Chương 12 – LĐTALALE

         Tui cực kỳ cực kỳ năng suất rồi, muốn khóc quá đi mờ QAQ
PS: sắp tỏ tình rồi tới màn xôi thịt đó nhá, hố hố

Chương 12

2e777081da0f1005e851d3f494b906b9

Cực lực áp chế bản thân rên rỉ thành tiếng, rất sợ hơn nữa lại không nghĩ qua sẽ để bạn cùng phòng nghe được. Lúc này nam hài trên màn hình đã bị thao đến chảy cả nước mắt nước bọt, thế nhưng nam nhân phía sau lại không có buông người nọ ra, mà là đổi thêm vài tư thế tiếp tục thao làm nam hài.

 

Tiếng rên rỉ của hai người càng ngày dồn dập, tốc độ trên tay Diệp Thần cũng càng lúc càng nhanh. Phía dưới đã chảy rất nhiều nước, nên việc trừu sáp trở nên cực kỳ thông thuận, cũng càng thêm thoải mái. Phía trước sớm đã đứng thẳng tắp, chỉ là tự sáp vào phía sau, Diệp Thần đã cảm thấy hình như chỗ đó của mình cũng sắp đạt cao trào rồi. Cho tới bây giờ chưa thử qua cách bắn tinh thế này bao giờ, Diệp Thần chỉ cảm thấy bản thân giống như là đang bay lên mây vậy.

 

“A a a… Không được… Muốn bắn… Ông xã… Bắn cho em… A… ha…”

 

“Cùng nhau”, nam nhân làm đến càng ngày càng mãnh, rốt cuộc lúc hai người trên màn hình bắn ra, Diệp Thần cũng đã bắn tinh.

 

Nhìn nam nhân trên màn hình rút dương vật của mình ra, chỉ chốc lát sau dịch thể màu trắng liền chảy ra từ trong tiểu huyệt của nam hài, lần thứ hai Diệp Thần lại xấu hổ đến đỏ mặt. Mà cái tiểu huyệt ở phía sau của mình kia, có hơi khát vọng mà rụt vào một cái.

 

 

Diệp Thần không nghĩ tới, thời điểm hôm sau lúc cậu dự định gọi điện thoại cho Quý Vũ Khâm, y đã trở về.

 

Thế nhưng y về chính là để thu dọn đồ đạc của mình.

 

“Cậu… Muốn đi đâu?”

 

Biến mất 7 ngày, Diệp Thần cũng không có tìm y, kỳ thực trong lòng Quý Vũ Khâm có chút mất mát và khổ sở, thế nhưng y biết thế này là tốt nhất, như vậy chính mình đã có thể hoàn toàn buông tay.

 

“Tôi đã tìm được một căn phòng khá tốt ở bên ngoài, tôi vẫn nên dọn ra ngoài ở thì hơn.” Như vậy đỡ phải để em nhìn thấy mình, nhớ tới phản ứng vào ngày đó của cậu, Quý Vũ Khâm vẫn cảm thấy khó mà quên được.

 

Nghe thấy y nói muốn dọn ra ngoài, Diệp Thần có chút ngây dại, “Ừm… Ở đây tốt lắm… Sao lại muốn dọn ra ngoài…”

 

Quý Vũ Khâm cảm thấy có chút kỳ quái nhìn thoáng qua cậu, sau đó liền dời tầm mắt sang nơi khác, “Tôi còn tưởng rằng cậu sẽ không muốn nhìn thấy tôi nữa chứ.”

 

Diệp Thần há miệng, nhưng lại không biết phải nói cái gì, nhớ tới những chuyện tối qua mình đã làm, xoát cái cậu liền đỏ mặt.

 

“Được rồi. Đã dọn xong. Tôi đi đây.” Vừa mới khai giảng, kỳ thực Quý Vũ Khâm cũng không có bao nhiêu đồ đạc, rất nhanh đã thu dọn hoàn tất.

 

Diệp Thần còn muốn nói thêm chút gì đó với y, thế nhưng đối phương đã sớm kéo vali ra khỏi cửa. Căn bản là không cho cậu bất luận cơ hội nào để nói chuyện, không biết tại sao, nhìn thấy thân ảnh y rời đi như vậy, đột nhiên Diệp Thần cảm thấy dường như tim mình đã bị thứ gì đó đâm cho một nhát.

 

Kỳ thực rõ ràng mình là người đã nói ra lời thương tổn y, đúng là biểu hiện lần trước của mình có hơi quá khích, kỳ thực trong lòng Diệp Thần đã sớm hối hận, mặc kệ có như thế nào đi chăng nữa, mình cũng không thể dùng cách đó để thương tổn y, hơn nữa đã trải qua chuyện tối qua, cậu càng cảm thấy mình không có tư cách đối với y như vậy, bởi vì mình cũng… Nhưng là hiện tại Quý Vũ Khâm cũng không cho mình cơ hội giải thích và xin lỗi, cứ như vậy mà dọn sạch đồ đạc rời đi, không biết vì sao, vào giờ khắc này Diệp Thần cảm thấy mình lại bị vứt bỏ. Tựa như mỗi lần khi còn bé, y luôn bỏ lại một mình mình. Hơn nữa lúc này đây, Diệp Thần có một loại dự cảm, chính là y sẽ không bao giờ quay đầu lại nữa.

 

Diệp Thần trực tiếp gọi điện thoại cho bác gái, thế mới phát hiện ngay cả bác gái cũng không biết chuyện y dọn ra ngoài ở, hiện tại đã biết rồi, liền không ngừng mắng Quý Vũ Khâm.

 

“Bác với bác trai con cũng vừa mới về nước thôi, cuối tuần này nhất định phải túm thằng nhóc đó về tra khảo rõ ràng mới được.”

