Chương 8 – MTTSCPKDTN

 Lười rồi, hông spoil nữa :))

☆, 8• Thực vật biến dị

4bfe1d3de8e9d921df04f3961b935257

Đi tới ga ra, An Thần thấy hai chiếc xe việt dã đã được gia cố đang đậu ở cửa, đoàn người cấp tốc lên xe, đi làm nhiệm vụ đầu tiên, nói không kích động chính là gạt người đó.

 

An Thần theo bản năng nắm chặt tay lại, tia sáng dưới đáy mắt xẹt nhanh qua người Dịch Hạo Thiên, những gì cậu thiếu đại ca, cậu sẽ từ từ hoàn trả lại.

 

Vừa xuống xe, An Thần liền nhạy cảm cảm giác được, trong không khí có một luồng khí khác thường đang chuyển động. Vùng xung quanh lông mày cậu khẽ nhíu lại, chậm rãi phóng tinh thần lực của mình ra, càng theo sự khuếch tán của tinh thần lực, cậu càng cảm thấy kinh hãi.

 

Ở đây ngoại trừ mấy con tang thi ở trước mặt bọn họ ra, thì ở những nơi khác, thế mà ngay cả một con tang thi cũng không có, chuyện này là sao vậy?

 

“Sao rồi?”

 

An Thần chợt run rẩy một cái, nhìn lại, thì ra là Dịch Hạo Thiên đang nói chuyện với cậu… Chờ một chút, anh tới đây khi nào, cư nhiên tinh thần lực của mình một chút cũng không thăm dò ra?!! Nói như vậy, đại ca đã cao hơn cậu ít nhất là 2 cấp rồi.

 

Cậu cười đáp: “Báo cáo Hạo ca, tình huống bên này rất không hợp lí, cả tòa chợ bán sỉ, ngoại trừ ở đây, không còn những con tang thi nào khác.”

 

“Cậu cảm nhận được tang thi?” Đáy mắt Đường Văn Triết lóe lên tinh quang, trong thoáng chốc đã bị điểm lạ lùng của Dịch An Thần hấp dẫn. “Nói rõ ràng coi nào.”

 

Dịch An Thần gật đầu, kỳ thực cậu cũng không quá rõ tình huống hiện tại, chỉ là nhờ vào tinh thần lực cường đại, đã mang đến cho cậu loại trực giác này, đương nhiên cậu sẽ ra sức tận dụng nó rồi. Cậu cũng không biết chuyện này là thật hay giả, nếu như mình nói sai, tuyệt đối sẽ bị Đường Văn Triết bài xích, như vậy nếu cậu muốn đạt được sự tín nhiệm của mọi người sẽ càng thêm khó khăn hơn.

 

Bất quá dù sao thì mới nãy cậu đã thuận miệng nói với Dịch Hạo Thiên, bây giờ muốn đổi ý cũng không còn kịp nữa rồi, huống chi quả thật tinh thần lực có công dụng thăm dò, như vậy, chắc là không sai được đâu ha… Quên đi, nếu đã lâm vào thế tiến thoái lưỡng nan, như vậy thì liền đánh cược một lần đi, nếu là lựa chọn khó khăn, như vậy chưa chắc đã thất bại a! nỗ lực

 

“Em có thể cảm nhận được sự chuyển động của năng lượng, thế nhưng, cũng chỉ giới hạn trong những con tang thi mà thôi, kỳ quái hơn chính là, em lại không cảm nhận được thú biến dị.”

 

“Vừa rồi em nói như thế, ngược lại nơi này lại giống như là một bẫy rập vậy.” Đường Văn Triết cảnh giác nhíu chặt vùng xung quanh lông mày, “Sợ rằng ở đây có tang thi cấp cao, nếu tang thi cấp thấp bị thao túng so với những con thông thưòng sẽ khó đối phó hơn, nhất định mọi người phải cẩn thận.”

 

“Hiểu rõ.”

 

Nếu như thật sự có tang thi cấp cao, nó sẽ tản mát ra uy áp tinh thần cường đại, trừ phi đối phương cũng là một con thuộc hệ tinh thần am hiểu trốn tránh.

 

Dịch Hạo Nam cười hì hì ôm lấy cổ của An Thần, hung hăng chà đạp đầu tóc của cậu: “Không tồi nha, nhóc con, thì ra em là thiên lý nhãn a! Kỹ năng trâu như vậy, sao lại chưa từng đề cập qua với ca chứ, thực sự là coi anh không khác gì người ngoài cả!”

 

Dịch tam thiếu nhìn Lâm Tử Hiên, đầu tóc bị mình cào loạn hết cả lên, ha ha nở nụ cười. Lại thấy cậu thở hổn hển, một bộ dáng bị chọc tức nhưng lại bất đắc dĩ không có biện pháp chống trả, đột nhiên cảm thấy cực kỳ thú vị.

 

“Tôi nhớ rõ Tiểu Hiên là người tiến hóa sức mạnh, đúng chứ.” Đường Văn Triết nhíu nhíu mày, như có điều suy nghĩ.

 

Sau khi biết người này là do Hạo ca tự mình thu vào, bằng trực giác hắn đã khẳng định được người này không hề đơn giản như biểu hiện ở bên ngoài, quả nhiên, năng lực này rất thú vị, rất tiện lợi, tuy rằng còn chưa biết rõ đó là cái gì.

 

“Có lẽ còn là người tiến hóa tinh thần lực nha!” Đàm Hải huýt sáo một cái.

 

Dựa theo phạm vi Đường Văn Triết đã chỉ định ngay từ đầu, bọn họ được chia thành hai tổ. Tào Tư Viễn quấn lấy Đường Văn Triết không tha, vốn Đường Văn Triết định phân Lâm Tử Hiên và Đàm Hải vào một tổ, Dịch Hạo Nam lại túm lấy cổ áo của An Thần. An Thần còn đang do dự dự có nên đi tới trước mặt Dịch Hạo Thiên cọ xát hay không, lại thấy mí mắt Dịch Hạo Thiên vừa nâng, trực tiếp xoay người, rời đi.

 

Dịch An Thần: =口=

 

Ông trời ơi, con bất quá chỉ là muốn tìm cơ hội tiếp cận anh một chút, thử xem bây giờ đại ca có cảm giác gì với con hay không thôi mừ  35, chẳng lẽ con đã quá lộ liễu rồi sao? Hay là nên nói con bị hiềm nghi chân chó quá mức nghiêm trọng, cho nên bị ghét bỏ rồi?

 

Tâm tình An Thần có chút trùng xuống, trước đây cậu vẫn luôn quen gần gũi với Dịch Hạo Thiên, cho dù cậu có hành động thế nào thì tuyệt đối sẽ không thương tổn đến lợi ích của đại ca, huống chi, căn bản cậu cũng không mang quá nhiều mục đích, đáng tiếc cậu còn chưa kịp có cơ hội giải thích, đã bị đẩy ra một cách không chút lưu tình rồi.

 

Tâm tình thất vọng buồn bã, ngay cả ám chỉ của Dịch tam thiếu cậu cũng hổng có chú ý tới, tự động tự giác chạy tới bên người Đàm Hải, hơi rũ đầu xuống, bày tỏ một ít mặc niệm vì mình xuất sư vị tiệp thân tiên tử(Xuất sư vị tiệp thân tiên tử : trích từ câu “Xuất sư vị tiệp thân tiên tử, trường sử anh hùng lệ mãn khâm” trong bài thơ Thục Tương của Đỗ Phủ, ý chỉ những người có chí lớn trong tâm, chuẩn bị kỹ lưỡng chu đáo cho đại sự nhưng gần đến lúc quan trọng lại không may tạ thế) [copy từ nhà Hồ Ly Rùa]. Dịch Hạo Nam thở hổn hển trừng mắt nhìn cậu, sau đó quay đầu rời đi.

