Chương 9 – MTTSCPKDTN

☆, 9•…

5bccecb7855306ceb05a7e180994f13b

Bỗng nhiên, một cái bóng đen cực nhanh đánh về phía bọn họ, An Thần theo bản năng nghiêng người né đi. Trên tay Đàm Hải chợt lóe một lưỡi đao nước, nhảy tới với tốc độ cực nhanh.

 

“Đâm” vào một cái, liền có một dòng chất lỏng màu đen vẩy ra khắp nơi, An Thần biết, cuộc chiến đã kết thúc.

 

Chỉ thấy một con chuột biến dị màu xám xấu xí, không cam lòng thoáng co quắp tứ chi, bất đắc dĩ ba chân bốn cẳng chạy đi mất.

 

“Hử, không phải vừa nãy mới nói, ở đây sẽ không có…”

 

“Thú canh giữ!?” An Thần lấy làm kinh hãi, thực vật biến dị cũng sẽ phân chia đẳng cấp, nếu như nói nơi này có thực vật siêu cấp biến dị vượt qua cấp 3, thì sẽ có những thứ khác để bọn chúng dựa dẫm vào, đó cũng chính là thú canh giữ.

 

“Đó là cái gì?”

 

“Nếu chỗ nào có thực vật biến dị thì đồng thời nơi đó cũng tồn tại động vật, như vậy đã nói rõ nơi này có một thực vật siêu cấp biến dị đã qua cấp 3.” Sắc mặt An Thần âm trầm nói, Dịch Hạo Thiên có nắm chắc hay không đây?

 

Không đợi Đàm Hải nói thêm gì nữa, một cổ uy áp cường đại đã ùn ùn kéo tới, An Thần và Đàm Hải đều không khỏi phát ra một tiếng kêu đau.

 

“Áp chế cấp bậc.” Đây là áp chế cấp bậc của cấp cao dùng với cấp thấp.

 

Sắc mặt của Đàm Hải thật sự rất rất không tốt, không chỉ là vì lí dó bị áp chế, mà chủ yếu hơn là, cái loại uy áp này ít nhất là phải hơn cấp 3, dựa vào năng lực của bọn họ chẳng khác nào trực tiếp đi tìm chết.

 

An Thần lần theo uy áp bắt lấy đầu nguồn của nó, trong đó có khí tức của Dịch Hạo Thiên!

 

Nói như vậy, Dịch Hạo Thiên đã phát hiện ra mục tiêu ở nơi này, đang đại chiến ba trăm hiệp sao? Khóe miệng An Thần hơi co quắp, như vậy đại ca không theo chân bọn họ cùng nhau hành động, chính là vì muốn đơn độc khiêu chiến với BOSS hở?

 

An Thần có thể cảm nhận được rõ ràng, nguyên tố hệ mộc dày đặc đang tản mạn khắp nơi trong không khí, khiến cậu càng thêm khẳng định, rõ ràng nơi này tuyệt đối là chỗ ở của cái thứ thực vật siêu cấp biến dị kia, thế nhưng những tạp chất hỗn loạn ở chung quanh… Chẳng lẽ là…

 

Nhất thời chân mày của An Thần vặn vẹo một chút.

 

Đàm Hải đã chạy về hướng phát ra uy áp, An Thần cũng đi theo phía sau, Quy Nguyên Quyết trong cơ thể cậu lại tự động vận chuyển, bắt đầu điên cuồng hấp thu nguyên tố hệ mộc trong không khí. Cũng may mà hiện tại tình cảnh hỗn loạn như vậy, thỉnh thoảng uy áp sẽ bạo phát, trở thành một tấm màn ngụy trang cực kỳ tốt cho cậu.

 

Thời điểm bọn họ chạy đến, vừa đúng lúc cũng nhìn thấy bọn Đường Văn Triết.

 

“Đường đội phó, các anh bị sao vậy?” Dịch Hạo Nam cùng Tào Tư Viễn thoạt nhìn thật sự là có chút chật vật, quần áo trên người chẳng biết đã bị cái gì cắt thành thật nhiều vết rách.

 

“Đừng nói nữa, gặp được một thứ dây leo đặc biệt khó chơi.” Tào Tư Viễn thở hổn hển cố nâng mặt lên, nếu không phải nhờ Đường Văn Triết kịp thời cắt đứt đoạn dây leo kia, thiếu chút nữa hắn đã bị trói thành một cái bánh chưng luôn rồi, mụ nội nó, hắn ghét nhất chính là ăn bánh chưng đó.

 

“Đây là lần đầu tiên tôi gặp phải thực vật biến dị, thực sự là khó chơi muốn chết.” Dịch Hạo Nam nghẹn khuất trút giận, “Tử huyệt của nó ẩn giấu ở dưới đất, nếu không tìm được rồi đánh chết nó, nó vẫn sẽ hồi sinh vô hạn y hệt như tiểu cường (con gián) vậy đó.”

 

Khóe miệng Đàm Hải khẽ nhếch, nhìn thoáng qua Lâm Tử Hiên đang mang theo vẻ mặt ngây thơ chớp chớp mắt.

 

Thì ra là hắn đã nhìn lầm rồi hả, thực vật biến dị thật sự hung tàn như vậy sao! Làm hại hắn thiếu chút nữa đã cho rằng, nó không khác gì cải trắng cải đỏ cả, quá thất sách mà. Nói như vậy, dường như cậu Lâm Tử Hiên này cũng không phải vô hại như bề ngoài a…

 

“Nhanh lên nào, dường như bên phía Hạo ca có chút vấn đề.” Đường Văn Triết nhíu chặt chân mày, hình như thứ thực vật biến dị này là cấp 4 sơ cấp, tuy nói Hạo ca đã đến cấp 3 đỉnh phong, nhưng dù sao vẫn là hơn kém nhau 1 cấp, không tránh khỏi sẽ bị áp chế cấp bậc.