 

“Dạ…” Diệp Thần nhỏ giọng đáp, nhưng trong lòng lại có chút mất mát, sau đó vài ngày cậu đi vòng trường học tìm y, nhưng đến cả cái bóng của Quý Vũ Khâm cũng không thấy, mà cố vấn học tập cũng nói là y đã xin nghỉ từ mấy ngày trước rồi. Ngay cả khi đến tiết cũng không thèm vào học. Không còn biện pháp nào nữa, Diệp Thần chọn ra một biện pháp cuối cùng, chính là vào cuối tuần này, đi đến Quý gia một chuyến.

 

 

“Hả? Tiểu Thần? Con tới rồi!?” Thời điểm mẹ Quý thấy Diệp Thần đứng ở ngoài cửa, nhất thời mừng rỡ không thôi, ba năm nay không biết vì lí do gì, rất hiếm khi Diệp Thần đến nhà bọn họ, tự bà gọi điện rủ thì đứa nhỏ này cũng sẽ nói là bận học, bất quá biết bọn nhỏ sắp phải thi đại học, cũng không nỡ làm chúng phân tâm, cho nên vài năm trôi qua cũng đã lâu mẹ rồi Quý chưa được gặp Diệp Thần. Hiện tại thấy cậu tự sang đây tìm con trai mình thì bà càng thêm kích động hơn.

 

“Mau vào mau vào! Đã lâu rồi Tiểu Thần cũng không có đến đây chơi nha, bác gái nhớ con muốn chết! Vừa lúc chúng ta định ăn cơm, Tiểu Thần đã ăn chưa? Vào ăn chung đi.”

 

Nghe nói bọn họ đang dùng cơm, Diệp Thần theo bản năng nhìn thoáng qua bàn cơm, quả nhiên, người kia ở đây.

 

Hiển nhiên Quý Vũ Khâm không ngờ tới em ấy sẽ đột nhiên chạy đến nhà mình, bàn tay đang cầm đôi đũa thoáng dừng lại. Nhưng trên mặt lại không biểu hiện ra quá nhiều biểu tình.

 

Mẹ Quý nhiệt tình kéo Diệp Thần đến trước bàn ăn, lấy thêm một bộ chén đũa sạch sẽ ra, “Tiểu Thần thích ăn cái gì thì tự mình gắp nha.”

 

“Dạ. Cám ơn bác gái.” Diệp Thần ngẩng đầu nhìn thoáng qua người đối diện, lại phát hiện y chỉ đang cúi đầu dùng cơm, không có nhìn đến mình, thế là cậu cũng dứt khoát cúi đầu ăn luôn.

 

Trên bàn cơm ba Quý mẹ Quý hỏi thăm Diệp Thần không ít vấn đề, đều là những câu quan tâm, thế nhưng ánh mắt của Diệp Thần lại luôn không tự chủ được nhìn về phía Quý Vũ Khâm. Tuy rằng từ lúc vào nhà đến giờ hai người cũng không có nói chuyện với nhau, thế nhưng Diệp Thần vẫn là nhịn không được mà cứ nhìn y mãi.

 

“Con ăn xong rồi.” Đột nhiên Quý Vũ Khâm buông đũa xuống đứng lên. Chuẩn bị rời khỏi bàn ăn.

 

“Chờ một chút.” Xuất phát từ bản năng thoáng cái Diệp Thần cũng đứng lên theo. Ý thức được mình vừa mới làm cái gì, nhất thời Diệp Thần cảm thấy bầu không khí có chút xấu hổ, mặt cũng hơi nóng lên.

 

“Ừm… Bác trai bác gái, con có chút chuyện muốn nói với Vũ Khâm, thật ngại quá, hai bác cứ từ từ ăn đi ạ.”

Chương 11 – LĐTALALE

Bữa nay tui quá chời năng suất rồi *trấm nước mắt*

Chương 11

2d16797c6c6043bb24b773e12ead4b89

“Hầy, nếu như cậu thật sự lo lắng, liền đi tìm cậu ta đi, một khi đã thích thì phải nắm cho thật chặt a.”

 

“Ai… Ai nói tớ thích cậu ấy chứ.”

 

“Hở? Chẳng lẽ không phải sao?” Đối phương gởi qua một biểu tình kinh ngạc, “Mấy ngày nay thấy tâm tình của cậu vẫn cứ tồi tệ như vậy, hơn nữa còn thường kể cho tớ nghe những chuyện giữa cậu với cậu bạn kia, nếu không phải là thích người ta rồi thì làm sao lại để ý tới cỡ này nha?”

 

Diệp Thần thấy những lời đối phương gởi qua, đột nhiên có chút không biết làm sao, đột nhiên cái từ thích này xông vào đầu óc của cậu, giống như là không cách nào vẫy ra khỏi tâm trí, hiện tại cậu chỉ mới tiếp nhận chuyện Quý Vũ Khâm là đồng tính luyến ái mà thôi, thế nhưng nhanh như vậy đã chuyển sang phương diện mình cũng thích cậu ấy thì…

 

“Quên đi, gởi chút đồ tốt cho cậu xem này, thế nhưng phải giấu kỹ chút nha. Hi vọng sau khi cậu xem xong rồi tâm tình có thể tốt hơn được đôi chút.”

 

Diệp Thần nhìn thấy cậu ta gởi file video qua, nhấp nhận, “Cảm ơn, là cái gì vậy?”

 

“Tự xem đi.”