 

Ba đầu sỏ phụ trách dò đường ở phía trước, An Thần và Đàm Hải phụ trách thu thập vật tư ở phía sau, trên cơ bản thì cũng không có gì nguy hiểm cả.

 

Thẳng đến khi một đạo tinh thần lực bén nhọn như chủy thủ thoát ra khỏi vỏ đâm thẳng vào cậu. Cậu lập tức vươn móng vuốt níu tay Đàm Hải lại, bày ra tinh thần võng (võng: lưới) mạnh mẽ, bao lấy toàn bộ hai người bọn họ.

 

Hiển nhiên đối phương sẽ không nghĩ tới thế mà lại có người dị năng có tinh thần lực, cho nên khi ra tay, lập tức bị An Thần bắt được điểm cuối của tinh thần, trong nháy mắt, tinh thần lực của An Thần tách thành một sợi mỏng độc lập, dò xét nguồn gốc, vọt thẳng vào đầu đối phương.

 

“A!” Một trận tiếng thét chói tai dồn dập, phảng phất như gần ngay bên tai, lại phảng phất như đang tồn tại trong đầu cậu, chấn động đến mức đại não cậu trướng to ra.

 

Đàm Hải cũng trực tiếp lách mình, đuổi theo khí tức của vật công kích.

 

Vừa quẹo qua chỗ ngoặc, hắn liền thấy một đoàn vật xanh mượt nằm co quắp dưới đất, trực giác nói rằng hình như vật này có điểm gì đó đặc biệt.

 

“Là… Là thực vật biến dị.” An Thần nhìn thoáng qua nói, bất quá cậu không nghĩ tới, đối phương phát ra tiếng thét chói tai khi sắp chết để kích thích cư nhiên lại tạo ra ảnh hưởng lớn như vậy, gần như khiến cậu không kịp làm phòng hộ tinh thần.

 

Đàm Hải tò mò xốc cái đoàn xanh biếc gì đó lên, quơ quơ trong tay, “rầm” một tiếng, một khối tinh thạch màu xanh biếc rớt ra từ món đồ chơi kia.

 

Khóe miệng Đàm Hải hơi nhếch lên, con mọe nó chớ cái thứ thực vật biến dị này tới đây là để diễn hề sao? Cái thứ đồ chơi như tinh thạch này sao không chịu giấu vào người kĩ kĩ một chút, chỉ mới lắc vài cái liền rớt ra rồi?!

 

Tại mạt thế, người biến dị là bình thường, động vật biến dị là tầm thường, nhưng thực vật biến dị lại khiến cho người khác thập phần buồn bực. Có quỷ mới biết, lúc cưng đang ngồi nghỉ ngơi, có một đại thụ đứng ngay ngắn phía sau lưng, thậm chí là cỏ nhỏ dưới mông, có khi nào sẽ là thực vật cấp BOSS ẩn tàng hay không.

 

Con mọe nó quá xuất quỷ nhập thần rồi, không khỏi khiến người khác run sợ trong lòng có được hay không a.

 

Đại khái có một điểm tốt duy nhất, chính là thực vật biến dị không thể tách rời khỏi đất, chỉ cần thoát khỏi một phạm vi nhất định, cũng không nguy hiểm đến tính mạng, mặt khác, nói chung thực vật sẽ không chủ động công kích con người, trừ phi cưng xâm phạm vào địa bàn của nó thôi.

 

Hoặc là, nó cho rằng cưng đã xâm phạm vào địa bàn của nó chẳng hạn tui chịu thôi.

 

Đàm Hải chủ động giao tinh thạch cho An Thần, An Thần cũng không khách khí, thần không biết quỷ không hay ném tinh hạch vào trong không gian.

 

“Nói như vậy, ở đây không có tang thi nhân loại, là bởi vì những thực vật biến dị này sao?” Đàm Hải sờ sờ cằm, đối với hoàn cảnh yên tĩnh quá mức ở nơi này thập phần lưu ý.

 

An Thần gật gật đầu nói: “Em nghĩ đúng là như vậy, thực vật biến dị có ý thức chiếm hữu địa bàn cực kỳ nghiêm trọng, cho dù là động vật biến dị đồng dạng, cũng rất khó đạt được trình độ như bọn nó.”

 

Bất quá… Khí tức này không đúng, nếu như quả thật chỉ là thực vật biến dị, cậu có linh căn hệ mộc, không có khả năng sẽ không cảm nhận được, hình như gần đây có cái gì đó liên tục quấy nhiễu, rất là đáng ghét.

 

Chương 39 – TGBT

Chương 39

4b34f3808b53f5b9c74253ecbac80048

Tôn Dương cầm một bản kế hoạch do mọi người thức đêm tăng ca để hoàn thành mở cửa phòng của tổng giám đốc ra, sau khi tiến vào liền sửng sốt.

 

Hắn nhìn thấy gì? Tổng tài đại nhân anh minh thần võ, tuấn suất khí phách của bọn họ đang ngồi ở trước bàn làm việc chơi xếp gỗ với tiểu thiếu gia ngồi trên bàn làm việc… Hơn nữa dưới cái mông đầy thịt của tiểu thiếu gia lòi ra một phần văn kiện nhìn qua có vẻ giống với bản báo cáo tổng kết và báo cáo tài vụ á…

 

Hai cha con đang chơi đến hào hứng, Tư Không Viêm Nghiêu cầm khối gỗ hình chữ nhật trong tay nói với con trai: “Bánh Bao, con đổi với cha 3 khối gỗ hình vuông, được chứ?”

 

Tiểu Bánh Bao lắc đầu, “Không đổi.” Sau khi nói xong thì bàn tay nhỏ bé cầm lấy hai khối gỗ hình vuông bên chân để dưới đáy phòng ở nho nhỏ mình đã xếp thật đẹp lúc trước, ngửa đầu nói: “Cha, con thiếu một khối tam giác lớn để xây mái nhà, con đổi hai khối hình chữ nhật với cha, có được không ạ?” Nói xong còn cười lên cực kỳ khả ái, với dự định mê hoặc cha bé.

 

Tư Không Viêm Nghiêu lắc đầu, chỉ chỉ vào khối gỗ hình vuông vừa mới được Bánh Bao đặt vào phòng nhỏ, “Hiện tại cha chỉ cần 3 khối gỗ hình vuông, nếu như Bánh Bao muốn đổi, thì lấy 3 khối vuông đến đổi a, bất quá cha có thể đổi lại cho con một khối gỗ hình tam giác lớn và một khối gỗ hình chữ nhật nữa.”

 

Tiểu Bánh Bao chu cái miệng nhỏ nhắn lên, nhìn hai khối gỗ vuông được bé xếp vào như hai chiếc ghế nhỏ ở bên trong, sau đó lại nhìn khối chữ nhật được Tư Không Viêm Nghiêu cầm trong tay, suy nghĩ một chút sau đó mở miệng yêu cầu: “Con chỉ cần một khối tam giác lớn, thế nhưng cha phải đáp ứng con, ở vòng kế tiếp trước hết phải cho con một khối chữ nhật và hai khối tam giác nhỏ để báo đáp con đã giúp đỡ người trong vòng này.”

 

Trên mặt Tư Không Viêm Nghiêu nở một nụ cười thật tươi, “Thành giao.” Con của anh không tệ chút nào, còn biết chiếm lợi ích cho lần hợp tác thứ hai, có chút tiềm năng của người kinh doanh rồi đó.

 

Tôn Dương ở một bên nhìn chậc lưỡi, tiểu thiếu gia thật thông minh a, không phải chỉ mới 4 tuổi thôi sao, cư nhiên đầu óc lại có thể linh hoạt như vậy. Không chỉ lấy được khối gỗ mình cần, còn muốn ông chủ đáp ứng nếu lần sau muốn hợp tác với bé thì trước tiên phải nhường ra một phần lợi ích, thực sự là quá thông minh.

