Chương 18 – LĐTALALE

Chương 18

4a0bac4724b5545

Nghe Quý Vũ Khâm nói như vậy, Diệp Thần còn tưởng rằng đối phương đang cười nhạo mình, nhất thời ngượng ngùng đến độ sắp rơi nước mắt ra luôn, nhưng mà đúng ngay lúc này, ngón tay của Quý Vũ Khâm lại nắm lấy đầu vú của mình nhẹ nhàng xoay một cái, chỉ chừa lại một chút móng tay lướt qua phần thịt non mềm mại yếu ớt của cậu, cảm giác vừa đau vừa thoải mái mãnh liệt đánh úp về phía đại não, thoáng cái liền kích thích Diệp Thần rơi nước mắt, mà ngay lúc này đây, tiểu côn thịt ngây ngô bên dưới lại lập tức cứng rắn lên, biểu đạt ý nghĩ chân thật của mình.

 

“A a! Đừng như vậy! A…” Diệp Thần chỉ cảm thấy vừa thẹn vừa giận, nhanh chóng đẩy nam nhân đang đặt trên người mình ra, thế nhưng mỗi một phản ứng của Diệp Thần, làm sao có thể tránh khỏi cặp mắt tinh tế của Quý Vũ Khâm. Hơn nữa vật nhỏ cứng rắn bên dưới vẫn cứ đâm bắp đùi của y a.

 

“Thoải mái sao?” Quý Vũ Khâm nói, không quên búng một cái vào côn thịt ngon miệng ở bên dưới của cậu, nhất thời cặp mắt của Diệp Thần liền trở nên hồng hồng, không biết khi nào thì cái quần ở dưới cũng đã bị Quý Vũ Khâm cởi ra, hiện tại cậu chỉ cảm thấy cả người đều khô nóng không ngớt, vừa xấu hổ thế nhưng lại vừa kích động, muốn đẩy y ra, nhưng thân thể lại không tự chủ được mà quấn tới, trong đầu tràn đầy đoạn video ngày đó một mình mình nằm trong chăn trộm xem kia, còn có… Lần đầu tiên mình tự sáp vào nơi đó… Nhớ đến những thứ này, Diệp Thần liền cảm thấy càng thêm có cảm giác, hậu huyệt bắt đầu có chút ướt át, phía trước đã sớm dựng thẳng đứng, căn bản là Diệp Thần không còn đủ can đảm để nhìn người trước mặt mình nữa rồi, chỉ có thể liều mạng nghiêng đầu sang một bên, thế nhưng hết lần này tới lần khác Quý Vũ Khâm lại không buông tha cho cậu, kéo đầu của cậu về đối mặt với chính mình.

 

“Thần Thần vẫn chưa trả lời anh đấy. Thoải mái sao?”

 

“Em… Em không biết… Đừng khi dễ em…” Diệp Thần trốn không thoát, không thể làm gì khác hơn là mở to đôi mắt tràn ngập hơi nước đáng thương nhìn về phía người đang đặt ở trên thân thể mình, mà một cái nhìn này liền khiến cho phía dưới của Quý Vũ Khâm cương cứng tới mức sắp nổ tung. Tiểu yêu tinh này! Mê hoặc mình như thế này đây, thực sự hận không thể thao chết em ấy mà!

 

Không biết là mình vừa mới nói sai cái gì rồi, Diệp Thần chỉ cảm thấy đột nhiên ánh mắt của Quý Vũ Khâm trở nên rất khác lạ, sao mà giống như mình chưa từng thấy qua vậy kìa, đột nhiên Quý Vũ Khâm biến thành như vậy khiến cậu tâm động, vừa bất ngờ lại có chút sợ hãi và xa lạ.

 

“Quý… Quý ca ca…” Thanh âm nhỏ nhẹ mang theo chút khiếp sợ, kéo lý trí đang nằm sát biên giới của Quý Vũ Khâm trở về. Cuối cùng cũng đã kiềm nén được cái loại xúc động này, y ôn nhu hôn một cái lên cái miệng nhỏ nhắn phấn đô đô của cậu, “Đừng sợ, ca ca sẽ không khi dễ em. Thần Thần đáng yêu thế này, thân thể lại nhạy cảm như vậy, ca ca chỉ hận không thể giấu em đi để yêu thương cả đời mà thôi.”

 

Cho tới bây giờ chưa từng nghe Quý Vũ Khâm nói như thế, Diệp Thần chỉ cảm thấy vừa khiếp sợ lại vừa cảm động, từ trước tới nay người này luôn nói những lời lạnh nhạt với mình, ấy vậy mà không ngờ rằng sẽ có lúc anh dùng ánh mắt ôn nhu chứa chan tình cảm để nói ra những lời thế này a.

 

“Ưm a… A…” Ngón tay của nam nhân vuốt ve một bên đầu vú của mình, nơi đó đã trướng lên giống như hai khỏa tiểu hồng đậu, thân là nam nhân, bị nam nhân vuốt ve nơi đó lại có khoái cảm vô tận, chính Diệp Thần cũng cảm thấy rất xấu hổ, cũng may là Quý ca ca không có ghét bỏ cậu đó.

