viêm Nghiêu biểu thị anh cảm thấy áp lực rất lớn, cư nhiên nhóc con này lại quyết tâm muốn đệ đệ muội muội như vậy a, nhưng đệ đệ muội muội có thể dễ dàng có như vậy được hay sao! Không biết cái chuyện đó phải do hai người phối hợp mới được a! Không biết không phải là chỉ cần ngủ cùng một chỗ là có thể a! ╯▽╰, hình như con của anh thật không biết điều đó a.

 

Thở dài ấn sữa tắm ở bên cạnh vào lòng bàn tay, sau khi chà xát nhẹ nhàng xoa lên thân thể trắng nõn phấn nộn của Bánh Bao, nam nhân cười tà, “Con trai muốn đệ đệ muội muội đến vậy sao?”

 

Tiểu Bánh Bao gật đầu, chu cái miệng nhỏ nhắn lên nói: “Con cũng muốn làm ca ca.”

 

Tư Không Viêm Nghiêu hôn một cái lên khuôn mặt nhỏ nhắn của bé, “Được! Bất quá có hơi chậm một chút.”

 

“Vì sao?” Tiểu Bánh Bao không hài lòng, trong đôi mắt to đều là ý không giải thích được.

 

Rửa sạch xà phòng cho bé, nam nhân cười nói: “Thân thể của phụ thân con cần phải được tẩm bổ.” Hôm nay những điều Giang Võ nói nam nhân đều nghe lọt, không chỉ nghe lọt thôi đâu, anh còn ghi tạc vào trong lòng nữa kìa.

 

Tiểu Bánh Bao cái hiểu cái không gật đầu, dù sao thì cha cũng đã hứa sẽ cho mình đệ đệ muội muội, vậy mình không cần phải sốt ruột làm gì.

 

Ô Thuần Nhã trở lại phòng tắm đổi sang áo ngủ sọc ca rô đen, cầm lấy áo lót quần lót nhỏ của Bánh Bao đến, vừa lúc Bánh Bao được Tư Không Viêm Nghiêu dùng khăn tắm thật to bọc lại đi ra khỏi phòng tắm.

 

Nhanh chóng nhận lấy Bánh Bao đặt lên giường, sau đó giúp bé lau lau vết nước còn đọng lại trên người, cúi đầu không chớp mắt giúp Tiểu Bánh Bao mặc đồ lót.

 

Tư Không Viêm Nghiêu buồn cười nhìn bộ dáng cậu ngoại trừ tay chân và đầu ra còn những bộ phận khác đều dùng áo ngủ bao bọc đến kín kín mít mít kia không khỏi bật cười, đây là để đề phòng anh sao?

 

Nhìn Ô Thuần Nhã đặt chiếc đệm nhỏ của Bánh Bao vào chính giữa giường, nam nhân mở miệng nói: “Em thả bé vào trong đi.”

 

Ô Thuần Nhã mấp máy môi, cậu cũng biết để Bánh Bao ngủ ở bên trong là tốt nhất, buổi tối bé con này ngủ không quá thành thật, rất thích xoay loạn, suy nghĩ một chút cậu vươn tay đặt chiếc đệm nhỏ vào sát bên trong, vỗ xuống cái mông của con trai rồi nói: “Không được đái dầm.”

 

Tiểu Bánh Bao lắc lắc cái mông nhỏ tiến vào trong chăn, để lộ cái đầu nhỏ ra, nhăn mặt với phụ thân bé, “Mới sẽ không đái dầm đâu!”

 

“Được rồi được rồi, mau ngủ đi.” Ô Thuần Nhã dưới cái nhìn soi mói của nam nhân mới không tình nguyện cùng Bánh Bao lên giường, nghiêng người đưa lưng về phía nam nhân nằm ở bên cạnh Bánh Bao.

 

Bánh Bao bĩu bĩu môi, muốn một nụ hôn ngủ ngon từ phụ thân bé, sau đó mới chịu ngoan ngoãn nhắm mắt lại.

 

Ô Thuần Nhã vỗ nhè nhẹ lên bụng nhỏ của Bánh Bao, vươn tay gạt tóc trên đầu Bánh Bao sang một bên, sau khi nghe thấy hô hấp của con trai từ từ trở nên có quy luật cậu như trút được gánh nặng, hiện tại mới cảm giác được tâm trạng căng thẳng ban nãy cũng đã được thả lỏng xuống.