 

“Tam thiếu…”

 

“Em biết rồi!” Dịch Hạo Nam không nói hai lời liền dẫn đầu vọt tới.

 

Thời điểm An Thần chuẩn bị chạy theo, lại bị Đường Văn Triết ngăn cản lại.

 

“Trước tiên em và Đàm Hải cứ ở bên ngoài quan sát tình huống, nếu toàn bộ đều chạy vào lỡ như xảy ra chuyện gì thì sao.”

 

Đàm Hải gật đầu, kéo Dịch An Thần đang chuẩn bị chạy theo lại, trịnh trọng hứa hẹn với Đường đội phó: “Yên tâm đi, tôi sẽ quan sát cậu ấy.”

 

Dịch An Thần: =口=

 

Khóe miệng Đường Văn Triết khẽ nhếch, sao hắn có cảm giác khi nhìn vào bộ dáng nghiêm trang của tên này, lại thấy chướng mắt như thế nào ấy nhở.

 

Thứ biến dị chính là cây thông già ở đầu đường, lúc này đây nó không khác gì một con nhím tạc mao, toàn bộ lá thông dựng thẳng đứng lên, vù vù phát động công kích về phía người dám xâm nhập vào địa bàn của nó.

 

Cùng lúc này, Dịch Hạo Thiên vung tay lên, hừ lạnh nói: “Lôi!”

 

Vang lên một tiếng ầm ầm, An Thần chỉ thấy trước mắt chợt lóe lên một thứ ánh sáng trắng, hơn mười đạo thiên lôi bổ xuống, trong nhất thời, những tia chớp màu xanh nhạt giao hòa với nhau, sớm vang chớp giật biểu hiện ra toàn bộ khí phách.

 

Không biết tại sao, đột nhiên trong đầu An Thần xẹt qua một hàng chữ: Đừng trang B (rêu rao, khoe khoang), hông thôi sẽ bị sét đánh đó…

 

Cây thông bị sét đánh vào có chút run rẩy, nhưng rốt cuộc vẫn chưa có chết, phản ứng ngược lại, chính là càng thêm điên cuồng trả thù.

 

Chân mày Dịch Hạo Thiên cau lại, anh phát động một màn điện chắn lại trận lá thông rơi đầy trời này.

 

Cứ như vậy, một người một cây thông, im lặng cứng ngắc đứng ở đó, thẳng đến khi Dịch Hạo Nam và Đường Văn Triết gia nhập vào.

 

Mộc kỵ lửa, cho dù là thực vật biến dị cũng đều như vậy, có lẽ là bản năng của nó đã cảm nhận được nguy hiểm, cũng có thể là một tiểu đệ nào đó đã chết của nó, trước khi chết, đã để lại cho nó một lời khuyên.

 

Nói chung, Dịch Hạo Nam vừa mới xuất hiện trên chiến trường, liền kéo lấy giá trị cừu hận của BOSS. Công kích của cây thông già biến đổi ba trăm sáu mươi độ, dồn hết toàn bộ nhiệt huyết sang thăm hỏi Dịch Hạo Nam.

 

Đường Văn Triết vận phong mà đến, cứ thế cải biến hướng đi của lá thông, giúp Dịch tam thiếu tránh thoát một kích.

 

“Hạo ca, chúng ta phải tìm ra nơi bản thể nó ẩn nấp mới được, không thôi đều chỉ là đánh không công.”

 

“Ừm.”

 

Dịch Tam thiếu phóng ra một đoàn lửa, nương theo sức gió của Đường Văn Triết, hỏa diễm điên cuồng tràn đến phía cây thông già.

 

Tào Tư Viễn ở phía sau trợ thủ nhân cơ hội này sa hóa toàn bộ mặt đất, ai biết vừa mới sa hóa đến vùng chung quanh cây thông, một trận tiếng thét chói tai tê liệt vang vọng bầu trời, trên chiến trường ngoại trừ Dịch Hạo Thiên, nhất thời mọi người đều phun ra một ngụm máu tươi.

 

Chậc ~ thanh âm này, quá con bà nó hung tàn rồi nha, thanh âm giết lợn so với nó còn êm tai hơn!!!

 

Thoáng cái đám người Đường Văn Triết đã bộc phát bản lĩnh thần kì, Dịch Hạo Thiên vung tay lên, xuất hiện một màn điện, giúp bọn họ tạm chặn được đợt tấn công hung tàn của cây thông già.

 

Nói không chừng nguyện vọng lớn nhất của cây thông này chính là trở thành một gã hộ sĩ đi! An Thần âm u nghĩ, hay là cậu nên ra sân, tinh thần lực của cậu rất mạnh, chỉ cần có thể kết nối với tinh thần của cây thông này, thì có thể cảm ứng được vị trí bản thể của nó, như vậy có thể giúp bọn Dịch Hạo Thiên tiết kiệm được không ít khí lực rồi.

 

Mà quan trọng nhất là, con thú canh giữ kia còn chưa có hiện thân, không đúng, nó cũng không có khả năng xuất hiện thêm lần nữa đâu, nếu như An Thần đoán không sai, thì chắc là cây thông biến dị này đã nuốt vào một con động vật biến dị, hai bọn nó pha trộn vào nhau, cho nên mới có khí tức quái lạ như vậy.

