Chương 1 – TTKSCBD

         Khai trương bộ mới, chả là muốn đổi gió xíu với cả đang hứng nên khi nào vui thì sẽ post chương mới nha mắt lấp lánh

Chương 1: Bà nương này tốt lắm!

1-150309213K9160

          Lưu Tiểu Niên là một tay chuyên viết văn trên mạng, vốn đang viết thể loại huyền huyễn cho trạch nam ở một trạm nào đó, sau đó trang web này vì muốn chỉnh đốn nên phải đóng cửa, Lưu Tiểu Niên vội vã đi kiếm sống, không thể làm gì khác hơn là đổi sang một cái bút danh khác, tạm thời trú đóng trong một… trang web văn học dành cho loli.

 

          Đương nhiên là các loli sẽ không cảm thấy hứng thú đối với thể loại huyền huyễn rồi, để đảm bảo thu nhập có thể đủ nuôi sống bản thân, Lưu Tiểu Niên không thể làm gì khác hơn là chịu nhục, bắt đầu chuyên tâm nghiên cứu các tác phẩm hot trong bảng xếp hạng của trang web ——《 Hot boy băng sơn và hot girl ngoan ngoãn 》《 Tiểu thiên kim lãnh huyết 7 tuổi 》《 Kiều thê ôn nhu của chủ tịch 》… v.v!

 

          Sau khi xem qua một vòng, Lưu Tiểu Niên bắt tay vào tác phẩm truyện loli đầu tiên của mình ——《 Tổng tài khốc suất cuồng bá duệ 》, đồng thời thuận lợi ký được hợp đồng.

 

          Nữ biên tập có thâm niên cứ dặn đi dặn lại ở trong mail, tình tiết phải hết sức cẩu huyết, tốt nhất là trong chương đầu tiên liền nảy sinh xung đột kịch liệt, ắt hẳn không thể thiếu tiểu tam, không thể thiếu tình địch, mẹ của nam chính phải độc ác, tốt nhất là còn có thể có một thiên kim của một tập đoàn tài chính âm hiểm giàu có làm vị hôn thê, vừa ngược thân lại ngược tâm nữ chính… Nói chung là có thể cài mìn tới thế nào liền làm thế ấy!

 

          Lưu Tiểu Niên run run rẩy rẩy, dựa theo ý tứ của biên tập, ở chương kế tiếp sẽ cho vị hôn thê thiên kim tìm đến bọn xã hội đen, bắt cóc nữ chính thường dân.

 

          “Tiếp đó chương sau làm thế nào?” Lưu Tiểu Niên lên QQ hỏi, “Có phải hẳn là tôi nên cho nam chính dẫn người vọt vào, cứu người ra ngoài?”

 

          “Đương nhiên là không được!” Biên tập kiên quyết cự tuyệt, “Tình tiết này quá cũ rích, chúng ta phải cho nam chính dịch dung thành vệ sĩ, trà trộn vào cứu nữ chính ra, sau đó giữa đường bị người phát hiện, trên đường chạy trốn, ngoài ý muốn rớt xuống vách núi!”

 

          “Vách núi?” Lưu Tiểu Niên khiếp sợ, “Nhưng đây là truyện hiện đại.”

 

          “Hiện đại thì không thể có vách núi sao?” Biên tập rất quả quyết, “Cứ viết như vậy đi!”

 

          Không thể không nói quả thực là biên tập rất thấu hiểu tâm lý người đọc, sau khi chương này được đăng lên, thu nhập của Lưu Tiểu Niên liền cọ cọ mà tăng lên.

 

          “Chương sau đâu?” Lưu Tiểu Niên hết sức lo sợ, “Để cho bọn họ rơi vào sơn động, rồi tìm được một quyển võ lâm bí tịch?”

 

          “Cậu là đồ ngu à!” Biên tập gởi qua một biểu tình tức giận sinh khí, “Đây là truyện hiện đại!” [đờ mờ chị cũng có tư cách nói câu đó sao vỗ đít]

 

          Mệt cô còn nhớ rõ đây là truyện hiện đại. Lưu Tiểu Niên lau mồ hôi. CA283

 

          Biên tập tiếp tục gõ chữ, “Hiện tại đệ đệ của nam chính đang có âm mưu muốn tranh giành cổ phần công ty, cho nên ở chương sau phải để cho nam chính cùng đệ đệ của anh ta nảy sinh xung đột kịch liệt, sau đó đệ đệ anh ta thẹn quá hóa giận, thế là bắt cóc nữ chính để uy hiếp!”

 

          Lại bắt cóc? Lưu Tiểu Niên rất sợ hãi, “Nhưng cô ấy mới vừa được cứu ra.”

 

          “Như vậy mới đủ dữ dội!” Biên tập rất hài lòng với cái loại ý tưởng này, “Nhanh viết đi!”

 

          “Nhưng hiện tại bọn họ vẫn còn đang ở trong một cái hang trên vách núi, cho dù dựa theo định luật vai chính không chết, cũng có thể bị thương mới đúng, huống chi còn phải dùng cách nào mới có thể đi ra ngoài được đây?” Lưu Tiểu Niên rất khó xử.

 

          Biên tập cũng rất khó xử, hai người thương lượng một hồi lâu cũng không có đáp án, biên tập đơn giản vỗ bàn một cái, “Cậu, hiện tại liền đi viết một màn giường diễn!”

 

          Giường diễn? Lưu Tiểu Niên không hiểu nổi, giường diễn có ích lợi gì.

 

          “Phải viết vừa hot vừa hương diễm, cứ như vậy, tôi đảm bảo độc giả sẽ quên mất chuyện bọn họ còn đang ở dưới vách núi. Sau đó trong chương sau cậu có thể chuyển cảnh, để bọn họ thuận lợi xuất hiện trong bữa tiệc rượu uy mãnh của tập đoàn!!!”

 

          Lưu Tiểu Niên phun một ngụm nước lên màn hình phun, “Bàn tay vàng này cũng được mở thái quá rồi đi!”

 

          “Nghe tôi, sẽ không sai!” Biên tập nói xong câu đó, liền sắc bén offline.

 

          Lưu Tiểu Niên lệ rơi đầy mặt khóc ròng, một bên gõ chữ một bên cảm thấy mình đang viết truyện khoa học viễn tưởng.

 

          Sau khi đăng chương mới xong, Lưu Tiểu Niên cũng không dám nhìn phản hồi, che kín đầu chui vào trong chăn.