 

Quý Vũ Khâm hung hăng ngắt lấy đầu vú của cậu, lồng ngực đã đỏ thành một mảnh, thỉnh thoảng y còn dùng móng tay lướt qua, kéo lên rồi lại buông ra, khỏa lạp no đủ lại bắn về, sau đó y dùng hai ngón tay kẹp lấy từ từ niết niết, mà bên kia lại bị nam nhân mút vào như trẻ con bú sữa mẹ, hàm răng hung hăng ép lấy, rõ ràng đã đau đến nói không ra lời, nhưng lại có một loại khoái cảm không ngờ lan tràn khắp toàn thân, phảng phất như nó đang kêu gào… Muốn càng nhiều hơn… Diệp Thần chỉ cảm thấy thoải mái đến nói không ra lời, trong mắt tràn đầy hơi nước, quy đầu chảy ra nước, ngay cả phía sau của cậu, cũng đã bắt đầu phân bố ra chút chất lỏng. Phía dưới trướng đến phát đau, thật muốn có người đến an ủi… Nhưng là còn chưa tấn công đến phía dưới, nên Quý Vũ Khâm cũng không chú ý đến tiểu côn thịt lại đang chảy nước mắt, mà cái địa phương phía sau khó có thể mở miệng hơn cũng càng thêm khó nhịn… Nghĩ tới đây, Diệp Thần không tự chủ được mà kẹp kẹp chân lại, sợ bị nam nhân thấy được phản ứng đáng xấu hổ này của mình, nếu như bị anh biết chỗ đó của mình đã dâm đãng đến mức chảy cả nước ra luôn rồi… Không biết anh sẽ nghĩ thế nào đây.

 

Thế nhưng càng sợ như vậy thì lại càng thấy xấu hổ, thân thể cũng càng thêm hưng phấn hơn, phía dưới không chỉ chảy ra nước càng thêm lợi hại, nhưng bởi vì nhờ có nước thấm ướt, kích thích đến nhục bích mềm mại, hậu huyệt nhạy cảm lại bắt đầu ngứa ngáy, nhớ đến khoái cảm đêm đó mình từng trải qua, Diệp Thần chỉ cảm thấy dường như bản thân mình đang bị mê hoặc, cho nên mới có cái xúc động muốn tự lấy tay sáp vào nơi đó của chính mình. Hiện tại Quý ca ca còn đang ngậm đầu vú của mình, nếu như đi lộng lộng một chút, chắc là sẽ không bị phát hiện đâu ha… Chỉ một chút thôi mà… Diệp Thần mơ mơ màng màng suy nghĩ. Chỗ đó đã ngứa lắm rồi, hơn nữa còn có loại cảm giác trống rỗng. Chịu đựng loại dằn vặt này, quả thực so với chịu đựng bị muỗi chích mà không gãi còn muốn dày vò hơn.

 

Vào lúc lặng lẽ đưa tay mình ra phía sau, quả nhiên không ngoài dự đoán của Diệp Thần, chỗ đó thế mà lại ướt đẫm luôn rồi, ngay cả drap giường dưới thân, đều bị chính mình thấm ướt một mảng. Diệp Thần mới chỉ chạm nhẹ vào huyệt khẩu một cái, liền cảm giác được một loại khoái cảm mãnh liệt, muốn nhanh chóng cắm vào, muốn được thoải mái hơn nữa. Nam nhân còn đang ở một bên gặm cắn đầu vú, Diệp Thần đã len lén sờ vào hậu huyệt của mình, phía ngoài đã bị chất lỏng chảy ra thấm ướt, ngón tay nhẹ nhàng đâm vào một cái liền cảm giác có thể trực tiếp bị nuốt chửng vào.

 

“A… ha… Quý ca ca… A…” Diệp Thần vừa xấu hổ nhưng lại vừa khó nhịn rên rỉ ra tiếng, lần này người mình yêu ở ngay trước mặt, so với tự mình tự an ủi thì đương nhiên khoái cảm càng mãnh liệt hơn, hơn nữa còn lén lút làm chuyện này trước mặt nam nhân của mình, cho tới bây giờ Diệp Thần còn chưa từng được trải qua cảm giác kích thích như thế này đâu.

Chương 17 – LĐTALALE

Chương 17

3fff7eeaa86db6ed0e24bcaa07f9029f

Nghe được người mình thích ngượng ngùng thổ lộ với mình như vậy, Quý Vũ Khâm chỉ cảm thấy kích động đến mức cả người đều run rẩy lên, đôi tay đang ôm Diệp Thần cũng siết lại chặt hơn.

 

“Tiểu Thần.” Thanh âm của Quý Vũ Khâm mang theo chút trầm thấp gợi cảm, lần đầu tiên Diệp Thần nghe thấy giọng nói của Quý Vũ Khâm như vậy cho nên liền bị biến thành mặt đỏ tim đập. Hơn nữa mùi hương trên người Quý Vũ Khâm rất dễ ngửi, có thể là bởi vì thường làm bánh ngọt, nên Diệp Thần luôn cảm thấy cả người Quý ca ca đều tràn đầy hương vị ngọt ngào nhàn nhạt, mà loại mùi hương này, chính là mùi cậu thích nhất, cho nên cậu sẽ luôn không tự chủ được muốn dán sát lại, hiện tại được nam nhân ôm vào vòng tay ấm áp, mùi hương ngọt ngào kia không ngừng lan tỏa, Diệp Thần chỉ cảm thấy bản thân đã có chút thiếu dưỡng khí, đầu óc hơi nóng lên, đến cả thân thể cũng đã nóng hơn bình thường. Cho nên cậu không tự chủ mà động đậy trong lồng ngực của Quý Vũ Khâm.

