Chương 14 – LĐTALALE

Chương 14

3a3de143be1ea84f1f7f43324661af0a

Đột nhiên trong đầu nảy ra cái suy nghĩ này, ngay cả bản thân Diệp Thần cũng không kịp ngẫm nghĩ nhiều hơn, trực tiếp nói những lời mình vẫn luôn muốn nói ra, “Tớ không biết! Quý Vũ Khâm, tớ cũng không biết đến tột cùng tình cảm của tớ dành cho cậu là dạng gì nữa, tớ chỉ biết là, mỗi lần cậu muốn đẩy tớ ra, tớ sẽ rất khổ sở, năm ấy cậu nói với tớ, nói là tớ sẽ gây trở ngại trong việc cậu tìm bạn gái, cậu có biết lúc đó trong lòng tớ có bao nhiêu đau đớn hay không, tớ không muốn để cậu cứ đẩy tớ ra mãi, tớ muốn được sống cùng một chỗ với cậu. Thế nhưng tớ lại sợ sẽ bị cậu chán ghét, cho nên thời điểm cậu nói cậu chán ghét tớ, trong lòng tớ cảm thấy rất khó chịu, mới có thể ép buộc mình tách khỏi cậu, chính là không muốn để cậu càng thêm chán ghét tớ mà thôi.”

 

“Diệp Thần, những cảm giác đó của em, chỉ là tâm tình ỷ lại lúc còn nhỏ thôi, bởi vì ba mẹ em cứ bận rộn đi làm, bình thường chỉ có hai chúng ta, cho nên em chỉ có thể chơi cùng với tôi, qua một thời gian dài sẽ tạo thành thói quen, mới có thể như vậy, không phải thời điểm trung học em vẫn rất ổn hay sao? Không có tôi, em cũng sẽ tập thành thói quen, sau đó trải qua một cách bình thường mà thôi. Em cần phải học cách trưởng thành, quên tôi đi, Diệp Thần, chúng ta thực sự không nên gặp lại nhau nữa.”

 

Không biết vì sao, nghe thấy Quý Vũ Khâm nói như vậy, Diệp Thần ủy khuất đến mức thoáng cái liền rơi nước mắt xuống, chỉ có thể liều mạng lắc đầu, “Không phải! Không phải như thế! Không phải là do thói quen! Ba năm trung học, tớ một chút cũng không thấy vui vẻ! Mỗi ngày tớ đều sẽ nhớ tới cậu, muốn biết cậu sống ra sao, muốn ăn bánh cậu làm, muốn cậu nói chuyện với tớ, muốn cùng cậu về nhà. Cậu đã đẩy tớ ra một lần, tại sao lại còn muốn đẩy tớ ra lần thứ hai. Tớ mặc kệ, tớ chỉ muốn cùng một chỗ với cậu mà thôi.”

 

“Đứa ngốc.” Nghe thấy lời cậu nói, thanh âm của Quý Vũ Khâm đã có chút nghẹn ngào, y biết mình quá tàn nhẫn với Diệp Thần, thế nhưng y làm sao cũng không được, thậm chí so với trong lòng cậu thì chính y càng khó chịu hơn, “Tôi đã nói. Nếu em cứ ở bên cạnh tôi, tôi sẽ không khắc chế được bản thân mình, tôi sợ, ngày nào đó sẽ nói những lời không nên nói với em, ngày nào đó liền nhịn không được ăn luôn em đó.”

 

“Vậy thì ăn luôn đi!”

 

Đột nhiên Diệp Thần hét lên một câu, khiến Quý Vũ Khâm đứng chết trân tại chỗ, đại não trống rỗng mất một lúc lâu sau còn chưa khôi phục nổi, y cho là mình đã nghe lầm rồi.

 

“Em nói cái gì?”

 

“Tớ nói, vậy… Thì ăn tớ luôn đi…” Lúc này đây, mặt của Diệp Thần đã nhịn không được mà đỏ bừng lên, thanh âm cũng dần nhỏ xuống. Cúi đầu nhìn xuống đất mà không dám nhìn Quý Vũ Khâm ở trước mặt.

 

Thế nhưng lúc này đây Quý Vũ Khâm đã nghe được rất rõ ràng những lời Diệp Thần nói. Nhất thời tâm tình cứ như là đang lơ lửng trên mây, thoáng cái từ đáy cốc bay lên đến tận trời, sau đó không ngừng lượn lên lượn xuống, choáng choáng váng váng. Thế nhưng cuối cùng Quý Vũ Khâm vẫn nỗ lực tìm về lý trí.

 

“Diệp Thần, em không cần như vậy, em không cần phải hy sinh lớn đến mức này đâu, tôi… Không muốn nhận sự bố thí của em…”

 

“Mới không phải là bố thí mà! Quý Vũ Khâm em thích anh!”

 

Trong mắt Diệp Thần vẫn còn chứa nước mắt, nghe thấy y nói như vậy liền rống lên. Trong vòng một ngày đây là lần thứ hai Quý Vũ Khâm bị khiến cho chấn kinh. Cứ như vậy mà ngốc lăng lăng nhìn Diệp Thần thậm chí ngay cả nói cũng đều quên nói.

 

“Cộc cộc.” Đúng lúc này, đột nhiên vang lên tiếng đập cửa. Nhờ đó mà cũng thức tỉnh hai người trong phòng. Thoáng cái Diệp Thần thanh tỉnh lại, ý thức được chính mình vừa mới nói cái gì xong, trong nháy mắt mặt liền trướng đến đỏ bừng hệt như một quả cà chua.

 

“Tiểu Thần, bánh ngọt làm xong rồi này, mở cửa đi, để bác gái mang vào cho con.”

 

Hiện tại Diệp Thần làm gì còn tâm tình ăn bánh ngọt này nọ, đầy đầu cậu đều là chuyện bản thân mình vừa mới thổ lộ với y, tại sao lại muốn thổ lộ với y cơ chứ, thế nào mà lại đi thổ lộ với y cơ chứ, làm sao bây giờ, quá mất mặt a, hơn nữa hiện tại Quý Vũ Khâm không nói gì cả, cậu cũng biết, trước đây y nói thích mình không phải là giỡn với mình, nếu như thật sự là như thế thì không phải bản thân mình đã làm ra chuyện xấu hổ muốn chết rồi hay sao. Diệp Thần xấu hổ và giận dữ đến độ sắp khóc lên, chỉ có thể vội vã xoay người, “Ừm, tớ về trước đây!” Sau đó chuẩn bị mở cửa vọt ra.