 

An Thần vỗ vỗ vai của Đàm Hải: “Đi thôi, chúng ta đến nhìn xem, xem ra bọn họ đều bị thương rồi.”

 

Đàm Hải sau khi được An Thần thúc đẩy, hắn không nghi ngờ lập tức chạy tới. Sau khi đến gần, An Thần mới phát hiện, cái cây thông đáng thương này, đã nửa cháy nửa trụi, ngay cả gốc cũng đã bị bật lên gần hết phân nửa rồi, đứng giữa gió thu đìu hiu, chết lặng, hoàn toàn bày ra một bộ dáng nửa sống nửa chết.

 

Đây là giá trị thương tổn hung tàn của tiểu đội Dịch Hạo Thiên a!!!

 

Bất quá, nó còn chưa chết, cũng chỉ là bị thương nguyên khí mà thôi. An Thần cúi đầu nhìn mảnh đất dưới chân, xoay người đi về phía Dịch Hạo Thiên.

Chương 41 – TGBT

Chương 41

5ad881d3dd743d15e494da5992684fd4

Trường mẫu giáo Sao Kim, một tiểu cô nương mặc váy công chúa tóc thắt bím đang nói chuyện với nam hài mặc tiểu tây trang màu trắng, từ xa nhìn lại chính là thân sĩ cùng thục nữ, nhưng nội dung mà hai đứa nói ra lại khiến cho cô giáo ở bên cạnh khóc không ra nước mắt.

 

Đoạn đối thoại ấy như sau:

 

“Ô Trạch Vũ, vì sao cậu lại không mặc váy?” Bàn tay nhỏ bé của Hồ Ny Ny năm tuổi nắm lấy chiếc váy của mình, đảo qua một vòng tại chỗ đó.

 

“Đó là thứ dành cho bé gái mặc.” Bánh Bao bĩu môi, màu sắc rực rỡ cứ như một con bươm bướm vậy, bé mới không cần mặc đâu nhá.

 

“Mới không phải đâu! Đệ đệ cũng có mặc mà.” Hồ Ny Ny chu mỏ, năm ngoái mẹ của bé đã sinh thêm cho bé một tiểu đệ đệ, con nít rất dễ mặc đồ, cho nên mẹ bé đã mặc chiếc váy màu hồng nhạt lúc nhỏ của mình cho tiểu đệ đệ, tuy cũng chỉ mặc có một lần, nhưng là vẫn bị bé nhìn thấy.

 

Bánh Bao quay đầu, biểu tình thần bí hề hề, “Ma ma cậu đã lừa cậu rồi, đó cũng là muội muội.”

 

Hồ Ny Ny nghiêng đầu nhỏ, có chút nghi ngờ.

 

Bánh Bao tiếp tục giảng giải: “Có tiểu JJ (cái xxx) mới là đệ đệ, không có tiểu JJ chính là muội muội, đệ đệ cậu có tiểu JJ sao?”

 

Hồ Ny Ny chớp đôi mắt to suy nghĩ một chút, sau đó lắc đầu, rất xác định nói: “Không có!” Bởi vì cho tới bây giờ bé cũng chưa từng thấy qua tiểu JJ, cho dù là thời điểm ma ma thay tã cho tiểu đệ đệ bé đã từng nhìn thấy qua, nhưng bé cũng không biết đó chính là tiểu JJ a!

 

Cô giáo Tiểu Tây phụ trách chăm sóc cho tụi nhỏ thiệt tình là hết chỗ nói luôn rồi, ma ma của Hồ Ny Ny là Phó hiệu trưởng của trường mẫu giáo này, toàn trường không ai không biết Phó viện trưởng vừa mới sinh được một công tử, nhưng mà cô có thể nói cái gì đây? Chẳng lẽ lại đi thảo luận cái đề tài về tiểu JJ cùng với hai đứa nhỏ hay sao? Quên đi, dù sao thì tâm lý của cô còn chưa có cường hãn tới mức đó, làm bộ như không nghe thấy là được rồi.

 

Ô Trạch Vũ cởi áo khoác của tiểu tây trang ra, nhồn qua nhồn lại rồi nhét vào trong túi sách, xế chiều hôm nay trường của bọn họ có lãnh đạo cấp cao đến thị sát, đêm qua Tiểu Bánh Bao đã nói với Tư Không Cảnh Hoán, hai bé con kia tụm lại nói thầm với nhau, thống nhất, sẽ mặc tiểu âu phục, Bánh Bao của chúng ta vừa khả ái vừa suất khí, mặc thêm tiểu tây trang do cha bé mua cho càng lộ vẻ khí độ bất phàm của bé con kia. Khụ… Nếu để cho phụ thân bé nhìn thấy, nhất định sẽ nói bé không có chuyện gì mà cứ hay đi rêu rao, quần áo kia là sau khi Tư Không Viêm Nghiêu nhìn thấy Cảnh Hoán có, căn cứ vào nguyên tắc cháu anh có rồi thì làm sao con trai của anh lại không có cho được, kết quả chính là, mua về một bộ tiểu tây trang thiết kế dành riêng cho nhi đồng do một công ty hàng hiệu tại F quốc thiết kế, có người nói toàn thế giới chỉ có một bộ duy nhất, thực sự là bại gia a.

 

Tư Không Viêm Nghiêu lái xe tới đón Bánh Bao, vừa mới đến cửa trường chỉ thấy con trai mình đứng bên cạnh một tiểu nha đầu rất xinh đẹp, hai đứa nhỏ còn đang vừa nói vừa cười.

