Chương 24 – HTTS (H)

☆, 24. Mị thái không ngờ (tiền hí)

1c950a7b02087bf44744b6aff0d3572c10dfcfc8

Ba người lăn trên giường lớn hỗn độn, Liễu Nghi Sinh do trúng ẩn mị hương nên gần như đã đánh mất thần trí thanh tỉnh, trên người phảng phất như có thật nhiều bàn tay đang sờ tới sờ lui, sức nặng đang đè ở trên người khiến y cảm nhận được sự kiên định cùng ấm áp cực kỳ. Cả người y khô nóng bất kham, da thịt vừa đau vừa ngứa, khó nhịn mà giãy dụa trên giường, phát ra thanh âm nức nở nỉ non, từng giọt mồ hôi lớn chừng hạt đậu chảy xuống dọc theo gò má.

 

“Ngô nóng quá… Cởi… .” Y đã chịu không nổi cái cảm giác bị ràng buộc bởi y phục, cứ tiếp tục chịu nóng như thế này thì nhất định phía dưới của mình sẽ bị nướng chín. Yêu cầu này cực kỳ phù hợp với tâm ý của hai huynh đệ, sau khi lung tung xé rách y phục, thân thể ngây ngô xinh đẹp của thiếu niên liền hóa thành dục thú, không ngừng kích thích tầm mắt của hai huynh đệ.

 

Ngọc thể của người trong lòng nằm ngay đó, toàn thân cao thấp chỉ còn lại một cái tiết khố (quần lót). Làn da trắng nõn của y lộ ra màu hồng nhạt mị ý mười phần, nhìn qua liền biết cảm giác khi sờ vào có bao nhiêu tốt đẹp, chưa nói tới tiểu nhũ thủ phấn phấn nộn nộn, đã hơi cứng rắn, như là đang mê hoặc người khác hảo hảo sờ sờ nó.

 

Có thể là bởi vì cởi y phục ra, cho nên Liễu Nghi Sinh đã thoải mái hơn một chút, thanh âm rên rỉ nức nở cũng đã giảm đi một ít, y vừa nức nở vừa giãy dụa, hạ thân nhỏ ra vài giọt vừa ẩm vừa nóng, thậm chí có thể cảm nhận rõ ràng từng cổ từng cổ dâm thủy đang chảy ra bên ngoài, y lại nhịn không được muốn vươn tay ra kéo tiết khố xuống, xong rồi sẽ chạm vào cái nơi nhạy cảm đang phát ra khô nóng kia, có thể khi chạm vào sẽ thoải mái hơn một chút, nhưng sao hai huynh đệ có khả năng nguyện ý để y tự mình sờ nơi đó chứ, Kỳ Canh duỗi tay ra cố định tay y lên đỉnh đầu, toàn bộ thân thể phấn nộn hồng nhạt không có gì che đậy bày ra trước cặp mắt của hai người.

 

“Buông, buông… . Muốn sờ phía dưới, ngứa lắm…” Liễu Nghi Sinh vặn vẹo đến không còn hình dáng, tay bị chế trụ khiến y không ngừng lo lắng. Phía dưới đã ướt thành một mảnh còn chưa được người khác vuốt ve, y muốn tự mình sờ sờ vào để gãi ngứa cũng không được, chỉ có thể mở miệng nài nỉ, hi vọng người bên trên sẽ mở lòng từ bi, giúp y sờ sờ, nếu cọ cọ được nữa thì càng tốt, như vậy mới có thể giảm bớt cảm giác ngứa ngáy xấu hổ kia.

 

Hai huynh đệ kích động đến sắp phun máu mũi, thở dốc ồ ồ chịu không nổi, hùng căn phản ứng kịch liệt, dục hỏa trong ngực càng thêm tán loạn, hận không thể ăn luôn y vào bụng, không ngừng liếm tới liếm lui trên thân thể của y, đầu lưỡi vừa thô vừa nóng, liếm đến mức Liễu Nghi Sinh vừa thoải mái lại vừa khó chịu, chợt y có cảm giác chính mình sắp bị liếm tan ra luôn rồi. Thế nhưng hình như hai huynh đệ xấu xa đã thông đồng với nhau cố ý không chiếu cố đầu vú đang ngứa ngáy của y, cũng không có hôn qua cái miệng nhỏ nhắn đang tịch mịch đến khó nhịn của mình.