 

          Điện thoại di động vang lên tiếng tích tích, gọi đến là thanh âm kích động của biên tập, “Tổng tài rất hài lòng!”

 

          “Tổng tài trúng gió nằm viện, chương sau đệ đệ của nam chính sẽ phái người đến ám sát anh ta, anh ta còn rất hài lòng?” Thanh âm Lưu Tiểu Niên buồn buồn.

 

          “Tôi là nói lão đại của trang web chúng ta rất hài lòng, ông ta còn nói, tiền thưởng tháng này của cậu sẽ được tăng gấp ba!”

 

          Lưu Tiểu Niên đội chăn ngồi dậy, lập tức bị dọa sợ rồi! Tình tiết thái quá như vậy, cư nhiên lại có thể kiếm được nhiều tiền thế này sao?!

 

          Không ai có thể cự tuyệt bạc sáng lấp lánh, thế là trong khoảng thời gian tiếp theo đó, Lưu Tiểu Niên lần lượt viết ra rất nhiều rất nhiều… truyện loli.

 

          Tác phẩm tiêu biểu 1 ——《 Hoàng tử hắc đạo của công chúa bá đạo 》

 

          Cô, Mật Tuyết Kỳ Nhi, người thừa kế duy nhất của năm tập đoàn lớn cùng tám đại thế gia, người mẫu chỉ định duy nhất của trang phục Pari, Milan, Anh Quốc, Hoa kỳ, ánh mắt màu xanh nhạt, đôi môi nho nhỏ hệt như quả anh đào. Thế nhưng không có ai biết được, thật ra cô là lão đại của tổ chức ám sát lớn nhất giang hồ.

 

          Anh, Hiên Viên Lam Hải, hot boy lãnh khốc nhất vườn trường, tình nhân hoàn mỹ trong lòng toàn bộ nữ sinh. Con trưởng của Hiên Viên thế gia, nắm giữ mạch máu kinh tế của toàn bộ thế giới! Tuy nhiên không có ai biết, cho tới bây giờ anh cũng chưa từng thích bất cứ người nào… Ngoại trừ cô!

 

          Anh và cô, đến tột cùng sẽ nảy sinh ra dạng xung đột kịch liệt nào?

 

          Kính xin theo dõi truyện này.

 

          Tác phẩm tiêu biểu 2 ——《 Thiên kim lạnh lùng phục thù ký 》

 

          Hừ, cũng không nhìn thử xem bản thân là ai, lại còn dám trêu chọc bản tiểu thư?

 

          Trên thế giới này, chưa từng có người nào sở hữu nhiều danh hiệu như vậy: Công chúa của hoàng thất Anh Quốc, nhà thiết kế thời trang, học sinh giỏi của trường y, sát thủ đệ nhất giang hồ, tiểu thư hắc bang, người thừa kế tập đoàn tài chính, người mẫu hàng đầu… v.v! Nhưng Đông Phương Tử Nguyệt lại có được toàn bộ, hơn nữa, cô chỉ mới có mười lăm tuổi!

 

          Không biết, người nào mới có thể hòa tan trái tim băng tuyết của cô được đây?

 

          Kính xin theo dõi truyện này.

 

          Tác phẩm tiêu biểu 3 ——《 Vị hôn phu thần bí của tiểu công chúa 》

 

          Tác phẩm tiêu biểu 4 ——《 Vị hôn thê trùm trộm của chủ tịch 》

 

          Tác phẩm tiêu biểu 5

 

          Tác phẩm tiêu biểu 6

 

          …

 

          Lưu Tiểu Niên càng viết càng nổi tiếng, càng viết càng sụp đổ tam quan, vào lúc thời điểm chính cậu cũng cảm thấy bản thân mình sắp trở thành biến thái, rốt cuộc cậu nhận được một thiên đại tin tốt —— trang web trạch nam trước đây cậu từng viết truyện huyền huyễn kia, rốt cục, cũng mở lại rồi!

 

          Lưu Tiểu Niên nước mắt giàn giụa khóc ròng, một bên vội vã kết thúc《 Hot boy nhà giàu cùng hot girl sát thủ 》trong tay, một bên nộp đơn xin dừng hợp đồng giữa chừng.

 

          Tay viết nổi tiếng phải đi, đương nhiên là biên tập không nỡ rồi, vừa QQ vừa điện thoại oanh tạc đến nửa tháng, bất quá Lưu Tiểu Niên đã quyết ý rời đi, thái độ tao nhã lễ phép, nhưng tuyệt đối không chịu buông tay.

 

          Cọ xát đến cuối cùng, biên tập không thể làm gì khác hơn là đau lòng buông tay, bất quá nói là để cảm tạ cống hiến của cậu đối với trang web, tổng tài dự định mời cậu đi ăn cơm.

 

          “Mời tôi ăn cơm?” Lưu Tiểu Niên rất khiếp sợ, lão đại của cái trang web này là lão đại có sản nghiệp hệ thống internet nổi danh, kỳ thực trang web loli chỉ là tiện tay chơi đùa mà thôi, lĩnh vực chủ yếu là làm võng du, hầu như mỗi nam sinh đều đã từng chơi qua trò chơi của công ty này.

 

          Ở trong lòng trạch nam Lưu Tiểu Niên, đại BOSS cuối này hẳn là một người có công việc bận rộn mới đúng, sao mà ông ta không chỉ xem qua truyện loli của mình, hơn nữa lại còn muốn mời cơm cơ chứ?

 

          “Đây là một nguyện vọng cuối cùng, cậu sẽ không không đáp ứng đi?” Biên tập áp dụng chiến thuật đánh đòn tâm lý.

 

          Lưu Tiểu Niên có hơi mềm lòng, cậu gật đầu đáp ứng.

 

          Sau này mỗi lần nhớ tới cái gật đầu này, Lưu Tiểu Niên đều hận không thể trực tiếp chém đứt đầu mình đi.

 

          Nếu như không có cuộc hẹn đó, nói không chừng chính mình đã thê thiếp… Ách, nữ nhân thành đàn, mà không phải là hàng đêm sẽ bị đặt dưới thân người nam nhân kia, khóc đến mức khàn cả giọng.

 

          Thời gian sau này vô pháp quay ngược lại, chuyện tương lai cũng vô pháp đoán trước được, cho nên vào buổi chiều ngày hôm nay, Lưu Tiểu Niên còn đang ngâm nga một điệu hát dân gian, bắt xe đến điểm hẹn là một nhà hàng trứ danh phú hào.