 

Ánh mắt Tiểu Bánh Bao rất tốt, thời điểm xe quẹo tại ngã rẽ bé đã nhìn thấy, xe vừa dừng lại bé liền đeo túi sách chạy tới.

 

Nam nhân mở cửa ghế phó lái, Bánh Bao nâng cặp chân nhỏ trèo lên xe, sau khi ngồi xong còn khoát khoát tay với cô Tiểu Tây và Hồ Ny Ny, vẫy một chút rồi liền đóng cửa xe lại.

 

“Nóng?” Liếc nhìn mồ hôi trên trán con trai, Tư Không Viêm Nghiêu cầm lấy khăn tay lau lau cho bé.

 

Gật đầu, hai má Tiểu Bánh Bao đỏ bừng, “Cha, phụ thân đã về nhà rồi sao?”

 

Nam nhân bình ổn lái xe, không ham tốc độ, chỉ cần an toàn.

 

“Về rồi, mới vừa nãy còn nói muốn đích thân xuống bếp.” Khóe miệng nam nhân mang theo tiếu ý rõ ràng, đây chính là chuyện có một không hai a. Cư nhiên Ô Thuần Nhã lại chủ động gọi điện thoại cho mình.

 

(ˉ﹃ˉ) Vừa nghe nói phụ thân tự mình xuống bếp, Bánh Bao liền chảy nước miếng. Gần đây bé rất ngoan rất ngoan, nhất định là phụ thân thấy bé ngoan ngoãn quá mức nên mới muốn xuống bếp làm món ăn bé yêu thích hén.

 

… Không thể không nói, Bánh Bao, suy nghĩ của con rất tuyệt, nhưng hiện thực lại rất tàn khốc á.

 

Thỉnh thoảng trong đầu hai cha con sẽ thoáng qua một dãy các loại thịt, không chỉ riêng Tiểu Bánh Bao đang ngồi một bên chảy nước miếng, ngay cả hầu kết của Tư Không Viêm Nghiêu cũng nhớ đến hương vị trong hồi ức, cho nên tốc độ lái xe có chút tăng cao…

 

Thời điểm Ô Thuần Nhã dọn ba món mình tự làm lên bàn, sắc mặt của hai cha con đang ngồi ở đằng kia không chút che giấu sự ghét bỏ. Không nói gì cả, cậu chỉ bới hai chén cơm nhỏ đưa cho bọn Tiểu Bánh Bao và Cảnh Hoán, sau đó cầm lấy đôi đũa lên, ngay cả một cái ánh mắt cũng không thèm liếc qua Tư Không Viêm Nghiêu.

 

Nam nhân rất phiền muộn.

 

Cau mày, gẩy đến gẩy đi cái đĩa salad cần tây trộn hoa bách hợp.

 

Thực sự là không thể nào nhịn được nữa, anh ngẩng đầu nhìn về phía người đang ăn cần tây đến nồng nồng mật mật kia hỏi: “Anh chọc giận em?” Anh đã tự kiểm điểm xem mấy ngày gần đây mình ăn ở rất tốt, cũng không làm ra chuyện gì khiến cậu ghi hận thành như vậy a. Nếu muốn nói tới, bất quá cũng chỉ là đêm qua len lén chạy vào phòng của cậu in vài vết hôn mà thôi, nhưng đây cũng không phải là chuyện lớn gì cho cam a.

 

Ô Thuần Nhã nhíu nhíu mày, ấy, người này rất tự mình hiểu lấy mình a. Gắp một đũa nấm mèo cho Tiểu Bánh Bao, không nhìn đến biểu tình đáng thương ghét bỏ của bé con, sau khi nhìn thấy bé chu mỏ ra ăn mới quay đầu lại nhìn nam nhân.

 

“Không a, ngài là ông chủ lớn, sao lại có thể chọc tới một người học sinh nhỏ bé như tôi nha!”

 

Nam nhân chớp mắt mấy cái, chậc chậc, giọng điệu này có ẩn chứa chút giấm chua a! Suy nghĩ một chút, người thông minh như anh, liền cảm thấy vấn đề chính là ở chỗ này.

 

“Có người đến tìm em?”

 

Ô Thuần Nhã híp mắt, sắc mặt bất thiện nói: “Cư nhiên anh lại biết.” Sao người này có thể không phúc hậu đến như vậy được cơ chứ.

 

Tư Không Viêm Nghiêu để đũa xuống, không dấu vết đẩy đĩa salad cần tây trộn bách hợp đang bốc mùi hương nồng nặc sang một bên, rất bình tĩnh lại rất mờ mịt trả lời: “Không biết.” Cho dù là biết cũng không thể thừa nhận, xem như anh đã nhìn ra, tâm tình của bảo bối không tốt, hơn nữa còn đang làm nũng với mình đó nha! Tuy rằng phương thức làm nũng có chút không được tự nhiên, thế nhưng, anh có thể lý giải, có thể càng thêm bao dung.

 

Nếu như ý tưởng này của anh để cho Ô Thuần Nhã biết được, như vậy khẳng định trong suốt một tháng tới thực đơn sẽ là salad cần tây trộn bách hợp, thịt xào nấm mèo luôn đó.

 

Tin anh mới là lạ! Ô Thuần Nhã dùng sức nhai miếng cà rốt trong miệng hận không thể nhào qua cắn cho anh một phát.

 

Tư Không Viêm Nghiêu tiến tới ngồi ở bên cạnh cậu, duỗi một cái cánh tay kéo cậu vào lòng, không để ý đến cậu đang giãy dụa, biểu tình lạnh lùng nói: “Nói.”