 

“Ngô… . Ta muốn hôn hôn, đầu vú cũng muốn hôn hôn…” Địa phương cực kỳ khát vọng lại bị quên lãng như vậy, Liễu Nghi Sinh thấy rất không vui, đầu vú trướng đau như là gấp đến mức chờ người khác đến thương yêu và hút duẫn, dường như nó đang mong chờ được một khoang miệng ướt át nóng bỏng ngậm lấy, cái miệng nhỏ nhắn ở phía trên cũng khát vọng ai đó có thể tiến tới hôn hôn nó, dây dưa cùng với đầu lưỡi của y, liếm qua khoang miệng mềm mại nhạy cảm của y, rót nước bọt vào giúp y hảo hảo giải khát.

 

Đầu óc Kỳ Canh nổ tung, tâm can bảo bối ở trong lòng mình giãy dụa phát lãng đã khiến mình chịu không nổi rồi, huống chi hiện tại Tiểu Liễu Nhi còn chủ động dâng cặp môi thơm lên, hắn tiến lên cắn mạnh vào cái miệng nhỏ nhắn mà hắn chưa bao giờ có cơ hội môi lưỡi giao triền kia, còn chưa kịp thưởng thức xem môi của y có bao nhiêu phấn nộn, đã bị y chủ động mở khoang miệng ra hấp dẫn, đầu lưỡi không chút khách khí đuổi theo đầu lưỡi của người trong lòng, liếm mút vào toàn bộ hương vị ngọt ngào trong miệng của y, khiến cho Liễu Nghi Sinh phát ra thanh âm ngô ngô thật dễ nghe, nước bọt cũng nhịn không được mà mãnh liệt chảy xuống khóe miệng, nhưng dù đã như vậy hắn cũng không chịu buông tha cho y.

 

Đệ đệ đã chiếm lấy môi lưỡi của bảo bối, Kỳ Thạc chỉ có thể thỏa mãn tiểu anh đào đang đói khát của y, há mồm ngậm lấy một viên, cũng không quản tiểu đầu vú phấn nộn đang bị giày vò đến chịu không nổi, vừa liếm vừa cắn, ra sức hút duẫn.

 

“Ngô…” Vẫn còn đang bị hôn, bỗng nhiên đầu vú của Liễu Nghi Sinh tê rần, tiếp đó lại dâng lên cảm giác ngứa ngáy, như là đang bị người hút duẫn, gì vậy? Là ai đang hôn y? Còn người đang mút lấy đầu vú của y là ai?

 

Tác dụng của ẩn mị hương khiến y vô pháp tự hỏi, đầu vú lại bị mút đến thoải mái như vậy, đầu lưỡi kia đáng ghét đến cực điểm, một lát thì cuốn lấy đầu vú của y, một lát lại ngậm đầu vú vào trong miệng hung hăng gặm cắn, phảng phất như bên trong có gì đó ăn ngon lắm, mút đến mức y vừa đau vừa ngứa. Dù vậy nhưng vẫn làm y thích đến chịu không nổi, đầu vú truyền tới từng đợt đau đớn trộn lẫn với khoái cảm mãnh liệt, khiến y nhịn không được nâng cao thân thể nghênh hợp với cái đầu lưỡi xấu xa kia, để tiện cho nó gặm cắn thêm vài ngụm nữa, cho dù là có cắn hỏng y cũng không thành vấn đề.

 

Cuối cùng Liễu Nghi Sinh bị mút đến khóc lên, Kỳ Canh sợ nếu tiếp tục hôn nữa sẽ làm cho bảo bối vô pháp hít thở, lúc này đây hắn mới buông tha cho đôi môi của y. Thấy bảo bối giữa khoái cảm mãnh liệt khóc đến lê hoa đái vũ, lý trí của Kỳ Canh hoàn toàn đứt đoạn, chỉ cảm thấy mình phải tham gia với Kỳ Thạc đi mút liếm chỗ đó, có hai bên, Kỳ Thạc đã liếm một bên rồi, đương nhiên là mình có thể liếm một bên còn lại.