 

Sau khi hai cha con xếp chơi gỗ xây phòng ở xong, Tôn Dương tiến lên đưa bản kế hoạch trong tay cho Tư Không Viêm Nghiêu: “Ông chủ, người xem thử bản kế hoạch do chúng tôi làm đi, nếu như có chỗ nào cần chỉnh sửa lại tôi sẽ lập tức cho bọn họ đi làm.”

 

Tư Không Viêm Nghiêu gật đầu, ôm con trai lên ngồi trên đùi mình, mở bản kế hoạch ra xem lướt qua.

 

Tiểu Bánh Bao nhìn đống hình hình chữ chữ ở bên trong, không hiểu, thế nhưng bé biết được những chữ số kia đó. Chỉ vào một chuỗi số liệu báo cáo, Bánh Bao nãi thanh nãi khí đọc: “3, 3, 4, 2, 5, 3, 5, 6, 7.”

 

Tư Không Viêm Nghiêu thấy bộ dáng gật gù đắc ý của bé liền bị chọc cười, cúi đầu hôn một cái lên tóc bé, “Bánh Bao biết đếm nha.”

 

“Phụ thân dạy con đó.” Ngước đầu nhỏ lên khoe khoang, cũng không quên khoe giùm phụ thân bé nữa.

 

Nam nhân gật đầu, thực sự là Ô Thuần Nhã dạy bé rất tốt, sau này mấy đứa tiếp theo đều để em ấy dạy, giao cho người khác khiến anh thấy hơi lo lắng, vẫn là chính mình chăm sóc mới tốt nhất, quan tâm dạy dỗ con trai, nhìn xem bây giờ bé có bao nhiêu hiểu chuyện a.

 

Cầm bút trong tay lên viết viết tính tính vào giấy, Tư Không Viêm Nghiêu hài lòng gật đầu, quay sang nói với Tôn Dương đang đứng ở một bên: “Không tồi.” Đối với con trai thì vẻ mặt ôn hòa, quay sang những người khác lại lạnh như băng.

 

Thấy anh gật đầu, tâm bị treo cao bấy lâu của Tôn Dương giờ đã được thả lỏng xuống, sau khi nhận lại bản kế hoạch hắn không khỏi lại nhìn về phía bé con đang ngồi trên đùi ông chủ, hôm nay có thể được thông qua thuận lợi như vậy, không thể không nói có hơn phân nửa nguyên nhân là bởi vì tiểu thiếu gia đã hống ông chủ cao hứng.

 

“Tổng tài, nếu không có chuyện gì nữa thì tôi xin phép đi ra ngoài trước.”

 

“Ừ.” Khoát tay, Tư Không Viêm Nghiêu cầm lấy điện thoại di động để ở một bên đưa cho con trai, nhíu mày nói: “Gọi điện cho phụ thân con đi.”

 

Hai cái tiểu móng vuốt cầm lấy điện thoại, ngẩng đầu nói: “Không gọi.” Bé mới không muốn quấy rầy phụ thân đang đi học đâu.

 

Tư Không Viêm Nghiêu không có biện pháp, nhóc con này mà bướng bỉnh lên thì sẽ không thua kém Ô Thuần Nhã là bao.

 

Lấy điện thoại qua, ấn số.

 

Ô Thuần Nhã vừa mới tan học, cậu đã đọc hết quyển sách giáo khoa môn lịch sử, hai ngày nay không biết bạn nhỏ Mạc Tuấn Nghị xảy ra chuyện gì, đã xin nghỉ phép mất, lúc này cũng không có ai ở bên cạnh quấy rối cậu, cậu cực kì thích lịch sử cổ đại của Trung Quốc, cho nên liền đăng ký môn chuyên ngành này, coi như là có thể phổ cập một chút kiến thức về lịch sử cho Tiểu Bánh Bao đi.

 

Điện thoại trong túi quần run lên, cậu lấy ra nhìn thử, số lạ, do dự một chút sau đó vẫn là nhận máy: “Ừm, xin chào, tôi là Ô Thuần Nhã, xin hỏi ngài là?”

 

Tư Không Viêm Nghiêu nghe thấy giọng nói của cậu, nguyên bản còn đang rất vui vẻ, nhưng vừa nghe đến nội dung cậu nói ra, không khỏi đen mặt lại. Hừ lạnh nói: “Em vậy mà lại dám không nhớ số điện thoại của anh?” (#‵′) Người này thực sự là không ngoan mà.

 

… Ô Thuần Nhã sửng sốt, tuy nói mấy hôm trước hai người từng có một lần tiếp xúc thân mật, nhưng bất thình lình nhận được điện thoại của nam nhân cậu vẫn có chút khẩn trương.

 

“… A… Quên mất…”

 

“Em!” Tư Không Viêm Nghiêu nổi điển lên, chính mình bảo bối em ấy như vậy, mỗi ngày nếu không được gặp mặt liền nhớ chịu không nổi, hận không thể thu nhỏ em ấy lại treo trên lưng quần, mang đến mang đi, nhưng còn em ấy thì sao, ngay cả số điện thoại của mình cũng không nhớ rõ.

 

“Có chuyện gì vậy? Lẽ nào Bánh Bao lại bị thương?” Không nghe thấy nam nhân nói chuyện, Ô Thuần Nhã không khỏi khẩn trương dựng thẳng thắt lưng, không phải là cậu muốn suy nghĩ nhiều, gần đây Bánh Bao rất hay gặp phải vài sự cố nho nhỏ, động một chút là đau đầu nhức óc, hiện tại cậu hệt như một chú chim sẻ, chỉ cần một chút gió động cỏ lay liền cực kì khẩn trương.

 

Nghe thanh âm của cậu đã có chút thay đổi, Tư Không Viêm Nghiêu hào phóng tha thứ cho cậu, “Bánh Bao tốt lắm, em lưu số của anh lại đi.”

 

“Ừm, biết rồi.” Thở phào nhẹ nhõm, Ô Thuần Nhã bĩu môi, trong lòng lại thì thầm một tiếng, bá đạo. ╭(╯^╰)╮ “Bánh Bao không có chuyện gì thì anh gọi điện thoại cho tôi làm chi?”

 

“Một lát sẽ đón em đi ăn cơm.” Nói xong liền ngắt cuộc gọi, anh có cảm giác mình quá rảnh rỗi liền đi tìm chuyện bực bội, vô duyên vô cớ bị chọc cho tức cành hông.

 

Bánh Bao nâng tiểu móng vuốt vỗ vỗ lên vai cha bé, nãi thanh nãi khí an ủi: “Cha đừng tức giận, có đôi khi thần kinh của phụ thân rất thô.”

 

… Tư Không Viêm Nghiêu vừa bất đắc dĩ vừa buồn cười nhìn con trai bày ra bộ dáng tiểu đại nhân đến an ủi mình, không khỏi thở dài, nhéo nhéo khuôn mặt của bé, “Con trai a, sau này bớt xem phim truyền hình lúc 8 giờ giùm cha chút đi được không?” Mỗi ngày nhóc con này đều sẽ đúng giờ canh chừng trước TV, không hề bỏ sót một tập nào, vấn đề là, coi coi hiện tại bé học được những gì a!

 

Tặng cho cha một cái nhìn cực kỳ khinh bỉ, Tiểu Bánh Bao vểnh ngón tay út vừa ngắn vừa ú của bé lên, làm thành một cái Lan Hoa Chỉ, nghiêng đầu một cái, phóng cho cha bé một cái mị nhãn, cánh tay nhỏ bé còn chạm một cái lên người anh, phun ra một câu: “Tôi đã hai tám cái xuân xanh, vẫn còn chưa có kết hôn.” Sau khi nói xong liền nhìn thấy biểu tình khiếp sợ như bị sét đánh của cha bé, sau đó bé khôi phục bình thường, gục vào trước mặt cha, nghi ngờ hỏi: “Cha, tôi đã hai tám cái xuân xanh là có ý gì? Hai tám là cái gì?”

