Chương 19 – HTTS

☆, 19. Huynh đệ bất hòa – Thượng

_vyrn_2781Creme-Brulee-with-Mixed-Berries

Kỳ Thạc cùng Liễu Nghi Sinh đã tiến triển đến độ bàn chuyện cưới xin, Kỳ Canh lại hoàn toàn không biết gì cả, gần đây hắn cảm thấy có chút kỳ quái, bình thường không dám nhìn Liễu Nghi Sinh quá lâu, buổi tối lại cứ trằn trọc lăn qua lăn lại, trong ngực một mảnh lửa nóng khiến hắn không ngủ được, luôn luôn nhớ tới xúc cảm ngày ấy ở trong sơn động được tay nhỏ bé của Liễu Nghi Sinh sờ vào hạ thể của mình, mỗi khi nhớ tới thì sự kích động trong lòng liền không ngừng lại được.

 

Kỳ lân và ngựa đực không khác nhau là bao, tính dục rất mạnh, trước khi trưởng thành thì rất ngây thơ, nhưng sau khi trưởng thành rồi liền vô sự tự thông, muốn biết cái gì, muốn làm cái gì đều nhất thanh nhị sở.

 

Dù Kỳ Canh có ngốc đến cỡ nào đi chăng nữa, cũng cảm nhận được cảm giác của mình đối với Tiểu Liễu Nhi là đặc biệt, hắn bị y vuốt ve bộ phận giống đực liền tâm dương khó nhịn, biết rõ y chỉ là đang thực hiện trách nhiệm của tế tự, đối với mình và ca ca chưa chắc đã có ý tứ về phương diện kia, nhưng chính là hắn lại không khống chế được suy nghĩ của mình tưởng tượng ra bàn tay nhỏ bé kia không phải là đang tẩy rửa cho mình, mà là thật sự yêu thương bộ lộng, vuốt ve cái vật tượng trưng nam tính của hắn, chân chính thờ phụng vật cường tráng của mình.

 

Kỳ thực cho dù không có chuyện Tiểu Liễu Nhi dẫn phát tình dục của mình, hắn cũng mờ hồ cảm giác được mình thích Tiểu Liễu Nhi, không thôi thì sao mỗi lần đều thích trêu chọc y, thích nhìn thấy nụ cười của y, bị y đánh còn vui vẻ không thôi, bản thân mình cũng không phải là trời sinh thích bị coi thường, nếu như không phải Tiểu Liễu Nhi, ai dám động vào hắn dù chỉ một chút, hắn không đánh người ta rụng răng đầy đất mới là lạ đó. Chỉ là trước khi trưởng thành, còn chưa thông suốt, vẫn cứ ngây thơ mà thôi.

 

Nếu không, ngày mai đi nói với phụ thân, rằng mình muốn cưới Tiểu Liễu Nhi đi, đoán trước là sẽ không có khả năng phụ thân không tán thành đâu, không phải từ nhỏ đến lớn người đều ồn ào đòi bọn hắn cưới Tiểu Liễu Nhi về làm con dâu hay sao? Vậy cứ để cho hắn hiếm khi làm tròn bổn phận của đứa con trai hiếu thuận, thỏa mãn nguyện vọng của phụ thân đi. Ôm dự định ngọt ngào chờ đợi đến hừng đông, chưa bao giờ Kỳ Canh lại cảm thấy buổi tối dài như vậy, khiến cho hắn tâm dương khó nhịn, đứng ngồi không yên.

 

Sáng sớm sau khi Kỳ Canh rời giường, đã thấy Kỳ Thiên Hữu và Kỳ Thạc ngồi trong đại sảnh, như là đang nói chuyện gì đó.

 

“Nhi tử ngươi tới thật đúng lúc, chúng ta sắp có hỉ sự!” Kỳ Thiên Hữu cười nhe răng híp mắt, cưới vợ nha, ôm tôn tử nha, còn có tiểu quai quai thông gia của hắn nha, trong nháy mắt nhân sinh liền trở nên tràn ngập sắc màu sặc sỡ.

 

“Hỉ sự gì chứ?” Kỳ Canh ngồi xuống uống một hớp nước trà giảm bớt khô nóng cả đêm.

 

“Hôm nay phụ thân muốn đi sang nhà Mộ Ngôn xin cưới, Tiểu Liễu Nhi đã đáp ứng gả cho ca của ngươi, trở thành người nhà của chúng ta, phụ thân biết tình cảm của các ngươi rất tốt, từ nay về sau mỗi ngày ngươi đều có thể gặp y có cao hứng không a!”