 

“A… Sao hai bên đều bị… Ô ô… Các ngươi mút ta thật thoải mái…” Đầu vú trống rỗng còn lại của Liễu Nghi Sinh cũng bị ngậm vào một khoang miệng lửa nóng ấm áp, trong lòng xoắn xuýt gần chết, cảm nhận được đầu vú đã trướng lớn hơn rất nhiều, nhạy cảm đến đòi mạng, như là sẽ bị thiêu đốt, ngọn lửa từ đầu vú nhạy cảm tản ra khắp toàn thân, thiêu đốt y tới mức dâm loạn bất kham, một bên xấu hổ suy nghĩ tại sao chính mình lại dâm đãng như vậy, một bên bị mút đến mất hồn, thầm nghĩ muốn bộc lộ hết tất cả cảm thụ trong lòng mình ra ngoài một cách chân thật nhất.

 

Hai tiểu đầu vú bị chà đạp đến phát sáng lấp lánh, toàn bộ đều là hương vị của y, hai nam nhân lưu luyến không rời hết liếm lại mút, sau đó mới bắt đầu thưởng thức những nơi khác trên thân thể của y. Liễu Nghi Sinh chợt cảm thấy bản thân mình giống như một món mỹ thực, mỗi một bộ phận đều được dâng lên để bọn họ thưởng thức, hẳn là y nên sợ hãi, thế nhưng loại thưởng thức hạ lưu này lại khiến y vô lực cự tuyệt, chỉ ước sao cho bọn họ có thể ăn nhiều thêm vài ngụm, tốt nhất là ăn toàn bộ cả người mình vào bụng luôn, như vậy y cũng không cần xoắn xuýt với cái cảm giác bị giày vò giữa khó chịu và thoải mái này.

 

“Tiểu Liễu Nhi bị nam nhân mút núm vú có thoải mái hay không?” Đây không phải là lần đầu tiên Kỳ Thạc mút đầu vú của y, thế nhưng trước đây tiểu gia khỏa còn xấu hổ né tránh, hiện tại dưới ảnh hưởng của dâm dược đơn giản là lãng chịu không nổi, nếu không sẽ không quên mất chuyện bị hai huynh đệ bọn họ đùa bỡn có cái gì không đúng, hơn nữa còn tích cực chủ động phát ra thanh âm dễ nghe dụ dỗ bọn họ khi dễ y nhiều hơn.

 

Chẳng lẽ là bởi vì có đệ đệ tham gia vào sao? Quả nhiên sau khi trúng ẩn mị hương phải có hai người mới có thể thỏa mãn dục vọng của y được. Đại não của Kỳ Thạc đập thình thịch, da đầu tê dại, mới chỉ lần đầu tiên mà đã dâm lãng như thế rồi, sau này làm sao bọn họ có thể thỏa mãn y cho được đây!

 

“Ngô… Không biết… Vừa đau… Lại vừa thoải mái… Chỗ khác cũng khó chịu, như có tiểu trùng tử đang bò… Cũng muốn liếm liếm…” Quả thực Liễu Nghi Sinh đã đãng không chịu nổi, lời thành thật nào cũng có thể nói ra, chỉ bị liếm mút đầu vú căn bản là không có biện pháp giảm bớt dục hỏa của y, chỗ đó chưa bao giờ có phản ứng mãnh liệt như vậy, hạ thể bất mãn trướng đau đã sắp thấm ướt quần rồi, chua xót cứ như nếu không bị người khác khi dễ liền sống không nổi nữa. Y không biết xấu hổ lắc lắc mông đung đưa, theo bản năng dùng hạ thân cọ xát nơi ngứa ngáy nhất vào chân của hai huynh đệ, đã có thể thấy rõ vật đó cứng rắn tới mức đang chống đỡ tiết khố, như là muốn sốt ruột được giải phóng vậy.