 

Ôm người mình yêu, ngửi thấy hương vị tươi mát trên tóc cậu, đối phương xấu hổ nép vào lòng mình, vừa nãy bởi vì mới được mình hôn qua mà đôi môi cứ như một loại quả ướp lạnh vừa hồng vừa ngon miệng, Quý Vũ Khâm liền cảm thấy không có thời khắc nào hạnh phúc bằng khoảnh khắc hiện tại, chính mình một mực nỗ lực khắc chế nhịp tim và dục vọng của bản thân, mà hết lần này tới lần khác bé con cứ không biết tự giác, còn xoay loạn ở trong lồng ngực mình, dường như là ngay lập tức, Quý Vũ Khâm liền xuất hiện một vài phản ứng đặc trưng của nam nhân.

 

“Anh…” Cảm giác được cái đó của đối phương đang chỉa vào người mình, dường như là ngay lập tức, mặt của Diệp Thần liền đỏ bừng như trái cà chua, ngượng ngùng ngẩng đầu dùng cặp mắt hoảng sợ của một bé thỏ con để nhìn y.

 

Quý Vũ Khâm bất đắc dĩ cười cười, “Anh cũng không muốn a. Bằng không thì Tiểu Thần, hôm nay em cứ về trước đi.” Tuy rằng rất luyến tiếc, nhưng Quý Vũ Khâm vẫn từ từ buông cậu ra, tuy rằng vừa nãy Diệp Thần có nói là ăn cậu luôn cũng không sao, thế nhưng Quý Vũ Khâm chỉ xem như là cậu không quá hiểu biết mấy chuyện đó nên mới nói như vậy, cho nên y vẫn không nỡ làm thật với em ấy, chỉ sợ sẽ dọa đến em ấy thì nguy to.

 

Nào ngờ đột nhiên Diệp Thần lại ôm ngược trở lại, “Em… Em không muốn về…”

 

“Ngoan, nghe lời, có em ở đây, anh sợ mình sẽ nhịn không được…”

 

“Không sao, không phải em đã nói là… không cần nhịn mà… Để giúp anh… Lộng đi…” Tuy rằng thanh âm của Diệp Thần còn lộ ra chút xấu hổ, thế nhưng giọng nói lại rất kiên định. Tựa như mỗi lần Quý Vũ Khâm muốn đẩy cậu ra, cậu đều sẽ dán dính lấy không buông.

 

Thấy Diệp Thần đơn thuần như vậy, Quý Vũ Khâm nhịn không được cười khổ, “Đứa ngốc, em có biết nam nhân với nam nhân sẽ làm như thế nào không?”

 

“Em… Em biết a.” Diệp Thần đỏ mặt, ngay cả nhìn cũng không dám nhìn thẳng vào mắt của Quý Vũ Khâm, “Không phải lần trước anh đã nói rồi hay sao… Hơn nữa… Kỳ thực sau đó… Em cũng có đi tra cứu…” Thậm chí còn bởi vì xem cái gì gì đó mà sản sinh dục vọng, lại còn tưởng tượng ra cảnh Quý Vũ Khâm làm loại chuyện đó với mình, mỗi khi nghĩ tới Diệp Thần liền cảm thấy xấu hổ đến gần muốn khóc lên, nhất là bây giờ còn bị đương sự nhìn đến, cậu càng cảm thấy giống như mình đang trần truồng đứng ở trước mặt y bị y nhìn chằm chằm vào, khó chịu đến sắp bật khóc.

 

Không nghĩ tới cậu sẽ đi tìm hiểu, Quý Vũ Khâm cũng có hơi sửng sốt, “Tiểu Thần, em… Thực sự là em không bài xích đó chứ…”

 

Tuy rằng Diệp Thần cảm thấy rất xấu hổ, nhưng vẫn gật đầu một cái, “Nếu như là Quý ca ca, vậy không sao cả.”

 

Đã bao nhiêu lâu rồi chưa được nghe em ấy gọi mình như vậy, thanh âm của Diệp Thần êm ái, hai bên tai còn có chút đỏ ửng, Quý Vũ Khâm chỉ cảm thấy dường như trong nháy mắt mình đã bị trúng xuân dược rồi, một cổ nhiệt lưu trực tiếp vọt xuống bụng dưới, gần như cả người đều sắp mất đi khống chế. Trực tiếp ôm lấy Diệp Thần thả xuống giường, không để cho cậu có cơ hội giằng co, liền lập tức đè lên.

 

“Thần Thần, sau này đừng nói những lời đáng yêu như vậy nữa.”

 

“Ưm a…” Không đợi cho Diệp Thần kịp mở miệng, Quý Vũ Khâm liền chặn lấy môi của cậu, đầu lưỡi xâm nhập vào trong miệng Diệp Thần tùy ý liếm lộng, nước bọt của hai người hòa trộn lại cùng một chỗ, rõ ràng vừa nãy còn chưa ăn một cái bánh nào, thế mà đã cảm nhận được vị ngọt rồi. Trong phòng tản ra hương thơm của bánh ngọt, Diệp Thần chỉ cảm thấy càng thêm ý loạn tình mê, hai tay ôm chặt lấy cổ của Quý Vũ Khâm, lúc bị hôn đến mơ mơ màng màng, cậu cảm nhận được tay của Quý Vũ Khâm tiến vào trong quần áo của mình, di chuyển từ thắt lưng lên phía trên, sờ đến phương hướng của đầu vú.