 

May là mình đang trùm mền chơi máy tính, hơn nữa còn đang đeo tai nghe, không thôi nhất định là chết chắc rồi! Vẻ mặt Diệp Thần đỏ bừng nhìn hai nam nhân lộ ra lõa thể trên màn hình. Thảo nào vừa nãy lúc mới bắt đầu xem cậu còn cảm thấy không thích hợp! Chờ đến thời điểm thấy một nam sinh suất khí đang chuẩn bị cắm vào nơi đó của một nam sinh khác, rốt cục Diệp Thần cũng không xem tiếp được nữa, đỏ mặt khép máy tính lại.

 

Quá biến thái quá ghê tởm, hiện tại trong đầu Diệp Thần chỉ có một suy nghĩ như vậy. Nhưng mà vì sao tim lại đập nhanh đến thế a… Hơn nữa thân thể rất nóng, Diệp Thần cuộn lấy chăn co rúc ở trên giường, không biết phải làm thế nào để áp chế cái loại cảm giác này của mình. Nóng quá… Chờ đến khi Diệp Thần kịp nhận thức, cậu mới phát hiện ra nơi đó của mình đã nổi lên phản ứng. Thực sự là cậu rất muốn khóc lên. Xem mấy chuyện biến thái gì đó thì thôi đi vậy mà còn nổi lên phản ứng nữa chứ…

 

Cậu nỗ lực nằm trên giường để chính mình tĩnh táo lại, nhưng không có chút tác dụng nào cả, chỉ cần vừa nhắm mắt lại, cậu sẽ nhớ tới gương mặt của Quý Vũ Khâm, nhớ tới ngày đó cậu ấy dựa vào mình gần như vậy, hương vị ngọt ngào dễ ngửi kia. Nhớ tới cậu ấy nói bên tai mình, còn sờ soạng lên nơi đó của mình… Diệp Thần liền bi ai phát hiện thân thể mình nổi lên phản ứng càng thêm mãnh liệt hơn. Đột nhiên rất muốn xem tiếp…

 

Diệp Thần thấy nhất định là mình đã điên rồi. Thế nhưng chờ đến khi cậu thực sự mở máy tính ra xem bật đoạn video đó lên một lần nữa, cậu cảm giác hình như mình đã hết thuốc chữa rồi.

 

“A… ha… Thật lớn… Ưm ông xã… Thao em…”

 

Từ tai nghe truyền đến tiếng thở dốc của nam hài càng lúc càng lớn, biểu tình của hai người trên màn hình cũng rất hưởng thụ. Hình như thực sự rất thoải mái… Diệp Thần cảm thấy phía dưới của mình trướng đau càng thêm lợi hại.

 

“Thao em… Bên trong… Sâu hơn một chút… Ưm a… A a…” Thiếu niên cố sức tách mông mình ra, để cho nam nhân thao đến càng sâu. Diệp Thần xem tới đoạn này thì tiểu huyệt phía dưới cũng nhịn không được mà rụt lại một cái.

 

Làm sao bây giờ… Hình như có chút ướt… Vì sao thân thể của mình lại… Dâm đãng như vậy chứ. Diệp Thần xấu hổ che lấy đôi mắt của mình, thế nhưng lại không có cách nào ngăn chặn được âm thanh.

 

“A… ha… A a… Thật thoải mái… Ông xã thao đến thật thoải mái… Dùng sức… A… ha…”

 

Hai người trên màn hình càng ngày càng kích động, đã sắp đến cao trào rồi. Cả người Diệp Thần cũng bắt đầu chịu ảnh hưởng của tình dục mà chuyển sang màu hồng nhạt. Tay nhịn không được đưa đến phía dưới dục vọng của mình bộ lộng, nhưng khi nhìn đến nam hài bị thao cực kỳ thoải mái trên màn hình kia, Diệp Thần lại cảm thấy hình như mình còn thiếu thiếu cái gì đó…

 

Phía sau, có hơi ngứa. Diệp Thần xấu hổ nghĩ đến. Thực sự rất muốn chạm vào nó, nhớ lại cảm giác ngày đó Quý Vũ Khâm sờ lên chỗ kia của mình, Diệp Thần liền thấy càng thêm kích động. Rốt cục, tình dục đang không ngừng tăng vọt đã đánh bại lý trí yếu ớt, tay của Diệp Thần chậm rãi chuyển từ phía trước tới phía sau. Chạm vào huyệt khẩu đã có chút ướt át của mình.

 

“Ưm a… A… ha… Ông xã thao tiểu huyệt của người ta thật thoải mái… Muốn chết… A a a a…”

 

Diệp Thần nghe thấy tiếng rên rỉ động tình của nam hài, cũng nhịn không được mà chậm rãi cắm ngón tay vào phía sau mình. Rốt cuộc tiểu huyệt vốn trống rỗng đã đạt được chút thỏa mãn, hơn nữa còn có cảm giác thoải mái đến lạ thường.

 

Còn muốn… Sâu hơn một chút… Lúc này đột nhiên Diệp Thần rất muốn được rên rỉ lớn tiếng như nam hài trên màn hình kia, cầu nam nhân thao cậu. Nếu không phải chút lý trí còn sót lại nói cho cậu biết hiện tại vẫn còn đang ở trong ký túc xá, có thể cậu đã làm ra chuyện gì đó rất mất mặt luôn rồi.

 

Ngón tay thon dài không ngừng ra vào trong hậu huyệt của mình, thế nhưng chỉ chốc lát sau, Diệp Thần lại cảm thấy không đủ, nhìn đến dương vật vừa to vừa dài của nam nhân trên màn hình, thao đến mức thiếu niên kia rất thỏa mãn, chính mình cũng khát vọng có được một vật to dài như vậy đâm vào bên trong mình.

 

Không tự chủ được đã tăng lên ba ngón tay, thế nhưng thủy chung vẫn không đủ dài, sáp không đến nơi khiến mình thoải mái nhất. Tuy nhiên đối với lần đầu tiên của Diệp Thần mà nói, thế này đã là phi thường kích thích rồi.