 

          Cột trụ kiểu La Mã khí phách huy hoàng, Lưu Tiểu Niên gom góp dũng khí nửa ngày, mới bước vào từ cửa xoay tròn.

 

          Phòng khách so với cửa chính lại càng thêm hoành tráng, một loạt tiểu thư phục vụ vừa xinh đẹp vừa có khí chất, cười tủm tỉm khom người hoan nghênh, thế là trạch nam Lưu Tiểu Niên chưa từng thấy qua cảnh tượng đồ sộ này không ngoài dự liệu… Mắc tiểu.

 

          “Toilet ở đâu?” Lưu Tiểu Niên cảm thấy bản thân rất mất mặt, bất quá trong lòng vẫn rõ ràng nếu như hỏi không rõ, bị tè ra quần sẽ càng mất mặt hơn nữa.

 

          “Đi thẳng quẹo trái, trên cửa có chỉ dẫn.” Tiểu thư phục vụ rất có tu dưỡng.

 

          Lưu Tiểu Niên sợ hãi rụt rè đi tới cửa toilet, kéo thử một cái nó không mở, kéo tới cái thứ hai cũng không mở, thế là rất ai oán mà nhìn chung quanh.

 

          “Trên cửa có cái nút.” Bên tai truyền tới một giọng nói của nam nhân.

 

          “Cảm ơn.” Lưu Tiểu Niên đỏ mặt, luống cuống không thèm nhìn đường mà chạy ào vào toilet, sau khi giải quyết xong vấn đề liền xoay người lại rửa tay, lúc này mới thấy người nam nhân vừa nãy đang đứng ở cửa, như có điều suy nghĩ mà nhìn mình.

 

          “Anh làm gì vậy?” Lưu Tiểu Niên bị anh nhìn đến lạnh cả sống lưng.

 

          “… Em chính là Phấn Hồng Quả Đông Lạnh Thỏ?” Nam nhân thốt ra lời kinh người.

 

          Lưu Tiểu Niên hận không thể tự nhảy vào bồn cầu để bị xả xuống, đây là bút danh của mình trên trang web loli, vì sao còn bị truyền ra ngoài?! Trong lòng vừa bi phẫn lại khiếp đảm, “Anh là ai?”

 

          “Cố Khải.”

 

          “Cố tổng?” Trong nháy mắt Lưu Tiểu Niên há to mồm, không nghĩ tới sẽ gặp phải người chủ mời mình ăn cơm ngay tại toilet, “Anh… Làm sao lại nhận ra tôi?”

 

          Trạch nam viết truyện loli, Lưu Tiểu Niên vẫn luôn coi đây là chuyện đáng xấu hổ, bởi vậy chưa bao giờ tụm lại nói chuyện phiếm càng không tham gia những đợt tụ hội của tác giả, cho tới thời điểm hiện tại cũng chưa từng lộ mặt, vì sao người này lại nhận ra mình được vậy kìa?!

 

          “Tôi đã thấy ảnh chứng minh của em trên hợp đồng.” Cố Khải xoay người đi ra ngoài, “Kaiser phòng 808, đi nào.”

 

          Lưu Tiểu Niên bị chấn kinh, ảnh chứng minh của mình hoàn toàn chính là bộ dáng của một tội phạm cải tạo vừa mới được thả ra ngoài, xấu đến kinh thiên địa khóc quỷ thần, anh ta cư nhiên lại dựa vào cái thẻ chứng minh đó mà nhận ra mình?!

 

          Hơn nữa còn là một tấm giấy photocopy!

 

          Phòng của Kaiser vừa óng ánh lại huy hoàng, quả nhiên rất có phong phạm của vua chúa. Lưu Tiểu Niên lớn lên vốn không cao, ngồi vào chiếc sô pha lớn trong đại sảnh càng khiến cậu nhỏ bé đến đáng thương, hơn nữa biểu tình khẩn trương, vừa nhìn vào chính là một trạch nam chưa từng gặp qua tình huống trang trọng!

 

          Mà Cố tổng khí phách đang ngồi trên chiếc ghế sa lon phía đối diện, tây trang phẳng phiu, cà vạt chỉnh tề, đồng hồ đeo tay lấp lánh rực rỡ, giày da sáng loáng óng ánh, cử chỉ ưu nhã khéo léo, hoành tráng nhất chính là, lúc gọi món ăn cư nhiên lại dùng ngoại ngữ!

 

          Vì vậy đối với một trạch nam ngay cả tiếng Anh cũng nói không được, Lưu Tiểu Niên không tự chủ được mà rút rút người lại.

 

          Sau khi chọn món ăn xong, Cố Khải thờ ơ hỏi, “Nghe nói em muốn quay về viết huyền huyễn?”

 

          “Ừm.” Lưu Tiểu Niên hết sức lo sợ, “Về phần hợp đồng bên này tôi đã hoàn thành rồi.”

 

          “Nếu như tôi trả cho em tiền nhuận bút gấp bội đâu?” Cố Khải hỏi.

 

          “Tôi thực sự không thích hợp viết truyện loli.” Lưu Tiểu Niên từ chối.

 

          “Gấp mười.” Ngữ khí của Cố Khải rất nhạt.

 

          Lưu Tiểu Niên hoa lệ lệ chấn kinh, “Bao nhiêu?”

 

          “Gấp mười, không bao gồm phúc lợi bình thường.” Cố Khải xích lại gần cậu, “Tôi có thể ký hợp đồng để em trở thành nhân viên chính thức của công ty chúng tôi, không cần em đến quẹt thẻ báo danh, em có thể tiếp tục công tác tại nhà, thế nào?”

 

          Từ trước đến nay sự hấp dẫn của tiền tài vừa thần tốc lại vừa hữu hiệu, tiết tháo của Lưu Tiểu Niên xoảng một tiếng liền vỡ thành mảnh vụn, liều mạng gật đầu đáp ứng một hơi, cậu chỉ hận không thể nhào qua lấy thân báo đáp, truyện loli đơn giản là thứ đáng yêu nhất trên đời này đó!

 

          “Bất quá, tôi có một điều kiện.” Cố Khải dựa vào lưng ghế sô pha, khóe miệng khẽ nâng lên.

 

          Chỉ biết kẻ có tiền đều rất âm hiểm mà, sau khi tặng kẹo xong ngay sau đó thế nào cũng sẽ cho một chày gỗ! Nhất thời Lưu Tiểu Niên cực kỳ cảnh giác, “Điều kiện gì?”