 

Loảng xoảng! Kỳ Thiên Hữu nói đến hưng phấn không thôi, mà vẻ mặt của Kỳ Canh lại xám như tro, bát trà trên tay rơi xuống mặt đất, vỡ thành vải mảnh.

 

“Nhi tử ngươi cao hứng đến mức ngay cả bát trà đều cầm không được a, thực sự là…”

 

Kỳ Thiên Hữu vẫn còn hồn nhiên chưa phát giác ra sự thất thường của tiểu nhi tử, ngược lại Kỳ Thạc lại nhìn ra vẻ mặt đệ đệ không quá tốt. Liền hỏi hắn:

 

“Kỳ Canh ngươi cảm thấy mất hứng khi ta cưới Tiểu Liễu Nhi sao?”

 

“Ta. . .  Ta… Ta chỉ là cảm thấy quá bất ngờ thôi. Tiểu Liễu Nhi đã đáp ứng ngươi rồi sao?” Kỳ Canh đã lớn đến như vậy hôm nay lại là lần đầu tiên có vẻ mặt yếu đuối đến cực điểm, một chút cũng không giống với cái tính tùy tiện cẩu thả của hắn, thời điểm thốt câu hỏi ra khỏi miệng đều run rẩy, trong lòng căng thẳng nghe thấy ca của mình nói:

 

“Đúng vậy, ta đang thương lượng với phụ thân sẽ đi hỏi cưới.”

 

Gần như Kỳ Canh đã không còn cách nào nhẫn nại cảm giác quặn đau dưới đáy lòng, trái tim giống như bị xé toạt ra không có cách nào chịu đựng nổi, mộng tưởng tốt đẹp vào đêm qua trong khoảnh khắc liền vỡ tan tành, ca ca của hắn sẽ kết tóc se duyên với người mà hắn yêu, mà hắn mỗi ngày đều cùng chơi với bọn họ lại là người được biết cuối cùng, còn tất cả mọi chuyện đều trở thành ván đã đóng thuyền.

 

Điều này làm sao để cho một thanh niên vừa mới minh bạch cõi lòng của mình tiếp thu đơn giản như vậy được? Kỳ Canh không nói nên lời, mang theo cặp mắt đỏ bừng đứng dậy, ngay cả một câu chào hỏi cũng không nói, đã vội phóng ra ngoài nhanh như gió.

 

“Nó bị gì vậy?” Kỳ Thiên Hữu khó hiểu sờ sờ đầu.

 

Nhìn ra phía cửa lớn, Kỳ Thạc cau mày lắc đầu, trong lòng gợn lên một ít cảm giác bất an.

 

“Phụ thân, để ta đi ra xem hắn thế nào.” Kỳ Thạc lo lắng vì tính tình cương liệt của đệ đệ, cho nên liền đuổi theo.

 

Bên ngoài gió lớn thổi mạnh, tâm tình của Kỳ Canh so với bị gió lớn thổi qua còn hỗn loạn bất kham hơn, đau đớn không ngớt. Hắn điên cuồng chạy ra chỗ bình thường ba người vẫn tụ lại thành một nhóm nói chuyện phiếm cùng chơi đùa, hét lớn một tiếng, đấm một quyền lên gốc cây tráng kiện cao to. Đại thụ lắc lư lắc lư, mà phần khớp xương nơi nắm tay đã bị máu nhiễm đỏ thành một mảnh.

 

Thế nhưng chút đau nhức về mặt thể xác ấy căn bản là không đáng nhắc tới so với nỗi thống khổ trong ngực, Kỳ Canh đỡ đại thụ khàn giọng gầm rú, giống như là muốn phát tiết toàn bộ sự không cam lòng của mình ra ngoài. Gió thổi qua khiến cành cây rung động vang lên thanh âm xào xạt, hòa với tiếng rống của hắn, đúng là không khỏi khiến người khác cảm thấy bi thương theo.

 

Tại sao mới chỉ qua một đêm mà tất cả đã thay đổi? Tại sao hắn vừa mới minh bạch tâm ý của mình, đúng lúc muốn đi tranh thủ hạnh phúc của mình, thì hai người thân mật nhất của hắn đã nói đến chuyện cưới gả? Không phải hắn và Kỳ Thạc mới vừa trưởng thành thôi sao, trước đây ba người bọn họ chưa từng tách ra không phải sao! Đến tột cùng là từ lúc nào mà bọn họ đã âm thầm hẹn ước sau lưng hắn? Tại sao tới bây giờ mới chịu nói thật cho hắn biết!