 

Từ nhỏ Bánh Bao đã rất ít bị thương, cho nên hôm nay khi nhìn thấy cục u siêu bự trên đầu con trai thì thực sự là cậu đã đau lòng sắp chết luôn rồi, bằng không cậu cũng không có khả năng nói chuyện như vậy với Tư Không Viêm Nghiêu.

 

Cảm nhận được phần nệm bên cạnh bị lõm xuống, còn có nhiệt độ thân thể của nam nhân đang kề sát lại, cậu liền không tự chủ được mà trở nên khẩn trương.

 

Mím chặt môi, hai bàn tay cách áo ngủ nhẹ nhàng quấy rầy lên điểm nhạy cảm trên thắt lưng, rốt cục anh cũng không nhịn được nữa rồi.

 

Trong bóng tối cậu không quay đầu lại, nhưng hô hấp nam nhân đang phả vào cổ mình cũng đã đủ khiến cậu nổi lên một tầng da gà.

 

“Anh…”

 

Vừa muốn kêu nam nhân bỏ tay ra, cậu đã bị động tác kế tiếp của nam nhân dọa đến mức khiến cho toàn thân cứng ngắc.

 


 

 

  1. Thú bông sói xám:
    55d8559209b90ceb9b9c111ce683_340_290_1_1

Chương 17 – HTTS

 Hôm qua ta bị gài một vố quá đau. Buổi sáng cứ tưởng vô thi lý thuyết lập trình là xong rồi, ai dè ông thầy phán một câu sáng mai mấy em vô trường thi tiếp thực hành. Làm hại ta tưởng hôm qua được tự do rồi ai dè kéo tới hôm nay lận. Bữa nay post bù cho mọi người đọc đây, và cuối cùng thì ta cũng chính thức quay trở lại những ngày tháng rãnh rỗi để edit rồi, nhố hố hố hố nhố hố hố hố


☆, 17. Nghi thức trưởng thành

0

Tốc độ chạy của Kỳ Lân không thể nào so sánh với thiên lý mã tầm thường được, không mất bao lâu, ba người đã về tới Kỳ Lân Thôn. Liễu Mộ Ngôn bởi vì lo lắng cho bọn nhỏ mà cả đêm không ngủ, Kỳ Thiên Hữu cũng phải thức trắng đêm theo, thấy nhi tử cõng Tiểu Liễu Nhi trên lưng, một bên cảm tạ trời đất cuối cùng bọn chúng cũng đã trở về rồi, một bên mang theo vẻ mặt như đưa đám, quả nhiên bọn nhỏ đã biến thân sớm.

 

“Đến Kỳ Lân động, mang Tiểu Liễu Nhi theo cùng.” Liễu Mộ Ngôn bất chấp tức giận, cái dạng này của bọn nhỏ, phải cử hành nghi thức trước thời gian mới được.

 

Phụ tử Liễu Mộ Ngôn, phụ tử Kỳ gia một người hai thú tiến vào Kỳ Lân động đã được bày trí hoàn tất, vừa vào tới liền bắt đầu nghi thức, thanh âm trong trẻo nhưng lạnh lùng của Liễu Mộ Ngôn truyền đến: “Kỳ Thạc Kỳ Canh, đi vào trong trận pháp quỳ xuống, tộc trưởng xin dẫn theo Liễu Nghi Sinh ở một bên xem lễ.”

 

Bốn người không ai dám không nghe theo mệnh lệnh của Liễu Mộ Ngôn cả, mỗi người đều có vị trí và cương vị riêng, chỉ là Liễu Nghi Sinh vẫn ôm đầy bụng nghi vấn, y biết bây giờ không phải là thời điểm tốt để đặt câu hỏi, liền ngoan ngoãn đứng ở bên cạnh Kỳ Thiên Hữu nhìn xem.

 

Chờ đến canh giờ, Liễu Mộ Ngôn đọc lên tế tự văn, thủy tinh đủ mọi màu sắc trong động giống như là đột nhiên có sự sống, hoà lẫn vào nhau, sinh ra hào quang 5 màu, bao phủ lấy hai kỳ lân đang đứng trong trận pháp, cảnh sắc đẹp đến mức như đang bước vào một thế giới khác.