 

Thế nhưng Quý Vũ Khâm cũng không cho cậu kịp có cơ hội này, bởi vì y đã túm lấy cậu từ phía sao.

 

“Thế nào, vừa mới nói thích anh xong, hiện tại lại muốn chạy trốn sao?”

 

“Tớ… Tớ không có! Là cậu nghe lầm rồi!”

 

“A? Thế sao? Vậy em nói hai lần ‘Vậy thì ăn luôn đi’ cũng là do anh nghe lầm?” Hiện tại Quý Vũ Khâm đã hoàn toàn thanh tỉnh, nụ cười trên mặt càng ngày càng rõ, trong lòng cũng kích động đến sắp phát điên, trong nháy mắt liền bật lên chế độ đại hôi lang (sói xám), vào một giây đồng hồ tiếp theo liền giành lại quyền chủ đạo của mình.

 

“Tiểu Khâm Thần Thần, các con có ở bên trong không đó, nhanh mở cửa ra đi.” Ngay khi Quý Vũ Khâm kích động không biết nên ôm người trước mặt vào lòng hôn điên cuồng đến mức nào thì bên ngoài lại vang lên một trận đập cửa vang dội quấy rầy người khác. Nhất thời Quý Vũ Khâm thầm nghĩ muốn đỡ trán.

 

Quý Vũ Khâm chỉ hé cửa ra một chút, sau đó trực tiếp nhận lấy chiếc khay trong tay mẹ Quý, nói, “Mẹ, con có rất nhiều lời muốn nói với Tiểu Thần, đêm nay mẹ không cần quá tới quấy rầy đâu.”

 

“Đã biết.” Mẹ Quý nhìn vào phòng của Quý Vũ Khâm, thế nhưng lại không thấy được thân ảnh của Diệp Thần, “Con đừng có mà khi dễ Tiểu Thần a.”

 

Quý Vũ Khâm buồn cười đáp, “Con khi nào thì khi dễ em ấy chứ.”

 

Mẹ Quý nhìn y một cái đầy quái dị, đừng tưởng rằng bà không biết, khi còn bé con trai của bà luôn thích bắt nạt Thần Thần, để thằng bé không bám theo nó nữa, thế nhưng dù sao thì bà cũng là mẹ đẻ của nó, sao mà mẹ Quý không nhìn ra, kỳ thực con trai của mình chính là khẩu thị tâm phi, rõ ràng vô cùng vô cùng thích người ta, mà lại đi giả bộ ra ngoài là rất chán ghét nữa chứ. Nếu không phải vì đứa con trai này, làm sao mà ba năm nay bà không có cách nào gặp được Thần Thần?!

 

“Thần Thần, nếu như thằng nhóc Tiểu Khâm dám khi dễ con, nhất định con phải nói cho bác gái biết a. Bác gái sẽ giúp con đánh nó.”

Advertisements

Chương 13 – LĐTALALE

Chương 13

3

“Không sao không sao. Bọn nhỏ các con có chuyện thì cứ nói với nhau đi, không cần phải quan tâm đến hai bác làm gì. Ừm Tiểu Thần à, con chỉ ăn có chút xíu như thế, thực sự đã no chưa đó? Nếu không thì để lát nữa bác gái làm vài món bánh ngọt cho con có được hay không? Matcha cheesecake thì thế nào? Hay là bánh plan vị oải hương [do món bác ấy chế lạ quá nên không tìm thấy được hình luôn orz]? Được rồi, gần đây bác vừa mới nghiên cứu ra một loại Macaron mới nha! Ngon cực luôn! Các con cứ trò chuyện trước đi, bác gái sẽ lập tức đi làm cho con ăn!”

 

“Thật vậy sao? Tuyệt vời!” Nghe nhắc tới món bánh ngọt đã lâu chưa được ăn, Diệp Thần vui vẻ cười rộ lên, “Cám ơn bác gái!”

 

“Không có chi. Tiểu Thần thích ăn món do bác gái làm, bác cao hứng còn không kịp nữa là. Các con cứ vào phòng trước đi, lát nữa để bác gái mang vào cho con là được rồi.” Mẹ Quý cưng chiều nhìn cậu, bà vẫn luôn vô cùng yêu thương đứa nhỏ Diệp Thần này, vừa ngoan ngoãn lại hiểu chuyện, đâu giống như con trai nhà mình, cả ngày chỉ biết trưng ra cái mặt lạnh lùng. Hơn nữa bởi vì bản thân Quý Vũ Khâm làm bánh ngọt cũng rất ngon, căn bản là trong nhà này sẽ không có ai hảo hảo thưởng thức “tác phẩm” của bà, vẫn là Tiểu Thần tốt nhất, nghĩ tới đây mẹ Quý liền vui vẻ đi vào phòng bếp.

 

Bởi vì mẹ mình đã lên tiếng, Quý Vũ Khâm cũng không có khả năng cự tuyệt, không thể làm gì khác hơn là nhắm mắt làm lơ để Diệp Thần đi theo vào phòng của mình.

 

“Cậu có chuyện gì, mau nói đi.”

 

Quý Vũ Khâm tùy ý ngồi lên giường, ngẩng đầu nhìn về phía người đang tiến vào.

 

Kỳ thực hiện tại tâm tình của y rất phức tạp, đột nhiên người này xuất hiện trong nhà mình, bây giờ còn ở trong phòng của y, cũng không biết là cậu đến tìm y có chuyện gì nữa.

 

Nghe thấy lời đối phương nói, Diệp Thần mới kịp phản ứng lại, á, mình tìm cậu để làm gì nha? Ngay cả chính cậu cũng không biết mình tìm Quý Vũ Khâm để làm chi nữa. Cứ mờ mờ màng màng đến tìm y như vậy, cậu chỉ biết nhất định mình phải tìm được y, muốn gặp y, thế nhưng sau khi tìm được rồi thì làm gì đây? Muốn nói cái gì? Diệp Thần hoàn toàn không có chuẩn bị tâm lý sẵn từ trước.

 

Thấy đối phương trầm mặc một hồi lâu cũng không trả lời, tim của Quý Vũ Khâm cũng dần dần lạnh xuống, “Nếu như cậu tìm tôi cũng không có việc gì quan trọng, chỉ là muốn ăn bánh ngọt mà thôi, vậy chờ sau khi ăn xong cậu có thể về rồi.”