 

Loại cảm giác này có chút giống như bị người thân mật phản bội, lừa dối, giấu diếm. Hắn biết là mình không có tư cách buộc tội Kỳ Thạc và Liễu Nghi Sinh đã phản bội hắn, ai bảo hắn là người hạ thủ trễ nhất làm gì! Đáng đời mình hiện tại phải mở to mắt nhìn người mình thích trở thành chị dâu của mình, cùng thân ca ca của mình giao phối, sinh con cho ca, mà chính mình chỉ có thể mỗi ngày mang lòng đố kị quan sát hết thảy, nhưng mà cái gì cũng làm không được, cái gì cũng không thể nói!

 

Tại sao người tranh Tiểu Liễu Nhi với hắn lại là Kỳ Thạc chứ! Phàm là bất kỳ giống đực nào, hắn đều có thể ngẩng đầu ưỡn ngực chiến đấu với tên kia cho đến chết cũng muốn đoạt lại Tiểu Liễu Nhi, sẽ không chấp nhận chắp tay tặng tâm can bảo bối của mình cho người ta. Nhưng hết lần này tới lần khác người nọ lại chính là Kỳ Thạc ca ca sinh đôi của hắn, hắn vô pháp vì Tiểu Liễu Nhi mà khiến cho anh em tương tàn.

 

Không, hắn không cam lòng. Vì sao người Tiểu Liễu Nhi chọn lại là Kỳ Thạc mà không phải hắn? Rõ ràng ba người là thanh mai trúc mã cùng nhau lớn lên, hắn và Kỳ Thạc lớn lên giống nhau như đúc, cũng đều hết lòng thương yêu y. Hắn ngay cả cơ hội thổ lộ và theo đuổi cũng không có, liền bị đá văng ra, kết quả này đối với hắn mà nói là quá không công bằng, hắn tuyệt đối vô pháp tiếp thu.

 

Cho dù là thân ca ca của mình thì sao chứ! Không ai có tư cách cướp đi Tiểu Liễu Nhi một cách dễ dàng như vậy, ngay cả Kỳ Thạc cũng không được!

Chương 18 – HTTS

☆, 18. Nói chuyện cưới gả

_cqc0002

Hữu kinh vô hiểm trải qua nghi thức trưởng thành, phảng phất như cuộc sống lại trở về với quỹ đạo trước đây, chỉ là ba người bọn họ càng thêm bận rộn hơn, thường ngày thời gian để ở cùng một chỗ sẽ không còn được nhiều như khi còn bé nữa. Đặc biệt là Liễu Nghi Sinh, chẳng biết tại sao Liễu Mộ Ngôn lại nghĩ là do y ham chơi thiếu chút nữa đã tạo nên đại họa cho hai huynh đệ Kỳ gia, nếu như không phải bọn họ chạy về đúng lúc, đến lúc đó bị tính hiếu kỳ của nhân loại quấy rầy, dĩ nhiên là hậu quả sẽ không thể nào tưởng tượng nổi.

 

Liễu Nghi Sinh cảm thấy rất ủy khuất, lại không dám nói là do mình hăng hái hành hiệp trượng nghĩa, tưởng tượng đến chuyện nếu như y thực sự nói thẳng ra việc mình đã ra tay nghĩa hiệp, sẽ không tránh được chuyện bị Liễu Mộ Ngôn mắng cho một trận, ngược lại là trực tiếp chịu phạt. Phụ thân đóng cửa lại không cho phép đi ra ngoài bắt y phải chép phạt mỗi ngày, chỉnh lý dược thư, mỗi ngày trôi qua đều nhàm chán đến cực điểm.

 

Nhưng cuộc sống nhàm chán này, cũng có vài chuyện thú vị, đó chính là, Kỳ Thạc sẽ thừa lúc Liễu Mộ Ngôn không có nhà, đứng trước cửa sổ gọi y, Liễu Nghi Sinh không thể ra ngoài, chỉ có thể cách song cửa sổ nói lời ân ái, như vậy lại có một phen tiểu tư vị gãi không đúng chỗ ngứa.