 

Làn da của Diệp Thần vừa trơn bóng vừa láng mịn, cảm giác giống như là đang sờ lên tơ lụa, Quý Vũ Khâm đã sớm muốn làm ra những chuyện thế này, vuốt ve cậu, hôn cậu, khiến cậu động tình rên rỉ ở dưới thân mình, hôm nay tất cả mọi chuyện giống như đang nằm mơ, thế nhưng xúc cảm chân thật lại nhắc nhở y, đây không phải là mơ. Làn da trơn bóng như sữa tươi, bên trên còn được điểm tô thêm hai khỏa tiểu thù du hồng nhạt, thân thể của Diệp Thần, nhìn qua so với bánh ngọt còn ngon miệng hơn nhiều lắm.

 

“Ưm… A…” Chưa từng trải qua tính sự nên Diệp Thần cực kỳ mẫn cảm, thời điểm Quý Vũ Khâm đụng đến thắt lưng của cậu, nơi đó liền nhạy cảm hơi hơi rụt lại, đôi tay kia cứ như có chứa điện lưu, mỗi khi sờ qua chỗ nào của mình thì nơi đó giống như là đang bị điện giật vậy, khoái cảm xông thẳng tới tim. Mà thân thể nhạy cảm cùng thanh âm rên rỉ phát ra từ miệng của cậu, có tác dụng không khác gì xuân dược, trong nháy mắt đã khiến bầu không khí giữa hai người bắt đầu nóng lên, chờ đến khi Quý Vũ Khâm bắt lấy một bên đầu vú của Diệp Thần, thân thể Diệp Thần cũng nhịn không được mà cong lên, bàn tay cũng nắm chặt lấy cánh tay của Quý Vũ Khâm.

 

“A!”

 

“Nhạy cảm như vậy?” Ngay cả Quý Vũ Khâm cũng không nghĩ tới, đầu vú của cậu sẽ mẫn cảm đến mức này, mới chỉ chạm nhẹ một cái mà thôi, phản ứng đã mãnh liệt như vậy rồi, tuy rằng vừa nãy lúc chạm vào thân thể, Quý Vũ Khâm chỉ cảm thấy Diệp Thần tương đối mẫn cảm một chút, thế mà không ngờ rằng nơi đầu vú này lại đặc biệt như vậy. Nghĩ thế, đột nhiên khóe môi Quý Vũ Khâm nhếch lên tạo thành một nụ cười tà nịnh.

Chương 72 – TVTTB

72. Yêu liền ở cùng một chỗ đi

3fd7014b63bdda5e507e255e9c979b69320574

Một lát sau, Lê Diễm cũng đi ra từ bên trong, nhưng trên mặt lại mang theo hàn khí, không thèm nói một câu, làm hại Uông Chỉ Tâm đành phải nuốt mấy lời muốn hỏi xuống bụng, nam nhân này, lúc nóng giận thật sự đúng là kinh khủng trước sau như một mà. Ngay cả Lê Tông Sinh cũng bị khí tức âm trầm của con trai mình dọa sợ, nhất thời đã quên chuyện muốn nói với anh.

 

Lê Diễm trực tiếp mở cửa đi ra ngoài, ai cũng không dám hỏi anh định đi đâu. Thẳng đến khi Lê Diễm rời đi, bầu không khí lại khôi phục về trạng thái yên tĩnh, Lê Tông Sinh mới nghiêm mặt mở miệng, “Chỉ Tâm, có phải là nên sớm đuổi cái người làm kia đi hay không.”

 

“Không nghiêm trọng như vậy chứ.” Uông Chỉ Tâm vội nói, nếu như để Lê Tông Sinh trong cơn giận dữ đuổi bé con đi, không cần suy nghĩ cô cũng biết Lê Diễm sẽ phản ứng như thế nào, bất quá, tình huống hiện tại nếu cứ để như thế thì cũng không phải biện pháp, không phải là bé con đang hiểu lầm đó chứ? Cô cũng nên tìm thời gian đi thượng lượng với nam nhân mới được, chỉ cần Lê Diễm đừng trưng ra cái vẻ mặt băng sơn với hàm ý có rắm mau thả với mình thì được rồi.

 

Lâm Văn Tịch trốn vào phòng, dựa lên cửa, tim đập rất nhanh, cậu cũng không biết tại sao mình lại phải chạy, cậu thấy rất khẩn trương, cậu cảm nhận được nam nhân đã sinh khí, thế nhưng, thực sự là cậu không biết nên trả lời như thế nào a, rõ ràng cậu nên kể rõ cho nam nhân nghe mọi chuyện, sau đó nói cho nam nhân biết bọn họ làm như vậy là không đúng, kể từ hôm nay cậu sẽ rời đi không bao giờ quấy rầy đến cuộc sống của nam nhân nữa. Thế nhưng cậu làm không được, nam nhân biết cậu đang nói dối, cho nên căn bản là cậu không thể viện cớ được.

 

Lâm Văn Tịch trốn ở trong phòng không đi ra ngoài, bởi vì sợ nhìn thấy Lê Diễm, nên cũng không biết cả một buổi tối đối phương chưa từng về nhà.

 

“Cộc cộc cộc.” Tiếng đập cửa khiến Lâm Văn Tịch càng thêm hoảng sợ, theo bản năng nghĩ đến nam nhân kia, cho nên ngay cả cửa cũng không dám mở.

