Chương 16 – LĐTALALE

         Tui nói chớ hai trẻ sến gì đâu mà sến thấy ghê hà, đọc mà muốn ngọt tới độ sâu răng luôn hảo phiền muộn

Chương 16

3c34c93df253b4751f5554179452d3fe

“Anh sẽ không lại chê em phiền nữa đó chứ?”

 

“Làm sao có thể! Không phải anh đã nói rồi sao, căn bản là anh không có chán ghét em, anh chỉ tự chán ghét bản thân mình mà thôi, bởi vì đã nảy sinh ra loại tình cảm không nên có, mới chỉ có thể giả vờ bất hòa với em.”

 

Nghe y nói như vậy, cuối cùng trong lòng Diệp Thần cũng đã vui vẻ hơn được một ít, nhất thời liền làm nũng giống như trẻ con, “Vậy sau này anh phải làm thiệt nhiều thiệt nhiều bánh ngọt cho em ăn đó.”

 

Quý Vũ Khâm cười bóp bóp mũi cậu, “Tiểu quỷ tham ăn, anh cam đoan, sau này mỗi ngày không chỉ làm rất nhiều bánh ngọt cho em ăn, hơn nữa còn chỉ làm cho riêng mình em mà thôi.”

 

Nhất thời hai mắt Diệp Thần mở to lên, “Chỉ làm riêng cho em?”

 

“Đúng vậy, sau này anh sẽ không ra ngoài làm bánh ngọt cho những người khác ăn nữa, chỉ ở nhà làm cho một mình tiểu tham trùng nhà anh ăn mà thôi.”

 

Diệp Thần nghe y nói như vậy, trong lòng vừa thấy ngọt ngào lại vừa cảm động, không nghĩ tới Quý ca ca sẽ vì mình mà làm được đến trình độ như vậy, cậu nghĩ đến một nam nhân ưu tú như anh thế mà sau này chỉ làm bánh ngọt cho mình cậu ăn, Diệp Thần liền cảm thấy từ trước tới nay cậu chưa bao giờ hạnh phúc như thời điểm hiện tại.

 

“Thật sự có thể chứ… Anh là một đầu bếp làm bánh ngọt, sau này thật sự chỉ làm cho mình em ăn được sao.”

 

“Đương nhiên là không thành vấn đề rồi. Em đã quên cái thương hiệu chocolate kia của anh rồi hay sao? Sau này chúng ta còn có thể tạo ra một thương hiệu đồ ngọt của riêng hai chúng ta, chỉ cần truyền công thức và bí quyết ra ngoài, liền không cần anh tự mình động thủ nữa, còn những thứ anh làm ra, sau này chỉ có em mới có tư cách thưởng thức chúng nó. Hơn nữa anh biết, Tiểu Thần chỉ thích ăn bánh ngọt do anh làm ra thôi, có đúng hay không?”

 

Quý Vũ Khâm thế mà lại biết được suy nghĩ của chính mình, Diệp Thần có chút xấu hổ không dám nhìn y, sau đó mới gật đầu, “Nhất định khi còn bé lúc anh làm bánh cho em ăn đã bỏ thêm thuốc mê rồi, cho nên chỉ khi ăn bánh ngọt anh làm ra em mới có thể cảm thấy vui vẻ. Hơn nữa bánh anh làm ra ngon như vậy, dưỡng ra miệng của em cực kỳ kén ăn rồi lại vứt bỏ em. Hại em cho tới bây giờ mỗi khi ăn bánh ngọt do người khác làm ra đều thấy thua anh làm, bọn họ cũng sẽ không làm ra được hương vị của anh… Lúc đó em mới biết được, kỳ thực cũng không phải là do em rất thích ăn bánh ngọt, chỉ là thích bánh ngọt của anh làm ra mà thôi.”

 

Nghe cậu nói xong, đột nhiên Quý Vũ Khâm cảm thấy bản thân cực kỳ vinh hạnh, không có điều gì so với sự khen ngợi của người yêu khiến mình cảm thấy vui sướng hơn, “Tiểu Thần, em có biết vì sao những món anh đưa cho em, sẽ có hương vị bất đồng hay không? Là bởi vì những cái bánh mà anh làm cho em, đều sẽ nghĩ đến em, đều là làm vì em, mỗi một món, đều phó thác tình cảm của mình vào trong chúng, kỳ thực những cái bánh mà anh nói mình làm hỏng kia cũng không phải thật sự hỏng, chỉ là vì muốn kiếm cớ đưa em ăn luôn mà thôi. Mỗi lần làm bánh, trong đầu óc của anh, đều là hình bóng của em.”