 

Tư Không Viêm Nghiêu đỡ con trai ngồi lên trên bàn làm việc, trịnh trọng nhìn bé, nghiêm túc nói: “Từ hôm nay trở đi, ngoại trừ kênh thiếu nhi, toàn bộ những kênh khác đều bị cấm xem.” Suy nghĩ một chút, thấy rõ ràng biểu tình không sao cả của con trai, liền bổ sung: “Nếu như để cha phát hiện con lén xem, liền đánh đòn.”

 

Tiểu Bánh Bao chu mỏ, “Con không thích xem hoạt hình đâu.”

 

Tư Không Viêm Nghiêu không để ý tới bé, “Vậy xem cừu vui vẻ và sói xám đi, không phải con rất thích sói xám sao.” Đã xem qua vài lần cùng với con trai, anh không quá hiểu mấy thứ kia là cái gì thế nhưng sói xám rất sợ vợ lại khiến anh khắc sâu ấn tượng.

 

Cánh tay nhỏ bé của Tiểu Bánh Bao bắt chéo lại, khoanh trước ngực, nghiêm trang nói với cha bé: “Đó là muốn nói với cha rằng sau này phải học sói xám, biết yêu thương bà xã.”

 

… Tư Không Viêm Nghiêu ngẫm nghĩ, hẳn là anh nên kêu quản gia đập nát cái TV trong nhà mới phải nha!


  1. Lan Hoa Chỉ:

    Redocn_2012040502572248

Chương 38 – TGBT

Chương 38

4b0c6d4a0289027bde30b883216bed34

Sau khi phát tiết xong Tư Không Viêm Nghiêu rút dục vọng vẫn còn chưa mềm xuống khỏi thân thể của người đã mê man kia ra. Tuy rằng người dưới thân khiến mình muốn ngừng mà ngừng không được, nhưng anh vẫn nhớ rõ lời Giang Võ đã nói, sở dĩ những bạn giường trước kia chỉ mới làm với anh một lần không thể nào khiến anh thỏa mãn cho được, nhưng vì cậu nên anh đành phải nhẫn nhịn.

 

Ánh mắt ôn nhu nhìn chăm chú vào cậu trai đã ngủ say sưa kia, có lẽ hiện tại nên gọi người này là nam nhân đi. Nâng tay chùi đi lớp một hồi thấm đầy trán cậu, cặp mắt kia thường ngày lúc thanh tỉnh luôn ôn nhuận lúc này đây lại bởi vì vô cùng mệt mỏi mà nhắm chặt lại. Cúi người nhẹ nhàng hôn lên đôi môi bởi vì cố kiềm nén tiếng kêu mà đã bị cậu cắn đến rướm máu, nam nhân cười nhẹ, da mặt của người này thật sự rất mỏng a, nếu không phải lúc sau làm ngoan đến mức khiến cậu không thể kiềm chế được, có lẽ nào cậu thật sự sẽ giả dạng làm người câm luôn rồi đó.

 

“Bảo bối.” Nghiêng người nằm ở bên người của cậu, nam nhân ôm lấy cậu vào lòng, từ trước tới nay anh chưa dùng cái biệt danh buồn nôn kia với bất cứ ai, thế nhưng lúc này lại có thể dễ dàng gọi một tiếng như vậy, không thể không nói đối với anh Ô Thuần Nhã là một tồn tại rất đặc biệt.

 

Ô Thuần Nhã đang ngủ mê man khẽ cau mày, vốn dĩ bộ dáng ngủ rất không yên ổn, nhưng sau khi nam nhân ôm cậu vào lòng cũng từ từ giãn chân mày ra, hướng sát lại lồng ngực của nam nhân cọ cọ.

 

“A.” Tiếng cười trầm thấp dễ nghe cho thấy lúc này đây tâm tình của Tư Không Viêm Nghiêu có bao nhiêu tốt đẹp. Cứ như vậy mà nhìn gương mặt ngủ say của người trong lòng, Tư Không Viêm Nghiêu chậm rãi đứng dậy, đi vào phòng tắm mở nước ấm, xoay người trở lại ôm Ô Thuần Nhã vào trong bồn tắm.

 

“Ngô…” Thân thể mệt mỏi được ngâm trong nước ấm, Ô Thuần Nhã khẽ rên một tiếng, hơi mở mắt ra liền nhìn thấy khuôn mặt tuấn tú khốc khốc của nam nhân. Trong đầu thoáng hiện lên hình ảnh điên cuồng vừa nãy của hai người, cậu xấu hổ đến đỏ mặt, vươn tay đẩy nam nhân.

 

“Ngủ tiếp đi, một lát nữa anh ôm em về.” Rướn người sang hôn một cái lên môi cậu, Tư Không Viêm Nghiêu ôn nhu giúp cậu thanh lý dịch thể bạch trọc thuộc về mình bên trong thân thể cậu. Hiện tại chưa phải lúc để người này thụ thai đâu, không cần phải vội.

 

“Bánh Bao đâu.” Ô Thuần Nhã đang mơ mơ màng màng vẫn không quên Tiểu Bánh Bao, cậu tựa đầu tựa lên vai nam nhân, dùng tiếng nói khàn khàn nỉ non.

 

Cầm khăn tắm bọc lấy cậu, ôm cậu đi về phòng ngủ, “Ngủ đi, bé vẫn ổn, anh ôm em về ngủ tiếp.” Vừa rồi phòng khách bị hai người bọn họ nháo đến không còn hình dáng, hơn nữa vì để sáng mai không cần phải nghe đến tiếng kêu có lực xuyên thấu cường hãng của con trai, bọn họ đành quay về phòng của anh ngủ.

 

“Ừm.” Lúc này Ô Thuần Nhã cũng không nói nhiều nữa, vùi đầu vào trong lòng Tư Không Viêm Nghiêu trầm trầm ngủ. Vừa mới nãy bị lăn qua lăn lại thật thiếu chút nữa đã muốn luôn mạng của cậu rồi.

 

Tư Không Viêm Nghiêu nhẹ nhàng đặt Ô Thuần Nhã lên giường, sau đó cũng nằm lên giường kéo cậu vào lòng, thấy con trai nguyên bản đang nằm ngang ngủ ở đối diện lúc này đây chân và đầu đã đổi vị trí cho nhau, khẩn trương tiến tới nhìn nhìn trán của Tiểu Bánh Bao, cũng không phát hiện có dấu vết bị đụng trúng, lặng lẽ thở phào nhẹ nhõm, nhoài người sang ôm con trai đặt lại vị trí cũ.

 

Cảnh này nếu để cho người trong ngực nhìn thấy muốn cậu không rống anh một trận mới là lạ đó.

 

Nhéo nhéo khuôn mặt nhỏ nhắn phấn đô đô đang say ngủ của con trai, Tư Không Viêm Nghiêu thầm mắng một tiếng nhóc con thối sau đó mới ôm lấy người trong ngực ngủ thiếp đi.

 

Sáng hôm sau Tiểu Bánh Bao mở mắt liền thấy phụ thân còn đang ngủ, bé nâng móng vuốt đầy thịt lên dụi dụi con mắt, nhìn một cái, phụ thân vẫn còn ngủ ở bên cạnh bé nè nha.

 

( ⊙o⊙ ) Phụ thân thế mà lại nằm nướng! Thiệt khiến người ta hết hồn à!

 

Bánh Bao đá đá hai cái chân ngắn ngủn, khiến cho toàn bộ phần chăn đang đắp trên người cũng bị đá sang một bên, vươn tiểu móng vuốt muốn bắt lấy mặt của phụ thân nhà bé. Hoàn hảo được nam nhân đang ngủ bên cạnh Ô Thuần Nhã ngăn cản kịp thời.

 

“Không được phá!” Tư Không Viêm Nghiêu trừng mắt nhìn Bánh Bao.

 

Tiểu Bánh Bao chớp chớp đôi mắt to, bĩu môi không hài lòng nói: “Phụ thân là heo lười.”