 

Ánh sáng thủy tinh chiếu rọi lên thân thể, khung xương rắn chắc của hai con tuấn mã, cơ thể cường tráng lại kiện mỹ phảng phất như ẩn chứa năng lượng vô cùng vô tận khiến cho lòng người không khỏi hướng về đó.

 

Lúc đầu hai huynh đệ còn chưa cảm nhận được gì, Liễu Mộ Ngôn đọc kinh đắc càng lúc càng nhanh, ánh sáng của thủy tinh cũng trở nên ngày càng cường liệt, dần dần hai huynh đệ cảm nhận được khí tức chậm rãi dâng lên tại vùng đan, giống như là muốn đột phá tứ chi bách hài, trong chốc lát thì ngưng kết, chốc lát khác lại phân tán.

 

Kỳ Thạc thân là Băng Kỳ Lân nên dần dần bốn phía xung quanh đều dâng lên hàn ý, trong nháy mắt những giọt nước tích tụ trên vách động liền ngưng tụ thành băng, kèm theo đó là tiếng rơi vỡ vụn xuống đất. Còn Kỳ Canh thân là Hỏa Kỳ Lân lại lập tức toả ra khí tức nóng rực hòa tan phần nước mới vừa được ngưng tụ thành băng kia.

 

Lần này nóng lạnh tương giao đến gần một canh giờ, khí tức của hai người chậm rãi ổn định lại, đồng thời từ từ thu vào bên trong sâu thẳm thân thể, thẳng đến khi hoàn toàn không thể hấp thu thêm được nữa, ánh sảng của thủy tinh mới chậm rãi mờ đi, cuối cùng khôi phục thành hình dạng bình thường vốn có.

 

“Liễu Nghi Sinh, chuyện hôm nay mà ngươi nhìn thấy chính là bí mật lớn nhất trong tộc chúng ta. Chúng ta được gọi là Kỳ Lân, không phải chỉ là một cách xưng hô, mà là thượng cổ thần thú chân chính, chính mình có nguồn sức mạnh vô cùng, sẽ hóa thân thành Kỳ Lân.” Liễu Mộ Ngôn quay đầu nghiêm túc nói với Liễu Nghi Sinh còn đang ngốc lăng vì bị đả kích.

 

“Ta đây, sau khi ta trưởng thành cũng sẽ biến thân thành như vầy phải không?” Y biết nơi y đang sinh sống được gọi là Kỳ Lân Thôn, cũng biết tộc nhân đều tự xưng là Kỳ Lân tộc, thế nhưng y vẫn cho rằng đây chỉ là một loại xưng hô mà thôi, cho tới bây giờ chưa từng nghĩ qua tộc nhân của mình chân chính là hậu đại của thượng cổ thần thú, sau khi trưởng thành sẽ biến thân thành loại hình dạng này. Thế nhưng cảnh tượng trước mắt lại khiến cho y phải tin tưởng, hai con đại mã thần thú này chính là Kỳ Thạc và Kỳ Canh, là người mà y đã chơi chung từ nhỏ đến lớn.

 

“Ngươi và phụ thân đều là tế tự, tế tự là nhân loại bình thường, sẽ không biến thân thành Kỳ Lân.” Liễu Mộ Ngôn thấy Liễu Nghi Sinh chỉ giật mình đối với chân tướng đột nhiên xuất hiện này, cũng không thấy sự chán ghét hoặc là vô pháp tiếp thu cái chuyện thần kỳ kia, mới thở phào nhẹ nhõm một cái.

 

Đối với Liễu Mộ Ngôn, theo bản năng hắn có chút cấm kỵ khi đề cập đến những vấn đề có liên quan đến thân thế với nhi tử, hắn biết tâm tư của mình đối với hài tử này cho tới bây giờ cũng không phải là dạng tinh thuần gì cho cam, trước đây hắn đem nhi tử về không phải bởi vì yêu thích hoặc do có quan hệ máu mủ nên mới nuôi nấng, mà thuần túy chỉ bởi vì thân thể đặc thù của y có thể giải quyết khốn cảnh con nối dõi trong tộc mà thôi.