 

“Tiểu Liễu Nhi, ca dự định trong vòng hai ngày này sẽ nói chuyện hỏi cưới với phụ thân ta, sau này ngươi sẽ là người của ca, hẳn là tế tự đại nhân sẽ không thể phạt không cho phép ngươi ra khỏi cửa nữa đi?” Nhìn thấy Liễu Nghi Sinh cực kỳ yêu thích tự do lại ngày ngày bị giam ở trong nhà, cả người yểu xìu, hắn cũng đau lòng nguy rồi.

 

“Ta…” Liễu Nghi Sinh có chút do dự, gần đây Liễu Mộ Ngôn tâm tình bất định, căn bản là y không có đủ can đảm để nói cái loại chuyện này với người.

 

“Có phải là ngươi sợ thú hình của ca, cho nên mới không muốn gả cho ta.” Kỳ Thạc thấy y lộ vẻ mặt khó xử, tưởng y muốn đổi ý, sốt ruột cam đoan: “Ca đảm bảo, nếu ngươi không đồng ý, ca cũng sẽ không biến thân dọa đến ngươi.”

 

“Ai lại sợ một con ngựa chứ!” Liễu Nghi Sinh tà nghễ liếc nhìn hắn, phong tình vạn chủng, Kỳ Thạc thấy như vậy quả thật rất muốn hôn lên miệng của y.

 

“Vậy ngươi nói với tế tự đại nhân đi, ta cũng sẽ trở về nhà tìm cơ hội nói với phụ thân mình. Ta đã trưởng thành rồi, sau này cũng sẽ không làm đến phân nửa rồi lại phát đau đâu, nhất định có thể hảo hảo thỏa mãn Tiểu Liễu Nhi của ta.”

 

“Cái gì mà làm phân nửa… .” Ngay từ đầu Liễu Nghi Sinh còn chưa kịp phản ứng, sau đó mới nhớ đến lần trước ở tiểu quan quán hạ thân của Kỳ Thạc bị đau đến mức lăn qua lộn lại, nhất thời mặt cũng đỏ cả lên, trừng hắn nói: “Không cho nói những lời như vậy, đừng nói giống như người ta thèm ngươi thỏa mãn lắm chứ!”

 

Rõ ràng là y đang thẹn thùng, bộ dáng lại giả bộ không sao cả thật xinh đẹp khả ái, khiến tâm của Kỳ Thạc đều bị rung động, khẩn cầu y nhanh chóng nói với Liễu Mộ Ngôn, dây dưa nửa ngày, thẳng đến khi mặt trời đã ngã về phía tây, Liễu Mộ Ngôn cũng sắp trở về, cuối cùng Liễu Nghi Sinh mới chịu đáp ứng. Hắn kiễng chân hôn một lên trán của y, rồi mới lưu luyến không rời mà trở về nhà.

 

Trong lòng Kỳ Thạc vẫn luôn nghĩ tới chuyện phải mau chóng cưới Liễu Nghi Sinh về nhà, đương nhiên là phải báo một tiếng cho phụ thân nhà mình. Lúc hắn về đến nhà, Kỳ Canh vẫn còn đang săn bắn ở trong núi chưa có về tới, Kỳ Thạc cảm thấy thời cơ không sai, liền nói tới chuyện chung thân đại sự của mình với Kỳ Thiên Hữu.

 

“Cưới Tiểu Liễu Nhi? Phụ thân giơ bốn chân tán thành a!” Kỳ Thiên Hữu vui vẻ cười híp mắt, cuối cùng đứa con lớn cũng thông suốt rồi, cưới Tiểu Liễu Nhi vào nhà làm con dâu chính là một trong những nguyện vọng lớn lao nhất trong kiếp này mà Kỳ phụ thân luôn theo đuổi, trước đây hắn còn lo lắng nhi tử sẽ không chịu thông suốt, hiện tại xem ra lần này xác định là mình sẽ trở thành người một nhà với Mộ Ngôn rồi đây!

 

“Phụ thân à cho dù người có tán thành hay không thì đối với ta cũng chẳng có ý nghĩa gì cả.” Kỳ Thạc liếc mắt thấy cái vẻ mặt già nua hoa si đang cao hứng cười đến run rẩy hết cả người. Hắn cưới vợ, người làm cha chồng có cần phải cao hứng đến như vậy sao?

 

“Sao lại không có ý nghĩa! Dù gì thì cha đường đường cũng là người đứng đầu một tộc, hơn nữa còn là phụ thân của ngươi, ngươi còn chưa có cưới vợ mà đã quên phụ thân thật quá bất hiếu đi!” Kỳ Thiên Hữu cảm thấy địa vị của mình trong gia đình lại trượt xuống một bậc nữa rồi.