 

          “Chờ tôi một chút đi.” Cố Khải cầm điện thoại lên ấn một chuỗi dãy số, sau khi đầu bên kia bắt máy liền trực tiếp hỏi, “Cậu nghĩ em ấy thế nào?”

 

          Ở đầu điện thoại bên kia ầm ĩ một mảnh, có người rống họng lên nói, “Lão đại, bà nương này tốt lắm!!”

 

Bà nương: Cách chỉ phụ nữ đã có chồng, thông thường được hiểu theo 3 nghĩa sau:

  1. Cách gọi phụ nữ
  2. Xưng vợ của mình hay gọi vợ người khác
  3. Chỉ hầu gái

Ở đây được dùng theo nghĩa thứ 2, ý em Niên là vợ anh Khải ấy


  1. Cột trụ kiểu La Mã
    32d58PICWY2
  2. Cửa xoay tròn
    IMG111126160523531037

Chương 86 – TVTTB

86. Gia pháp hầu hạ

3e8348a71ad6ecea945faa663091eaec239003

          “Chủ nhân… Em yêu anh…” Tựa vào ngực Lê Diễm, nghe tiếng tim đập của anh, tiếng khóc của Lâm Văn Tịch bởi vì vừa nãy quá mức kích động nên cũng không có lập tức ngừng lại, thế nhưng thanh âm lại đánh vào tim của Lê Diễm một cách rất rõ ràng.

 

          Nhớ lại từng chút từng chút ký ức với Lâm Văn Tịch, từ khi đưa em ấy về nhà, làm người giúp việc trong nhà mình, đến mối quan hệ xác thịt không rõ và bắt đầu thừa nhận tình cảm trong nội tâm mình, kỳ thực bé con này đã mang đến cho mình rất nhiều cảm động, trước đây luôn cho rằng cả đời này mình cũng sẽ không cưới vợ, đối với chuyện lúc còn trẻ phạm một ít sai lầm cũng chậm rãi cảm thấy buồn cười, nhưng đến hiện tại, không nghĩ tới chính mình còn có thể gặp được một người có thể khiến mình chân chính động tâm, đối phương là một đứa nhỏ, hơn nữa còn là một bé con không khéo ăn nói, nhưng lại rất thành khẩn, rất đơn thuần.

 

          “Tiểu Tịch, tôi cũng yêu em.”

 

          Đây là lần đầu tiên Lâm Văn Tịch nghe được nam nhân thổ lộ với mình, lúc này nước mắt lại bắt đầu vỡ đê, thậm chí so với khi nãy thì khóc còn thảm hơn nữa. Lê Diễm đau lòng muốn chết, nói câu nói kia rõ ràng là vì muốn khiến em ấy bớt khó chịu hơn, nào ngờ dường như là hoàn toàn trái ngược rồi.

 

          “Đừng khóc, sao lại khóc càng thêm dữ tợn hơn vậy.”

 

          “Em rất vui vẻ đó.” Bé con ôm chặt lấy anh, “Chủ nhân em vui lắm.” Lần đầu tiên nghe được nam nhân nói yêu, làm sao có thể không kích động cho được đây, bởi vì cảm động nên cậu mới rơi nước mắt, dường như một câu nói kia của nam nhân đã hóa giải tất cả khổ sở và sợ hãi trong lòng cậu, chỉ cần nam nhân không vứt bỏ mình, cậu sẽ vẫn luôn ở bên anh, vô luận phía trước có bao nhiêu trắc trở đi chăng nữa.

 

          “Bé ngốc.”

 

          “Chủ nhân… Chúng ta cùng ở bên nhau… Có được hay không…”

 

          “Được.”

 

          “Chủ nhân, Lê bá bá sinh khí, anh không đi năn nỉ sao?” Qua hồi lâu sau đó, Lâm Văn Tịch mới ngừng khóc, tâm tình vừa mới hốt hoảng ban nãy cũng đã được trấn định không ít, hiện tại cậu mới ý thức cách bọn họ xử lý không được tốt cho lắm, nhỏ giọng mở miệng nhắc nhở Lê Diễm.

 

          “Em không cần lo lắng, tôi cãi nhau với ba, nếu ở cùng một chỗ thì chuyện sẽ càng trở nên gay gắt hơn, để cả hai yên tĩnh một chút cũng tốt.” Lê Diễm rất cảm động, bé con này, rõ ràng đã bị đối xử thành như vậy, nhưng vẫn cứ quan tâm ba của mình, kỳ thực nếu nói thật, cho dù người nào làm con dâu, cũng không thể nào hiểu chuyện như Lâm Văn Tịch được đâu. [tình nhân trong mắt hóa Tây Thi mờ, ai mà hơn nổi Tịch cục cưng của anh cho được chớ bong bóng hường phấn]

 

          Ngày hôm sau.

 

          Quả nhiên không lâu sau đó liền thấy Lê Tông Sinh ngồi trên ghế sa lon, trong phòng có mùi thuốc lá nồng đậm. Anh nhớ rõ đã lâu lắm rồi ba chưa từng hút thuốc, tối hôm qua, có thể là đã ngồi ở đây một đêm đi.

 

          Thấy Lê Diễm xuống tới, sắc mặt của Lê Tông Sinh vẫn là kém như vậy, những người làm khác đều sợ đến mức không dám nói lời nào, họ chỉ lặng lẽ làm công tác trên tay, hôm nay không biết lão gia bị cái gì, mặt xụ xuống, một bộ sẽ lập tức bùng cháy, hơn nữa tình cảnh khắp phòng đầy mùi thuốc lá này đã lâu rồi cũng chưa được thấy qua, nhớ tới năm đó khi đại thiếu gia qua đời, dường như tình huống của lão gia cũng không hỏng bét đến như vậy, trong lúc nhất thời mọi người đều thấy bàng hoàng, không biết có phải là Lê gia lại phát sinh đại sự gì nữa hay không, tuy đang âm thầm suy đoán ở trong lòng nhưng họ cũng không dám công khai thảo luận, chỉ có thể thức thời thối lui ra ngoài với khoảng cách an toàn là 10 thước để tự làm tốt chuyện của mình.

 

          “Các người đều đi về.” Không nghĩ tới đột nhiên Lê Tông Sinh lại mở miệng, mọi người còn chưa kịp phản ứng, quản gia lập tức nhìn ra bầu không khí không đúng, kêu tất cả người làm đi ra ngoài, mà chính mình cũng tự lui xuống.