 

Tư Không Viêm Nghiêu kéo bé lại ôm vào trong ngực mình, cúi đầu nhìn thấy Ô Thuần Nhã không bị quấy rầy, nhéo nhéo cái miệng nhỏ nhắn đang vểnh lênh của bé con, “Tối hôm qua phụ thân rất mệt, để cha ẵm con đi rửa mặt rồi ăn sáng.”

 

Bánh Bao nghi hoặc nhìn nam nhân, đêm qua phụ thân không ngủ sao? Tại sao lại bị mệt?

 

“Khụ.” Nhìn thấy nghi hoặc trong mắt con trai, nam nhân ho nhẹ một tiếng, đứng dậy mặc quần áo cho con, chuyện này anh nên giải thích thế nào đây? Chẳng lẽ lại nói rằng đêm qua bọn cha làm chuyện người lớn, cho nên phụ thân con bị mệt? Vấn đề là tuyệt đối con của anh sẽ không dừng lại ở đó, đến chừng ấy chính anh sẽ bị hỏi đến không đỡ nổi luôn. Cho nên nam nhân làm bộ như nhìn không thấy nghi hoặc của Tiểu Bánh Bao, cự tuyệt trả lời vấn đề này.

 

Ô Trạch Vũ Tiểu Bánh Bao đối với cái kiểu ngó lơ của cha mình biểu thị không sao cả, một lát ăn cơm xong bé chạy đi hỏi phụ thân là được rồi.

 

Ở dưới lầu uống xong một ly sữa tươi cùng 5 cái bánh bao nhân đậu, Tiểu Bánh Bao lắc đầu biểu thị mình ăn no rồi. Ăn no rồi thì làm gì? Ăn no rồi thì lên lầu kiếm phụ thân nha! Bé phải gọi phụ thân rời giường, trong trí nhớ của bé, chưa từng thấy qua lần nào phụ thân thức trễ hơn bé đâu á!

 

Thừa dịp nam nhân đến thư phòng thu thập tài liệu cần dùng trong hôm nay, Tiểu Bánh Bao tự mình trèo xuống ghế, bước cặp chân ngắn ngủn bạch bạch bạch chạy lên trên lầu.

 

Tuy rằng thân thể đã mệt muốn gần chết, thế nhưng Ô Thuần Nhã đã sớm tỉnh lại, bất quá là cậu thực sự lười lắm, hơn nữa xương sống thắt lưng của cậu đều đau nhức, chỗ phía sau càng thêm sưng tấy khó chịu.

 

Lúc Bánh Bao thức dậy cậu cũng cảm nhận được, chỉ là hiện tại cậu rất ngượng khi phải đối mặt với nam nhân, cho nên liền giả bộ mình còn chưa tỉnh ngủ, được rồi, cậu thừa nhận mình là đà điểu đó.

 

Dùng sức đẩy cánh cửa phòng ngủ ra, chân nhỏ của Tiểu Bánh Bao bước bước, lặng lẽ đi tới gần giường lớn.

 

Vểnh cái mông nhỏ bò lên trên giường, ngồi xổm xuống bên cạnh phụ thân bé, cái miệng nhỏ nhắn thầm thì: “Phụ thân ơi nắng đã chiếu tới mông rồi kìa! Mau dậy thôi! Phụ thân đại heo lười.”

 

Ô Thuần Nhã nhắm mắt giả bộ ngủ, nhưng khóe miệng lại cong lên.

 

Tiểu Bánh Bao mở to mắt, nha, phụ thân dậy rồi nè! Cư nhiên lại giả bộ ngủ lừa Bánh Bao, xấu quá hà. (>_<)

 

Mắt châu chuyển chuyển, cơ thể nhỏ nhắn của Bánh Bao ngồi xuống, một bộ dáng mãnh hổ tấn công dê con, nằm úp sấp lên trên người phụ thân bé. “Phụ thân rời giường nào!” Giọng nói trong trẻo vui sướng reo vang.

 

Ô Thuần Nhã bị quả cầu thịt nho nhỏ mạnh mẽ đè tới, suýt chút nữa đứt thở luôn rồi, “Bánh Bao, con muốn đè chết phụ thân sao!” Hình như bé con này lại nặng lên rồi, không được nha, lỡ như sau này biến thành một đứa nhỏ béo phì thì biết làm sao đây.

 

Mở mắt thấy Bánh Bao đang ghé vào ngực mình, Ô Thuần Nhã giơ tay lên vỗ vào mông bé, “Bánh Bao, con nên giảm cân, phụ thân dự định từ ngày mai trở đi sẽ một lần nữa nấu cơm cho con theo chế độ dinh dưỡng nhất định.”

 

Tiểu Bánh Bao nhíu lông mày nhỏ lại, chu cái miệng nhỏ nhắn lên biểu thị bất mãn nói: “Mới không phải Bánh Bao béo đâu, là tại phụ thân quá gầy á.”

 

Tư Không Viêm Nghiêu vào cửa liền thấy Tiểu Bánh Bao đang ghé vào trên người phụ thân bé, hai cái chân nhỏ nâng lên lắc qua lắc lại.

 

Đi tới vỗ xuống mông của Bánh Bao, sau đó ôm lấy bé để qua một bên, lúc này đây mới cúi đầu nhìn người cũng đang đồng dạng ngẩng đầu nhìn chính mình, bất quá sắc mặt của người kia thật đúng là hồng a.

 

Cười nhẹ một tiếng, vươn người sang hôn một cái lên khóe môi của cậu, thấp giọng nói: “Sớm an.”

 

Ô Thuần Nhã xấu hổ đến đỏ mặt, gật đầu: “Sớm.” Sao người này có thể hôn mình ở ngay trước mặt con trai vậy nha! ~~~~(>_<)~~~~

 

Tiểu Bánh Bao nhìn phụ thân, sau đó lại quay sang nhìn cha, bất mãn lầm bầm, “Bánh Bao cũng muốn hôn nhẹ.” Nói rồi liền nhào qua hôn Ô Thuần Nhã, rõ ràng mục tiêu chính là nơi cha bé vừa hôn qua.

 

Tư Không Viêm Nghiêu dùng một tay nắm bé lại, giọng nói thật sự nghiêm túc giáo dục Bánh Bao: “Con trai, sau này chỉ có cha mới được hôn môi phụ thân con, con không thể hôn.” Chuyện trước đây cứ cho qua đi, hiện tại bắt đầu giáo dục lại lần nữa là được.

 

Tiểu Bánh Bao bất mãn duỗi chân, “Dựa vào cái gì!” Bé vẫn luôn hôn môi phụ thân đấy thôi. ╭(╯^╰)╮

 

Tư Không Viêm Nghiêu híp mắt, uy hiếp nói: “Nếu như con còn dám hôn môi phụ thân, cha sẽ không cho con ăn đồ ngọt trong vòng một tháng.”

 

∑( ° △ °|||) Bánh Bao kinh ngạc, cư nhiên cha lại dùng cách này đến uy hiếp bé, quá không biết xấu hổ rồi đó nhen! (╯^╰)

 

“Nghe chưa?” Nhéo nhéo khuôn mặt nhỏ nhắn của bé, Tư Không Viêm Nghiêu buồn cười nhìn bé con đang tức tới mức chu cái miệng nhỏ nhắn lên.

 

Bánh Bao bĩu môi, suy xét một chút, cuối cùng vẫn là lựa chọn phúc lợi của bé.

 

“Được rồi, vậy sau này chỉ hôn mặt của phụ thân là được chứ gì.” (>﹏<)

 

“Ừ, ngoan lắm.” Nam nhân cười cười rồi hôn một cái lên khuôn mặt nhỏ nhắn của Bánh Bao, cảm thấy thật sự hài lòng.

 

Ô Thuần Nhã trợn mắt há hốc mồm nhìn hai cha con, thật muốn vố cho mỗi người một phát mà.

 

“Tỉnh ngủ chưa? Anh có nói nhà bếp nấu cháo rồi, ăn một ít được không?” Tư Không Viêm Nghiêu nhìn thấy bộ dáng xoắn xuýt của cậu liền tươi cười hỏi han, người này thật đúng là không được tự nhiên a.