 

“Dạ, như vậy phụ thân hãy làm chút chuyện có ý nghĩa, nói chuyện hỏi cưới với tế tự đại nhân đi.” Kỳ Thạc nhớ đến tình sự lần trước vừa mới nảy sinh đã chết non liền muốn thổ huyết.

 

“Vậy thì có cái gì khó khăn chứ! Làm ngay vào ngày mai đi, ngày mai dẫn theo đệ đệ của ngươi cùng đi! Chúng ta nhiều người lực lượng đông đảo, nhất định Mộ Ngôn sẽ đáp ứng!” Trong lòng Kỳ Thiên Hữu tràn đầy kiêu ngạo, nhi tử đã trưởng thành, còn muốn thành thân sinh oa oa, như vậy cái người phụ thân như hắn đây cũng phải cố gắng nỗ lực lên mới được, không thôi còn mặt mũi nào mà đi so sánh với nhi tử nữa.

 

Ai, nếu như Mộ Ngôn cũng giống với Tiểu Liễu Nhi chỉ cần dùng mấy khối bánh hoa quế liền có thể lừa đến, thật đúng là một chuyện tốt đẹp đến cỡ nào a!

 

Sau khi Kỳ Thạc thông báo xong, liền đến phiên Liễu Nghi Sinh bàn chuyện thành thân. Mấy ngày này y đã cố tìm không ít cơ hội, thế nhưng mỗi lần lời đến khóe miệng không biết tại sao khi đối mặt với gương mặt lạnh băng của phụ thân, liền nghẹn trở lại. Cuối cùng cũng có một ngày, Liễu Mộ Ngôn không nhịn được mà nói trước.

 

“Mấy ngày nay ngươi có chuyện gì mà cứ muốn nói lại thôi? Có chuyện gì cần nói với phụ thân sao?” Liễu Mộ Ngôn phát hiện lần này sau khi nhi tử trở về đã có vài điểm bất đồng với trước đây, tuy rằng trước đây nhi tử cũng chưa từng nói quá nhiều với mình, nhưng lại không giống với hiện tại đều là vẻ mặt muốn nói với mình chuyện gì đó, sau lại ấp a ấp úng.

 

“Phụ thân, ta…”Khuôn mặt non nớt của Liễu Nghi Sinh, không tự chủ được liền đỏ lên, chuyện nói với phụ thân rằng mình không kịp chờ đợi mà muốn thành thân nghĩ sao thì cũng cảm thấy có chút khó xử, thế nhưng ngày ấy đã đáp ứng với Kỳ Thạc là sẽ nói rồi, mấy ngày nay mỗi ngày hắn đều thúc giục mình, còn nói nếu không nói được thì cứ để Kỳ bá bá dến nói. Y cũng không muốn cái loại chuyện này sẽ bị nhiều người nói đến nói đi, cho dù là rất ngượng ngùng, cũng chỉ có thể lúng ta lúng túng nói thật với Liễu Mộ Ngôn: “Ta và Kỳ Thạc, đã yêu mến lẫn nhau, ngày sau muốn được ở cùng chỗ, người đồng ý chứ?”

 

Liễu Mộ Ngôn ở trong mắt của Liễu Nghi Sinh, chính là một người thoát tục không vướng bụi trần, người không có bầu bạn, một mình nuôi dưỡng y lớn khôn, giống như chưa bao giờ hiểu rõ và ham muốn tình ái. Liễu Nghi Sinh vẫn còn chưa biết rõ rốt cuộc tình ái là cái gì, thế nhưng y biết từ sau cái ngày ấy, phân lượng của Kỳ Thạc ở trong lòng mình ngày càng nặng hơn, không thấy được hắn sẽ nhớ, gặp được thì lại thấy ngọt ngào, loại cảm giác vui sướng ngọt ngào xen lẫn chút chua xót này chính là tư vị tốt đẹp nhất trong cuộc đời mà y đã từng được thưởng thức. Nhưng mà cái loại chuyện này muốn y nói với Liễu Mộ Ngôn thế nào đây? Xoắn xuýt lâu như vậy cuối cùng cũng đã nói ra được, Liễu Nghi Sinh thấp thỏm quan sát Liễu Mộ Ngôn, không biết người sẽ trả lời như thế nào.