 

Nhất thời viền mắt của Diệp Thần nóng lên, cậu thật không ngờ, mỗi lần nhìn qua đều là Quý Vũ Khâm lơ đãng làm bánh ngọt, thì ra toàn bộ cũng là cố ý làm cho mình, bởi vì bên trong có chứa tâm ý của anh, cho nên mình mới có thể nếm được hương vị bất đồng sao?

 

“Còn có loại chocolate kia cũng vậy, kỳ thực cái thương hiệu này, cũng là thiết kế riêng cho em. Bên trong mỗi loại hương vị, đều là mỗi loại cảm giác anh dành cho em, chỉ có thời điểm nghĩ đến em, anh mới có thể làm ra một món bánh ngọt hoàn mỹ đến thế.”

 

Không khí trong phòng càng ngày càng ngọt ngào, cho tới bây giờ Diệp Thần chưa từng thấy qua ánh mắt Quý Vũ Khâm ôn nhu đến vậy, nhất thời cảm giác cả người mình đều nhũn ra, hoảng hoảng hốt hốt.

 

“Anh yêu em.” Đúng lúc này, Quý Vũ Khâm thâm tình thổ lộ, không đợi Diệp Thần kịp tiêu hóa, đối phương đã chậm rãi hôn lên đôi môi hồng nhạt của cậu.

 

Lần đầu tiên hôn người khác, Diệp Thần xấu hổ đến chịu không nổi, đầu óc trống rỗng, cũng không biết bản thân nên làm cái gì, cứ đứng cứng ngắc tại chỗ, cảm nhận được hai cánh môi mềm mại chạm vào đôi môi của mình, nghĩ đến Quý Vũ Khâm đang hôn mình, tim đập càng lúc càng nhanh, chỉ chốc lát sau, đầu lưỡi của Quý Vũ Khâm cũng đã tiến vào thăm dò, mặt Diệp Thần đỏ lên không biết nên đáp lại như thế nào, chỉ có thể để mặc cho Quý Vũ Khâm tàn sát bừa bãi trong miệng. Thời điểm đầu lưỡi của đối phương nhẹ nhàng lướt qua lưỡi của mình, Diệp Thần chỉ cảm thấy cả người run lên, dương như thắt lưng đã có chút nhũn ra. Cảm giác của thân thể cũng càng lúc càng mãnh liệt.

 

“Ưm a…” Trong miệng vô thức để lộ thanh âm rên rỉ, khiến Quý Vũ Khâm thoáng cái càng thêm kích động hơn, Diệp Thần chỉ cảm giác mình bị siết đến độ không thở được, đại não cũng thiếu dưỡng khí không thôi. Nhớ tới đoạn video ngày đó mình xem được. Thân thể của cậu càng thêm mẫn cảm và kích động.

 

Mặc dù hai người hôn đến khó chia lìa, cuối cùng Quý Vũ Khâm vẫn buông cậu ra. Nhìn nam hài bị mình hôn đến độ đôi môi trở nên đỏ tươi đồng thời trong mắt cũng tràn đầy hơi nước, trong lòng càng thêm yêu thương tha thiết.

 

“Chán ghét sao?”

 

Cho tới bây giờ Diệp Thần chưa từng được nghe qua Quý Vũ Khâm dùng một thanh âm khêu gợi như thế để nói chuyện, giữa trầm thấp có thêm vài phần khàn khàn, thoáng cái mặt cậu lại càng nóng hơn. Chỉ có thể xấu hổ lắc lắc đầu.

 

“Tiểu Thần, thực sự là anh thấy rất vui, cảm giác giống như là đang nằm mơ vậy.” Quý Vũ Khâm thận trọng ôm lấy cậu, như là đang ôm một tác phẩm nghệ thuật trân quý, sợ không cẩn thận sẽ làm hỏng cậu. Thanh âm cũng là ôn nhu trước nay chưa từng có, mặc dù dục vọng đã sắp bùng cháy, nhưng Quý Vũ Khâm vẫn không muốn thương tổn cậu. Thì ra anh đã thực sự đánh giá thấp tình cảm của mình rồi, Quý Vũ Khâm cho rằng nhất định mình sẽ không nhịn được, nhưng đến khi xảy ra thật rồi y mới phát hiện, thì ra mình luyến tiếc em ấy đến như vậy. Đến cả hôn môi, đều có thể khắc chế đến trình độ này.