 

Liễu Mộ Ngôn tự cho là bản thân mình có thể lãnh huyết lạnh lẽo, thế nhưng khi đối mặt với hài tử nhu thuận do chính tay mình nuôi lớn, hắn không thể nào nói ra chân tướng mà bản thân đã thu nhận y.

 

Đến nỗi vẫn chưa nói cho y biết mình là nhân loại không đồng dạng với huynh đệ Kỳ gia, cũng là bởi vì tâm tính thiếu niên chưa trưởng thành của Liễu Nghi Sinh, hắn không thể mạo hiểm nói ra bí mật của tộc nhân được.

 

Kỳ Lân Thôn cũng có truyền thống thu dưỡng hài tử nhân loại, nhưng phía trước có rất ít hài tử nhân loại biết mình là dị tộc, bởi vì phần lớn tập tính sinh hoạt của Kỳ Lân không có bao nhiêu khác biệt với nhân loại, chưa chắc cả đời bọn họ sẽ có cơ hội được nhìn thấy Kỳ Lân biến thân, cho nên chuyện có biết được chủng tộc hay không căn bản cũng không phải chuyện tình đau khổ gì.

 

Nhưng Liễu Nghi Sinh lại không giống như vậy, y là người thừa kế của hắn, hi vọng của hắn, sứ mạng của hắn.

 

“Tiểu Liễu Nhi, các ngươi không biến thân cũng không sao cả, địa vị so với thần thú chúng ta còn cao hơn nữa là, ngươi xem phụ thân ngươi kia, Kỳ bá bá thân là tộc trưởng cũng bị hắn vừa đánh vừa chửi đâu…” Tộc trưởng đại nhân nói lung tung không ngừng, bị ánh mắt chứa đao của Liễu Mộ Ngôn phóng tới với hàm ý ngươi chớ có lên tiếng.

 

“Hiện tại phụ thân muốn dạy ngươi hoàn thành nghi thức biến thân cho tộc nhân, ngươi có thể làm được hay không?” Liễu Mộ Ngôn hỏi.

 

Liễu Nghi Sinh suy nghĩ một chút, ánh mắt kiên định, gật đầu. Tuy rằng y mới biết được bí mật của tộc nhân, thế nhưng trong lòng y cũng không sợ hai gia khỏa đại mã cao to kia. Bọn họ là bạn tốt của y, Kỳ Thạc còn là đối tượng y cảm mến, bọn họ thân là thần thú biết sẽ biến thân thái độ còn rất bình thường, bản thân lại vừa mới nhìn qua nghi thức cực kỳ thần bí không cách nào tưởng tượng nỗi, như vậy bản thân mình còn điều gì mà không thể tiếp nhận được nữa đây.

 

Làm người thừa kế của tế tự, đương nhiên phải gánh vác trọng trách hoàn thành nghi thức vì bọn họ rồi.

 

“Thấy chỗ hai thùng nước kia không?” Liễu Mộ Ngôn chỉ chỉ về một hướng, “Đó là nước suối thánh, có thể hỗ trợ bọn chúng thu hồi lực lượng. Ngươi dùng nước này giúp bọn họ tắm rửa từ đầu tới đuôi, đặc biệt là dương vật, nhất định phải làm cho mỗi một phân đều được thấm nước, như vậy mới có thể biến trở về hình người, được chứ.”

 

“Vâng, thỉnh phụ thân yên tâm.” Liễu Nghi Sinh âm thầm nắm tay, tuy rằng trong lòng còn có chút thấp thỏm. Nhất định y sẽ không cô phụ kỳ vọng của phụ thân đâu.

 

Sau khi Liễu Mộ Ngôn giao phó xong một ít sự tình cần phải chú ý, hướng về phía Kỳ Thiên Hữu liếc mắt một cái, hai người liền ra khỏi Kỳ Lân động, nhường nơi này lại cho ba người trẻ tuổi.

 

“Thì ra các ngươi sẽ biến thành cái dạng này a, cũng không chịu nói cho ta biết sớm hơn một chút, thiếu chút nữa dọa chết ta rồi.” Liễu Mộ Ngôn vừa đi khỏi, Liễu Nghi Sinh liền được thả lỏng, cúi người xuống hỏi hai huynh đệ vẫn còn đang quỳ bên cạnh trận pháp.