 

“Ngươi đã suy xét kỹ là Kỳ Thạc rồi sao?” Liễu Mộ Ngôn hỏi ra giống như là đã dự liệu được từ trước, giọng nói bình thản không mang theo chút kinh ngạc nào, ánh mắt nhìn nhi tử cũng không nổi lên gợn sóng. Hết thảy đều đã nằm trong lòng bàn tay của mình, xem ra chuyến ra ngoài dạo chơi này đã giúp hai đứa nhỏ nhận ra tình cảm dành cho nhau, chuyện này thật sự rất tốt.

 

“Ân.” Liễu Nghi Sinh gật đầu.

 

“Phụ thân sẽ không phản đối ngươi thích bất kỳ kẻ nào, chỉ là ngươi đã lớn rồi, đã hiểu rõ tình ái, biết mình với Kỳ Thạc là dị tộc cũng có thể tiếp thu hắn, phụ thân thật cao hứng.” Quả thực trong lòng Liễu Mộ Ngôn rất vui mừng, sự tình vẫn phát triển theo hướng mà mình hi vọng, cứ cái đà này, nhi tử sinh hạ ra hậu đại của Kỳ Lân cũng chỉ là chuyện sớm hay muộn thôi.

 

“Phụ thân sẽ chờ tộc trưởng đến hỏi cưới, để các ngươi mau chóng thành hôn.”

 

“Nhanh như vậy? Không phải ta chỉ mới 16 thôi sao?” Liễu Nghi Sinh nóng nảy, thành thân sớm như vậy khiến y còn chưa kịp chuẩn bị sẵn sàng.

 

“Liễu Nhi ngốc, sở dĩ Kỳ Lân sau 20 mới có thể thành thân, là bởi vì sau khi bọn hắn biến thân mới có nhu cầu giao phối, chúng ta là nhân loại, đối với nhân loại năm 16 tuổi lấy vợ sinh con, đều là chuyện rất bình thường.” Liễu Nghi Sinh vuốt đầu nhi tử, lại có chút ưu sầu, quá đơn thuần là chuyện tốt hay chuyện xấu đây?

 

“Nga, còn phụ thân thì sao? Đã thành hôn hay chưa?” Liễu Nghi Sinh hỏi ra câu kia liền biết là mình đã lỡ lời, sắc mặt Liễu Mộ Ngôn mới vừa rồi vẫn còn ôn hòa trong nháy mắt liền thay đổi, chỉ thấy hắn biến sắc, thanh âm cũng trở nên lãnh đạm: “Không có, phụ thân có ngươi là đủ rồi.”

 

Hắn che giấu tâm tình không vui, chuyển trọng tâm câu chuyện: “Hiện tại ngươi đã biết bí mật trong tộc, tương lai phụ thân sẽ truyền vị trí tế tự lại cho ngươi. Kỳ Lân là hậu duệ của thần thú, có sức mạnh khôn cùng, mà loại sức mạnh này nếu để cho người phàm có lòng tham biết tới thì sẽ tạo thành hậu họa khó lường, bởi vậy vô luận có phát sinh cái gì cũng không thể nói chuyện này cho những nhân loại khác trong thôn biết được. Chúng ta thân là người phàm lại có thể trở thành tế tự thủ hộ cho bộ tộc Kỳ Lân, đó là một niềm tự hào lớn lao, nhất định ngươi phải nhớ kỹ sau này phải lấy sự hưng thịnh của toàn tộc làm chủ, không thể bướng bỉnh tùy hứng, làm ra chuyện mạo hiểm giống như lần trước được nữa, có hiểu hay không?”

 

Liễu Nghi Sinh nhu thuận gật đầu, tuy rằng y không quá hiểu rõ vì sao phụ thân lại nói sức mạnh khôn cùng đến tột cùng là cái gì vì sao lại khiến cho người phàm ham muốn, nhưng nghĩ đến chính mình là nhân loại mà lại có thể gánh vác sứ mệnh quan trọng như vậy, được toàn tộc tôn kính, đương nhiên là địa vị rất cao rồi. Cậu cũng không cảm thấy bởi vì mình là dị tộc mà có cái gì khác biệt, trái lại ở trong lòng mơ hồ dâng lên một loại đắc ý.

 

Chờ đến khi y thành thân rồi, nhất định phải làm thêm nhiều chuyện phụ giúp phụ thân, không để cho người khổ cực thêm nữa.