 

“Sau này anh sẽ không thương tổn em nữa, cũng không cho phép bất luận kẻ nào thương tổn đến em đâu.”

 

“Dạ.” Diệp Thần chôn đầu vào trong ngực của Quý Vũ Khâm, nghe thấy tiếng tim đập nhanh không khác gì mình, “Em cũng thích anh, Quý ca ca.”

Chương 42 – TGBT

Chương 42

__36495247__2590021

Mạc Tuấn Nghị bưng khay đặt lên bàn nhỏ trước mặt Ô Thuần Nhã, ngồi xuống chỗ đối diện, vẻ mặt uể oải.

 

Cầm lấy cái bánh donut lên cắn một cái, Ô Thuần Nhã không hiểu ngẩng đầu nhìn cậu ta, quan tâm hỏi: “Thế nào rồi? Sao sắc mặt lại khó coi như vậy.” Mới không gặp khoảng một tuần, người trước mặt như là đã gặp phải chuyện gì khó chịu lắm vậy, vốn dĩ trên người người này sẽ mang theo cảm giác dương quang ấm áp, lúc này đây… Giống như đã rơi vào một vực sâu tăm tối, âm trầm.

 

Mạc Tuấn Nghị cong lưng nửa ghé vào trên bàn, có chút ai oán nhìn về phía Ô Thuần Nhã đang ăn đến vui sướng, rầm rì trợn trắng mắt: “Cậu một chút cũng không thèm quan tâm đến tớ.”

 

Suýt nữa Ô Thuần Nhã đã phun một ngụm sữa lên mặt cậu ta, vội vã bụm miệng lại, thuận thuận khí, nghiêng đầu kinh ngạc biểu thị chính mình rất quan tâm đến người nọ, thực sự là rất rất quan tâm, không tin sao? Nếu không tin hãy nhìn vào đôi mắt nhỏ chân thành của tớ đi này. (-. -)

 

Mạc Tuấn Nghị đưa tay lột vỏ thanh chocolate ra quẳng sang cho cậu, hữu khí vô lực oán giận: “Hiện tại mỗi ngày cậu cứ dính lấy cái tên Tư Không Viêm Nghiêu kia, căn bản là không có quan tâm tớ nữa, tớ một tuần rồi chưa đi học cậu cũng không biết gọi điện thoại tới hỏi thăm, lỡ như tớ thật sự xảy ra chuyện gì thì sao!” Tuy rằng coi như là đã xảy ra chút chuyện rồi.

 

Ô Thuần Nhã chuyển chuyển mông, ngồi thẳng lên, khẩn trương hề hề hỏi: “Thực đã xảy ra chuyện? … Ngạch… Xin lỗi.” Cảm thấy vẻ mặt của mình nhìn qua có chút cười trên sự đau khổ của người khác nhiều hơn là lo lắng, cậu hắng giọng một cái, một lần nữa thay đổi thành biểu tình trách trời thương người, dựa gần vào Mạc Tuấn Nghị đang trợn trắng mắt nói: “Tuấn Nghị, có chuyện gì cứ kể cho tớ nghe đi, cậu không giải quyết được thì còn có thể tìm đến tớ thương lượng mà.”

 

Mạc Tuấn Nghị cảm thấy hiện tại người này đã học xấu rồi, trước đây làm sao lại có nhiều biểu tình như vậy a, hơn nữa có thể nào đừng lộ rõ bộ dáng muốn nghe chuyện xấu của mình đến vậy hay không! Hắn rất thương tâm đó nha!

 

“Thuần Nhã cậu học xấu.” Bất mãn bĩu môi, Mạc Tuấn Nghị đưa một tập hồ sơ được để ở bên cạnh qua cho cậu, ý bảo cậu mở ra nhìn thử xem.

 

Đưa tay nhận lấy, “Gì vậy?” Đến khi lấy ra liền sửng sốt, không hiểu nhìn cậu ta, “Đây là cái gì?” Hợp đồng chuyển nhượng nhà ở? Còn có bất động sản? Tại sao lại có tên của cậu?