 

Gật đầu, Ô Thuần Nhã ngồi dậy, cổ áo ngủ không được buộc lại, dấu vết tối qua nam nhân lưu lại lập lòe tại chỗ đó.

 

“Phụ thân! Người bị muỗi muỗi cắn!” Tiểu Bánh Bao trợn to hai mắt, nhìn vết tích màu đỏ tím chỗ xương quai xanh của phụ thân bé, sợ hãi kêu lên.

 

Ô Thuần Nhã: …


  1. Bánh bao nhân đậu
    51beb3268be15

Chương 7 – MTTSCPKDTN

☆,7• Đùi bự, ôm chặt nào!

4ae486335f8fd11fa1a79e35450d8ad8

An Thần đi thẳng tới tiểu khu nhà mình —— cổng lớn của Ngự Long Uyển. Nơi này là một khu biệt thự cao cấp, tổng cộng có hơn mười căn biệt thự liền nhau, đều là những đại nhân vật tai to mặt bự, chẳng hạn như trong chính trị, trong gia tộc.

 

Cũng như Dịch gia của bọn họ, là tập đoàn thương mại số một Châu Á. Thu nhập một tháng tương đương với thu nhập cả năm của một quốc gia nhỏ. Đương nhiên, chẳng qua đây chỉ là bề ngoài mà thôi, ở bên trong, thật ra thứ Dịch gia kinh doanh chủ yếu là súng ống đạn dược vũ khí. Bởi vậy, có rất nhiều gia tộc thậm chí là những nhân vật trong giới chính trị, đều muốn tạo lập mối quan hệ thật tốt với Dịch gia, hi vọng có thể được chia chát chút đỉnh.

 

Bất quá An Thần từng mơ hồ nghe được đại ca thảo luận với phụ thân, chuyện Dịch gia kinh doanh súng ống đạn dược bất quá cũng chỉ là một tấm chắn mà thôi, thật ra công việc chân chính của nhà họ chính là nghiên cứu khoa học. Hiện tại thậm chí cậu có thể mơ hồ nghiệm ra vài chuyện, chỉ sợ đợt mạt thế này không chỉ hoàn toàn do nguyên nhân ngoài ý muốn thôi đâu.

 

Cho nên nói chung là, sau khi mạt thế bùng nổ, chính phủ sẽ phái quân đội tới đón nhân tài trước hết.

 

An Thần nhớ đến, nhất định là do đại ca đi ra ngoài tìm mình mới bỏ lỡ cơ hội, đương nhiên bọn Đường Văn Triết, Tào Tư Viễn sẽ không vứt bỏ đại ca, kết quả là những người phải được đón đi trước nhất đều bị bỏ lại. Đột nhiên cậu cảm thấy, chính mình chết đi tuyệt không oan uổng ha.

 

Tuy nói hiện tại thoạt nhìn cái căn cứ này đã được coi như là có trước có sau rồi, nhưng không khó tưởng tượng ra được, vào lúc mới bắt đầu, bọn họ đã phải trải qua biết bao gian nan.

 

Bên ngoài trụ sở được chia thành 2 cửa lớn, một cái là để cho người bình thường ra vào, một cái còn lại là dành cho những tiểu đội của người dị năng, An Thần suy nghĩ một chút, vẫn là nên vào bằng cửa của người bình thường đi, lúc tiến vào cậu gặp được người tiếp đón, đó là một cô gái trẻ tuổi.

 

“Xin chào.” Thiếu niên tươi cười tự nhiên, cực có sức hấp dẫn, tản ra khí tức thân thiết hiền hòa tựa như gió xuân, rất dễ để cho người khác sinh ra hảo cảm.

 

“Xin chào. ” Tiểu thư phụ trách đăng ký lập tức nở nụ cười, đầu năm nay, ngay cả muốn tìm mấy người đẹp mắt dễ nhìn đều khó khăn, lúc này thật vất vả mới tới một người, đương nhiên là phải mở to hai mắt nhìn nhiều thêm vài cái rồi, “Hoan nghênh đến với căn cứ Ngự Long Uyển, trước hết xin mời giao ra 5 tinh thạch cấp một làm phí vào cửa.”

 

An Thần lấy tinh hạch nhờ vào việc chém giết tang thi trên đường mà có ra, đáy mắt tiểu thư phụ trách đăng ký hiện lên một mảnh kinh ngạc, không ngờ rằng người nhỏ gầy này vẫn có chút bản lĩnh, do đó càng thêm ra sức hoàn thành công tác.

 

“Có cần giúp đỡ gì không? Có thể hỏi nha.”

 

“Ừm… Cô có biết, Đường Văn Triết Đường đội phó ở nơi nào không?”

 

“Hả, cậu muốn tìm nhóm người của lão đại?”

 

“Ừm, coi là vậy đi.” An Thần sờ sờ mũi.

 

Bên này tiểu thư đang suy nghĩ, chẳng lẽ là người thân đến tìm nơi nương tựa? Cô không dám làm lỡ việc, lập tức chỉ rõ phương hướng cho An Thần.

 

Lại đi qua vài trạm kiểm soát, kiểm tra qua mấy lần, rốt cục An Thần cũng đã đi tới trước biệt thự nhà mình.

 

Nơi đây, đã từng là nhà của cậu, nơi mà cậu đã sống hai mươi mấy năm, hôm nay trở về đây cảm giác lại hoàn toàn bất đồng, trong lòng tràn ngập lo âu thấp thỏm.

 

Đi vào phòng khách của biệt thự, lập tức An Thần liền nhìn thấy Đường Văn Triết đang ngồi uống trà ngay chính giữa, Tào Tư Viễn dựa vào hắn ngồi ở sô pha phía sau, đôi mắt đen lúng liếng mang theo tò mò đánh giá cậu.

 

Cảm giác quen thuộc thân thiết, trong nháy mắt liền đánh thẳng vào mặt.

 

Ở trong mắt An Thần, Đường Văn Triết thoạt nhìn tao nhã, kì thực là một con hồ ly phúc hắc chuyên ăn tươi nuốt sống người khác, dưới tình huống không quá phận, luôn thích khiêu chiến gương mặt băng sơn của Dịch Hạo Thiên.

 

Mà Tào Tư Viễn thoạt nhìn vô hại, kì thực là một nhị hóa vừa ngu vừa ngốc, vừa đủ làm thành một bộ cái ly (bi kịch), bàn chải (hài kịch) đặt trên bàn trà (hoàn cảnh chịu đủ bi kịch). [ba từ này đồng âm với nhau theo từng cặp, chúng được dân mạng Trung Quốc sử dụng rất rộng rãi]

 

An Thần suy nghĩ, trước hết hẳn là nên lễ phép chào hỏi một tiếng, để cọ thêm chút độ hảo cảm mới được.

 

“Xin chào mọi người, em là…” Dịch An Thần, không, hiện tại cậu đã không thể sử dụng cái tên này được nữa, ánh mắt An Thần chợt lóe, trong nháy mắt vẻ mặt trở nên cứng ngắc một chút, trả lời, “Lâm Tử Hiên, em là Lâm Tử Hiên.”

 

Dịch An Thần lễ phép chào hỏi, nụ cười thân thiết tự nhiên, cùng với tính cách ôn hòa của cậu, rất dễ để người khác cảm nhận được thiện ý.

 

Đặc biệt là chúng được phối hợp với một khuôn mặt tuấn nhã, hơn nữa thân thể An Thần hơi gầy yếu, chính là điển hình của một công tử văn nhã trước mạt thế, cho nên mọi người không cách nào liên hệ cậu với hai chữ cường hãn cho được.