 

“Ưm ngô…” Diệp Thần cắn chặt lấy gối nằm của mình, không để cho chính mình phát ra thanh âm, mắt đã có chút ướt, gương mặt bởi vì tình dục kích thích mà đỏ bừng lên. Bên tai truyền tới thanh âm giao hợp ‘ba ba’, trong đầu cậu… Lại không tự chủ được mà hiện ra gương mặt suất khí của Quý Vũ Khâm.

 

Tưởng tượng ra hình ảnh nam nhân kia ở phía sau hung hăng thao làm chính mình, dùng tính khí thô to không ngừng ra vào trong lỗ nhỏ của mình, Diệp Thần càng cảm nhận được kích thích trước nay chưa từng có.

 

Quý ca ca… Còn muốn… Ngô ưm… Cho em…

 

Diệp Thần một bên cắm vào cơ thể mình một bên học theo nam hài trên màn hình âm thầm thốt ra những tiếng rên rỉ đáng xấu hổ.

Chương 10 – LĐTALALE

Chương 10

02ef4ee204fdb1371d4be5b88094e14d

Nhận ra người đang đỡ mình là ai, Diệp Thần lập tức nhảy ra chỗ cách y hơn một thước, tựa như mới thấy được thứ gì đó đáng sợ lắm vậy. Trong nháy mắt Quý Vũ Khâm cảm thấy tim mình bị đâm cho một nhát. Diệp Thần cũng biết là mình phản ứng có chút quá khích, nhưng hiện tại cậu vừa nhìn thấy Quý Vũ Khâm liền sợ hãi. Không biết nên nói cái gì, thậm chí ngay cả lời cảm ơn cũng không kịp nói, Diệp Thần đã vội vã chạy vào phòng tắm.

 

Nhìn cửa phòng tắm bị đóng lại, Quý Vũ Khâm chỉ cảm thấy tim mình cũng đang bị cánh cửa đó ngăn cách ở bên ngoài.

 

Diệp Thần đã đi tắm, Quý Vũ Khâm không thể làm gì khác hơn là dọn dẹp lại rác bẩn trong phòng, chờ đến khi đến chỗ của Diệp Thần, y mới phát hiện ra trong thùng rác của cậu đều là chocolate. Không phải là vỏ chocolate sau khi đã ăn xong, mà là chocolate còn nguyên vẹn, Quý Vũ Khâm liếc mắt một cái liền thấy được, đúng là những gói chocolate mình thấy được trong ngăn tủ đợt trước. Em ấy thế mà lại… Ném toàn bộ vào thùng rác.

 

Trong lòng co rút đau đớn. Nhất thời Quý Vũ Khâm cũng không còn tâm tình gì nữa. Tất cả hành động của Diệp Thần đều nói cho y biết, mình đã bị ghét bỏ tới mức độ nào rồi.

 

Vốn Diệp Thần còn đang xoắn xuýt lúc đi ra ngoài rồi thì phải đối mặt với người kia thế nào, nhưng chờ đến lúc cậu thực sự đi ra mới phát hiện hai bạn cùng phòng của mình đều đã trở về rồi, mà người kia lại không thấy đâu.

 

Buổi tối hôm đó, Quý Vũ Khâm cũng không có trở về.

 

Vốn cho rằng rất nhanh thì y sẽ về thôi, thế nhưng qua 3 ngày, người kia vẫn không có xuất hiện, ngay cả lớp cũng không lên, Diệp Thần đã nhiều lần khắc chế xúc động muốn gọi điện thoại cho y. Nhìn chiếc giường trống rỗng phía đối diện, không biết cái tư vị hiện tại ở trong lòng là gì đây. Thế nhưng mỗi lần nhớ tới người kia “biến thái” như vậy, Diệp Thần lại cảm thấy cả người là lạ.

 

“Diệp Thần, cậu có biết Quý Vũ Khâm đi đâu không?” Bạn cùng phòng quan tâm hỏi.

 

“Không biết…”

 

“Hả? Ngay cả cậu cũng không biết a.” Ngoại trừ Diệp Thần, ở trong mắt bọn họ dường như cũng không có ai khá thân thiết với Quý Vũ Khâm cả, mặc dù mới chỉ khai giảng được một đoạn thời gian ngắn, Quý Vũ Khâm đã trở thành bạch mã vương tử trong lòng đông đảo nữ sinh, nhưng dường như đối phương chỉ sống trong thế giới riêng của mình mà thôi.

 

“Không phải là các cậu đã cãi nhau đó chớ?” Nhớ tới đoạn thời gian trước hai người có gì đó không thích hợp, bạn cùng phòng nhịn không được liền hỏi.

 

Diệp Thần có hơi sửng sốt, không biết phải giải thích với mọi người như thế nào, thế là không thể làm gì khác hơn là lắc đầu nói, “Không có a.”

 

“Kỳ thực nếu có chuyện gì không phải nói hết ra là tốt rồi sao. Đều là nam sinh, bụng dạ đừng có hẹp hòi như vậy a.”

 

“Ừm.”

 

Diệp Thần không yên lòng đáp. Cả phòng trầm mặc một hồi lâu, Diệp Thần mới đột ngột hỏi ra một vấn đề.

 

“Các cậu có thấy… Đồng tính luyến ái ghê tởm lắm hay không…”

 

Không nghĩ tới đột nhiên cậu sẽ hỏi cái vấn đề này, nhất thời hai bạn cùng phòng đều trầm mặc một chút.

 

“Các cậu cũng thấy không bình thường đúng không?”

 

“Kỳ thực, không sao cả.” Lúc này một nam sinh trong đó lên tiếng, “Không có gì ghê tởm hết, xã hội bây giờ cũng đã không còn phong kiến như trước đây. Có đôi khi chỉ đơn thuần là thích một người mà thôi.”