 

(⊙ o ⊙) a! Thật hoài niệm nha, loại phương thức nói chuyện từng chữ từng chữ này đã lâu không có xuất hiện rồi.

 

Tâm tình Ô Thuần Nhã có chút tốt lên, liếc nhìn sang Cảnh Hoán đang ăn uống say sưa, lại nhìn sang Bánh Bao với vẻ mặt sầu khổ, cậu thấy rất hài lòng. Gần đây bé con xấu xa không chịu nghe lời, đã sớm muốn hảo hảo giáo dục lại một chút, hôm nay vừa lúc cùng nhau thu thập một lượt luôn, dù sao thì gần đây hai cha con bọn họ cũng đã hợp tác tính kế mình nhiều rồi.

 

“Cái người tên Tống Thụy kia có quan hệ thế nào với anh?”

 

Tư Không Viêm Nghiêu thật không nghĩ tới là Tống Thụy sẽ đi tìm cậu trước, hai ngày nay anh cũng không chỉ cự tuyệt một mình Tống Thụy thôi đâu.

 

“Không có quan hệ gì cả.”

 

Không quan hệ? Không quan hệ mà có thể dùng ánh mắt trông mong tha thiết chạy tới chặn đường mình, không quan hệ mà có thể biểu lộ ra vẻ mặt của nữ nhân mới bị chồng ruồng bỏ đến chất vấn mình? Nói như vậy mình chẳng khác nào một tiểu tam tham tiền rồi. Nói không quan hệ, muốn lừa ai nha!

 

“Thiệt mà.” Buồn cười nhìn gương mặt thanh tú của cậu lộ ra vẻ không tin, nam nhân giơ tay lên nhéo một cái lên cái gò má kia.

 

╭(╯^╰)╮ Lắc đầu một cái tránh khỏi bàn tay của anh, Ô Thuần Nhã hừ một tiếng.

 

Cầm lấy bàn tay hơi lạnh của cậu nắm thật chặt vào trong lòng bàn tay dày rộng của mình, nam nhân mang theo biểu tình nghiêm túc nhìn cậu: “Thật không có.”

 

Ô Thuần Nhã không biết vì sao, trong nháy mắt lại cảm thấy bản thân khô nóng, sau đó liền đỏ mặt. Muốn rút tay, nhưng phát hiện lại rút không ra, không khỏi trừng mắt nhìn nam nhân, “Buông ra!” Anh không biết xấu hổ nhưng chính mình vẫn còn cần mặt mũi nha! Không nhìn thấy hai con trai đã không thèm ăn cơm nữa mà đang dùng sức nhìn chằm chằm vào chúng ta hay sao!

 

Tư Không Viêm Nghiêu khẽ cười một tiếng, xít lại gần thổi một hơi ái muội vào lỗ tai cậu, thấy cổ cậu rụt lại, sắc mặt bạo hồng, ngay cả cần cổ đều biến thành màu đỏ, hài lòng hôn một cái lên vành tai tinh xảo.

 

“Ăn giấm.”

 

Ô Thuần Nhã trợn to hai mắt, sau đó dùng sức đẩy anh ra rồi đứng lên đi mất. Ăn em gái anh chứ dấm! (#‵′) Không thể nói lý!

 

Tư Không Cảnh Hoán nghi ngờ nghiêng đầu hỏi: “Nhị thúc, sao thúc thúc lại không ăn?”

 

Tư Không Viêm Nghiêu ngồi trở lại vị trí của mình, tâm tình không tồi cầm đũa lên ăn hai miếng mộc nhĩ, quay sang trả lời cho Cảnh Hoán: “Nhị thẩm của con xấu hổ.” Chậc, nấm mèo này thiệt khó ăn.

 

Cảnh Hoán và Tiểu Bánh Bao liếc nhìn nhau, đồng thời bĩu môi, cúi đầu ăn tiếp.

 

Ngược lại Tiểu Bánh Bao có chút thấu hiểu, vì sao hôm nay bản thân mình lại phải chịu cái loại đãi ngộ không tốt đẹp như vậy, tuyệt đối là do cha chọc cho phụ thân tạc mao, phụ thân giận chó đánh mèo nên dính qua cả bé! %>_<%

Chương 40 – TGBT

Chương 40

5-35c40

 

Trong tay cầm theo một bọc sách mới mua, khuôn mặt Ô Thuần Nhã mang theo một nụ cười đạm nhạt, thanh âm đặc biệt nhẹ nhàng ôn nhuận như nước, gật đầu chào hỏi với thanh niên đang đứng chắn đường cậu: “Xin chào, Tống tiên sinh.”

 

Tống Thụy gật đầu, “Ô tiên sinh, không biết là anh có thời gian không, tôi muốn nói chuyện với anh một lát.” Tuy rằng là câu hỏi, nhưng bộ dáng cậu ta đứng chắn rành rành ở trước cửa nhà sách lại không thể hiện ý tứ như vậy. Hôm nay cậu ta cố ý đến đây chặn đường của Ô Thuần Nhã, lúc này hỏi ra câu kia bất quá cũng chỉ để cho có mà thôi.

 

Ô Thuần Nhã gật đầu đáp ứng. Rốt cục vết thương của bạn nhỏ Tư Không Cảnh Hoán cũng đã khỏi rồi nên cậu nhóc phải đi học lại, Tiểu Bánh Bao cũng đã đến trường mẫu giáo, vốn dĩ cậu dự định đến nhà sách mua vài quyển về đọc, không nghĩ tới vừa mới ra khỏi cửa tiệm đã bị người khác chặn đường đi mất rồi. Lúc này trong nhà ngoại trừ quản gia cùng với vài người giúp việc, cũng không còn người nào khác, hơn nữa người trước mặt này rõ ràng không mang theo thiện ý, mình cũng không có cách nào mượn cớ thoát thân được, còn không bằng đi nghe thử xem cậu ta muốn nói cái gì đi.