 

“Tiểu Tịch, là chị.”

 

Uông Chỉ Tâm? Lâm Văn Tịch không nghĩ tới nữ nhân kia sẽ tới tìm mình, có chút kinh ngạc, đồng thời không thể bỏ qua một chút mất mát trong lòng mình, rõ ràng không muốn đối mặt, nhưng vẫn hi vọng nam nhân đến tìm mình, Lâm Văn Tịch bị tâm tình mâu thuẫn của chính mình khiến cho tâm phiền ý loạn. Thật sự là do cậu đã quá tham lam rồi sao?

 

Mở cửa ra, quả nhiên liền thấy được nữ nhân xinh đẹp kia đang đứng ở trước cửa phòng mình.

 

“Uông tiểu thư, có chuyện gì sao?”

 

Uông Chỉ Tâm cười cười với cậu, “Chị có thể vào trong không?”

 

“Dạ.” Lâm Văn Tịch hé cửa ra một chút, để cô đi vào.

 

Thật ra Uông Chỉ Tâm không quá khách khí với cậu, sau khi đi vào liền tự ngồi xuống sô pha, nhìn bộ dáng câu nệ của bé con liền không tự chủ được mà nở nụ cười, “Đừng khẩn trương nè, chỉ là muốn tán gẫu với em một chút mà thôi.”

 

“Nga.” Lâm Văn Tịch không biết bản thân có chuyện gì để trò chuyện với cô, cậu chỉ cúi đầu, sau khi đóng cửa lại liền ngồi vào một đầu khá xa của sô pha.

 

“Ngồi gần lại chút đi.”

 

Lâm Văn Tịch nghe lời dịch dịch lại gần, kỳ thực cậu cũng không có chán ghét nữ nhân cho lắm, chỉ là, cậu không quen với bầu không khí kỳ quái như vầy mà thôi.

 

“Em thích Lê Diễm?” Ngược lại Uông Chỉ Tâm liền đi thẳng vào vấn đề. Lâm Văn Tịch ngẩn ra, không trả lời.

 

“Yên tâm, em nói cho chị biết rồi thì chị cũng sẽ không làm gì em đâu. Hơn nữa chị có thể nói cho em biết chuyện này nè, chị cùng anh ta chưa từng ngủ chung trên một chiếc giường nữa, cho nên em cứ yên tâm đi.”

 

Lâm Văn Tịch có hơi kinh ngạc ngẩng đầu lên nhìn cô, không quá rõ tại sao cô lại đến đây nói những lời này với mình, nhưng không thể phủ nhận rằng trong lòng mình lại như có cảm giác thở phào nhẹ nhõm, bởi vì … như vậy cuối cùng mỗi ngày cậu cũng không cần suy nghĩ lung tung nữa rồi.

 

“Được rồi, hiện tại nói cho chị nghe đi, em thích anh ta chứ?”

 

Lâm Văn Tịch gật đầu một cái. Cậu biết hẳn là cô ấy đã nhìn ra gì rồi, không thôi cũng sẽ không tới đây tìm mình.

 

“Đỏ mặt cái gì nha, xấu hổ sao?” Uông Chỉ Tâm nở nụ cười nhìn cậu, chỉ mới nghe hỏi câu đầu tiên thôi mà đã xấu hổ rồi, thực đúng là một bé con đơn thuần mà.”Thích liền thích đi, không sao cả.”

 

“Chị… Sẽ không cảm thấy kỳ quái sao… Em thích… Nam nhân…”

 

“Không có a.”

 

“…”

 

“Yên tâm đi, anh ta cũng thích em. Ngay cả khi đối mặt với Lê bá bá đều ra vẻ băng sơn, cũng chỉ đối với em mới có chút biểu tình của con người mà thôi.”

 

Nếu Uông Chỉ Tâm không nói, Lâm Văn Tịch đã sắp quên mất bộ dáng trước kia của Lê Diễm luôn rồi, bởi vì hiện tại hình tượng của người nọ ở trong lòng mình, đã triệt để biến thành ác ma tà ác xấu xa, đương nhiên là có thời điểm cũng sẽ rất ôn nhu rất khả ái.

 

“Gần đây hai người chiến tranh lạnh?”

 

“…”

 

“Có phải là anh ta khi dễ em không?”

 

Lâm Văn Tịch lắc đầu. Nam nhân không có khi dễ cậu a. Đây chỉ là vấn đề của riêng cậu, vô pháp mở miệng nói với người khác.

 

“Kỳ thực em cũng không cần để ở trong lòng, chuyện hôn sự giữa chị và Lê Diễm, tuyệt đối không có khả năng thực hiện được, có điều hiện tại đang là thời kỳ đặc biệt, nhất định anh ta không có nói với em, nên để chị nói với em vậy. Hiện tại nam nhân mà chị yêu đang nằm trong tay cha chị, chắc em không biết cha chị như thế nào đâu ha? Là một nhân vật hung ác, trước đây thiếu chút nữa đã đánh gãy chân anh ấy, nếu không chị đã không nói sẽ cắt đứt liên với anh ấy và kết hôn cùng Lê Diễm, bằng không anh ấy sẽ thực sự bị cha chị…” Nói đến đây vành mắt của Uông Chỉ Tâm đã thấm đẫm nước mắt, Lâm Văn Tịch nhìn ra cô phi thường yêu nam nhân kia, lần trước cậu cũng đã được gặp nam nhân kia một lần rồi, chắc người nọ cũng cực kỳ yêu cô ấy đi?