 

Mạc Tuấn Nghị bưng ly cà phê truớc mặt lên uống một hớp nhỏ, thấm giọng một cái, một bộ biểu tình rất không được tự nhiên trả lời: “Vốn là tớ kêu Minh Húc mua lại chỗ đó, định tìm một thời điểm thích hợp giao cho cậu, bất quá đã bị Tư Không Viêm Nghiêu đoạt mất rồi, khụ, cậu xem cái ngày kia liền biết, chuyện này trước khi cậu dời vào biệt thự của Tư Không Dực Dương đã được làm xong, bất quá lúc ấy phòng ở còn chưa sang tên thành của cậu. Dù sao thì hiện tại căn phòng kia cũng đã là của cậu rồi, cậu muốn bán sang tay hay cho thuê đều có thể, còn hơn để không nuôi chuột nuôi gián.”

 

Ô Thuần Nhã nhíu mày liếc nhìn bên trong ngoài hợp đồng mua nhà ở còn có một hợp đồng chuyển nhượng tài sản, rõ ràng không phải chữ ký của mình, mà là chữ ký rồng bay phượng múa của Tư Không Viêm Nghiêu, nhưng bên trong có kèm theo giấy photo chứng minh nhân dân của mình, nhìn sang thời gian nếu như mình nhớ không lầm thì chính là cách không lâu ngày mình đến nhà Tư Không Viêm Nghiêu lần đầu tiên.

 

Để tập hồ sơ sang một bên, sắc mặt Ô Thuần Nhã chuyển thành nghiêm túc, một chút cũng không còn bộ dáng trêu đùa Mạc Tuấn Nghị khi nãy.

 

“Tớ không cần.” Đây được xem là cái gì? Bồi thường vì đã giúp anh ta sinh con? Hay là xem cậu như một kẻ tham tiền? Cho dù cậu có tham tiền, chẳng lẽ chỉ cần ban một cái ân huệ nho nhỏ như vậy là đủ sao? Rốt cuộc trong đầu nam nhân kia chỉ chứa toàn rong rêu thôi hả? Càng nghĩ càng thấy tức giận, càng nghĩ càng có cảm giác mấy ngày qua nam nhân biểu hiện ra ôn nhu dỗ dành giống như là đang lừa gạt mình vậy.

 

Mạc Tuấn Nghị cũng không biết cậu đã bổ não ra nhiều chuyện không thiết thực như vậy, cậu ta thấy sắc mặt của cậu càng ngày càng khó coi, hơn nữa bộ dáng còn đang thở hổn hển, không hiểu hỏi: “Sao lại không cần?” Kỳ thực nói trắng ra là, Mạc Tuấn Nghị thuộc cùng một dạng người với Tư Không Viêm Nghiêu, bọn họ có gia thế rất tốt, từ nhỏ đến lớn căn bản là chưa từng phải buồn phiền vì tiền bạc, cái loại chuyện vung tiền vì mỹ nhân này có vẻ là ai cũng đã từng làm rồi, trước khi quen biết Ô Thuần Nhã, Mạc tiểu gia cũng được coi như là một hoa hoa công tử đó nha! Cho nên cậu ta cũng không rõ tại sao người này lại muốn cự tuyệt.

 

Lúc này Ô Thuần Nhã nào có tâm tình giải thích tại sao cậu lại không cần, dù sao thì cậu cứ cảm thấy chính mình bị vũ nhục, tức tối lấy điện thoại ra, dùng sức đè mạnh xuống bàn phím, thở hổn hển chờ điện thoại được tiếp.

 

Tư Không Viêm Nghiêu đang họp, nhiệm vụ nguyên bản thuộc về ca của anh hiện tại lại rơi xuống đầu anh, giống như là hai người bọn họ đã hoán đổi thân phận, đổi thành anh xem chừng công ty, mỗi ngày Tư Không Dực Dương sẽ chạy ra ngoài, làm không trung phi nhân.

 

Không trung phi nhân: cách chỉ những người hay bay qua bay lại giữa các nước

 

Điện thoại di động để ở trên bàn, rung động ‘ong ong’, các trưởng phòng ở phía dưới không dám thở mạnh một tiếng, vừa mới nãy bị chửi đến cẩu huyết lâm đầu, tuy rằng tổng tài không nói nhiều, nhưng cái cách nói chuyện một chữ hai chữ, thật tình khiến cho bọn họ đầu váng mắt hoa.