 

Hai huynh đệ nhìn y, ánh mắt phức tạp. Lúc này Liễu Nghi Sinh mới nhớ tới, trong toàn bộ quá trình thực hiện nghi thức bọn họ không thể nói chuyện, vỗ xuống đầu của mình thầm mắng quả nhiên chính mình không có đầu óc.

 

“Ngạch… Xin lỗi đã quên hiện tại các ngươi không thể nói chuyện, các ngươi yên tâm, kỹ thuật của ta cũng khá lắm đó, nhất định một hồi sẽ cho các ngươi biến thân thư thư phục phục.” Đã tiếp nhận thú hình của hai người, Liễu Nghi Sinh thấy hai huynh đệ thân là hai đầu đại mã cũng thật đáng yêu nha. Vừa mới nãy cưỡi Kỳ Canh trở về, tốc độ kia quả thực rất tuyệt, nhưng lúc đó chính mình lại không có tâm tư để đi hảo hảo cảm thụ, sau này phải kêu bọn họ cho mình cưỡi vài lần nữa mới được.

 

“Lại nói tiếp, phụ thân cũng đã từng làm loại chuyện này cho nhiều giống đực như vậy rồi sao? Nhớ tới liền thấy chuyện này có chút bất khả tư nghị nha…”

 

Hai huynh đệ nghe thấy đều muốn hộc máu, cái loại chuyện này, có cần phải nói ái muội như vậy hay không!

 

“Bất quá là trách nhiệm đi, phụ thân đã từng nói, đừng coi các ngươi là người, liền có thể thanh tâm quả dục mà hoàn thành nhiệm vụ.”

 

Này này, cái gì gọi là đừng coi bọn họ là người, lời này nghe vào một chút cũng không khiến cho người khác hài lòng thoải mái có được hay không a!

 

Liễu Nghi Sinh thấy thần sắc của hai huynh đệ thay đổi bất ngờ, nhưng miệng lại không thể nói, tiếp tục thỏa mãn mà lầm bầm một mình, rất nhanh đã đến thời điểm biến thân, y nha một tiếng, đi vào trận pháp, dùng linh phấn mà Mộ Ngôn để lại vẫy lên đỉnh đầu của hai huynh đệ, sau đó lui ra ngoài.

 

Phân biệt múc nước suối thánh đã chuẩn bị tốt ở một bên ra, bắt đầu đổ lên từ phần đầu của hai kỳ lân. Kỳ Thạc và Kỳ Canh bị nước suối mát lạnh giội lên khiến cho giật mình một trận, nước lướt qua chỗ nào thì năng lượng chỗ đó chậm rãi bình tĩnh trở lại, không giống với mới nãy mãnh liệt chạy loạn như vậy.

 

“Các ngươi so với bất luận con ngựa nào mà ta đã từng cưỡi qua đều đẹp hơn nhiều lắm, ta rất thích.” Sau khi Liễu Nghi Sinh đã thấm ướt hai người đến không sai biệt lắm, chỉ còn lại có một bộ vị mấu chốt nhất, y ngồi xổm người xuống, dùng khăn tẩm đủ nước, nhiệm vụ cuối cùng của y chính là giúp cho hùng căn của bọn họ thấm ướt nước suối, sau đó bọn họ có thể khôi phục hình người, từ nay về sau tự do khống chế trình độ và thời gian biến thân rồi.

 

Tuy rằng trong lòng không ngừng nhắc đi nhắc lại bọn họ đều là ngựa, nhìn thấy cái chỗ đó của ngựa thì có gì để mà thẹn thùng chứ, phụ thân cũng từng đề cập qua đây chỉ là trách nhiệm mà thôi, thế nhưng dù sao Kỳ Thạc và Kỳ Canh cũng là bạn mình chơi cùng từ nhỏ đến lớn, hiện tại đường hoàng xem hạ thể bọn họ như vậy, luôn luôn khiến cho y cảm thấy có chút lúng túng.