 

“Chỉ đơn thuần là… Thích một người mà thôi?”

 

“Đúng vậy. Kỳ thực chỉ cần thực sự yêu nhau, thật ra tớ cảm thấy không có gì không bình thường cả. Đây bất quá chỉ là cái nhìn trong mắt người phàm mà thôi, luân lý cương thường và vân vân vốn chính là để ràng buộc nhân tính.”

 

Sau khi nghe lời cậu ta nói xong Diệp Thần thấy rất kinh ngạc, từ trước tới nay cậu chưa từng nghĩ qua, thì ra mấy chuyện này không phải đều bị tất cả mọi người phỉ nhổ, quả nhiên… Là tại chính mình quá khô khan rồi sao…

 

“Bình thường cậu không chịu quan tâm đến xu hướng hiện tại gì hết, cậu đi mà xem lớp chúng ta còn có nhiều nữ sinh lên mạng, cực kỳ thích xem nam nhân ở chung với nam nhân đó.” Một người bạn cùng phòng nói.

 

Diệp Thần cảm thấy miệng mình có thể nhét vừa một quả trứng gà luôn rồi. Cậu còn tưởng rằng… Mấy thứ này, rất là xấu xa, không dám công khai, lại không nghĩ rằng, từ lúc nào mà xã hội đã thoải mái như vậy chứ. Bạn cùng phòng nói xong dường như thoáng cái đã mở ra một cánh cổng mới trong thế giới quan của cậu.

 

May là bọn họ cũng không truy cứu tại sao đột nhiên mình lại đi hỏi cái vấn đề này, cho rằng cậu chỉ là bị nữ sinh trong lớp ảnh hưởng một chút, cảm thấy hiếu kỳ mà thôi. Mà kể từ đêm hôm đó, Diệp Thần len lén chạy lên mạng tra cứu rất nhiều tư liệu về đồng tính luyến ái.

 

Sau đó cậu mới phát hiện, mấy thứ này… Hình như thực sự rất bình thường mà thôi. Chẳng qua là yêu một người, người kia cũng vừa vặn là đồng tính mà thôi. Những lời thế này, trước đây ngay cả nghĩ cậu cũng không dám nghĩ. Bản thân Diệp Thần cũng không biết tại sao hôm đó mình lại muốn hỏi cái vấn đề này, sau đó tại sao lại kìm lòng không đậu đi tra cứu gì gì đó, nhưng hiện tại cậu không khác gì đã trúng độc cả, không cách nào khắc chế nổi bản thân mình. Nhìn càng nhiều, trong lòng càng cảm thấy kỳ quái, nhưng đã không còn cái cảm giác ghê tởm ban đầu rồi. Diệp Thần cũng không nhịn được mà nhớ lại, ngày đó mình nói những lời kia, hình như thực sự là quá nặng nề rồi, nên đã thương tổn tới y. Hiện tại Quý Vũ Khâm vẫn không có trở về, khiến cậu lại càng thêm lo lắng.

 

Mấy ngày nay Diệp Thần còn quen được một người bạn trên mạng.

 

“Thần Thần, cậu onl rồi?”

 

“Ừm.” Diệp Thần dù lên mạng nhưng vẫn xài tên thật của mình, mà người này là cậu bạn mà cậu vừa mới quen không lâu.

 

“Được rồi, kể cho cậu biết một tin tức tốt nà. Tớ với bạn trai đã làm rồi.”

 

“A?” Cho dù là đang nhìn chữ trên máy tính, nhưng mặt Diệp Thần vẫn đỏ bừng lên. Nếu như là trước đây, nhất định cậu sẽ không bao giờ nói chuyện với những người như thế này đâu. Thế nhưng kể từ ngày Quý Vũ Khâm nói với mình rằng nam nhân cũng có thể làm với nam nhân, trong đầu cậu lại nhịn không được mà nhớ tới chuyện đó.

 

“Có đau… Hay không?”

 

“Vừa mới bắt đầu thì có hơi đau một chút, bất quá sau đó thoải mái lắm.” Đối phương gởi qua một cái biểu tình xấu hổ, mà mặt của Diệp Thần cũng càng ngày càng đỏ.

 

“Được rồi, người bạn kia của cậu đã về chưa?”

 

“Còn chưa có…” Đã bảy ngày rồi… Diệp Thần nghe ma ma mình nói là hình như Quý Vũ Khâm cũng không có về nhà, y đã đi nơi đâu rồi… Vì sao vẫn chưa trở lại.

Chương 9 – LĐTALALE

Chương 9

1f69d0da497aef75c2db434915a57874

Thích?? Ăn luôn?? Câu này là sao? Diệp Thần mở to hai mắt mang theo vẻ mặt mờ mịt nhìn y, hiển nhiên là cậu không hiểu được Quý Vũ Khâm đang nói cái gì. Thấy bộ dáng ngây ngốc của cậu, Quý Vũ Khâm cũng lười bận tâm nhiều chuyện như vậy, lúc này đây, cứ để y nói rõ ràng tình cảm của mình ra đi!

 

“Tôi nói, tôi thích em, nếu em cứ đi theo tôi như vậy, tôi sợ ngày nào đó tôi nhịn không được sẽ trực tiếp thoát đồ của em ra sạch sẽ rồi làm luôn.”

 

Nghe thấy lời của y, Diệp Thần bị dọa ngốc ngay tại chỗ, phải qua một lúc lâu mới đỏ mặt lên rồi thốt ra một câu, “Tớ… Tớ là nam!”

 

“Đương nhiên tôi biết em là nam.”