 

“Là chỗ này? Chỗ này cũng muốn được liếm sao?” Kỳ Canh vừa mới buông tha cho đầu vú của y, lại bị vật nào đó giữa bắp đùi tuyết trắng chỉa vào, hứng thú dạt dào, lập tức dời đến cuối giường, dùng mũi ngửi ngửi vào chỗ tiết khố. Mới vừa ngửi một cái, hắn chỉ cảm thấy sao mà hương vị của Tiểu Liễu Nhi lại ngọt lại mê người đến như vậy, từ chóp mũi truyền tới khí tức thơm mát cũng thôi đi, đằng này tiết khố cũng đã ướt đẫm hết cả rồi, cứ như là mới được vớt từ dưới sông lên. Không gì có thể so với dâm thủy chảy ra lúc người yêu đang động tình, nó chính là xuân dược thúc tình mãnh liệt nhất, Kỳ Canh xúc động chỉ trong chớp mắt liền cởi bỏ tiết khố của Liễu Nghi Sinh ra, không ngừng tách hai cánh mông của y sang hai bên, lộ ra hạ thể xinh đẹp lại quái dị.

 

Kỳ Thạc còn đang lưu luyến cần cổ non mịn của y, vừa nhìn thấy đệ đệ đã thăm dò đến vùng cấm, cũng kích động nhìn xuống nơi đó.

 

Ấn tượng của bọn họ đối với cái địa phương thần bí này vẫn còn dừng lại ở bốn năm trước, năm đó chỉ là nhìn thoáng qua mà thôi, nhưng vẫn nhớ rất rõ cánh mông trắng nõn, ngọc hành còn chưa phát dục thành thục, còn có cái nơi nho nhỏ nhìn qua cứ như một đóa hoa xinh đẹp. Thế nhưng khi đó đâu dự đoán được khi nhìn gần vào cái chỗ này sẽ mang đến cho người khác chấn động cường đại và tình cảm mãnh liệt tới như vậy.

 

Cánh mông bị tách ra khiến toàn bộ hạ thể của Liễu Nghi Sinh bị nhìn không sót một cái gì, ngọc hành run rẩy ở phía trước, thư huyệt non mềm, thậm chí ngay cả hậu đình động lòng người đều bại lộ ở trước mắt hai huynh đệ.

Chương 23 – HTTS

☆, 23. Mị dược hung mãnh

1_150426185311_4

Sau khi vết thương của Kỳ Thạc lành lại, Kỳ Thiên Hữu liền chạy sang chỗ Liễu Mộ Ngôn hỏi cưới. Nói là hỏi cưới, nhưng trình tự lại không hề phức tạp như nhân loại, chỉ cần hai đứa nhỏ nguyện ý, gia trưởng sẽ bàn bạc chọn ra ngày thành thân, quyết định chi tiết, liền hoàn tất mọi chuyện.

 

“Mộ Ngôn, sau này, chúng ta sẽ là người một nhà rồi.” Kỳ Thiên vui đến quên trời đất, người một nhà a! Hắn cho dù nằm mơ cũng đều muốn trở thành người một nhà với Mộ Ngôn a!

 

“Không có gì khác biệt cả.” Liễu Mộ Ngôn phất tay tiễn khách, không bởi vì bản thân đã sắp kết thành thông gia mà cho Kỳ Thiên Hữu chút sắc mặt tốt nào cả.

 

Hôn lễ trong Kỳ Lân Thôn, là do tế tự chủ trì, phu phu tân hôn sẽ kính trà cho trưởng bối, sau này chính là người một nhà có thể cùng sống chung một chỗ.

 

Vào ngày hôn lễ, người hưng phấn nhất phải kể tới Kỳ Thiên Hữu, chỉ thấy hắn đã mặc trang phục chỉnh tề, vẻ mặt tươi cười như hoa, bước đi cũng không ổn trọng, thậm chí còn có lần té ngã xuống đất, Kỳ Thạc hảo ghét bỏ cái người phụ thân này, thế nhưng hôm nay lại là ngày vui, cho dù có ghét bỏ bao nhiêu đi chăng nữa cũng chỉ có thể làm như không thấy, chỉ cần Tiểu Liễu Nhi không cảm thấy quá mất mặt vì cái người cha chồng này mà không gả cho hắn là được rồi.