 

Tâm phiền cầm điện thoại lên dự định cúp máy, anh là một người công tác rất nghiêm túc, bình thường hội họp và vân vân đều sẽ tắt điện thoại, nhưng trong vòng một tháng gần đây điện thoại của anh đều trong trạng thái hoạt động một ngày 24 giờ.

 

Thấy màn hình hiển thị hai chữ “bảo bối”, anh giơ tay lên ý bảo trưởng phòng phòng tài vụ đang báo cáo yên lặng, sau đó xoay ghế đưa lưng về phía mọi người, nhận điện thoại.

 

“Anh đang họp, sẽ về trễ một chút.” Thanh âm trầm thấp dễ nghe, ôn nhu đến mức như là không có khả năng phát ra từ trong miệng của nam nhân này.

 

Ô Thuần Nhã mới không thèm để ý đến nhiều chuyện như vậy, thấy điện thoại được tiếp liền thốt ra một câu: “Tư Không Viêm Nghiêu, anh có ý gì! Anh coi tôi là cái gì chứ!”

 

Tư Không Viêm Nghiêu bị cậu rống đến sửng sờ, đây là lần đầu tiên em ấy hỏi thẳng ra rằng mình coi em ấy là gì. Nam nhân nghiêm túc suy nghĩ một chút, trả lời một câu: “Vợ của anh.”

 

… Không riêng gì Ô Thuần Nhã đang sửng sốt vì ba chữ kia, ngay đến mọi người đang dựng thẳng lỗ tai nghe lén trong phòng họp cũng sửng sờ.

 

Tư Không Viêm Nghiêu cầm điện thoại lên nhìn thử, phát hiện là vẫn còn đang kết nối, nhưng bên kia lại không trả lời, liền trấn an nói: “Bảo bối, có việc chờ tối rồi xử lý có được hay không? Anh đang họp.” Anh thấy nhất định là Ô Thuần Nhã vừa mới gặp phải chuyện gì không hài lòng nên mới có thể nổi nóng làm nũng với mình, sở dĩ nam nhân rất lý giải tính cách của cậu, vì thế Tư Không Viêm Nghiêu lại tiếp tục chủ động nhường một bước.

 

Thanh âm của nam nhân mang theo một chút cưng chiều cùng dụ hống, Ô Thuần Nhã bị chọc cho xấu hổ đến mức mặt mũi đỏ bừng, sau đó liền cúp điện thoại.

 

Tư Không Viêm Nghiêu nhíu mày liếc nhìn màn hình điện thoại đã kết thúc cuộc gọi, liền gọi lại.

 

Ô Thuần Nhã cắn cắn môi, nhận điện thoại, cất lên giọng nói lọ lắng: “Làm cái gì!”

 

“Sao vậy? Chờ anh tan tầm rồi sẽ đến đón em.” Tư Không Viêm Nghiêu liếc nhìn qua giấy tờ tài vụ được thư ký đặt ở trên bàn hội nghị, thanh âm ôn nhu hỏi Ô Thuần Nhã, cặp mắt như chim ưng lại lạnh lùng liếc qua trưởng phòng phòng tài vụ.

 

“Không cần, đang ở quán cà phê cùng với Tuấn Nghị.” Đẩy Mạc Tuấn Nghị đang dựa sát vào muốn nghe lén, Ô Thuần Nhã liếc mắt qua tập hồ sơ khiến cậu tâm phiền kia, cơn tức bởi vì sự xấu hổ được tạm thời kiềm chế xuống lại bộc phát lên.

 

“Anh cứ họp trước đi, tối về tôi có việc muốn hỏi anh.”

 

Tư Không Viêm Nghiêu nghe ra được áp lực trong giọng nói của cậu, nên cũng không tiếp tục dây dưa nữa, sảng khoái cúp điện thoại.

 

Mạc Tuấn Nghị tự bĩu môi ở một bên, trong lòng không quá thoải mái nói, “Hiện tại cậu trông như là một đóa hoa ướt át, cảm giác rất kiều diễm.”

 

Ô Thuần Nhã nâng nửa con mắt lên liếc nhìn cậu ta, thanh âm không mặn không nhạt phản bác, “Hiện tại cậu trông như là một đóa hoa vừa mới bị tàn phá qua, cảm giác rất uể oải.”