 

“Vậy cậu còn…”

 

“Ai nói là nam thì không thể.” Đột nhiên Quý Vũ Khâm lộ ra một nụ cười tà, sau đó tiến sát lại Diệp Thần, đưa tay đặt lên mông của cậu, dọc theo khe mông, cách lớp quần nhẹ nhàng chọc chọc vào lỗ nhỏ ở phía sau, thanh âm khàn khàn nói, “Nam, có thể cắm vào từ nơi này, cũng có thể bị thao rất thoải mái.”

 

Đầu Diệp Thần nổ tung, mặt xoát một cái liền trướng đến đỏ bừng, trong nháy mắt hung hăng đẩy người đang đè trên cơ thể mình ra, “Cậu… Cậu biến thái!”

 

“Không sai, tôi chính là biến thái.” Quý Vũ Khâm nhún nhún vai ra vẻ không sao cả, cười nói.”Hiện tại em đã biết, tôi là một tên biến thái, còn dám đi theo tôi nữa không? Vào mỗi buổi tối, tôi đều tưởng tượng ra hình ảnh đặt tôi em dưới thân rồi thao làm.”

 

Cho tới bây giờ còn chưa bị người nào đùa giỡn qua như vậy, Diệp Thần đơn thuần chỉ cảm thấy xấu hổ và giận dữ gần chết, người trước mặt này, đột nhiên lại trở nên rất xa lạ, Quý ca ca mà chính mình vẫn yêu mến vẫn kính trọng đâu rồi? Vì sao… Lời cậu ấy nói ra… Lại dâm đãng và hạ lưu đến thế… Biểu tình, cũng là tà mị mà chưa bao giờ mình được thấy qua. Diệp Thần ngượng đến mức sắp chảy cả nước mắt.

 

“Cái loại chocolate kia, em có biết tại sao lại đặt tên là Secret không? Bởi vì trong đó cất dấu tình cảm tôi dành cho em, từ thầm mến đến cái hệ liệt tình yêu cấm kỵ kia, đều là làm vì em, hẳn là em đã xem qua cái quảng cáo đó rồi đi? Nó chính là tình yêu của đồng tính, cũng là lời nhắn nhủ về tâm ý của tôi dành cho em. Kỳ thực tôi đã muốn nói cho em biết từ lâu rồi. Thế nhưng tôi vẫn nỗ lực khắc chế chính mình. Hôm nay nếu đã đến nước này, liền dứt khoát nói hết mọi chuyện cho em biết đi. Bắt đầu từ năm cấp 2, mỗi ngày khi mơ thấy em tôi sẽ mộng xuân, mỗi buổi tối đều muốn em muốn đến ngủ không được, muốn thoát hết quần áo của em, muốn đặt em ở dưới thân, bị tôi thao đến khóc lóc cầu xin tha thứ. Cho nên đừng đi theo tôi nữa, em xem tôi là ca ca, nhưng tôi lại không coi em là đệ đệ.”

 

“Được rồi! Đừng nói nữa! Đồng tính luyến ái ghê tởm! Biến thái!” Diệp Thần lớn tiếng quát, nước mắt đã đảo quanh khóe mắt, khuôn mặt nhỏ nhắn cũng trở nên đỏ bừng, đã không còn biện pháp ở cùng một chỗ với người này, Diệp Thần xoay người chạy xuống đất.

 

Nhìn thân ảnh người kia rời đi, vừa nãy trên mặt Quý Vũ Khâm vẫn còn đang nở nụ cười trong nháy mắt liền tiêu thất, nhưng rốt cục lại có cảm giác thở phào nhẹ nhõm, vừa rồi nếu mình không cố ý nói như vậy, sao có thể dọa em ấy sợ tới mức bỏ chạy… Ghê tởm, biến thái, ha hả, kỳ thực mình đúng là một tên biến thái đi, chỉ là khi nghe từ trong miệng Diệp Thần, Quý Vũ Khâm liền cảm thấy trái tim quặn đau từng đợt, lần này, cuối cùng đã đẩy em ấy ra khỏi mình, để em biết được nội tâm xấu xa của bản thân, hẳn là em sẽ không bao giờ lui tới với mình nữa. Kỳ thực từ nhỏ đến lớn, không phải y thấy cậu rất phiền phức, chán ghét cậu, chỉ là mỗi lần nhìn thấy cậu, trong lòng đều có một loại cảm giác quái dị, rõ ràng thầm nghĩ muốn bảo vệ cậu, thế nhưng lại biểu hiện ra như là muốn khi dễ cậu, liền giống như tiểu nam sinh thích nắm tóc của tiểu nữ sinh vậy. Sau đó khi bước vào thời kỳ trưởng thành, y mới thật sự hiểu rõ, cái loại cảm giác này, thì ra được gọi là thích. Tiếp theo, y bắt đầu tìm hiểu, mới biết được chuyện đồng tính luyến ái, cũng biết thêm rất nhiều chuyện đen tối khác, sau đó liền bắt đầu nảy sinh dục vọng với cậu, mỗi lần thấy cậu sẽ sản sinh ra xúc động không nên có, cũng là kể từ khi đó, Quý Vũ Khâm biết mình không quá bình thường. Cho nên y bắt đầu càng thêm kiếm chuyện với cậu.

 

Vốn dĩ y không dự định để Diệp Thần biết những chuyện này, thế nhưng y không ngờ tới, bọn họ lại gặp nhau lần nữa trong trường đại học, hơn nữa Diệp Thần cũng không chút tính toán về chuyện ba năm trước, đối với mình vẫn giống như trước kia. Trong lúc hoảng hốt thực sự Quý Vũ Khâm đã cho rằng bọn họ có thể trở về trước đây, thế nhưng sau đó y phát hiện là không có khả năng, bởi vì tâm tư của mình đối với cậu vẫn không đơn thuần như vậy.