 

          Nhất thời trong phòng khách chỉ còn lại hai cha con Lê gia cùng Lâm Văn Tịch. Vừa nãy Uông Chỉ Tâm đã bị ông kêu trở về phòng đi ngủ. Dù sao thì chuyện này cũng là gièm pha của Lê gia, ông không muốn để nó bị truyền đi, rất mất mặt mũi, may là Uông Chỉ Tâm cũng không có bộ dáng muốn gây sự với mình, điều này khiến Lê Tông Sinh an tâm không ít.

 

          Lê Diễm không nói gì, anh chỉ đi tới, vốn biết Lâm Văn Tịch sợ ông, nên muốn kêu cậu đi lên lầu, không nghĩ tới hôm nay bé con này lại đòi nhất định phải đi theo mình.

 

          Thấy con trai đến, đột nhiên Lê Tông Sinh xoay người, lấy xuống chiếc roi làm bằng da bò gắn trên tường mà vốn dĩ Lâm Văn Tịch cứ nghĩ đó là một món đồ trang trí, trực tiếp quất xuống người Lê Diễm. Vừa mới bắt đầu Lâm Văn Tịch chỉ cảm thấy hoảng sợ, sau đó lập tức kịp phản ứng, muốn nhào tới chắn cho Lê Diễm, đột nhiên nam nhân nói với cậu, “Tiểu Tịch, không có việc gì, em đừng tới đây.”

 

          Dường như cơn tức của Lê Tông Sinh còn chưa tiêu hết, một roi so với một roi lại càng ra sức hơn, quất lên trên người Lê Diễm, thậm chí loại quần áo được may với chất liệu thượng hạng đã bắt đầu xuất hiện vết thủng, dần dần ứa ra máu. Lâm Văn Tịch bật khóc, cậu muốn đi tới chắn cho Lê Diễm, nhưng nam nhân lại dùng ánh mắt ngăn cậu lại, cho dù đang bị cha đánh, nhưng anh cũng không hừ một tiếng.

 

          “Tao cho mày làm cái loại chuyện đồi phong bại tục này! Nghiệp chướng!” Một roi vút xuống vang lên tiếng “chát”, thân thể Lê Diễm cũng bị lay động.

 

          “Đừng đánh… Van cầu người… Lê bá bá… Người đừng đánh…” Vô lực đứng ở một bên, cậu rất khó chịu, nếu không phải nhớ tới chuyện tối qua nam nhân muốn mình đáp ứng sau này dù vô luận thế nào, cũng không cho phép chắn trước mặt y, y sẽ đau lòng, thì Lâm Văn Tịch đã sớm liều lĩnh xông ra rồi. Thì ra y đã biết trước hôm nay Lê bá bá sẽ đánh y sao? Chẳng lẽ y không biết nếu đánh vào thân thể của nam nhân, tim của cậu sẽ càng đau đớn hơn sao?

 

          Trong khoảnh khắc, cả căn phòng chỉ còn lại tiếng khóc của Lâm Văn Tịch và thanh âm chát chát phát ra từ cái roi, người nào không biết, chỉ sợ sẽ cho rằng người bị đánh là Lâm Văn Tịch đi.

 

          Nước mắt không ngừng rơi xuống, cậu chỉ có thể dùng cách khẩn cầu Lê Tông Sinh đừng đánh nữa, nhưng lại không có chút tác dụng nào. Không biết đã trải qua bao lâu, hành động điên cuồng của Lê Tông Sinh cũng bắt đầu trở nên chậm lại.

 

          “Ba, đánh đủ chưa?”

 

          Thanh âm của Lê Diễm rất lạnh, trên người rịn ra càng ngày càng nhiều máu, thế nhưng ngay cả chân mày anh cũng không nhíu một cái, ngược lại thấy được bé con khóc đến chết đi sống lại ở bên cạnh, người bị đánh giống như là chính em ấy, lúc này Lê Diễm mới nhíu mày, bởi vì nước mắt của Lâm Văn Tịch.

 

          “Không phải đã nói không cho khóc hay sao?” Trên người không cảm nhận được sự đau đớn, mà vẫn cứ nở nụ cười với bé con như cũ.

 

          Lê Tông Sinh lại quất cho vài roi, thấy bộ dáng Lê Diễm không phản kháng, đoán chừng là cơn giận cũng đã tiêu thất không ít, nhìn hai người bọn họ một chút, trực tiếp vứt roi sang một bên, để nó rơi xuống đất. Lâm Văn Tịch vội vã vọt tới bên người Lê Diễm, nhìn thấy vết máu trên người y, thẩm thấu qua lớp áo màu trắng dường như càng thêm khiến người khác thấy hết hồn hơn. Trong lòng càng thêm đau nhói khó chịu, cậu chỉ hận người bị thương không phải là mình.

 

          “Chủ nhân, có đau hay không…”

 

          “Không có việc gì.”

 

          Lê Tông Sinh không thèm để ý đến hai người bọn họ, trực tiếp ngồi trở lại ghế sa lon, đốt một điếu thuốc lên, sau khi bình tĩnh lại, mới mở miệng với một thanh âm khàn khàn, ngữ khí cũng không còn cường ngạnh như trước nữa.

 

          “Tiểu Diễm, ba cũng biết là mình ít khi quan tâm tới con, từ sau khi anh con rời đi, ba vẫn cứ ở bên Hương Cảng mà không có về, công ty cũng giao cho ca ca con xử lý, sau đó chuyển giao vào tay con. Con đứa bé này từ nhỏ liền thông minh hơn người, làm chuyện gì cũng không cần người khác phải quan tâm, cũng bởi vì lí do này nên ba vẫn luôn chưa từng lo lắng cho con. Còn anh của con cũng vậy, ba biết ba thiếu hai anh em các con rất nhiều, thế nhưng ba không nghĩ tới cuối cùng các con sẽ dùng phương thức như vậy để trừng phạt ba…” Thanh âm Lê Tông Sinh có chút nghẹn ngào, dường như là đang thật sự áy náy và bất đắc dĩ.

 

          “Ba, con cũng chưa từng trách người chuyện gì cả. Đã trải qua nhiều chuyện như vậy nên con cũng đã quen rồi, ngoại trừ lúc ấy ca vừa mới rời đi. Thế nhưng con vẫn phải nói, con đối với Tiểu Tịch là nghiêm túc, con không cảm thấy thích em ấy có cái gì sai.”