 

“Trước đây anh ấy là một cấp dưới của cha chị, nói trắng ra chính là một tùy tùng, khi còn bé bởi vì nhà nghèo mà bị bán tới đó, cha chị cho tới hiện tại chưa bao giờ nhìn thẳng vào anh ấy, cũng hiểu được anh ấy không có tiền đồ gì, nhưng thật không ngờ, con gái của ông sẽ dây dưa với nam nhân kia, đương nhiên đây là từ mà cha chị dùng, cho nên cha chị liền nổi giận, nghĩ hết biện pháp muốn chặt đứt tụi chị. Thế nhưng hết lần này tới lần khác bên phía Lê Diễm cũng kéo dài không có kết hôn, cha chị lại không thể phát tác với Lê Diễm, bất quá dựa vào giao tình với Lê bá bá, cũng khiến cho Lê bá bá thúc giục Lê Diễm rất căng. Lần trước ở khách sạn, việc anh ấy dẫn chị đi khiến cha chị cực kỳ tức giận, trực tiếp giam lỏng anh ấy, chị tự biết cha mình, chị thực sự rất sợ anh ấy sẽ xảy ra chuyện, cho nên đi tìm Lê Diễm nói chuyện, hi vọng anh ta có thể giúp chị một chút, dùng chuyện kết hôn che giấu để cha chị bớt giận.”

 

“Bất quá em cũng biết Lê Diễm không phải là một người sẽ sống vì người khác, cho nên anh ta thà lựa chọn về nhà cũng không chịu kết hôn, thế nhưng đây đã là nhượng bộ rất lớn của anh ta, nói thật, Tiểu Tịch, chị không biết cuối cùng Lê Diễm có thể giúp chị kết hôn với chị hay không, thế nhưng em phải biết là, đã lâu như thế, tuy rằng không phải chị vẫn ở cùng một chỗ với Lê Diễm, thế nhưng ít nhất chị biết anh ta chưa từng động tình với ai. Em là người đầu tiên.”

 

Lâm Văn Tịch nghe nữ nhân nói như vậy, ngược lại thấy có chút kinh ngạc, mình là… Người đầu tiên? Thế nhưng trước đây người nọ từng có rất nhiều nữ nhân… Thế nhưng người nọ và mẹ… Đúng vậy… Mẹ! Lẽ nào người nọ không thật sự yêu mẹ hay sao?

 

Lâm Văn Tịch lắc đầu với Uông Chỉ Tâm, “Không… Em không thể thích anh ta… Chúng em không thể ở cùng một chỗ…”

 

“Tại sao lại không thể?”

 

“Đừng hỏi… Chúng em chỉ là không thể ở cùng một chỗ mà thôi… Không thể…” Trong mắt Lâm Văn Tịch đã ngấn lệ, chỉ chịu nhả ra một câu như vậy.

 

Uông Chỉ Tâm cũng có chút nóng nảy, “Thích thì liền ở cùng một chỗ a, tại sao còn phải do dự chứ? Chỉ cần yêu một người, thì còn phải đắn đo gì nữa? Có cái gì không đúng chứ? Em đừng nói với chị cái gì mà không môn đăng hộ đối, nếu như chị xem những thứ này là trở ngại thì chị đã không thích nam nhân kia rồi, Tiểu Tịch, dũng cảm chút đi nào.”

 

“Thế nhưng người kia là người mà mình không nên yêu a!”

 

“Chỉ cần là yêu nhau, còn có cái gì mà nên hay không nên yêu chứ!” Uông Chỉ Tâm bắt đầu có chút kích động, kỳ thực cô cũng không hy vọng đến cuối cùng bọn họ sẽ phát triển thành uyên ương số khổ như mình, nếu như có thể, cô thật sự cầu mong cho bọn họ có thể ở cùng một chỗ với nhau.

 

“Thực sự có thể không để ý hay sao…” Lâm Văn Tịch nhỏ giọng nỉ non, cho dù người kia là cha của mình?

Chương 71 – TVTTB

Tội nghiệp cho Tịch cục cưng nhà tui quớ TT^TT

71. Trốn tránh nam nhân

3c87e38fdef07bf98a2523ca6345e91c

Chưa bao giờ Lâm Văn Tịch hỏi về công việc của anh, cậu vẫn cho rằng anh chỉ đang mở một công ty kinh doanh thông thường mà thôi, nam nhân cũng chưa từng nói cho cậu biết, anh mang họ Lê, hơn nữa cậu lại chưa bao giờ có ý nghĩ rằng anh sẽ dính dáng gì với người cha xa lạ kia, thế giới lớn như vậy, dù sao cũng không ngờ rằng, nam nhân này thế mà lại đúng là người mình đang tìm kia.