 

Nghe y nói như vậy, đột nhiên Diệp Thần cảm thấy có chút tức giận, “Cậu xem tớ là cái gì? Chỉ là một tên tiểu quỷ tham ăn thôi hay sao? Cậu không nói một tiếng đã biến mất không thấy tăm hơi. Cậu có biết tớ có bao nhiêu lo lắng hay không? Tớ đã đi khắp nơi nhưng đều không tìm thấy cậu, cũng không biết cậu đang ở nơi nào, chỉ có thể tới đây tìm người mà thôi. Cậu lại nghĩ là do tớ muốn kiếm ăn nên mới tới đây sao! Rốt cuộc cậu có còn lương tâm hay không a?”

 

“Cậu lo lắng cho tôi? Cậu biết bản thân mình đang nói cái gì sao Diệp Thần? Xin cậu đừng nói ra những lời buồn cười như thế nữa có được hay không, ngày đó tôi đã nói rất rõ ràng rồi! Chúng ta đã không còn là bạn bè nữa! Nếu như cậu chỉ muốn tìm về một người ‘bạn’ là tôi đây, vậy cậu nên đi về thì tốt hơn, tôi đã nói, suốt cuộc đời này, tôi không có khả năng coi cậu như đệ đệ hay bạn bè gì cả.”

 

“Ngày đó… Là lỗi của tớ, tớ không nên nói như vậy với cậu… Xin lỗi…”

 

Nghe thấy cậu nói xin lỗi, ánh mắt Quý Vũ Khâm tối sầm lại, y chỉ cảm thấy mình sắp điên đến nơi, “Cậu mạc danh kỳ diệu đến đây nói cái quái gì vậy?! Cậu thật sự không hiểu hay là cố tình không hiểu hả? Tôi đã kêu cậu đừng có đến gần tôi nữa mà! Ngày đó cậu nói không sai, tôi đúng là một tên biến thái! Không phải cậu đã rất sợ hay sao? Không phải hiện tại cậu rất ghê tởm tôi hay sao? Vậy mà cậu còn dám ở bên cạnh tôi nữa hả?! Nhân lúc tôi còn chưa làm ra chuyện gì biến thái hơn, cậu vẫn nên nhanh chóng trở về đi. Cũng đừng có tới tìm tôi làm gì nữa.”

 

“Không phải… Tớ đến… Không phải để nói những lời như thế với cậu. Tớ biết phản ứng lúc trước của mình có hơi quá khích, thế nhưng… Tất cả đều là phản ứng theo bản năng của tớ vào thời điểm đó, không phải do tớ cố ý muốn thương tổn cậu đâu.” Nghe thấy lời y nói, Diệp Thần có chút nóng nảy.

 

“Vậy đống chocolate kia thì sao? Cậu đã quăng hết toàn bộ chúng nó? Cũng là do phản ứng theo bản năng sao?”

 

“Cậu… Thấy rồi?” Diệp Thần có chút kinh ngạc nhìn y, “Xin lỗi xin lỗi, khi đó tớ chỉ là không biết nên làm cái gì mà thôi, nhìn thấy những thanh chocolate đó, tớ sẽ lập tức nhớ đến lời cậu nói, tớ…”

 

“Được rồi, đừng giải thích nữa. Tôi đã hiểu. Diệp Thần, em có biết không, từ lúc bắt đầu vào cấp 2, tôi vẫn luôn thích em, không đúng, có lẽ là sớm hơn nữa kìa, chỉ là khi đó còn chưa có phát hiện ra mà thôi. Bất quá từ năm cấp 2, tôi mới bắt đầu ôm ấp loại tình cảm này với em, mỗi lần thấy bộ dáng vui vẻ của em khi ăn bánh do tôi làm ra, trái tim tôi liền cảm thấy ấm áp, thế nhưng tôi biết tình cảm này không bình thường, tôi không muốn biến em trở thành người như vậy, cho nên mới luôn muốn đẩy em ra xa tôi. Thế nhưng em hết lần này tới lần khác cứ luôn dính lấy tôi, tôi rất bất đắc dĩ, cho nên bình thường sẽ nói mấy khó nghe với em, kỳ thực trong lòng tôi so với em còn khó chịu hơn nữa kìa. Thực sự là tôi không định nói phần tình cảm này ra cho em biết, tôi dự định sẽ để nó trở thành bí mật cả đời này của tôi, thế nhưng khi đối mặt với em, lại luôn nhịn không được cảm thấy muốn chiếm lấy em nhiều hơn, nhịn không được muốn giấu em đi, không cho bất luận kẻ nào thấy em khi dễ em, tưởng tượng đến cảnh sau này có thể em sẽ quen bạn gái, tôi liền cảm thấy ghen tỵ đến sắp phát điên, tôi không thể để cho em thấy tôi như vậy, cho nên tôi chỉ có thể chọn cách rời đi. Diệp Thần, thừa dịp hiện tại tôi còn chưa đổi y, em nên đi nhanh đi, những lời tôi đã nói trước đây cứ coi như là em chưa từng nghe thấy, sau này tôi đảm bảo tuyệt đối sẽ không quấy rối đến cuộc sống của em nữa đâu, hãy tận hưởng cuộc sống của mình một cách thật khoái hoạt đi, tội nhân, chỉ cần một mình tôi chịu, là đủ rồi.”

 

Diệp Thần chỉ cảm thấy hai mắt của mình đã ướt đẫm, cho tới bây giờ còn chưa từng nghe qua Quý Vũ Khâm nói những lời thâm tình như vậy, thì ra từ trước tới nay, y vẫn đều thích mình nhiều như thế… Như vậy mình thì sao, từ nhỏ đến lớn, vẫn luôn thích dán lấy y, thật sự chỉ đơn thuần là muốn làm bạn thôi sao? Hay là kỳ thực trong lúc vô tình, chính mình, cũng đã thích người nọ mất rồi…


  1. Matcha cheesecake
    59c4ae01t94bedb28f1dc&690
  2. Macaron
    20111230165745_NBisy

Chương 13 – MTTSCPKDTN

☆, 13•…

2ffc42716788cf2e59d468f689a52d46

Trầm Nguyên và Trầm Đán cùng trở về biệt thự với bọn họ, mà người thân của hai người thì được an bài vào căn cứ dành cho những người bình thường may mắn còn sống sót.