 

Suýt nữa Mạc Tuấn Nghị tự mình sặc chết luôn rồi.

 

“Khụ… Khụ…” Che ngực lại, mặt đều ho đến đỏ bừng.

 

“… Thuần Nhã… Cậu học xấu.” Kéo chậm khẩu khí, Mạc Tuấn Nghị bất mãn trừng cậu.

 

Ô Thuần Nhã nâng ly lên uống xuống một ngụm sữa, liếm liếm môi, bà tám hề hề tiến tới hỏi: “Tuấn Nghị, cậu đang quen bạn trai sao?”

 

Sắc mặt Mạc Tuấn Nghị tái nhợt, cúi đầu khuấy khuấy tách cà phê đã sắp thấy đáy, thề thốt phủ nhận, “Không có a, ha hả, sao cậu lại nghĩ là tớ đang quen bạn trai chứ, muốn tìm thì cũng phải tìm bạn gái a, ha hả.”

 

Này gọi là gì? Giấu đầu lòi đuôi?

 

Cách bàn nhỏ vươn tay kéo cổ áo sơ mi của cậu ta xuống, lộ ra rất nhiều vết tích xanh tím ở bên trong, “Lừa tớ sao? Làm thế nào mà nữ nhân có thể hung tàn như vậy? Còn có dấu răng nữa này, còn có a, Tuấn Nghị, hai ta đã ngồi ở chỗ này hơn một tiếng rồi, cậu lại không có cách nào ngồi yên, một chút thì chuyển chuyển, một chút lại cọ cọ, đừng nói với tớ là cậu bị trĩ đấy nhá.” Mặt Ô Thuần Nhã lộ ra biểu tình có quỷ mới tin lời cậu nói.

 

“Thuần Nhã… Không phải như cậu nghĩ đâu… Tớ…”

 

“Tuấn Nghị, bình tĩnh chút nào.” Nhìn thấy Mạc Tuấn Nghị khẩn trương nắm lấy tay của mình, sắc mặt cũng càng thêm tái nhợt, Ô Thuần Nhã nhíu mày, vươn tay đặt lên trán của cậu ta, “Cậu bị sốt?”

 

Mạc Tuấn Nghị đã sớm cảm thấy choáng váng đầu óc, thế nhưng cậu ta vẫn muốn giải thích.”Thật sự không phải như cậu nghĩ đâu… Tớ không có quen bạn trai, Thuần Nhã… Cậu cũng biết tớ…”

 

“Đừng nói nữa, tớ hiểu mà, nhưng Tuấn Nghị à, cậu cũng nên biết, chúng ta có thể là bạn tốt, thế nhưng không thể trở thành người yêu.” Đứng lên, Ô Thuần Nhã cầm áo khoác được vắt trên ghế dựa, nói với Mạc Tuấn Nghị đang giả bộ đáng thương: “Đi thôi, tớ cùng cậu đến bệnh viện.” Suy nghĩ một chút rồi lại nói: “Cứ để tớ lái xe đi, cậu cần phải nghỉ ngơi mà.”

 

Mạc Tuấn Nghị gật đầu, đưa chìa khóa xe cho Ô Thuần Nhã, “Cảm ơn.”

 

Mỉm cười, Ô Thuần Nhã vươn tay kéo cậu ta lại, ho nhẹ một tiếng, “Sau này đừng chơi dữ như vậy nữa…”

 

… Sắc mặt của Mạc Tuấn Nghị vừa trắng vừa đỏ.

Chương 15 – LĐTALALE

 Mỗi lần đứt cáp cái y như rằng là QT trong máy lại hư, cũng may giờ mạng còn nhanh nên tui tải sẵn 3, 4 cái QT phòng hờ luôn rồi. Mọi người sẽ hông biết được cái cảm giác nhìn cái QT nặng 9Mb mà phải tải trong nửa tiếng nó ra làm sao đâu TT^TT

Chương 15

3af62cd0c14e6db93bc9f691a5719d46

Quý Vũ Khâm buồn cười đóng cửa lại, rốt cục cũng đã tìm lại được thế giới hai người của y và Diệp Thần, vừa nãy khi mới nghe cậu thổ lộ, Quý Vũ Khâm liền kích động không thôi, bây giờ thấy hai bên tai người kia đã đỏ bừng mà lại còn không dám nhìn mình, nhất thời y liền cảm thấy tâm tình rất tốt.