 

Lâm Văn Tịch cảm thấy từ đầu đến chân mình đều lạnh buốt, bây giờ cậu đã biết, thế thì nên làm sao bây giờ đây, hiện tại cậu đang rất loạn, không hề suy nghĩ ra được cái gì. Bỏ lại một câu em mệt mỏi muốn đi ngủ thì Lâm Văn Tịch cũng không biết mình mình dùng cách nào để về phòng, hoàn toàn không chú ý tới nam nhân ở phía sau đang nhìn mình với một cặp mắt lo lắng. Dùng chăn che đầu lại, những chuyện xảy ra trước đây lần lượt hiện về trong đầu mình, từ lúc nam nhân cứu mình về nhà, tay chân vụng về xuống bếp nấu đồ ăn cho mình, lần đầu tiên phát hiện bí mật của mình nhưng lại không có dùng ánh mắt khinh bỉ để nhìn mình, lần đầu tiên triền miên với anh, lần đầu tiên phát hiện tình cảm khó có thể mở miệng của bản thân, hôn môi cùng nam nhân trên vòng quay chọc trời, anh nói nếu như mình không có ba ba thì còn có anh… Hiện tại nên làm sao đây, cậu có “ba ba”, nhưng lại không có anh, chẳng phải hay sao?

 

Lâm Văn Tịch rất hỗn loạn, che kín chăn, không biết từ khi nào cậu đã bắt đầu rơi nước mắt. Cậu yêu cha mình, không có chuyện nào nực cười hơn chuyện này nữa rồi, dường như số phận vẫn luôn thích trêu đùa cậu. Lần này không thể nghi ngờ rằng so với lần đầu tiên phát hiện mình bị nam nhân kia thượng còn muốn khẩn trương hơn, vẫn chưa biết nên làm như thế nào cho phải, mỗi khi như vậy cậu đều sẽ nhớ tới mẹ, thế nhưng lần này cậu vẫn còn có thể hỏi mẹ mình nên làm gì hay sao?

 

Đó là nam nhân mà mẹ đã từng yêu, cậu không thể ở cùng một chỗ với anh, cậu rất có lỗi với mẹ, tại sao, sao cậu có thể làm ra cái loại chuyện này cho được cơ chứ? Hơn nữa nhất định mẹ sẽ cảm thấy rất nhục nhã, sinh ra một đứa con trai quái vật như vậy thì thôi đi, hiện tại lại có thứ tình cảm chỉ quái vật mới có! Lâm Văn Tịch vừa mắng bản thân, vừa chảy nước mắt, tại sao, tim của cậu thấy đau lắm, cậu thực sự rất yêu Lê Diễm a, như vậy cũng sai sao… Vốn dĩ cậu không phải là một người can đảm, cậu có thể chậm rãi tiếp nhận sự thật rằng mình đã thích một người đồng tính lớn hơn mình rất nhiều tuổi cũng đã khó khăn lắm rồi, tại sao còn muốn dằn vặt cậu như thế nữa chứ?

 

Nước mắt Lâm Văn Tịch càng rơi càng dữ dội, cuối cùng cậu dứt khoát che kín chăn khóc lên. Cậu cũng không biết khi nào thì mình đã ngủ mất, có lẽ là do khóc mệt, hoặc có lẽ là khóc đến hôn mê, nói chung là dần dần, đường nhìn của cậu đã trở nên ảm đạm. Đêm hôm đó thậm chí Lê Diễm cũng không có tới gọi cậu ăn cơm tối, cứ mơ mơ màng màng như thế, thẳng đến khi tia nắng mặt trời đầu tiên chiếu vào phòng, cậu mới phát hiện bản thân đã quên kéo rèm lại. Nam nhân không có tới kêu mình sao? Cũng đúng thôi, mình còn chưa từng làm càn thế này với người nọ, hơn nữa lần này còn mạc danh kỳ diệu như thế, chắc chắn nam nhân sẽ tức giận lắm đây, thế nhưng, thật sự là cậu còn chưa nghĩ ra nên đối mặt với nhau như thế nào…

 

Lâm Văn Tịch không biết là, có một nam nhân, đã đứng ở ngoài cửa phòng cậu, cho đến tận khuya, cũng không có gõ cửa đi vào, bởi vì anh nghe thấy bên trong truyền ra tiếng khóc mơ hồ. Lần đầu tiên nam nhân cảm thấy lo lắng như vậy, rất khó chịu, rất muốn hỏi xem em ấy đã xảy ra chuyện gì, lại mơ hồ cảm thấy có liên quan đến bản thân mình, nên anh cũng không có dũng khí đẩy cửa ra đi vào, lần đầu tiên Lê Diễm có cảm giác mình nhu nhược như vậy, thế mà lại vô pháp chấp nhận nhìn thấy bộ dáng bé con khóc đến thiên hôn địa ám.

 

Hôm sau, quả nhiên, lúc Lâm Văn Tịch thức dậy liền phát hiện đôi mắt của mình đã sưng lên rồi.

 

Khi rửa mặt còn không ngừng dùng nước nóng đắp lên, hi vọng nó có thể nhanh chóng khôi phục về trạng thái ban đầu, nghìn vạn lần đừng để nam nhân nhìn ra.

 

Bữa sáng trên bàn ăn.

 

Uông Chỉ Tâm cảm thấy có chút kỳ quái nhìn vào ánh mắt sưng đỏ của Lâm Văn Tịch, cậu ấy đã khóc sao? Hiện tại càng thêm giống thỏ con nha. Nghĩ thầm đến chuyện tối qua mình không có ở nhà, không phải là cậu ấy và Lê Diễm sẽ hảo hảo ôn tồn sao? Tại sao mà lại đi chọc cho bé con này khóc luôn vậy cà?

 

Uông Chỉ Tâm nghĩ nghĩ, không tự chủ được liền trừng mắt nhìn Lê Diễm ở phía đối diện.