 

An Thần đã gặm bánh bao chay được phân nửa, một nửa kia được cậu len lén giấu vào không gian, cậu quyết định để dành đến lúc sau này nếu không tìm được thức ăn, thì sẽ cân nhắc tới nửa cái bánh bao đó tiếp.

 

Mọi người tạm biệt nhau xong, liền trở về phòng của mình nắm chặt thời gian tu luyện, vừa mới chiến đấu xong, lập tức tiến hành tập luyện,thì sẽ cảm ngộ được kỹ năng kỹ xảo càng sâu hơn.

 

Dịch An Thần cảm thấy có chút uể oải đối với tác dụng thăm dò của mình vào ngày hôm nay, xem ra giá trị vũ lực của những người khác trong tiểu đội đều cao hơn cậu nhiều lắm, ngay cả Trầm Nguyên mới tới cũng là một người tiến hóa 100% siêu mạnh, mà năng lực trị liệu của Trầm Đán lại rất đặc thù, thả vô chỗ nào đều sẽ nổi bật hết.

 

Bất quá cũng còn may, Đường Văn Triết đã nảy sinh hứng thú với mình, hiện tại cậu phải tiếp tục cố gắng, tiến thêm một bước nâng cao giá trị vũ lực mới được! quyết tâm

 

An Thần rửa mặt, nhìn khuôn mặt xa lạ trong gương, khẽ ngẩn người trong nháy mắt.

 

Cậu nhéo nhéo khuôn mặt của mình, so với trước đây thì có chút mượt mà hơn, khóe môi hơi nhếch lên, nhưng không có cảm giác hay tính kế người ta như cái tên hồ ly Đường Văn Triết, chỉ làm cho người khác cảm thấy thân thiết, có một loại phong độ tinh thuần của người trí thức, đơn thuần mà mỹ hảo.

 

Nhưng chỉ có tự cậu mới biết, bên dưới cái thân xác trẻ tuổi này, đang ẩn dấu một đoạn ký ức hắc ám của mười năm mạt thế.

 

Có lẽ vẫn còn vô tà như trước, nhưng thiên chân đã sớm mất rồi.

 

Dịch Hạo Thiên là lãnh đạo của mọi người, trong bọn họ cấp bậc của anh là cao nhất, lúc này ở đây đa số đều là rải rác cấp hai, mà An Thần lại nghe nói, Dịch Hạo Thiên đã đạt đến cấp 3 đỉnh phong, gần như đã sắp đột phá tiến vào cấp 4.

 

Đây mới đúng chuẩn là thiên chi kiêu tử, con cưng của trời đó!

 

Kỳ thực bản thân An Thần tự thấy, hàng này tuyệt đối chính là một yêu nghiệt!!!

 

Dịch An Thần vẫn còn đang lẩn quẩn giữa cấp 1 trung tuần, hung hăng tặng cho ông trời một ngón giữa, cái đồ ông trời xấu xa, bộ đây là sự khác nhau giữa vai chính và vật hi sinh hở?

 

An Thần khóa cửa phòng lại, đi vào phòng tắm, sau đó cậu lách người tiến vào không gian. Vẫn là cái chỗ kho hàng bịt kín mít kia, nhưng bất đồng là, ở phía đầu tiên bên trái kho hàng, đã được chất chỉnh tề một ô lại một ô vật tư, tuy rằng cũng không nhiều lắm, nhưng có còn hơn không, hơn nữa cậu rất tự tin, sớm muộn gì nhất định cũng sẽ có một ngày cậu nhồi đầy cái kho hàng này thôi.

 

Trong không gian bởi vì nhờ có cây hạch đào, nên luôn có một luồng linh khí rất nồng đậm, lần đầu tiên An Thần tiến vào liền nhận ra, cho nên từ đó về sau, cậu đều chọn tu luyện ở trong đây. So với tu luyện ở bên ngoài thì tinh thần lực của cậu tăng trưởng nhanh hơn nhiều lắm, tinh thần lực càng nhiều thì thời gian cậu ở lại trong không gian cũng càng dài hơn.

 

Tuy rằng mỗi lần bị quăng ra một cách thô bạo, sẽ bởi vì thiếu tinh thần lực mà đầu óc choáng váng, mệt mỏi rã rời, nhưng An Thần vẫn cứ làm đến không biết mệt.

 

Bữa cơm hôm nay có rau hẹ xào trứngcần tây xào thịt, An Thần cùng Dịch Hạo Nam cực kỳ ăn ý mà liếc qua nhau một cái, sau đó đều cầm lấy dĩa rau hẹ xào trứng, nhanh chóng lách người bỏ chạy.

 

Còn chưa đi được bao xa, chợt nghe thấy mỗ nhị thiếu ở phía sau la lên: “Tiểu Hiên, Tam thiếu, các cậu quên lấy cần tây xào thịt này —— ”

 

An Thần vừa nghe đến đó, cước bộ liền run lên thiếu chút nữa đã hất đổ đĩa thức ăn trong tay, còn Dịch Hạo Nam thì hận không thể xoay người tặng một móng vuốt cho tên nhị thiếu kia bay luôn!

 

Đón nhận hai ánh mắt khổ đại cừu thâm, không hiểu sao trái tim nhỏ bé của Trầm Đán lại run rẩy, nhanh chóng rụt cổ lại nấp ra phía sau đại ca nhà mình.

 

Đàm Hải đứng bên cạnh hắn, mang theo vẻ mặt đồng tình vỗ vỗ bờ vai của người nọ, lắc đầu, xoay người rời đi, ngay sau đó Tào Tư Viễn cũng vỗ vỗ bờ vai của hắn, thở dài lặng lẽ đi luôn, thậm chí đến cả Đường Văn Triết cũng tới xếp hàng vây xem.

 

Trầm Nguyên và Trầm Đán liếc mắt nhìn nhau, bọn họ nhận ra hoang mang giống nhau từ trong mắt đối phương.

 

Thậm chí thẳng đến khi ngồi xuống ăn cơm, Trầm Đán vẫn cứ cảm giác được hàn ý u ám, không ngừng truyền từ lòng bàn chân đến cả cơ thể, hắn ngẩng đầu lên liền thấy hai cặp mắt đen lấy ở phía đối diện, đang mang theo u oán sâu đậm theo dõi hắn.