 

Đặt bánh ngọt đang cầm trên tay xuống bàn, một bên mỉm cười một bên chậm rãi đến gần người kia, Diệp Thần nhìn người đang tiến về phía mình, tuy rằng y đang cười, thế nhưng không biết vì sao đột nhiên cậu lại có một dự cảm xấu, chỉ có thể liều mạng lùi ra phía sau.

 

Cậu chỉ lo né Quý Vũ Khâm đang tiến lại gần mình, cho nên hiện tại Diệp Thần đã lùi đến sát cửa sổ, căn bản là không còn chỗ để lùi nữa, chỉ có thể giả bộ bày ra vẻ mặt đáng thương nhìn người trước mặt, “Cậu… Cậu muốn làm gì…”

 

“Sao lại sợ anh thành như vậy? Vừa mới nãy còn nói thích anh, nguyện ý để anh ăn luôn mà? Hửm?”

 

“Tớ… Tớ không có.” Diệp Thần đỏ mặt phản bác không hề có sức thuyết phục. Hiện tại cậu thầm muốn tự đập chết mình cho rồi, sao vừa nãy lại đi nói ra mấy lời như vậy cơ chứ. Rõ ràng đã biết người trước mặt chính là một tên “biến thái” a!

 

“Hả? Không phải sao?” Quý Vũ Khâm cười cười thổi một hơi vào tai Diệp Thần, xong rồi còn vươn lưỡi ra liếm lên vành tai của Diệp Thần.

 

“A!” Không biết Diệp Thần bởi vì tức giận hay là vì ngượng ngùng mà thoáng cái mặt đã đỏ thành trái cà chua, hai tay liều mạng đẩy Quý Vũ Khâm đang dán trên người mình ra, hiện tại thầm nghĩ muốn nhanh chóng thoát khỏi cái người nguy hiểm này, “Cậu… Cậu cái đồ đại biến thái, buông ra! Tớ muốn đi ăn bánh Macaron của bác gái làm.”

 

“Còn dám nói anh là đại biến thái a? Vừa nãy chính là ai tự dâng mình tới cửa hả. Anh còn chưa ăn mà em đã muốn ăn rồi? Vừa nãy lúc anh thả em đi thì lại không chịu đi, bây giờ muốn đi, đã không có khả năng đi được nữa rồi.” Quý Vũ Khâm vươn tay ra thoáng cái đã chống tại bên cạnh đầu của Diệp Thần, bao bọc lấy cả người cậu, lúc này đây thực sự là cho dù muốn trốn cũng trốn không xong luôn rồi.

 

“Tớ… Tớ muốn đi nói cho bác gái biết, cậu khi dễ tớ.”

 

“Đi nha, sau này Quý ca ca sẽ không làm đồ ngon cho em ăn nữa đâu. Dù sao thì mẹ anh cũng đã bị em thu phục, có bà làm cho em ăn là đủ rồi ha.”

 

Nhất thời Diệp Thần tràn ngập bất mãn trừng mắt nhìn Quý Vũ Khâm, tên hỗn đản này, vốn biết rõ mình thích ăn đồ do anh làm, còn cố ý nói như vậy nữa chứ. Thế nhưng Quý Vũ Khâm lại hoàn toàn không thấy có gì sai cả, nhìn thoáng qua bánh ngọt tinh xảo trên bàn, nói tiếp, “So với anh thì mẹ anh càng thích em hơn, mỗi ngày ở nhà đều nhắc tới chuyện sao em lại không sang đây chơi. Bà vừa mới nghiên cứu ra món mới, thế nhưng đến ngay cả anh cũng chưa được nếm thử đâu. Em nói xem, em bắt cóc anh rồi thì cũng thôi đi, ngay cả mẹ anh cũng chiếm luôn, nên bồi thường cho anh thế nào đây.”

 

“Ai… Ai muốn bồi thường cho cậu chứ! Rõ ràng là cậu! Nếu như không phải cậu nói trước… Nói cái đó trước… Làm sao mà tớ lại…”

 

“Anh nói cái gì trước?” Nhìn thấy bộ dáng xấu hổ của người trong ngực, Quý Vũ Khâm càng muốn khi dễ cậu.