 

Liễu Nghi Sinh thấy trong Kỳ Lân động so với khi nãy còn nóng hơn, nóng đến mức khí huyết của y dâng lên, mặt cũng trở nên đỏ rần. Bàn tay run run cầm theo hai miếng khăn bao lấy hai dương vật tráng kiện lớn chừng cánh tay của trẻ con, ở mặt trên còn nổi lên gân xanh, nhẹ nhàng nắm lấy dương vật để đảm bảo mỗi một phân đều được thấm nước, ngay cả túi túi cũng không thể bỏ qua.

 

Hình dạng cùng nhan sắc bên ngoài dương vật của Kỳ Thạc và Kỳ Canh nhìn qua cũng không có gì khác nhau, thế nhưng lúc sờ vào thì cảm giác khác nhau nhiều lắm. Dương vật của Băng Kỳ Lân Kỳ Thạc khi sờ lên có một cổ cảm giác mát lạnh chui vào lòng bàn tay, mà Hỏa Kỳ Lân Kỳ Canh, thì lại khiến cả bàn tay nóng cháy, nếu không phải nhờ cách nhau bởi một lớp vải, Liễu Nghi Sinh cũng không biết chính mình có dám lấy tay chạm vào chỗ đó của bọn họ hay không nữa.

 

Kỳ quái, tại sao y lại phải chạm vào dương vật của hai con ngựa vậy kìa? Chà lau qua không phải là được rồi sao. Y cắn môi rồi lại tự nói với lòng mình rằng đây là hai con ngựa, không phải là bạn tốt của y, ra tay càng thêm dùng sức hơn, khiến cho da đầu của hai huynh đều run lên.

 

Bất kỳ động vật nào vào thời điểm động dục, dương vật đều sẽ thập phần nhạy cảm, bọn họ vừa mới biến thân còn chưa có khả năng khống chế tốt thân thể của chính mình, lại bị bàn tay nhỏ bé của Tiểu Liễu Nhi sờ đông sờ tây, chỉ cảm thấy hạ thân vừa trướng vừa đau, cái tay nhỏ bé kia cứ như là có ma lực vậy, cho dù là cách một lớp khăn ướt đẫm nhưng vẫn cảm nhận được rõ ràng, hai huynh đệ thống khổ gầm nhẹ một tiếng, ban đầu là một cảm giác ấm áp dưới thân, sau đó lan tràn khắp tất cả cá mạch máu trong cơ thể. Cuối cùng thì cái cực hình này cũng kết thúc rồi, hai huynh đệ khắp đầu đầy mồ hôi khôi phục về hình người, hai nam nhân cường tráng trần như nhộng, chỉ là so với trước khi biến thân, dương vật của hai người vểnh lên thật cao mà thôi.

 

Thấy bọn họ đã khôi phục về hình người, lúc này Liễu Nghi Sinh mới thở phào nhẹ nhõm một cái thật mạnh. Ném y phục mà Liễu Mộ Ngôn đã chuẩn bị từ trước về phía hai người bọn họ, khẩu khí kiêu căng nói: “Nhanh mặc xiêm y vào đi, định khoe khoang cơ thể với ta tới bao giờ đây?”

 

Hai huynh đệ ngồi dưới đất khóc không ra nước mắt liếc nhìn nhau, này, này không đúng a! Rõ ràng phụ thân bọn họ đã nói vào thời điểm biến thân, chỉ cần thấm ướt toàn thân bằng khăn lông, là bọn họ đã có thể biến trở về nha, sẽ không có bất luận địa phương kỳ quái nào cả. Cho nên đến tột cùng là tại sao Tiểu Liễu Nhi vừa sờ vừa xoa chỗ kia của bọn họ, đã làm hại bọn họ hiện tại khó chịu muốn chết đây! Mà khổ nhất là, bọn họ vẫn không thể nói ra bất kỳ một câu oán giận nào cả, hai huynh đệ đáng thương vì nhiều năm qua đã đùa giỡn Tiểu Liễu Nhi không ít lần nên hiện tại chỉ có thể cố nén cảm giác kỳ quái mà mặc xiêm y vào, hoàn hảo cả đời chỉ có một nghi thức biến thân, nếu lại nhiều thêm vài lần nữa thì chính là muốn mạng của bọn họ a!