 

Lúc nhấm nuốt rau cần, cảm giác cắn răng nghiến lợi, mỗi lần hung hăng cắn xuống một cái, Trầm Đán đều có loại ảo giác đối phương đang nhai mình. Chẳng lẽ, kỳ thực hiện tại bọn họ đang có cái ý nghĩ, trộn mình vào cơm rồi ăn chung luôn hay sao dạ?

 

Trầm Đán bị suy nghĩ của bản thân dọa sợ, dưới ánh mắt ngày càng âm trầm của đối phương, hắn càng nghĩ càng cảm thấy chuyện này rất có khả năng, vào lúc hắn đang cân nhắc xem có nên chuyển sang ngồi ở một nơi khác hay không, Dịch Hạo Thiên liền xuất hiện!

 

Nhờ sự xuất hiện của anh, cái loại cảm giác vi diệu khi nãy trên bàn cơm, trong nháy mắt liền bốc hơi bay mất, ngay cả một chút xíu xiu gì đó cũng hổng còn sót lại luôn.

 

Lần thứ hai Trầm Đán cảm thấy kỳ quái mà ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy ở bên cạnh Dịch Hạo Thiên, có hai tiểu xuẩn manh ngoan ngoãn, lặng lẽ ăn cơm, bộ dáng nhu thuận chịu không nổi, thậm chí trong nháy mắt hắn có một loại lỗi giác, cho là mình đã thấy được hai bé sóc con đang gặm hạt dẻ.

 

Trầm Đán: =口=

 

Loại chuyện không đành nhìn thẳng này là cái quái gì dợ?

 

Mà ở phía bên kia, đám người Đường Văn Triết giả bộ như cái gì cũng đều không thấy, vẫn duy trì thói quen tốt đẹp ăn không nói, nhìn kỹ một chút thì thấy bọn họ đang cố kiềm nén, khóe môi sẽ thường giật giật một cái, đã sớm bại lộ tình hình thực tế là bọn họ đang nghẹn cười nghẹn đến nội thương luôn rồi.

 

Sau khi ăn cơm xong, An Thần vội vội vàng vàng vọt về phòng, chạy ào vào trong phòng tắm hung hăng súc miệng, cậu phải ăn ở thất đức đến tận 8 đời mới có thể gặp gỡ cái tên nhị thiếu kia đó khóc ròng.

 

Nếu như là trước đây, tùy tiện ăn vạ nhõng nhẽo một cái, đại ca cũng sẽ nhắm một mắt mở một mắt với cậu, đáng tiếc… Hiện tại cậu cái gì cũng đều không thể làm. An Thần nhìn vào khuôn mặt xa lạ ở trong gương, nhàn nhạt thở dài.

 

Tui có thể xin đổi về cái thân thể ban đầu được hông dợ? Thân.

 

Xuất hiện với thân phận của một người xa lạ, An Thần mới có thể cảm nhận một cách sâu sắc rằng, Dịch Hạo Thiên đối với cậu có bao nhiêu đặc biệt. Đồng dạng chọn ba lấy bốn, đại ca với một câu lạnh như băng —— không được kén ăn, Dịch Hạo Nam chỉ có thể cúi đầu ngoan ngoãn nhận mệnh ăn hết, cậu lại có thể đùa giỡn vô lại hết lần này tới lần khác. Mặc dù đại ca không có nói thẳng ra miệng, nhưng vẫn luôn hờ hững dung túng cho cậu.

 

Con người luôn vào lúc mất đi mới biết quý trọng, đáng tiếc… Đã không thể trở lại quá khứ được nữa rồi. Cậu nằm trên giường, dùng một tay che nửa khuôn mặt, dưới ánh đèn lờ mờ, thấy không rõ biểu tình.

 

Đúng vậy, là do cậu đã hy vọng xa vời, vốn dĩ cậu chỉ có ý nghĩ, đó là trở về xem xem một chút, coi hiện tại nhóm người của đại ca thế nào mà thôi! Nhưng mà từ lúc ở chung với nhau, cậu lại càng thêm hy vọng, chính mình có thể ở cùng một chỗ với bọn họ như trước đây.

 

Đáng tiếc, hiện tại cậu chỉ là một người xa lạ, cũng chỉ có thể là một người xa lạ mà thôi.

 

Ngồi ở một bên, Trầm Nguyên dựa vào năng lực ngoại giao xuất sắc của mình, sau đêm nay đã nắm rõ hết chân tướng, liền có cái nhìn mới về hạn cuối của chỉ số thông minh của đệ đệ nhà mình.

 

Đậu má, người ta đã phóng đi như điên rồi, rõ ràng là cực kỳ không thích ăn cái món đó, em đây là có bao nhiêu ngu ngốc a, lại có thể khờ khạo đến mức gọi người ta quay trở về lấy.

 

Trầm Nguyên hoài nghi sâu sắc, nếu như không phải Dịch đội trưởng có thói quen đến phòng ăn ăn cơm, áp chế Dịch tam thiếu, phỏng chừng Trầm Đán vừa mới hô lên xong, thì thứ nghênh đón nó chính là một chiêu thiên mã lưu tinh quyền rồi.

 

Sau lưng mỗi người đại ca thành công, đều có một tiểu đệ đáng lo!

 

Lời này do ai nói ra vậy, quả thật đúng là chân con mẹ nó lý mà!

 

Trầm Nguyên đè huyệt thái dương đang nảy lên thình thịch, tất cả những chuyện đặc sắc của hôm nay đã tràn ngập đầu óc, hắn phải hảo hảo chỉnh đốn tâm trí một chút, ngẫm lại dự định trong tương lai, đương nhiên, việc cấp bách hàng đầu, vẫn là đi giải quyết mấy cái chuyện dễ sợ do đệ đệ mình gây ra cái đã.

 

Đắc tội Lâm Tử Hiên vừa mới vào đội, thì cũng không tính là cái gì, nhưng Dịch tam thiếu tuyệt đối không phải là một người dễ đối phó, có người nói tính tình của cậu ta giống hệt với dị năng của cậu, vừa gặp pháo trúc liền phát nổ bụp bụp.

 

Mà điểm chết người chính là, hai người kia còn là bạn bè tâm đầu ý hợp nữa cơ chứ.