 

“Nói thích em trước…” Diệp Thần cúi đầu nhỏ giọng nói, chỉ chốc lát sau cậu lại ngẩng đầu lên, mang theo vẻ mặt không cam lòng, “Anh cái tên hỗn đản này! Rõ ràng là do anh làm như vậy với em trước! Hiện tại còn nói là lỗi của em, nếu như không phải đột nhiên anh biến mất, em đi khắp nơi nhưng chẳng tìm thấy anh đâu, sao lại có thể lo lắng đến mức độ, mỗi ngày đều không có tâm tình đi học, không có tâm tình làm cái gì cả… Em… Em thực sự rất nhớ anh…”

 

Diệp Thần nói rồi, một bên ôm chặt lấy người trước mặt, không ngờ tới đối phương sẽ đột nhiên nói ra những lời cảm động như thế, nhất thời nụ cười trên mặt Quý Vũ Khâm cũng biến mất, hai tay vòng về ôm ngược lại người nọ.

 

“Xin lỗi. Tiểu Thần, không phải do anh cố ý đâu. Thực sự là anh không hề nghĩ tới, em sẽ nhớ anh, sẽ để ý đến anh, anh vốn cho rằng, căn bản là em sẽ không muốn nhìn thấy anh.”

 

Lần đầu tiên nghe y nói lời xin lỗi, trong nháy mắt Diệp Thần cảm thấy toàn bộ sự ủy khuất đều bị kích phát ra, đầu tựa vào cổ của y, dùng thanh âm nghẹn ngào đáp, “Hiện tại giải thích với em, đâu biết chừng sau này sẽ tiếp tục đẩy em ra nữa. Cái gì cũng đều tự chủ trương, cho tới bây giờ không hề cân nhắc đến cảm giác của em, ngay cả chuyện dọn ra ngoài cũng vậy, không kịp chờ em nói câu nào, đã bỏ lại em đi mất rồi. Anh đây là không phải thích em! Mà anh chính là thích khi dễ em thôi!”

 

Diệp Thần vừa nói vừa trực tiếp cắn một cái lên cổ Quý Vũ Khâm, giống như là muốn phát tiết toàn bộ tưởng niệm, dằn vặt, ủy khuất, thương tâm trong khoảng thời gian này ra ngoài vậy. Quý Vũ Khâm không đẩy cậu ra, trái lại còn ôm cậu vào càng chặt hơn, để cậu tùy ý cắn mình.

 

“Xin lỗi, bởi vì anh sợ nếu như anh không rời khỏi sớm hơn một chút, anh sẽ hối hận. Anh không muốn nhìn thấy ánh mắt chán ghét của em, em có biết những lời ngày đó em nói lúc ở trên nóc nhà kia, mỗi một chữ đều như kim đâm vào trong lòng anh. Không phải là anh cố ý muốn tổn thương em, chỉ là mỗi lần nhìn thấy em, anh sẽ nảy sinh ra những phản ứng không nên có, anh sợ sẽ bị em phát hiện, sợ bị em chán ghét, cho nên trước đây mới có thể đối xử với em như vậy.”

 

Chờ đến khi cảm thấy đã cắn đủ, cũng đã phát tiết xong, Diệp Thần mới chậm rãi buông y ra, lúc này cậu chợt phát hiện dưới dấu răng in đậm kia bắt đầu rịn ra chút máu tươi, nhưng nam nhân đến ngay cả một câu nói cũng không nói.

 

“Đồ ngốc, sao không chịu đẩy ra.”

 

“Không đau, trước đây thương tổn em như vậy, hiện tại bị em cắn một cái thì có đáng gì.” Nam nhân nở nụ cười, hôn một cái lên đôi mắt đỏ hồng của Diệp Thần, kỳ thực trong lòng đã sớm vì sự quan tâm khi nãy của Diệp Thần mà hóa thành mật ngọt, “Xin lỗi, Tiểu Thần, sau này anh sẽ không bao giờ làm ra chuyện gì khiến em phải chịu thương tổn nữa đâu. Kỳ thực anh đã rất hối hận, nhưng lại không biết nên vãn hồi như thế nào, cho nên chỉ có thể buông tay.”

 

“Vậy sau này anh có còn bỏ em lại một mình nữa hay không.”

 

“Sẽ không! Tuyệt đối sẽ không đâu!” Người yêu dấu của mình dễ thương như vậy, vì mình mà đã làm đến mức này luôn rồi, sao y còn có thể nhẫn tâm buông tay cho được đây.