 

Hai người cũng không đặc biệt đi tìm một nơi có hoàn cảnh ưu nhã thích hợp để tâm sự, liền đi đến tầng bốn của nhà sách, chỗ này có một quầy thức ăn nhanh, bất quá đối với Tống Thụy – một người luôn coi trọng đến chất lượng cuộc sống, đã lớn đến như vầy rồi thế nhưng các loại  thức ăn vặt trước quầy đây vẫn là lần đầu tiên cậu ta được nhìn đến, có chút mới mẻ, cũng có chút không thích ứng.

 

Ô Thuần Nhã chọn một ly sữa, mua cho Tống Thụy một ly cà phê, sau khi trở về liền đi mua thêm một phần bánh nhân thịt dành cho hai người ăn, lúc này đây cậu mới trở lại ngồi ở chỗ đối diện Tống Thụy, cúi đầu bắt đầu ăn bánh.

 

Tống Thụy dùng ánh mắt phức tạp nhìn cậu, cầm ly giấy nhấp một hớp cà phê, bĩu môi tỏ vẻ ghét bỏ rồi đặt sang một bên, nhìn cậu ăn đến hai má phình ra, hoàn toàn phá hủy một thân khí chất thanh nhã, không khỏi nhíu mày: “Anh có thể nhã nhặn một chút được hay không.” Người này cũng quá không để ý hình tượng rồi đó.

 

Ô Thuần Nhã lại cho vào miệng một phần bánh nhân thịt, cầm ly sữa lên uống một hớp lớn, nuốt xuống, hiện tại mới cảm thấy có chút thư thái nhờ dạ dày đã được lấp đầy.

 

Cậu cười cười, “Thật ngại quá, buổi trưa do quá vội, nên đã quên ăn cơm trưa.”

 

Tống Thụy bĩu môi, cũng không muốn so đo với cậu nữa, “Anh… Anh và Viêm Nghiêu ca có quan hệ như thế nào?” Lần này cậu ta đã hỏi qua rất nhiều người, cũng không có bao nhiêu người biết rõ về Ô Thuần Nhã, nếu không phải nhờ ngày hôm qua cậu ta nhịn không được mà gọi điện thoại cho Dực Dương ca thì cũng còn chưa biết người này đã ở cùng với Viêm Nghiêu ca rồi đâu. Còn có đứa nhỏ kia nữa, nhưng Dực Dương ca cũng không chịu nói hết cho mình nghe, người này là ai, chỉ nói nhóc con kia là con trai của Viêm Nghiêu ca mà thôi.

 

Nhưng rõ ràng ngày đó cậu ta đã nghe thấy thằng nhóc kia gọi người này là phụ thân, cho nên sau khi về nhà suy đi nghĩ lại, vẫn là quyết định đi đối mặt hỏi cho rõ thì tốt hơn, cũng đỡ tốn công mình suy nghĩ lung tung rồi tự hù dọa chính mình.

 

Ô Thuần Nhã nhíu nhíu mày, trên mặt là biểu tình “biết rõ là sẽ hỏi cái vấn đề này mà”. Cầm lấy cái bánh nhân thịt thứ hai, cúi đầu, cắn một ngụm, liền tạo thành hình mặt trăng khuyết.

 

Nhai nhai nhai, nuốt, uống một hớp sữa tươi, rồi mới mở miệng nói với người đang mang sắc mặt bất thiện ngồi ở phía đối diện: “Cậu cho rằng quan hệ giữa tôi và anh ta là như thế nào?” Kỳ thực hiện tại cậu cũng không rõ cho lắm, nếu như nói hai người đang yêu nhau thì chính cậu cũng không tin tưởng, căn bản là hai người bọn họ đã tiến vào thời kì của đôi chồng chồng già luôn rồi, mỗi ngày hai người đều nói những chuyện xoay quanh bé con, nếu như không có Bánh Bao, có lẽ hai người cũng sẽ không có cơ hội ở chung với nhau đâu, cho nên hỏi cậu có quan hệ thế nào với Tư Không Viêm Nghiêu sao? Kỳ thực chính cậu cũng không có cách nào nói cho rõ được.

 

Suýt chút nữa Tống Thụy đã phun một ngụm cà phê lên mặt Ô Thuần Nhã, người này nhìn qua rất chân thật, sao lại có thể không phúc hậu như thế được cơ chứ.

 

“Anh đừng có đánh thái cực với tôi, tôi chính là muốn biết vì sao anh lại sống chung với Viêm Nghiêu ca, hơn nữa nếu anh muốn nói không có gì cả, thì cũng phải che cái dấu hồng ngân ở trên cổ anh lại đi kìa.” Vứt khăn giấy lên bàn, Tống Thụy trừng to cặp mắt đào hoa lên, trong đôi mắt kia được nước làm trơn, nhìn qua như là đã bị ai đó khi dễ đến thê thảm vậy.