 

Suy nghĩ một chút, hắn túm lấy Trầm Đán còn đang không ngừng lùa cơm ăn, đi về phía Dịch Hạo Nam mới rời đi khi nãy.

 

Suốt cả một đêm, Quy Nguyên Quyết trong cơ thể An Thần được vận hành thập phần thông thuận, phảng phất như nó tự có ý thức của chính mình, chỉ cần ý niệm của An Thần khẽ động, nó sẽ hết sức phối hợp di chuyển đến địa phương cậu muốn, cực kỳ dịu ngoan.

 

Vừa mở mắt, đã đến sáng sớm, An Thần duỗi người, nhất thời cảm thấy thần thanh khí sảng, toàn thân khoan khoái.

 

Cậu nhắm mắt lại, cảm nhận tinh thần lực đang chảy cuồn cuộn trong toàn bộ cơ thể, chậm rãi khuếch tán ra ngoài, dường như đang có xu hướng lan ra, bỗng nhiên, cậu chợt thu tinh thần lực vừa nãy lại, ngưng tụ nén nó thành một đoàn nho nhỏ, tập trung toàn bộ lên tay phải.

 

An Thần thuận thế bày ra tướng đứng trung bình tấn, dùng sức đánh một quyền lên vách tường ở phía bên phải: “Ha!”

 

Theo tiếng quát to kia, bên tai cậu vang lên một trận ầm ầm, đột nhiên cậu mới kịp nhận ra chính mình vừa mới làm cái gì, nhất thời cả kinh.

 

Chỉ thấy vách tường ở phía bên phải vẫn trơn nhẵn, ngay cả một vết xước nhỏ xíu cũng không nhìn thấy, lúc này An Thần mới thở phào nhẹ nhõm.

 

Sờ sờ đầu, cậu rất nghi hoặc. Chẳng lẽ thanh âm ầm ầm khi nãy là do cậu đã nghe lầm rồi?

 

Rất nhanh sự thật liền chứng minh, cậu đã gây chuyện, hơn nữa đó lại còn là một chuyện lớn!

 


 

  1. Rau hẹ xào trứng
    14153226681541
  2. Cần tây xào thịt
    hl003
  3. Thiên mã lưu tinh quyền
    17224524281w

Chương 12 – MTTSCPKDTN

 Hầy, hôm qua bận quá nên chẳng edit được bao nhiêu cả T^T
PS1: chương này có nhiều đoạn khó hiểu quá, nàng nào thấy đọc chưa xuôi lắm thì nói ta sửa lại với nha ~
PS2: cầu cao thủ nào đọc võng du nhiều vô chỉ ta cái đoạn em Đán nói ở dưới với ~~~

☆, 12•…

2fb612d915239a4175e1999b9291c776

Xử lý đại BOSS xong rồi, kế tiếp chính là đi thu thập dược phẩm vật tư, Dịch Hạo Thiên tìm được một kho hàng, trong kho toàn bộ đều chứa bao tải gạo, anh nhún người nhảy lên một cái, vững vàng đáp xuống nơi cao nhất, áo khoác màu đen theo gió phất nhẹ qua, rồi anh tùy ý ngồi xuống. Tay không tự chủ được âm thầm sờ vào trong túi, lại lấy ra cái đồng hồ mà chẳng biết mình đã nhìn bao nhiêu lần kia.

 

Vòng bạc xinh đẹp, chiếc đồng hồ với màu đồng theo phong cách cổ xưa, hoa văn tinh tế tinh xảo, không điểm nào không nói cho anh biết, đây là vật thuộc sở hữu của Tiểu Thần, là chiếc đồng hồ sinh nhật chưa từng rời khỏi người Tiểu Thần một giây phút nào.

 

Dịch Hạo Thiên sờ vào nó một cách nhẹ nhàng và cẩn thận, khẽ mơn trớn, cho đến khi không nén tình cảm được nữa, anh nhẹ nhàng hạ một nụ hôn lên bề mặt của chiếc đồng hồ, không mang theo bất kỳ một tia tình dục nào, chỉ là một nụ hôn đơn thuần nhất, thánh khiết nhất, mang theo vô hạn hoài niệm của anh dành cho cậu.

 

Anh cho rằng, khi nhìn thấy những di vật khác của Tiểu Thần cũng như đang nhìn thấy em ấy, thế nhưng mỗi lần nhìn thoáng qua, chỉ có sự băng lãnh, cùng với nỗi tuyệt vọng và chết lặng mà thôi.

 

Thế nhưng hết lần này tới lần khác, chỉ cần mỗi lần anh nhớ đến chiếc đồng hồ này, trong ngực lại xuất hiện một tia biến động không rõ tại sao.

 

Không giống với cái loại tâm như tro tàn trước đây, không hề có chút cảm giác nào đối với tất cả mọi thứ xung quanh. Mà ngược lại, từ khi tìm thấy đồng hồ sinh nhật của Tiểu Thần, dường như anh đã tìm ra được mắc xích quan trọng nhất trong máy móc, một lần nữa tìm về cầu nối với thế giới này, lại có thể cảm nhận được hỉ nộ ái ố, lồng ngực trống rỗng, cũng không rõ là cảm giác gì, thế nhưng hình như đã có cái gì đó tiến vào bên trong rồi.

 

Có lẽ là nhờ vào nó, đã khiến anh sinh ra một lỗi giác, đó là loại lỗi giác Tiểu Thần vẫn còn đang ở bên cạnh anh.

 

Bỗng nhiên, ngón tay Dịch Hạo Thiên buộc chặt, lập tức nhét chiếc đồng hồ vào trong túi, ánh mắt lạnh lùng sáng như đuốc quét về phía cửa.

 

Vang lên một tiếng ‘cạch’, cửa bị mở ra, hai thân ảnh vội vã vọt vào bên trong. Đột nhiên, cước bộ của người phía trước chậm lại, người phía sau vì không kịp phản ứng, thoáng cái liền va vào nhau, nhất thời hai người ngã thành một đoàn.

 

“Ca, sao đột nhiên anh dừng lại để làm gì nha, em bị anh dọa sợ rồi đây này.”

 

“Đồ ngốc, đã có người tới đây trước rồi.”

 

“A ~ không thể nào, lại phải trở ra ngoài tìm thêm một lần nữa hay sao a? Nếu không ca, chúng ta cướp của người nọ đi.”