 

Không biết đã ngồi trên nóc nhà bao lâu, đột nhiên Quý Vũ Khâm có chút sợ hãi khi phải quay về. Nhất định hiện tại em ấy rất không muốn gặp lại mình đi. Quả nhiên, vài ngày sau, Diệp Thần đều né tránh y, mỗi ngày rời giường thật sớm để đến thư viện, buổi tối phải thật khuya mới trở về, thậm chí lúc đi tắm đều phải đợi tới thời điểm mình không có trong phòng, mỗi lần ánh mắt chạm nhau thì cậu lại cuống quýt né tránh, như là đang trốn tránh một thứ bệnh đáng sợ vậy. Quý Vũ Khâm cảm thấy chưa bao giờ mình bị thương tổn nặng đến như vậy, tự tay mình đẩy người mình thích đến nông nỗi chán ghét mình thế này đây.

 

Rõ ràng là cùng sống dưới mái hiên, nhưng hai người lại không thèm nói với nhau lời nào, ngay cả hai người bạn cùng phòng đều nhận ra bầu không khí gần đây rất quái dị, trước kia hai người bọn họ cứ dính cùng một chỗ như song sinh, hiện tại đột nhiên ai cũng không nói chuyện với người còn lại, Diệp Thần còn mỗi ngày đi đến không thấy bóng dáng, càng nghĩ càng thấy kỳ quái, không biết có phải giữa bọn họ đang hiểu lầm cái gì hay không.

 

Tối hôm đó hai bạn cùng phòng không ở trong ký túc xá, chỉ có Diệp Thần và Quý Vũ Khâm ở lại, Diệp Thần sợ nhất loại thời điểm này, nếu như không phải hôm nay thư viện đóng cửa cả ngày, cậu cũng sẽ không ở lại ký túc xá. Vội vã cầm lấy quần áo đã chuẩn bị từ trước đang đặt ở trên giường đi tắm một chút, thế nhưng lúc tới cửa phòng tắm lại không cẩn thận trượt chân té nhào một cái.

 

“Cẩn thận!” Mắt thấy cậu sắp ngã xuống đất, Quý Vũ Khâm nhanh tay lẹ mắt đỡ Diệp Thần vào lòng.

Chương 8 – LĐTALALE

Chương 8

1ccfb49a-d66e-4d7c-ab0f-75d24604c549

Thấy phản ứng của cậu đáng yêu như vậy, ngay cả Quý Vũ Khâm đều cảm thấy mình cũng bị mê hoặc luôn rồi. Ăn bánh ngọt xong hai người còn đi thêm một lát, đi theo phía sau y, Diệp Thần cảm thấy có chút hoảng hốt, cứ như là đang nằm mơ vậy.

 

Đi dọc theo bờ hồ trong trường, đột nhiên Quý Vũ Khâm quay đầu lại hỏi, “Tiểu Thần, cậu dự tính sau này sẽ thế nào?”

 

Dự tính sao? Diệp Thần chăm chú suy nghĩ một chút, “Kỳ thực tớ muốn đi làm những tiết mục về mỹ thực a, tốt nhất là có thể đi ăn toàn bộ bánh ngọt trên thế giới, ngẫm lại đã cảm thấy rất vui rồi.”

 

Nghe được lời của cậu, rốt cục Quý Vũ Khâm cũng nhịn không được mà cười lên, “Cậu cái tiểu cật hóa này.”

 

Bị y nói như vậy, Diệp Thần thấy có chút ngượng ngùng, hai tai đều trở nên hồng hồng, nghiêng đầu nhỏ giọng lầm bầm một câu, “Nếu như có người có thể làm cả đời cho tớ ăn thì tốt biết bao nhiêu.”

 

Nghe thấy lời cậu nói, thân thể Quý Vũ Khâm nao nao, ngay cả Diệp Thần đều tự cảm thấy cách biểu đạt cảm giác của mình có chút không đúng lắm, liền luống cuống tay chân bắt đầu giải thích. Đúng vậy, làm sao có thể làm cả đời cho cậu ăn được, sau này Quý Vũ Khâm sẽ có gia đình của riêng mình, y chỉ có thể làm cả đời cho người y yêu ăn mà thôi.

 

 

Kể từ sau ngày đó, Diệp Thần cảm thấy hẳn là mình và Quý Vũ Khâm đã quay trở lại làm bạn bè. Ngay cả lúc còn nhỏ, cũng chưa có ngày nào bọn họ tán gẫu đến hòa hợp như thế, lần đầu tiên y nói nhiều như vậy, về những gì y đã trải qua trong 3 năm rồi, y đã bỏ ra bao nhiêu công sức nỗ lực cùng cố gắng, Diệp Thần rất đau lòng, nhưng cậu lại không dám hỏi có phải y làm vậy là vì câu nói ngày xưa hay không, cho nên y mới liều mạng như vậy, chỉ biết là vì không để cho mình thất vọng, cho nên y đã hi sinh nhiều như vậy.

 

Nhất thời Diệp Thần lại càng thêm yêu thương đại nam hài này, kỳ thực từ nhỏ cậu chỉ biết, Quý Vũ Khâm là một người rất mạnh mẽ, cho nên y sẽ không biểu lộ ra tâm tình của mình ở trước mặt người khác, vì thế mỗi lần y nói những lời khó nghe với mình, cậu vẫn bám chặt lấy y, bởi vì cậu biết y cũng không phải là thực sự chán ghét mình, chỉ là giống như y đang sợ cái gì đó, thế nhưng từ đầu tới cuối Diệp Thần lại không biết, rốt cuộc là y đang sợ cái gì. Cho nên chỉ có thể nghĩ đến, có thể là mình thật sự có chút phiền đi…

 

Thế nhưng từ chiều hôm qua đã không thấy Quý Vũ Khâm, Diệp Thần không khỏi có hơi bận tâm, bởi vì ngày đó lúc trở về kỳ thực tâm tình của Quý Vũ Khâm có chút không đúng lắm, chiều hôm qua y đi ra ngoài, Diệp Thần cũng không có đi theo y, thế nhưng lại không nghĩ tới, đến trưa hôm nay y cũng chưa có trở về, điện thoại lại không tiếp, thực sự là chờ không nổi nữa rồi, Diệp Thần cầm lấy cái chìa khóa rồi liền phóng ra khỏi ký túc xá.