 

Liễu Nghi Sinh một thân bạch y, nhìn qua không vướng bụi trần, gương mặt tinh xảo của y vừa đỏ bừng vừa xinh đẹp, như là một đóa hoa đào mới được hái xuống, Kỳ Thạc thấy vậy liền tâm dương khó nhịn, thầm nghĩ đêm nay đã có thể ôm được y, cùng y làm chuyện phu thê chân chính, đột nhiên bụng dưới liền ngứa ngáy, vội thu liễm đầu óc, để ngừa mình suy nghĩ quá nhiều.

 

Liễu Mộ Ngôn cũng ăn mặc trang trọng, đồng dạng là trang phục tuyết trắng của tế tự, Tiểu Liễu Nhi mặc vào chính là thanh tú động lòng người, nhưng đến tế tự đại nhân mặc vào lại thanh lãnh cấm dục.

 

Liễu Mộ Ngôn nhìn nhi tử và Kỳ Thạc đang quỳ trước mặt hắn, sắc mặt có chút phức tạp, nhưng hắn lại không nói gì cả, chỉ là môi mỏng khẽ nhếch: “Kính trà.”

 

Kỳ Thạc nâng chung trà lên, nói: “Tế tự đại nhân mời dùng.”

 

Liễu Nghi Sinh cũng học theo, quay sang kính trà cho Kỳ Thiên Hữu, nhu thuận nói: “Kỳ bá bá mời dùng trà.”

 

“Ân.” Liễu Mộ Ngôn nhấp một miếng mang tính tượng trưng.

 

“Đứa ngốc, sao vẫn gọi Kỳ bá bá vậy, đều đã là con dâu nhà ta rồi, phải gọi phụ thân chứ, ha ha ha!” Kỳ Thiên Hữu dùng một hơi uống hết trà do con dâu dâng lên, cười to sang sảng, tiếng cười trung khí mười phần, rung động đến mức khiến tim của Liễu Nghi Sinh đều run lên.

 

“Phụ thân…” Liễu Nghi Sinh trộm liếc nhìn Liễu Mộ Ngôn, thấy người không có dị nghị gì, cũng liền nghe lời đổi giọng gọi, tuy rằng trong lòng nghĩ có một cha chồng như vậy, thật sự là có chút mất mặt a, đột nhiên y lại thấy đồng tình với Kỳ Thạc và Kỳ Canh.

 

“Còn có Kỳ Canh, Tiểu Liễu Nhi cũng kính trà cho Kỳ Canh đi.” Liễu Mộ Ngôn nhàn nhạt liếc nhìn thanh niên đang ngồi ở một bên, nãy giờ vẫn đang áp chế tâm tình của mình, quay sang nhắc nhở nhi tử.

 

“Tại sao, Kỳ Canh cũng không phải là trưởng bối…” Y nhỏ giọng oán trách một câu, nhưng lại không dám cãi lời Liễu Mộ Ngôn, chỉ có thể lại rót thêm một ly nước trà đưa đến trước mặt Kỳ Canh, bĩu môi nói: “Ta cũng mời ngươi, bất quá ngươi đừng có đắc ý nha.”

 

Hắn và Kỳ Canh đã là hoan hỉ oan gia của nhau nhiều năm như vậy, dường như chọc phá cười nhạo nhau đã là một loại bản năng, ngay cả vào ngày vui kính trà cho tiểu thúc cũng không ngoại lệ. Y không biết là, lúc này đây tâm tình của Kỳ Canh căn bản là không hề buông lỏng, trái lại miệng đầy chua xót, tê tâm liệt phế.