 

Ô Thuần Nhã bừng tỉnh đại ngộ, trách không được hôm nay bạn học đều hỏi có phải cậu đang yêu đương không, còn dùng vẻ mặt ái muội cười cười với cậu, thì ra chính là do nam nhân kia ra tay vào lúc mình đang ngủ a! (#‵′) Quyết định rồi, tối về cậu sẽ tự mình xuống bếp, khao Tư Không Viêm Nghiêu một chầu, nấu món salad cần tây trộn hoa bách hợp, dưa trộn 3 món bỏ cà rốt cho nhiều vào, còn có gần dây nam nhân cứ phải chạy qua chạy lại chỗ công trường, cứ làm thịt xào nấm mèo là tốt nhất, lọc phổi! ╭(╯^╰)╮

 

Khụ, Ô Thuần Nhã chùi đi vết dầu dính trên khóe miệng, “Vì sao cậu không đi hỏi Tư Không Viêm Nghiêu ấy?” Lẽ nào cậu ta cảm thấy mình nhìn qua rất dễ khi dễ sao hả?

 

Chớp đôi mắt to trừng Ô Thuần Nhã, Tống Thụy bẹp miệng, “Viêm Nghiêu ca rất bận.” Cậu ta đã từng đến tập đoàn Tư Không rất nhiều lần, nhưng mỗi lần đều được báo lại là nam nhân đang bận họp, hoặc là đang đi thị sát ở các chi nhánh, căn bản là cậu không có cách nào nhìn thấy người.

 

Bận? Ô Thuần Nhã nghi ngờ nói: “Vừa nãy anh ta mới gọi điện cho tôi nói tối nay sẽ tự mình đi đón con trai, không có nghe nói anh ta bận a.”

 

Tống Thụy buồn bực, người này tuyệt đối là cố ý mà. ~~~~(>_<)~~~~

 

“Dù sao thì hôm nay anh cũng phải trả lời cho rõ, rốt cuộc hai ngươi có quan hệ thế nào.” Bĩu môi, vành mắt của Tống Thụy đều đã đỏ hết cả lên. Từ nhỏ cậu đã thích Tư Không Viêm Nghiêu, chỉ cần có cơ hội liền sáp lại gần bên cạnh người kia, cũng không sợ một thân khí thế lạnh băng của nam nhân, dù sao thì chính là cậu thích, vốn cho rằng Viêm Nghiêu ca sẽ không thích nam nhân, cho nên cậu không có can đảm bộc lộ tình cảm của mình ra ngoài, thế nhưng từ lần trước sau khi gặp được Ô Thuần Nhã, cậu liền có loại cảm giác nguy cơ mãnh liệt, Viêm Nghiêu ca của cậu rất quan tâm nam nhân này, tuy rằng cậu chỉ gặp qua lúc hai người bọn họ ở chung một lần, nhưng cậu sẽ không nhìn lầm, thời điểm Tư Không Viêm Nghiêu nhìn người này, thần sắc trong mắt là ôn nhu không chút che giấu, đây là đãi ngộ mà bất kỳ ai trước đây đều không được hưởng qua.

 

Ô Thuần Nhã thở dài, cậu thấy Tống Thụy là một đóa hoa thố ti cho tới bây giờ cũng chưa từng bị ủy khuất, được người nhà cưng chiều, được bằng hữu cưng chiều, cho nên hôm nay mới trực tiếp tìm đến mình, có thể tình cảm và cách thức xử lý của cậu ta không đúng, nhưng không thể không nói, bản thân mình thật sự rất thưởng thức loại tính cách thẳng thắn này của cậu ta, đương nhiên, nếu như loại tính tình này không phải hướng về phía mình để tới đây vậy thì càng tốt hơn nữa.

Hoa thố ti (thỏ tơ) ý chỉ người con gái mảnh mai nhu nhược, xuất phát từ bài thơ Cổ Ý của Lý Bạch [cảm ơn nàng Yami Ryu vì cái phần chú thích này nhiều nhá moaz moaz]

“Nếu như tôi nói, chúng tôi là người yêu, cậu có tin không?”

 

Vốn dĩ Tống Thụy lớn lên với một gương mặt baby, hơn nữa còn là cái loại mặt baby trắng nõn, nhưng sau khi nghe thấy Ô Thuần Nhã nói thì sắc mặt lại trở nên trắng bệch, cắn môi một cái, cậu thở phì phò trừng mắt nhìn Ô Thuần Nhã, trong miệng phun ra lời độc địa: “Hừ, tôi mới sẽ không tin đâu, loại người như Viêm Nghiêu ca làm sao có thể nói tới chuyện yêu đương, huống chi anh còn là nam nhân, nhất định là do anh thấy gia thế anh ấy quá hoành tráng cho nên không biết anh đã dùng cách nào đó để quấn lấy anh ấy mà thôi!”

 

Ô Thuần Nhã cũng không tức giận, chỉ là cười ha hả gật đầu: “Nói rất đúng, vậy cậu cứ đi nói cho Viêm Nghiêu ca yêu dấu của cậu, nói rằng tôi là một người rất ham hư vinh, tính tham tiền, thấy lợi quên nghĩa, ở cùng một chỗ với anh ta chính là vì tài sản của nhà đó.” Nhìn sắc mặt cậu ta đổi tới đổi lui, Ô Thuần Nhã cười đến càng vui vẻ hơn, còn không ngừng lắc lư, cho cậu ta một ánh mắt khinh thường: “Cậu đi nói a.”

 

“Anh… Anh không biết nói lý!” Tống Thụy giận dữ chỉ vào cậu, hô lên một tiếng.

 

Ô Thuần Nhã quay đầu nhìn thoáng qua quầy thức ăn nhanh đang bị hò hét đến loạn cả lên, có rất nhiều người, bất quá không có bao nhiêu người chú ý tới hai người bọn họ.