 

          “Chuyện này không đúng! Ba không biết từ khi nào thì con lại mắc cái loại bệnh này… Nếu như ca ca của con biết được…”

 

          “Đây không phải là bệnh. Còn có, ba nhắc tới ca ca để làm cái gì.” Khẩu khí của Lê Diễm cũng không tốt lắm, lúc nãy nghe thấy cha áy náy nói ra những chuyện như vậy còn có chút động dung, mà  hiện tại, anh lại biến về cái bộ mặt băng sơn trước sau như một.

 

          “Cho dù không phải là bệnh, con cũng không cần phải ở cùng một chỗ với đứa nhỏ ít tuổi như vậy!”

 

          Lê Tông Sinh cổ hủ khiến Lê Diễm có chút bực mình, đã không quan tâm đến giới tính rồi thì chuyện tuổi tác có vấn đề gì?

Chương 85 – TVTTB

85. Không có việc gì, có tôi ở đây

4cb4a8c743e3965241c9b325c6ef5287

          Nhất thời toàn bộ cảm giác xấu hổ và áy náy của Lê Tông Sinh đều chuyển hoán thành tức giận. Sao bọn chúng có thể chẳng biết xấu hổ như thế! Ngay trước mặt mình còn làm ra cái loại chuyện ái muội không rõ này.

 

          “Em không sao.” Trước tiên là Lâm Văn Tịch lắc đầu với Tịch Lê Diễm, sau đó chuyển hướng sang Lê Tông Sinh, “Lê bá bá, xin lỗi, người đừng trách Lê Diễm, không liên quan đến anh ấy… Đều là lỗi của con… Là con không nên…”

 

          “Em nói chuyện ngu ngốc gì vậy.”

 

          Lê Diễm trực tiếp ấn bé con đang ngây ngốc giải thích với Lê Tông Sinh vào trong người mình, một lần nữa kéo chăn quấn lấy cậu. Vừa nãy bé con giúp mình chắn một cú đã khiến anh đau lòng và cảm động, hiện tại em ấy không cần kéo hết trách nhiệm về phía mình nữa đâu.

 

          “Em không cần giải thích gì cả, em không có sai.” Lê Diễm cúi đầu, anh dùng ngữ khí ôn nhu để nói với Lâm Văn Tịch đã khiến cho Lê Tông Sinh được mở rộng tầm mắt, nhưng vào một giây kế tiếp khi nó ngẩng đầu nói chuyện với mình, ngữ khí lại trở về kiểu lạnh lùng như trước, bộ dáng ôn nhu vừa nãy giống như chỉ là ảo giác của mọi người mà thôi.

 

          “Vừa nãy người cũng nghe thấy rồi đó, con nói con là nghiêm túc.”

 

          “Bắt đầu từ khi nào?!”

 

          “Lần thứ hai con nhìn thấy em ấy.” Lê Diễm nói chuyện kiểu giống như không sao cả, nếu chuyện này đã bị phát hiện, để bọn họ biết nhiều một chút hoặc là ít một chút cũng chẳng có gì khác nhau cả.

 

          Ngược lại Lê Tông Sinh bị thái độ của Lê Diễm chọc cho tức giận, dứt khoát dời hỏa lực đánh về phía Lâm Văn Tịch ở bên cạnh.

 

          “Là cậu câu dẫn con tôi đi? Vừa nhìn liền biết không phải là thứ tốt lành gì rồi! Tuổi còn nhỏ đã làm ra chuyện mất mặt xấu hổ như thế, cậu lập tức cút ra khỏi Lê gia cho tôi! Cút!” Con trai mình đã nhiều năm không chịu hảo hảo kết hôn, bây giờ lại ở cùng một chỗ với nam hài nhỏ hơn mình nhiều tuổi như vậy, Lê Tông Sinh càng nghĩ càng thấy vô pháp tiếp thu, hơn nữa hiện tại còn đang trình diễn ngay trước mặt “con dâu chính thức” như vậy khiến cho mình có bao nhiêu mất mặt đây.

 

          Lâm Văn Tịch nghe thấy Lê Tông Sinh muốn đuổi mình đi, trong lòng rất khó chịu, thế nhưng cậu lại không muốn chọc ông tức giận, dù sao ông ấy cũng là ba ba của Lê Diễm, ông nội của mình, cho nên cậu thực sự muốn mặc quần áo rồi rời đi, thế nhưng lại bị nam nhân kéo lại.

 

          “Em ấy chưa từng câu dẫn con, ngẫm lại thì, cũng là con câu dẫn em ấy. Nếu như ba đuổi em ấy đi, vậy thì thật là tốt, con vốn có dự định dẫn em ấy đi này.”

 

          “Chủ nhân…”

 

          Con trai mình nói những lời này khiến Lê Tông Sinh không thở nổi, ông vừa mới nghe thấy cái gì? Nó vốn có dự định dẫn cậu ta đi?

 

          “Nếu con dám rời khỏi cái nhà này nữa bước, ba sẽ rút toàn bộ cổ phần dưới danh nghĩa của con ở Vũ Hoàng về, còn có công ty Niên Hoa dưới danh nghĩa sở hữu của con nữa, đều thu hồi toàn bộ.”

 

          “Tùy tiện.” Lê Diễm bỏ lại mấy chữ rất đơn giản, vốn dĩ anh cũng không muốn tiếp nhận công ty của gia tộc, năm đó nếu không phải có chuyện kia của ca ca, anh mới sẽ không đáp ứng trở về. Anh đến Vũ Hoàng, đồng dạng là vì ca ca.

 

          Nghe thấy con trai mình thế mà lại xem thường công ty chính mình tân tân khổ khổ dốc sức làm ra, còn vì một nam hài tử mà phản bội mình, Lê Tông Sinh cảm thấy cho tới bây giờ cả đời mình còn chưa từng chịu sự vũ nhục lớn như thế, so với năm đó nghe được vụ gièm pha của ca ca Lê Diễm thì càng bị kích động hơn rất nhiều! Ông không còn hình tượng mà rút dây lưng ở một bên ra đánh lên người Lê Diễm, nhưng được Uông Chỉ Tâm kéo lại đúng lúc.

 

          “Lê bá bá, trước người cứ bình tĩnh một chút. Chuyện này cũng không phải lỗi của một mình Lê Diễm, trước hết hai người phải bình tĩnh chút đã!”