 

Đi hỏi qua nhiều bạn học, Diệp Thần mới biết được nơi chiều hôm qua y đến chính là câu lạc bộ gia chánh, sau đó cậu liền vội vội vàng vàng chạy tới, Diệp Thần không chút suy nghĩ chạy đến phòng bếp của câu lạc bộ. Thế nhưng lúc mở cửa ra lại phát hiện bên trong trống trơn, Quý Vũ Khâm cũng không có ở bên trong, vậy đến tột cùng là y đã đi đâu rồi?

 

Chính Diệp Thần cũng không biết làm cách nào mà y trèo lên nóc nhà được, nói chung khi thấy người kia đang ngồi ở trên nóc nhà, trái tim đang bị treo cao cũng đã được buông lỏng xuống.

 

“Cậu ngồi ở chỗ này làm gì vậy?” Sắc trời đã có chút tối, Diệp Thần đi tới, mới thấy được chung quanh Quý Vũ Khâm, là nhiều loại bánh ngọt, có bánh ngọt hình lá cây màu xanh, bánh bích quy hình cánh hoa màu hồng, chocolate trắng hình thỏ con, bánh gato việt quất xinh đẹp tinh xảo và vân vân, cứ như vậy liền để hết ở chỗ này.

 

“Những thứ này đều là cậu làm sao?” Diệp Thần vô cùng kinh ngạc, y không có việc gì tự nhiên lại đi làm nhiều bánh ngọt như vậy để làm gì a? Nhìn đống bánh vừa xinh đẹp vừa tinh xảo gì đó, Diệp Thần cũng không nhịn được mà nuốt một ngụm nước miếng.

 

Thế nhưng lúc này đây, còn hơn những cái bánh này, khiến cậu chú ý nhất, cũng chỉ có người trước mặt, không chạm vào những thứ kia, Diệp Thần chỉ là ngồi xuống cùng y.

 

“Không ăn sao?” Quý Vũ Khâm quay đầu lại, có chút kinh ngạc nhìn cậu.

 

Diệp Thần không nói gì, chỉ là lắc đầu. Quý Vũ Khâm cầm lấy một khối trong đó, đưa tới trong tay cậu.

 

Diệp Thần yên lặng tiếp nhận, sau đó đặt lên miệng cắn một cái. Không biết vì sao, cậu luôn có loại dự cảm cực kỳ không tốt. Hương vị trong miệng vẫn quen thuộc như vậy, hai người ai cũng không nói gì, chỉ có Diệp Thần lặng lẽ ăn vài miếng bánh.

 

“Đều ăn hết đi.”

 

Không biết vì sao, Diệp Thần luôn cảm thấy, có chỗ nào đó là lạ. Mấy thứ này đều là làm cho mình hết sao? Từ hôm qua tới nay, cậu ấy mượn phòng bếp của cậu lạc bô, chính là vì làm những món này, bởi vì câu nói ngày đó của mình hay sao… Trong lòng Diệp Thần có chút tư vị khó nói thành lời. Thế nhưng vì sau khi làm xong rồi, lại không đưa cho mình, mà lại trốn vào chỗ này.

 

“Ăn ngon chứ?” Đây là vấn đề mỗi lần Quý Vũ Khâm làm xong đều hỏi, biết rõ đáp án sẽ giống nhau, nhưng lại hỏi không biết mệt, dường như nó đã trở thành thói quen, không tự chủ mà thốt ra khỏi miệng.

 

“Ừm.”

 

“Xin lỗi.”

 

“?”

 

“Có thể đây là lần cuối cùng tớ làm cho cậu ăn. Sau này… Cậu vẫn là đừng … đi tìm tớ nữa…”

 

“Vì sao? Hiện tại, cậu phải cho tớ một lí do rõ ràng.”

 

“Bởi vì tớ chỉ thích ở một mình.”

 

“Cậu nói láo!” Đột nhiên Diệp Thần kích động đứng dậy, “Quý Vũ Khâm, tại sao cậu lại như vậy?! Mỗi lần làm bánh ngọt cho tớ ăn xong đều muốn đuổi tớ đi! Cậu coi tớ là cái gì?! Cậu cho là đã đẩy tớ ra một lần, còn có thể đẩy ra lần thứ hai hay sao?!”

 

Diệp Thần thực sự tức giận, lần đầu tiên cậu rống Quý Vũ Khâm lớn tiếng như vậy.

 

“Cậu biết mình đang nói cái gì không?” Quý Vũ Khâm kinh ngạc nhìn trước người đang tức giận ở trước mặt.

 

“Đương nhiên là biết!”

 

Ánh mắt Quý Vũ Khâm tối sầm lại, y cũng đứng lên, nhìn cậu từ trên xuống, “Được, không phải em muốn biết lý do sao? Vậy hiện tại tôi sẽ nói cho em biết! Em cứ dán lấy tôi như vậy, mỗi ngày khi nhìn thấy em tôi đều phải khắc chế bản thân, tôi thích em, tôi sợ một ngày nào đó sẽ nhịn không được mà ăn em luôn!”