 

Nhún nhún vai, cầm lấy cái túi được đặt trên ghế, đứng lên nghiêng đầu liếc nhìn Tống Thụy, sắc mặt bình bình đạm đạm nói, “Tùy cậu muốn nói như thế nào cũng được, bất quá có vài điều cậu phải nhớ cho kỹ, bất luận là cậu đang định làm cái gì, có lẽ là một chuyện gì đó khiến tôi phải rời đi, nhưng không cho phép cậu gây ra bất cứ thương tổn nào tới bé con, bằng không cho dù Tư Không Viêm Nghiêu buông tha cho cậu, thì tôi cũng sẽ liều mạng với cậu, cậu phải nhớ kỹ đó.” Nói xong rồi cậu liền xoay người đi.

 

Tống Thụy tức đến mức ngồi ở chỗ kia thở hổn hển, cho tới nay cậu chưa từng bị người ta đối đãi như thế này bao giờ, cậu lấy điện thoại di động gọi cho Mạc Tuấn Nghị.

 

Sau khi điện thoại được tiếp cậu vội nói sang: “Tuấn Nghị, đi uống rượu với em đi.”

 

Mạc Tuấn Nghị cầm điện thoại, khoát khoát tay với người bên cạnh ý bảo hắn đừng lên tiếng, hỏi: “Làm sao vậy?”

 

Bẹp miệng, Tống Thụy thở phì phò nói: “Cái tên nam nhân ở bên cạnh Viêm Nghiêu ca kia, lại dám uy hiếp em!”

 

“Em nói ai?” Mạc Tuấn Nghị cả kinh, lập tức bật thẳng người từ trên giường dậy.

 

“Chính là cái tên Ô Thuần Nhã kia a, anh ta cho mình là ai chứ, còn dám cảnh cáo em, hừ, em muốn nhìn xem anh ta có cái năng lực gì đây!” Nghiến răng nghiến lợi, Tống Thụy âm thầm tính toán ở trong lòng, nghĩ xem nên dùng cách nào để người kia tự rước lấy phiền phức.

 

Mạc Tuấn Nghị nhíu mày, cậu cũng đã có ba năm ngày chưa tới trường, sao Thuần Nhã lại đi chọc đến vị tiểu thiếu gia nhu nhược này đây.

 

“Em đừng tính toán mấy thứ xằng bậy để làm gì cậu ấy, cẩn thận lại khiến cho gậy ông đập lưng ông đó.” Đẩy nam nhân ở bên cạnh đang sáp gần lại ra, Mạc Tuấn Nghị trợn mắt, rời giường mặc quần áo.

 

“Không cần anh quan tâm, nhanh ra đây bồi em uống rượu đi!”

 

Mạc Tuấn Nghị hừ lạnh một tiếng, mặc kệ? Cậu nhất định phải quản chứ!

 

“Đó là bạn học của anh, quan hệ rất tốt, nếu em mang đến phiền phức cho cậu ấy vậy chúng ta cũng không cần tiếp tục làm bạn bè nữa đâu, tự suy nghĩ một chút đi!” Mấy người bọn họ đều là con cháu thế gia, cho nên quan hệ vẫn luôn thân thiết với nhau, bất quá mọi người vẫn có giới hạn, vốn dĩ Mạc Tuấn Nghị cũng không quá thích cái loại tính cách này của cậu ta, lúc này đây lại càng thêm chán ghét chịu không nổi.

 

“Dựa vào cái gì mà mỗi người bọn anh đều thích anh ta a, là do anh ta cướp đi Viêm Nghiêu ca của em trước mà!” Tống Thụy la hét, cậu đã sắp ủy khuất đến chết rồi.

 

“A, mặc kệ em.” Trực tiếp cúp điện thoại, quay đầu về trừng mắt với nam nhân đang ngồi ở trên giường, “Đều là chuyện tốt do anh chọc ra, nếu như Thuần Nhã có chuyện gì, anh cứ chờ đó cho tôi!”

 

“Chậc, em biến sắc mặt quá nhanh rồi đó, mới vừa rồi còn mang vẻ mặt hưởng thụ, lúc này lại hận không thể ăn tôi vào luôn vậy.” Nam nhân đứng dậy, mang theo thân thể trần trụi đi tới bên người Mạc Tuấn Nghị, kéo cậu vào trong lòng hôn một cái lên khóe miệng.

 

“Cút ngay!” Mạc Tuấn Nghị đẩy anh, thế nhưng người này lại dùng lực kiềm lại thật chặt.

 

“Đừng nóng giận có được hay không. Hiện tại Viêm Nghiêu bảo bối người kia rất chặt, sao có thể để xảy ra chuyện gì được.” Nam nhân an ủi cậu.

 

Mạc Tuấn Nghị mím môi, chính là tâm lý của cậu thấy rất khó chịu!

 

Tư Không Dực Dương thấy cậu không nói lời nào, cũng không lên tiếng chọc cậu thêm phiền nữa, trong lòng đang thầm suy nghĩ đến chuyện đêm qua hai anh em bọn họ đã bàn bạc, lúc sau Viêm Nghiêu đã nói cái gì? Em ấy thế mà lại nói vào dịp lễ mừng năm mới sẽ đưa Ô Thuần Nhã quay về nhà cũ, chậc chậc, xem ra đệ đệ của anh đã thật sự bị người ta bắt mất rồi.


  1. Bánh nhân thịt
    83c0765148e79cfd89a1c50e56e5fe0c_690_458
  2. Salad cần tây trộn hoa bách hợpRedocn_2012032311494327
  3. Dưa trộn 3 món
    ba80072b2ec224052491852948bd3a58
  4. Thịt xào nấm mèo
    10688781_162700032000_2
  5. Hoa thố ti
    9825bc315c6034a8cfc88668cb13495409237634