 

          “Tôi vẫn luôn rất lãnh tĩnh.” Lê Diễm nói năng đạm mạc càng làm cho Lê Tông Sinh tức giận đến sắp bốc hơi, nếu không phải nhờ có Uông Chỉ Tâm kéo tay ông, phỏng chừng thật sự sẽ đánh xuống một roi rồi. Lâm Văn Tịch thấy ba ba Lê Diễm nghĩ muốn đánh anh, cậu luôn sợ nam nhân kia nhưng hôm nay lại lần lượt bảo hộ ở trước người anh, cho dù thân thể nho nhỏ đang run rẩy, nhưng cậu cũng không nguyện ý để cái tát và trận roi này rơi xuống người Lê Diễm.

 

          “Mày cái thứ nghiệt tử này! Nó đi rồi nếu như mày cũng dám đi, mày cũng không thể bước nữa bước vào Lê gia nữa! Cũng đừng kêu tao là ba!” Nhìn tình huống hỗn loạn này, cuối cùng Lê Tông Sinh trực tiếp quẳng dây lưng xuống đất cuối cùng là tông cửa xông ra ngoài.

 

          Uông Chỉ Tâm lăng lăng đứng ở nơi đó, trong lúc nhất thời lại không biết nên làm thế nào, qua một lát sau phun ra ba chữ “thật xin lỗi” với Lê Diễm, sau đó cũng chạy ra ngoài, dù sao thì họa cũng do mình dắt tới, Lê Tông Sinh lại còn là trưởng bối mình tôn kính nhiều năm, hiện tại nhất định là Lê Diễm vô pháp lãnh tĩnh ở chung với ông, vậy bây giờ người có thể mang đến tác dụng khuyên bảo chỉ có mình mà thôi.

 

          Sau khi Uông Chỉ Tâm và Lê Tông Sinh rời đi, nhất thời trong phòng rơi vào trạng thái hoàn toàn yên tĩnh, chỉ còn lại ngọn đèn lạnh lẽo chiếu xuống mặt đất, tỏ rõ hiện tại vẫn là đêm khuya. Hai người Lê Diễm và Lâm Văn Tịch đều không nói gì, bé con chỉ là ôm lấy anh thật chặt, thủy chung cũng không có buông tay, thẳng đến khi Lê Diễm cảm giác được trong ngực mình có chút ướt át, mới phát hiện không biết từ khi nào thì Lâm Văn Tịch đã khóc rồi. Cũng giống với tính cách của cậu, nước mắt rơi một cách rất an tĩnh, không hề tạo ra một chút thanh âm, thân thể hơi run rẩy giúp Lê Diễm biết được cậu đang sợ hãi.

 

          “Tiểu Tịch.” Nhẹ nhàng nâng đầu của cậu lên, dùng bụng ngón tay lau đi giọt lệ nơi khóe mắt, nhưng lại giống như là vĩnh viễn không có cách nào lau hết, càng ngày rơi càng nhiều.

 

          “Chủ nhân… Làm sao bây giờ…”

 

          “Không sao cả, có tôi ở đây.”

 

          “Em rất sợ.” Cậu cảm thấy rất áy náy, biết rất rõ ràng là không đúng, tại sao chính mình còn ích kỷ muốn cùng một chỗ với y như vậy chứ, thậm chí khi biết được y là cha mình, còn muốn làm ra cái loại chuyện đại nghịch bất đạo này đâu, trong lòng cảm thấy tội lỗi sâu sắc, cuối cùng cũng khiến Lâm Văn Tịch không đè nén được nữa, cậu cất tiếng khóc lên.

 

          “Đừng sợ, có tôi ở đây rồi.”

 

          “Chủ nhân, xin lỗi, đều là lỗi của em, là em không nên như vậy… Ô ô… Hiện tại khẳng định là Lê bá bá rất thương tâm… Đều là em không tốt, khiến hai người cãi nhau… Ô ô…”

 

          “Bé ngốc, không phải đã nói là không trách em rồi hay sao? Cho dù nhất định phải nói là lỗi của ai, thì người sai cũng không phải là em. Đừng khóc, Tiểu Tịch, còn có tôi đây mà.”

 

          “Ô ô… Thế nhưng… Em vẫn cảm thấy em thật là ích kỷ… Anh rõ ràng là một người ưu tú như vậy, nhất định có rất nhiều nữ nhân thích anh… Lê bá bá vẫn còn đang chờ anh kết hôn sinh cục cưng đâu… Hiện tại em hại anh thành như vầy… Xin lỗi… Ô ô… Chủ nhân… Em đi có được hay không… Đều là bởi vì em mới…” Lâm Văn Tịch đã hoàn toàn khóc nấc lên, trong lòng cậu phi thường khó chịu, từ đầu tới cuối cậu đều cảm thấy chuyện này là do sự ích kỷ của mình đã hại Lê Diễm, nếu như vào lúc phát hiện y là cha mình thì phải chặt đứt quan hệ với y, nếu như không phải do mình tâm tồn ý nghĩ cá nhân, hiện tại cũng sẽ không phát triển thành như vậy, Lê Diễm sẽ không nói muốn đoạn tuyệt quan hệ với ba ba của y rồi dẫn mình đi, sẽ không khiến cho ông giận tím mặt, nếu quả thật có chuyện như vậy xảy ra, Lê Diễm sẽ mất đi rất nhiều thứ, người thân sự nghiệp còn có nhiều thứ khác nữa, cậu không muốn, cậu không muốn hại Lê Diễm, chỉ cần y có thể hạnh phúc, muốn cậu làm thế nào cậu cũng chấp nhận, “Em có thể đi giải thích với Lê bá bá… Nói với ông là em câu dẫn anh, em có thể rời đi, Lê bá bá sẽ không trách anh… Anh vẫn có thể có cuộc sống mình… Em…”

 

          “Không cho phép em đi, tôi đã nói là em phải đi với tôi. Cũng không phải là em hại tôi, đừng nói những lời ngốc nghếch như vậy nữa.” Nghe thấy em ấy nói muốn rời khỏi mình, Lê Diễm có chút tức giận, không hiểu tại sao trong lòng lại thấy bực bội cùng đau lòng, nhìn thấy nước mắt của bé con, rõ ràng vừa mới phát thệ sẽ không để cho em ấy khóc nữa, thế nhưng nhanh như vậy đã làm em ấy chịu không nổi. Dứt khoát hôn lên môi của Lâm Văn Tịch, chặn lấy tiếng khóc nức nở của cậu vào trong mình, để anh tùy ý hôn cậu đến mức hết hơi.