 

Phát hiện Uông Chỉ Tâm đang trừng anh, Lê Diễm thấy cực kỳ vô tội, từ tối hôm qua lúc anh trở về liền phát hiện bé con không quá thích hợp, nhưng cũng chưa từng nói cái gì cả, thậm chí em ấy còn hỏi mình một vấn đề cực kỳ không liên quan, kết quả là tự chạy đi khóc, Lê Diễm so với ai khác đều nóng ruột hơn, thế nhưng anh biết bé con này da mặt mỏng, nếu như em ấy không nói, nhất định là có suy nghĩ riêng của mình, nếu như mình buộc em ấy sẽ chỉ làm em càng thấy khó chịu hơn mà thôi. Anh cũng rất đau lòng việc Lâm Văn Tịch cứ chịu đựng như thế, nếu như trong lòng thấy khó chịu, tại sao lại không chịu nói với mình nha. Nếu vì không muốn anh kết hôn, cũng có thể nói ra cho anh biết mà.

 

Không biết có phải là Lê Tông Sinh cũng cảm thấy bầu không khí hôm nay không được tốt cho lắm hay không, nên ông cũng không nói gì cả, ăn điểm tâm xong liền đi ra. Mà sau khi Lâm Văn Tịch dọn dẹp bàn ăn với rửa chén xong thì, cũng trốn vào phòng không chịu đi ra.

 

Hiện tại cậu muốn yên tĩnh một chút, thực sự là cậu không biết nên đối mặt với nam nhân đột nhiên biến thành ‘ba ba’ của mình như thế nào đây, mặc dù hiện tại nam nhân còn chưa biết gì cả.

 

Trải qua nhiều ngày như thế, Uông Chỉ Tâm đã hoàn toàn chú ý tới sự khác thường của hai người này, rõ ràng mỗi lần Lê Diễm không chú ý tới, Lâm Văn Tịch sẽ dùng một loại ánh mắt mê luyến nhìn anh, nhưng khi nam nhân tới gần cậu, cậu lại cuống quít chuyển tầm mắt sang chỗ khác. Sau đó cố ý tránh né nam nhân một cách rất rõ ràng.

 

“Hai người chiến tranh lạnh?” Thừa dịp mọi người không chú ý, Uông Chỉ Tâm len lén hỏi thăm Lê Diễm.

 

“Chuyện này không liên quan tới cô.” Nam nhân mang theo vẻ mặt băng sơn nói, Uông Chỉ Tâm thức thời lắc đầu, xem ra đi hỏi cái tên này thì đừng nghĩ hỏi ra vụ gì cả. Thật là, có thể dừng có địch ý với mình nhiều như vậy có được hay không, cũng không phải do cô xúi giục bé thỏ con không để ý tới anh ta a.

 

Buổi tối, Lâm Văn Tịch vẫn rửa chén trong phòng bếp như thường ngày, Lê Tông Sinh ngồi phòng khách xem tin tức, không biết từ lúc nào Lê Diễm đã đi vào phòng bếp, ôm lấy Lâm Văn Tịch từ phía sau, dọa Lâm Văn Tịch sợ tới mức vừa hé miệng ra đã bị nam nhân che kín lại, cảm nhận được khí tức quen thuộc, cậu cũng đã biết người đang ôm mình là ai, kiềm chế lại tiếng hô thiếu chút nữa đã vọt ra khỏi miệng của mình, làm kinh động đến Lê Tông Sinh sẽ không có gì hay ho.

 

“Tại sao gần đây lại trốn tôi?” Nam nhân thả tay đang che miệng cậu ra, hô hấp phun lên tai cậu, nhỏ giọng hỏi.

 

“Không có…”

 

“Em đang nói dối.” Lê Diễm gặm lấy lỗ tai của cậu.

 

“A, thực sự không có mà.” Lâm Văn Tịch bắt đầu hơi hơi giãy dụa, muốn tránh khỏi sự kiềm kẹp của nam nhân, thế nhưng lại bị ôm lấy càng chặt hơn.

 

“Tại sao lại muốn trốn?”

 

“Đã nói là không có.” Lâm Văn Tịch giãy dụa, cái chén đang cầm ở trong tay không cẩn thận bị tuột xuống, xoảng một tiếng nện xuống nền gạch men vỡ tan nát, Lâm Văn Tịch và Lê Diễm đều hơi sửng sốt một chút, Lâm Văn Tịch phản ứng kịp thời không biết dùng khí lực ở đâu thừa dịp Lê Diễm không phòng bị thì đẩy nam nhân ra, quay đầu chạy lên phòng trốn khóa trái cửa lại.

 

Thanh âm này kinh động đến Lê Tông Sinh và Uông Chỉ Tâm, hai người có chút kỳ quái nhìn về phía phòng bếp, Uông Chỉ Tâm vừa vặn thấy Lâm Văn Tịch chạy lên trên lầu, không khỏi càng thêm quái dị, gần đây hai người kia đang làm cái gì vậy kìa?

 

“Sao còn chưa rửa chén xong mà đã chạy lên lầu rồi?” Sắc mặt Lê Tông Sinh có chút trầm xuống, ông biết con trai của mình đối xử với người hầu kia rất tốt, thế nhưng cũng không thể phóng túng như thế a, đập vỡ chén liền bỏ chạy? Đây là cái tình huống gì chứ! Có còn ý thức của một người làm nữa hay không!