 

Nhìn người yêu thành thân với ca ca của mình, cho dù là đã hạ quyết tâm phải rời khỏi, thậm chí là một đi không trở lại, nhưng đó cũng là một loại dằn vặt mình không cách nào khống chế nổi. Kể từ ngày hôm nay, cuộc đời này của hắn đã không còn cơ hội được ôm lấy nam hài mà mình yêu thương từ nhỏ đến lớn, cũng không thể nào thân mật đùa giỡn vô tư như những ngày trước đây. Y sẽ giao phối với ca ca của mình, sinh hạ đời sau, mà mình thì phải lẻ loi thu thập hành lý, rời đi biệt xứ.

 

Kỳ Canh tự nói với mình rằng, nghìn vạn lần phải nhẫn nại, đừng để Tiểu Liễu Nhi nhìn thấu tâm tình của mình. Thế nhưng bàn tay cầm tách trà không ngừng run rẩy đã bán đứng hắn. Thật vất vả dùng một hơi uống sạch, hắn hé ra một nụ cười khổ, giả bộ bình tĩnh nói: “Tiểu Liễu Nhi sẽ trở thành chị dâu của ta, khiến ta nhìn tới mức đều kích động a.”

 

Liễu Nghi Sinh cũng hiểu được phản ứng của Kỳ Canh có cái gì đó không bình thường, chẳng những hắn mất hứng, hơn nữa giống như còn đang thừa nhận và đè nén một nỗi thống khổ to lớn nào đó, lúc này lại không quá tiện để hỏi xem rốt cuộc Kỳ Canh đang bị cái gì, y cũng chỉ có thể ngượng ngùng đứng dậy, quỳ trở lại bên cạnh Kỳ Thạc.

 

Vừa quỳ xuống, bỗng nhiên Liễu Nghi Sinh cảm thấy đầu óc một trận choáng váng, trong hơi thở phảng phất có một cổ hương vị ngọt ngào như ẩn như hiện, quỳ không vững nữa, y liền ngã lên người của Kỳ Thạc.

 

“Tiểu Liễu Nhi, xảy ra chuyện gì?” Kỳ Thạc kinh hãi, nâng y dậy, nhìn bộ dáng y đột nhiên sắp ngất xỉu đến nơi, trong lòng liền cảm thấy bất an.”Tiểu Liễu Nhi!” Kỳ Canh cũng lo lắng chạy tới đỡ lấy một bên còn lại của y, vỗ vỗ vào mặt nhằm giúp y thanh tỉnh hơn một chút.

 

Thay đổi đột ngột, không còn sót lại chút không khí hài hòa và vui sướng của ban nãy, ba phụ tử Kỳ gia không hiểu nhìn Liễu Mộ Ngôn, không rõ rốt cuộc trong hồ lô của hắn đang bán loại thuốc gì. (ý chỉ không biết Mộ Ngôn đang tính toán gì ấy)

 

“Nó không sao cả.” Liễu Mộ Ngôn thản nhiên nói, “Chỉ là nơi này có ẩn mị hương. Các ngươi cũng dính rồi.”

 

Quả nhiên, không qua bao lâu sau, tiếp theo Liễu Nghi Sinh còn đang choáng váng, là Kỳ Canh và Kỳ Thạc đỡ y cũng không hiểu sao mà cả người cứ như nhũn ra, không đứng dậy nổi.

 

“Mộ Ngôn ngươi đây là đang làm cái gì, kê đơn với bọn nhỏ sao?” Kỳ Thiên Hữu ngồi ở một bên muốn đứng lên, nhưng chân cũng đã mềm đến mức không nhúc nhích được, hắn bi thúc phát hiện không chỉ có nhi tử, ngay cả mình hình như cũng đã dính luôn rồi. Trách không được vừa rồi ngửi được một mùi hương như có như không, hắn còn cảm thấy nó rất dễ ngửi, thì ra là vật dâm độc!