 

Dịch Hạo Thiên: “…”

 

Ca của cậu ta: “…”

 

Đệ, con mẹ nó chứ em thật đúng là một nhị thiếu (đã vừa ngốc còn thiếu đầu óc) mờ, đã cực lực áp chế em như vậy rồi vì cái con mẹ gì mà em còn hông chịu thầy nữa dợ, đậu má bộ em không sợ đối phương sẽ quăng một móng vuốt ra đập chết tụi mình luôn hở?

 

 

Hôm nay thu hoạch rất phong phú, cái tên Đường Văn Triết chuyên vắt cổ chày ra nước (chỉ người keo kiệt, bủn xỉn) này vui đến sắp hỏng luôn rồi kìa. Năng lực của An Thần so với tưởng tượng của hắn còn muốn tốt hơn nhiều lắm.

 

“Tiểu Hiên, cái tư thái kia của em cũng không tệ lắm nha, trước đây đã từng luyện qua sao?” Đàm Hải ngồi cạnh bên người An Thần, hứng thú dạt dào hỏi.

 

An Thần mang vẻ mặt đau khổ gặm bánh bao chay còn dư hồi sáng, tùy ý dạ dạ hai tiếng.

 

“Tiểu Hiên, có phải cái năng lực kia của em là thiên lý nhãn không, đại khái có thể nhìn đến cự ly bao xa?” Tào Tư Viễn cũng hăng hái bừng bừng mà bu lại, hắn vừa mới đoán xem, có phải là Hạo ca đã từng bị Lâm Tử Hiên không cẩn thận nhìn thấy vài thứ không nên thấy gì đó hay không?

 

Có thể là cái gì nha? AV, GV, nhật ký, hay là bí mật không thể nói nào đó?

 

“Là cảm giác.” An Thần mở miệng đáp.

 

“Cái gì?” Tào Tư Viễn còn đang chuyên tâm cân nhắc, nhất thời chưa kịp phản ứng, tâm tư thuận lợi chuyển một cái, suy nghĩ, cảm giác rình coi Hạo ca, đó là gì nha? Chẳng lẽ là Hạo ca có cảm giác với Lâm Tử Hiên, cho nên liền nhất kiến chung tình?

 

An Thần kỳ quái nhìn thoáng qua Tào Tư Viễn, giải thích:

 

“Em chỉ thông qua sự dao động tinh thần lực của đối phương, rồi cảm nhận vị trí của chúng, cùng với trình độ cấp bậc nữa. Có đôi khi, tập trung đa số tinh thần lực vào mắt hoặc tai, cũng sẽ có những tác dụng khác nhau, nhưng khẳng định là không có khoa trương như thiên lý nhãn, thuận phong nhĩ gì đó đâu!”

 

Cậu nhún vai, tuy rằng trực giác nói cho cậu biết, có lẽ là mình không cùng tần số với Tào Tư Viễn, nhưng là một đội viên tốt, nhất định cậu phải thiết lập mối quan hệ hữu nghị với những người bên cạnh. quyết tâm Huống chi, thật sự thì cậu cũng rất thích ở chung với Tào Tư Viễn mà.

 

Tào Tư Viễn không hiểu chớp mắt mấy cái, qua vài giây sau, đột nhiên hắn mới kịp phản ứng lại.

 

… Thì ra Tiểu Hiên đang trả lời vấn đề vừa rồi của hắn nha!

 

Che mặt, chính mình cư nhiên lại ở một trước mặt một tiểu bối, xoi mói Hạo ca đến thất thần a! Đờ mờ, nếu như để Hạo ca biết được, mình nếu không chết cũng sẽ thành bán thân bất toại luôn ó! thấp thỏm bất an

 

Sau khi Đường Văn Triết kiểm kê vật tư xong, liền bắt đầu an bài công tác vận chuyển. Đúng lúc này, đột nhiên đầu An Thần xoay lại, nhìn thoáng qua hướng khác, chân mày cũng cau lại, dưới đáy mắt hiện lên một tia nghi ngờ.

 

“Sao vậy?” Dịch Hạo Nam chọc chọc trán của Lâm Tử Hiên.

 

“Hạo ca đã trở về, nhưng lại mang theo hai người nữa.”

 

“Hửm?”

 

“Cái gì, chỗ này có người?”

 

Tất cả mọi người đều cảm thấy khó hiểu.

 

Kỳ thực chuyện khiến An Thần thấy kỳ quái hơn chính là, vì sao hiện tại cậu lại có thể cảm nhận được sự tồn tại của Dịch Hạo Thiên kìa?

 

“Không cần phải lo lắng cho Hạo ca đâu, nếu bọn họ đi về cùng nhau, khẳng định Hạo ca đã có dự định riêng.”

 

“Nói cũng phải, tựa như lần trước, Hạo ca nhận em vào đội vậy, bây giờ không phải là cực kỳ hữu dụng sao.” Dường như Tào Tư Viễn đã nhớ ra cái gì đó, liền cười hì hì.

 

Lập tức sắc mặt Đường Văn Triết biến đen lại.

 

Chỉ chốc lát sau, Dịch Hạo Thiên dẫn theo hai người người xa lạ xuất hiện trước mặt mọi người. An Thần nhìn hai người kia, có khuôn mặt rất giống nhau, chắc là hai anh em rồi. Dịch An Thần vẫn còn đang suy nghĩ xem, có nên bắt chuyện với đại ca Dịch Hạo Thiên hay không, liền nghe thấy…

 

“Cậu ấy chính là Đường Văn Triết.” Dịch Hạo Thiên khốc khốc bỏ lại những lời này, sau đó liền xoay người rời đi.

 

Dịch An Thần: “…”

 

Dịch Hạo Thiên nói không đầu không đuôi như vậy, rốt cuộc là có ý gì a? An Thần trừng mắt nhìn, bỗng nhiên phát giác, những người khác đang ở bên cạnh cậu cũng không biểu lộ ra biểu tình kỳ quái gì cả, cho nên, chỉ có cậu là hoàn toàn không hiểu rõ tình trạng hiện tại à hở?