 

Lâm Tử Hiên? Trước đây chưa từng nghe nói nhà nào có vị thiếu gia tên này a, chẳng lẽ cậu ta có chút giao tình đặc biệt với đại ca? Dịch Hạo Nam thầm đoán. cái gì

 

Tào Tư Viễn biết rõ tính hướng của Dịch Hạo Thiên, yên lặng che mặt, chẳng lẽ đây là tân hoan Hạo ca vừa mới nhìn trúng? chấn kinh

 

Đương nhiên đối với Đường Văn Triết – người luôn được xưng là đa mưu túc trí – sẽ không ngốc giống như vậy, hắn biết rõ, nếu là người do tự Hạo ca thu vào, như vậy khẳng định cậu ta có điểm đặc biệt nào đó, khả năng cao nhất là, người có một dị năng cường đại hiếm thấy hay gì đó. tự hỏi

 

Cho nên, Đường Văn Triết lập tức hữu hảo cười cười, bắt chuyện mời Lâm Tử Hiên ngồi xuống.

 

“Tôi là Đường Văn Triết, cậu có thể gọi tôi Đường đội phó, những sự việc trong căn cứ đều do tôi quản lý.” Đường Văn Triết đặt chén trà xuống, cẩn thận quan sát An Thần một chút, “Nhìn qua dường như cậu vẫn còn là học sinh, chúng tôi sẽ gọi cậu là Tiểu Hiên nha.”

 

“Dạ.” An Thần lộ ra một tia ngượng ngùng của học sinh, xấu hổ gật đầu.

 

Tào Tư Viễn nội tâm thổ huyết, không phải chớ, chẳng lẽ điều mình đoán là đúng? thổ huyết

 

“Đàm Hải, cậu dẫn Tiểu Hiên đi an bài một chút…”

 

“Đừng kêu Đàm Hải, để em đi cho.” Dịch Hạo Nam ngắt lời Đường Văn Triết, vọt ra xung phong nhận việc, rất thân thiết ôm lấy vai An Thần, tự giới thiệu bản thân, “Anh là Dịch Hạo Nam, sau này em cứ gọi anh một tiếng Nam ca là được.”

 

“Nam ca!” An Thần ngoan ngoãn nghe lời gọi một tiếng, nụ cười bên khóe môi có chút cứng ngắc, hơi co quắp lại.

 

Than bùn, ngay cả thằng nhóc này đều có thể chiếm tiện nghi của tui, cái đuệch! tk141

 

“Đường đội phó, Tiểu Hiên cứ giao cho em đi, em sẽ dẫn cậu ấy đi làm quen làm quen với công việc!” Dịch Hạo Nam nói xong, liền nắm lấy cổ áo An Thần tha lên lầu, “Đến đây, trước để anh dẫn em đi xem phòng ngủ.”

 

Dịch An Thần: =口=

 

Hai anh em nhà này bị bệnh cái lông gì vậy a, nói túm liền túm cổ áo của người ta là sao đây hén!?

 

“Hửm? Hạo Nam muốn an bài cho cậu ấy ở lầu hai?” Đường Văn Triết bất khả tư nghị hỏi.

 

“Hình như có nghe em ấy nói, đứa nhỏ này rất hợp mắt của em ấy.” Tào Tư Viễn cười hì hì tiến đến bên người Đường Văn Triết trả lời, “Bất quá dù sao thì cũng là người do Hạo ca thu vào, sẽ không có vấn đề gì nghiêm trọng đâu ha.”

 

Sau khi nghe Dịch Hạo Nam giới thiệu xong, hiện tại An Thần đã biết được tình hình đại khái về đội viên của Dịch Hạo Thiên.

 

Dịch Hạo Thiên là người dị năng hệ lôi điện, bất quá An Thần biết rõ, hẳn là anh đã thức tỉnh thêm một hệ dị năng khác, nhưng Hạo Nam không nói, cậu cũng không hỏi.

 

Đội phó là Đường Văn Triết và Tào Tư Viễn, một người dị năng hệ phong, người dị năng hệ sa. (sa: cát)

 

Đường Văn Triết phụ trách công tác trù tính quản lý thực tế, vĩnh viễn giữ vững hình tượng của một quý công tử ưu nhã, mà Tào Tư Viễn lại mang theo gương mặt baby, bên dưới gương mặt rất có tính lừa dối này, ẩn chứa một giá trị vũ lực cực kỳ cao, thay phiên Dịch Hạo Nam chinh chiến ở tuyến đầu.

 

Dịch Hạo Nam là người thức tỉnh dị năng hệ hỏa, đồng thời là một hacker, chỉ là tính cách có chút dễ kích động.

 

Còn có một người nữa là Đàm Hải, bạn học thời đại học của Dịch Hạo Thiên, sau khi tốt nghiệp tiến vào công ty của gia tộc Đường Văn Triết, quan hệ với Đường Văn Triết cũng không tệ, là một người dị năng hệ thủy, có người kể lại trong nhà anh ta còn có một em gái.

 

Người cuối cùng, ừm, chính là Dịch An Thần mình đây.

 

Về phần người khác, cơ bản đều là người ở chung quanh chủ động chạy tới đầu nhập vào, căn cứ chỉ phụ trách tiếp nhận, an bài công tác tương ứng cho bọn họ, nhưng sẽ không thu vào đội ngũ. Đương nhiên, người không làm việc thì sẽ không có đồ ăn, người vi phạm quy tắc, chắc chắn sẽ bị đuổi ra ngoài không chút lưu tình.

 

An Thần được an bài vào một phòng khách trước đây ở lầu hai, sau khi tiến vào cậu mới giật mình phát giác, hình như với thân phận hiện tại của cậu ở chỗ này quá không thích hợp rồi đó.

 

“Bên cạnh em là phòng của Đường đội phó và Tào đội phó, Đàm Hải ở dưới lầu một, phòng của anh và đội trưởng ở lầu ba, có chuyện gì em có thể lên tìm anh.” Dịch Hạo Nam bày ra bộ dáng anh em tốt mà vỗ vỗ vai của An Thần, “Trước em cứ đi làm quan sát một chút đi, một lát nữa anh dẫn em đi ăn a.”

 

“Vâng, cảm ơn Nam ca!”

 

“Không có gì, mọi người đều là anh em cộng sự với nhau cả, nhân cơ hội hôm nay nghỉ ngơi cho thật tốt, sợ rằng ngày mai sẽ rất vội đó!”

 

Từ khi nào thì thằng nhóc này lại nói chuyện dễ nghe như vậy chớ, tính tình nóng nảy lúc trước hệt như do chính mình tự ảo tưởng ra vậy, hay là nên nói rằng, kỳ thực trước đây nó chỉ nhắm vào chính mình mà thôi?

 

Dịch An Thần lắc đầu, không muốn nghĩ đến những chuyện phức tạp này nữa, bắt đầu ngồi xuống chuyên tâm tu luyện. Quy Nguyên Quyết có thể giúp cậu chậm rãi hấp thu linh khí bên người, chuyển hóa nó thành tinh thần lực, mà linh căn hệ mộc thuần khiết, lại giúp cậu xử lý càng thêm hoàn mỹ hơn.

 

Cậu muốn dùng hết khả năng để nâng cao năng lực của mình, cùng với dị năng tinh thần lực, chỉ có như vậy, cậu mới có thể có một chỗ đứng trong đội ngũ này, mà không phải… Đi vào bằng cửa sau. (ý chỉ nhờ quen biết mới vô được á)

 

Nhắm mắt lại, cậu thấy một sợi ánh sáng màu xanh lục mỏng manh, xuất hiện trên bụng của cậu, trong không khí phảng phất như đang kéo tơ bóc kén ra một tia sáng màu xanh lục, chậm rãi tiến nhập vào trong thân thể cậu, dưới sự dẫn dắt của Quy Nguyên Quyết, ôn nhu quay tròn, hòa làm một với khí tức trong thân thể cậu.

 

Cả đêm, An Thần cũng không thấy được Dịch Hạo Thiên, ngược lại Dịch Hạo Nam lại phi thường nhiệt tình, lôi kéo cậu nói đông nói tây, xưng huynh gọi đệ, chỉ còn kém không lôi cậu về, tha cậu lên giường ngủ chung luôn đó.