 

“Đừng trừng ta, ta cũng chỉ muốn tốt cho bọn nhỏ thôi.” Dường như Liễu Mộ Ngôn chưa bao giờ bị Kỳ Thiên Hữu nhìn hầm hầm như vậy, hắn cúi đầu, ngữ khí kiên định nói: “Một lát nữa ba người các ngươi sẽ khôi phục khí lực, ẩn mị hương đối với các ngươi là vô dụng. Thế nhưng Tiểu Liễu Nhi là nhân loại, đây là độc chí dâm, chỉ với một giống đực không có cách nào thỏa mãn nó được. Các ngươi nếu như vẫn còn muốn mạng của nó, thì coi như hôm nay là ngày hai huynh đệ các ngươi thành thân với Tiểu Liễu Nhi, sau khi giao phối qua vài lần, tự nhiên nó sẽ không còn gì đáng ngại nữa.”

 

Kỳ Thạc và Kỳ Canh nghe xong lời nói của hắn đều ngây ngẩn cả người, đây là tình huống gì vậy, thế mà tế tự đại nhân lại hạ dâm dược cho Tiểu Liễu Nhi, để hai huynh đệ bọn họ cùng giao phối với y?!

 

“Mộ Ngôn sao ngươi có thể làm như vậy!” Kỳ Thiên Hữu thấy cách làm của người nọ rất không đúng, nhưng chân hắn lại mềm nhũn không nhúc nhích được, chỉ có thể rít gào với Liễu Mộ Ngôn.

 

“Ta làm thế nào còn đến lượt Kỳ Thiên Hữu ngươi quản sao!” Dường như Liễu Mộ Ngôn đã thẹn quá hóa giận, kéo Kỳ Thiên Hữu từ trên ghế lên, tha một đường ra bên ngoài ném xuống đất, quay đầu khóa cửa lại, nói với hai huynh đệ còn chưa thể động đậy: “Độc của nó sắp bộc phát, sau khi các khôi phục khí lực lập tức ẵm nó lên giường, không thôi nó sẽ bộc phát đến mức chảy máu đầy người. Sáng mai ta sẽ tới mở cửa cho các ngươi.”

 

“Kỳ Thạc, làm sao bây giờ.” Kỳ Canh cảm thấy đúng là khí lực trong thân thể đang chậm rãi phục hồi như cũ, nhìn gương mặt nóng hổi của Liễu Nghi Sinh đang nằm trong lòng mình, đã nửa hôn mê còn không ngừng uốn éo người, nhìn qua liền biết đã khó chịu đến cực điểm, hắn bất an nhìn Kỳ Thạc hỏi.

 

Chỉ mới trước đây, hắn còn đang trầm ngâm bi thương trong chuyện sắp mất đi Tiểu Liễu Nhi, hiện tại bởi vì tế tự sắp đạt, dường như hắn đã có thể ôm người này vào lòng, nhưng hắn cũng biết, chỉ cần hắn ôm Tiểu Liễu Nhi, thì hai người đã không còn khả năng rời xa nhau nữa. Loại nghịch chuyển này không thua kém gì kinh hỉ từ trên trời rơi xuống, hắn có chút buồn, có chút vui, cảm giác chiếm lấy người nguyên bản thuộc về đại ca, khiến cho tâm trạng của hắn có chút thấp thỏm và bất an.

 

“Còn có thể làm sao nữa, đương nhiên là giúp Tiểu Liễu Nhi giải độc quan trọng hơn.” Kỳ Thạc cười khổ, chuyện gì so ra đều kém quan trọng hơn an nguy của người trong lòng, nếu như nhất định phải cần lực lượng của hai người mới có thể giải độc cho y, vậy hắn cũng chỉ có thể chia sẻ với Kỳ Canh mà thôi. Kỳ Lân cực kỳ trung thành với bầu bạn, qua đêm nay đệ đệ đã không còn khả năng ở cùng một chỗ với người khác nữa, dưới loại tình huống này ngoại trừ dẹp bỏ độc chiếm dục của mình sang một bên thì cũng không còn cách nào khác. Huống chi, tình cảm của Kỳ Canh dành cho Tiểu Liễu Nhi cũng không kém hơn mình là bao, nếu như số mệnh đã định trước rằng hai người bọn họ ai cũng không thể độc chiếm Tiểu Liễu Nhi, thì hắn vô pháp chống cự lại được.