 

Nhất thời An Thần cảm thấy tiền đồ một mảnh hắc ám, rốt cuộc phải dùng cách nào thì cậu mới có thể hoàn toàn dung nhập vào cái tập thể này đây? Ngẩng đầu nhìn trời một góc 45 độ, cậu biểu thị có hơi ưu thương. hỗn độn trong gió

 

“Xin chào hai cậu, không biết các cậu là?” Ngược lại Đường Văn Triết đã được rèn luyện thành thói quen gật đầu, lập tức cấp tốc bật chế độ hình thức tiếp khách, tái hiện hình tượng công tử ôn nhuận ưu nhã như ngọc, phảng phất như mấy phút trước, cái người vừa mới vung tay lên, ném cái đầu của một con chuột đi nơi khác, căn bản không phải là anh ta vậy.

 

Khi nhìn thấy cái xác kia, cả người và toàn bộ nội tâm yếu ớt của An Thần đều sợ ngây người, quá hung con mọe nó tàn rồi đó, có biết hay hông a!

 

“Đường đội phó, xin chào, tôi là Trầm Nguyên, em ấy là đệ đệ của tôi Trầm Đán, trước đây người thân của chúng tôi công tác ở chỗ này, cho nên lần này đến đây muốn thu thập chút thức ăn, không biết có thể gia nhập vào đội ngũ của mọi người được hay không?”

 

Người đang nói chuyện, có tướng mạo ôn hòa, ăn nói cung kính, tư thái cũng rất khiêm nhường, đệ đệ của anh ta là Trầm Đán, đứng ở bên cạnh người nọ, tùy tùy tiện tiện lộ ra một nụ cười sáng lạn.

 

Thấy hàm răng trắng bóng đang nhe ra kia, An Thần chỉ cảm thấy mắt mình bị chói mù luôn rồi, cũng làm ra động tác che mặt tương tự như cậu, còn có Dịch Hạo Nam.

 

Hai người không hẹn mà cùng lùi về sau một bước.

 

Răng tốt nên khẩu vị cũng sẽ tốt, ăn đến ma ma hương (tiếng địa phương, ý chỉ ăn cái gì cũng thấy ngon, không kén ăn) luôn! Nhất thời mặt của An Thần tràn ngập hắc tuyến. Không lâu sau, cậu liền phát hiện dự cảm của mình rất chính xác, cái tên Trầm Đán này thật sự là ai đến cũng không từ chối, ăn ma ma hương, mà còn được gọi tắt là —— cật hóa (chỉ mấy người tham ăn, thích ăn uống vô cùng tận).

 

“A? Như vậy trước tiên tôi muốn tìm hiểu một chút về năng lực của các cậu.” Đường Văn Triết trả lời.

 

Trầm Nguyên gật đầu, biểu thị hiểu được, chợt hắn lách người, đột nhiên biến mất ở trước mặt mọi người, vào một giây kế tiếp, đã ở một nơi cách đó hơn 10 thước.

 

Người tiến hóa tốc độ, An Thần nhíu mày, hơn nữa còn là cái loại tiến hóa 100%, là một nhân tài.

 

Còn Trầm Đán thì lại mở tay ra, một luồng ánh sáng nhu hòa chậm rãi xuất hiện trong lòng bàn tay của cậu ta, cậu ta cười hì hì xoa xoa đầu tóc rối bù, lôi thôi lếch thếch nói:

 

“Tôi là người dị năng quang hệ, hiện tại xem ra cũng có thể trị liệu, chính là cái loại nhân vật mục sư vú em á (Bạn nào có chơi game online thì biết há, riêng mình cũng hông có rành lắm. Đại khái là nhân vật mục sư này trong đoàn đội khi mà có người bị mất máu thì họ sẽ bơm máu lại ấy), bất quá tôi vẫn sẽ tận sức để trở thành một mục sư max cấp! Phải biết rằng, mỗi vú em đều có một trái tim DPS (DPS là viết tắt của Damage per second tức là sát thương mỗi giây) đó!” (đại khái ý của đoạn này là tuy em nó thuộc về mảng trị liệu nhưng mà sẽ phấn đấu làm sao cho có thể chém giết luôn ấy)

 

An Thần: =口=

 

Cho nên nói, hàng này là một đứa nhỏ chơi võng du chơi tới nghiện luôn rồi hở?! Thân, cưng xác định là cậu ta không chạy qua lộn trường quay đó chớ?

 

Đối với nhân tài, đương nhiên Đường Văn Triết là ai đến cũng không cự tuyệt, lập tức vung tay lên, nhận.

 

Đàm Hải là người cao hứng nhất, lúc này hắn huýt sáo một cái, vỗ vỗ lên vai của hai huynh đệ, biểu thị hoan nghênh: “Thật tốt quá, lại có hai ng sức lao động miễn phí nữa rồi.”

 

Trầm Nguyên: “…”

 

Ối đệch, sao hắn lại có cái cảm giác vừa mới thoát khỏi ổ sói, liền sa chân vào hang hổ vậy trời?

 

Trầm Nguyên vừa quay đầu lại, liền phát hiện thế mà đệ đệ mình đã bị Đàm Hải dụ dỗ đi mất rồi, hiện tại còn đang xắn tay áo lên làm việc nữa kìa.

 

Trầm Nguyên: “…”

 

Đệ, chỉ số thông minh của em là 200, mà thật sự đếch phải là 250 hở?

 

“Chẳng lẽ hai huynh đệ các cậu ra đời vào dịp nguyên đán (Tết âm lịch) hả?” Đàm Hải rất bát quái hỏi.

 

Trầm Đán cười hắc hắc, lộ ra hai cái lúm đồng tiền: “Đúng vậy, ba mẹ tôi nói đó là một ngày có ý nghĩa kỷ niệm, nên liền quyết định lấy nó luôn.”

 

Trầm Nguyên: “…”

 

Mọe nó sự thật hoàn toàn trái ngược a, chỉ tại vì ba mẹ lười suy nghĩ thôi có được hay hông.

 

“Lại nói tiếp khi còn bé tôi toàn bị người khác kêu là thành sinh đản (đẻ trứng) [cảm ơn nàng Yami Ryu nhiều nhá yêu yêu] không ấy.” Trầm Đán gãi gãi đầu, ngượng ngùng nở nụ cười.

 

Còn chưa nói dứt lời, Đàm Hải nghe câu đó xong liền lập tức dùng não thần cực phát triển tiến hành bổ não phong phú, nhịn không được liền bật cười ha ha.

 

Trầm Nguyên che mặt, hắn thực sự không muốn thừa nhận, cái đứa nhị thiếu này chính là đệ đệ điển hình thiên tài của mình đâu.

 

Thân, có thể xin đổi hàng lại sao? Thân.