 

Tào Tư Viễn chỉ nói, nhất định là rốt cục trong đội ngũ Dịch Hạo Nam cũng tìm được một người nhỏ hơn mình, mới có thể kích động thành như vậy.

 

Ngày tiếp theo sau khi được thêm vào tiểu đội, Dịch An Thần nghênh đón nhiệm vụ thứ nhất của mình, nếu như muốn chiếm được sự công nhận của mọi người, thì đây là cuộc chiến then chốt nhất, là bước đầu tiên trọng yếu để có được chỗ đứng vững chắc trong đội ngũ.

 

Đường Văn Triết nói mọi người ăn điểm tâm xong thì đến đại sảnh tập hợp, An Thần phát hiện bữa sáng đặc biệt phong phú, vào mạt thế mà được đến mức độ như vầy, có thể thấy được thực lực của đội ngũ Dịch Hạo Thiên có bao nhiêu cường đại.

 

“Uầy… Bánh bao chay!” Dịch Hạo Nam bĩu môi, vẻ mặt ghét bỏ.

 

“Em không muốn!” Dịch An Thần lập tức xua tay, rất sợ nó sẽ tiện tay ném qua cho mình. Mặc dù vào mạt thế còn kén ăn này nọ, rất không hợp lí, nhưng nếu đã có thể lựa chọn, cậu cần gì phải ủy khuất cái bụng bé bỏng của mình chớ.

 

“Không hổ là anh em của anh, anh ghét nhất chính là bánh bao chay.” Dịch Hạo Nam mang theo bộ dáng rất có nghĩa khí, “Không thích gừng.”

 

“Còn có măng.”

 

“Đúng vậy!”

 

“…”

 

“…”

 

“…”

 

Ba người bên cạnh không còn gì để nói với hai người này nữa rồi, ê ê, hai đứa nó tới đây là muốn chọc tức đầu bếp hả? Nếu hai cậu không thích ăn, thì nhanh cút đi a, bọn họ vẫn còn đang ngồi chờ điểm tâm đây này!

 

Cuối cùng, An Thần chọn một cái bánh bao thịt, một chén cháo, một phần dưa muối và một cái trứng chiên.

 

Cậu thỏa mãn bưng lấy phần điểm tâm, ngồi vào vị trí chảy nước miếng. Đây là những ngày được ôm đùi bự a, đối lập với kinh nghiệm gian khổ mà Lâm Tử Hiên đã lăn lộn một mình trong mạt thế trước đây a, Dịch An Thần thật sự có loại xúc động đến mức lệ rơi đầy mặt a.

 

Chỉ chốc lát sau, Dịch Hạo Nam ngồi xuống bên cạnh cậu, đồng dạng là một chén cháo, một phần dưa muối và một cái trứng chiên, cùng với… Hai cái bánh bao? Hơn nữa trong đó còn có một cái là bánh bao chay?! chấn kinh

 

“Không phải anh đã nói là mình không thích ăn bánh bao chay sao?” Cậu tò mò hỏi, nghênh đón cậu chính là ánh mắt khóc không ra nước mắt cầu xin giúp đỡ của Dịch tam thiếu.

 

“Tiểu Hiên, em phải cứu cứu anh!”

 

“… Cái vụ gì vậy?” Với năng lực của Dịch Hạo Nam đều không thể giải quyết chuyện này, cậu không quá chắc mình có thể xử lý được đâu nhe.

 

“Không được kén ăn!” Kèm theo một tiếng hừ lạnh, Dịch Hạo Thiên xuất hiện ở phía sau An Thần.

 

Cả người Dịch An Thần cứng đờ, theo bản năng nhớ tới một việc trước đây, nhất thời cả một câu cậu cũng đều nói không ra tiếng, thế là, cậu lặng lẽ cúi đầu ăn cháo.

 

Thật xin lỗi nha Hạo Nam, không phải anh em không muốn cứu cưng, sự thật là tại vì BOSS quá cường đại, vì bảo trì cuộc sống mỹ hảo của nhân loại trong tương lai, cưng hãy an tâm yên nghỉ đi! A men.

 

Không đợi Dịch An Thần làm ra bao nhiêu phản ứng, từ lúc Dịch Hạo Thiên ngồi xuống một bên còn lại của cậu, trong bát cậu cũng nhiều thêm một cái bánh bao trắng trắng tròn tròn, còn tản ra hương thơm nhàn nhạt của thức ăn.

 

Chỉ trong chớp mắt, Dịch Hạo Nam liền an tĩnh lại, lại trong chớp mắt, cậu thấy cực kì không xong.

 

Dịch An Thần: =口=

 

Loại tình tiết nằm không cũng trúng đạn này là cái quái gì vậy a!

 

“Không được lãng phí thức ăn!”

 

“…”

 

“…”

 

Hai mỗ xuẩn manh lặng lẽ ăn cháo.

 

đừng ép ta nữa, những ngày tháng bị cưỡng bức thế này thiệt là chịu hông nổi a, bất quá sống trong nhà người ta, lời lão đại nói chính là thánh chỉ, cho dù không thích cũng phải ăn cho bằng hết, bất chấp! quyết thắng

 

Lại nói sao cậu có loại lỗi giác bản thân mình được trở về thời điểm trước đây vậy kìa, tuy rằng không phải cậu lớn lên từ nhỏ cùng với Dịch Hạo Nam, nhưng thói quen cùng khẩu vị ăn uống của hai người lại đặc biệt tương tự, đại ca cũng sẽ như thế này, luôn luôn diện lý do là không được kén ăn, ép buộc bọn họ ăn thứ mình không thích.

 

Bữa sáng trên bàn cơm, trầm mặc ngoài dự đoán, thậm chí ngay cả Dịch Hạo Nam cũng chỉ là lặng lẽ gặm bánh bao.

 

An Thần kỳ quái liếc trái liếc phải, phát hiện không ai để ý đến cậu, thế là, cậu âm thầm quyết định, nhét cái bánh bao chay kia vào không gian để dự trữ lương thực.

 

Sau khi ăn xong cũng không nhàn rỗi, sáu người trực tiếp tiến vào phòng khách.

 

Đường Văn Triết ngẩng đầu nhìn mọi người, tuyên bố: “Hôm nay, chúng ta phải đến chợ bán sỉ dược phẩm, giành mua vài loại dược vật.”

 

Hắn chỉ chỉ vào lộ tuyến trên bản đồ, nói: “Chúng ta sẽ phải đi qua mấy cái bệnh viện, nếu như có thể…” Hắn dừng một chút, tang thi trong bệnh viện tương đối nhiều, thông thường sẽ không phải là lựa chọn hàng đầu, nhưng thực lực của tiểu đội bọn họ quả thực cũng đủ cường đi.

 

Dù đội phó chưa nói hết, nhưng mọi người đều đã minh bạch ý tứ của hắn.

 

“Hy vọng có thể tìm thêm vài đội viên.” Đàm Hải nói ra câu cảm thán dưới đáy lòng.

 

“Đội ngũ chỉ coi trọng chất không coi trọng lượng, không thể gấp.” Đường Văn Triết đẩy kính mắt một cái, cười nói.

 

Sau khi giải tán, Tào Tư Viễn đi ở phía sau, bỗng nhiên nắm lấy vai của Dịch Hạo Nam, Dịch Hạo Nam liếc mắt nhìn hắn, khẽ hừ một tiếng, phủi tay hắn xuống.

 

“Hạo Nam, không ai có khả năng thay thế được vị trí của cậu ấy.”

 

“Em biết.” Dịch Hạo Nam buồn buồn trả lời.


Spoil:

An Thần theo bản năng nắm chặt tay lại, tia sáng dưới đáy mắt xẹt nhanh qua người Dịch Hạo Thiên, những gì cậu thiếu đại ca, cậu sẽ từ từ hoàn trả lại.