 

          “Thế nhưng… Lê bá bá sẽ không muốn nhìn thấy em… Em sẽ chọc ông ấy tức giận… Em…”

 

          “Có tôi ở đây ông ta cũng không dám làm gì em đâu. Nếu em dám rời khỏi tôi, kể cả khi lật ngược quả đất này lên tôi cũng phải tìm em cho bằng được, sau đó trực tiếp giam em lại, đỡ khiến em còn dám động ý niệm rời đi trong đầu.” Lê Diễm dọa cậu.

 

          Thế nhưng trong lòng bé con lại dâng lên từng dòng nước ấm áp, bởi vì câu nói của y mà cảm động.

 

          “Cho tới bây giờ tôi cũng không muốn kết hôn hay sinh đứa nhỏ, trước đây không có, hiện tại càng không có, cho dù có, cũng chỉ có em, em không cần tự trách cái gì cả, kỳ thực sớm muộn gì cũng phải ngã bài với lão đầu, hiện tại bất quá là sớm hơn một chút mà thôi.”

 

          Biểu tình của Lê Diễm rất bình tĩnh, Lâm Văn Tịch mới có thể an tâm được một ít.

 

          Thế nhưng kỳ thực Lê Diễm cũng không chắc chắn như vậy, dù sao bây giờ còn chưa phải lúc, thế nhưng đối mặt với bé con này, anh mang đến cho cậu cảm giác bảo hộ tốt nhất và an toàn nhất. Anh biết hiện tại mình là chống đỡ duy nhất của em ấy.

Chương 84 – TVTTB

84. Con đối với em ấy là nghiêm túc

3e2399bd5ccabe28c7434b63cade2bc2307753

          “Chỉ Tâm.” Đột nhiên nghe thấy tên của mình, Uông Chỉ Tâm sợ đến mức vội vã đứng thẳng người.

 

          “Lê bá bá.”

 

          “Chuyện của Tiểu Diễm… Con biết?”

 

          “A…” Uông Chỉ Tâm khổ sở nhìn thoáng qua Lê Diễm, cuối cùng vẫn là gật đầu một cái.

 

          Sắc mặt của Lê Tông Sinh trở nên càng kém hơn, Lê Diễm thế mà làm ra cái chuyện xấu hổ mất mặt này tại trước mặt vị hôn thê của nó, hơn nữa còn dám gạt mình nữa chứ! Khó trách ông vẫn luôn cảm thấy giữa Lê Diễm và tiểu người hầu kia có điểm gì đó không đúng, nào có người sẽ luôn gắp thức ăn cho người làm của mình, cho dù là muốn biểu hiện sự quan tâm thì có phải cũng có chút quá mức hay không? Tuy rằng ngoại trừ bình thường Lê Diễm cũng không có biểu hiện ra việc đối xử phi thường đặc biệt với Lâm Văn Tịch, thậm chí ngay cả biểu tình cũng đều ngụy trang tốt, thế nhưng Lê Tông Sinh thủy chung lại cảm thấy không đúng, ngay từ đầu lúc Lê Diễm nói muốn dẫn theo cậu ta về, đã khiến ông cảm thấy quái dị. Ông biết con trai của mình không thể nào là một người tràn ngập lòng thương người như vậy.

 

          “Tại sao không nói cho ta biết.” Lê Tông Sinh nghiêng đầu chuyển hướng sang Uông Chỉ Tâm, “Là nó không cho con nói sao?”

 

          Nhất thời Uông Chỉ Tâm bị nghẹn lời rồi, kỳ thực cô rất sẵn lòng giúp Lê Diễm giấu diếm a.

 

          “Không phải…”

 

          “Không cần sợ, chuyện này là lỗi của Tiểu Diễm, ta có thể làm chủ cho con.”

 

          Uông Chỉ Tâm khóc không ra nước mắt.

 

          “Không phải đâu ba.”

 

          “Gọi ta là ba!”

 

          “…”

 

          “Con biết chính con đang làm cái gì hay sao?”

 

          “Đương nhiên là biết.” Lê Diễm gần như là không do dự gì mà nói ra những lời này.

 

          Uông Chỉ Tâm thấy Lê Tông Sinh đang có điềm báo tức giận, vội vã nháy mắt với Lê Diễm, ý bảo anh ta khiêm tốn một chút, tình huống hiện tại cũng không thích hợp để anh ta chống đối với bác, không thôi đến cuối cùng người xui xẻo sẽ là bọn họ.

 

          Mà vào lúc này, dường như Lâm Văn Tịch lại bị thanh âm của bọn họ quấy rầy, động động ở trong lòng Lê Diễm, nhưng không có mở mắt.

 

          “Chủ nhân… Xảy ra chuyện gì…” Thanh âm ngân dài, một bộ dáng chưa có tỉnh ngủ. Cậu còn theo thói quen mà cọ cọ vào trong ngực Lê Diễm. Như tỉnh mà chưa tỉnh.

 

          Trong thoáng chốc thiếu chút nữa Lê Tông Sinh đã phun lửa luôn rồi. Đây là lần đầu tiên ông thấy bộ dáng này của Lâm Văn Tịch, đứa nhỏ này bình thường rất ngoan ngoãn, không nghĩ tới khi ở trên giường lại cực kỳ giống yêu tinh câu dẫn nam nhân, quả nhiên, ông chỉ biết đứa nhỏ này tiếp cận con trai mình cũng không xuất phát từ lòng hảo tâm gì mà! Nhất định là do đứa bé này câu dẫn con trai của mình! Mới có thể khiến nó làm ra loại chuyện đồi phong bại tục này đây!

 

          “Ngoan, không có việc gì em ngủ đi.” Lê Diễm nhỏ giọng ghé vào lỗ tai cậu nói, muốn hống cậu ngủ, “Ba, có thể đi ra ngoài nói chuyện không.” Thanh âm Lê Diễm giảm thấp xuống. Vừa nãy hai người làm đến một giờ mới ngủ, bé con đã mệt không chịu nổi rồi, hiện tại vừa mới ngủ say lại bị người khác đánh thức.

 

          Lê Tông Sinh bị chọc giận triệt để, con trai của mình, thế mà lại dám bày ra cái loại biểu tình sủng nịch này với một nam nhân khác, thế mà lại vì một người làm mà bàn điều kiện với mình không chỉ một lần! Hơn nữa còn là một người làm nam không biết nhặt từ xó nào ra! Cũng không phải chưa từng nghe nói có vài kẻ biến thái có tiền thích ngoạn nam hài như vậy, thế nhưng loại chuyện đồi phong bại tục này lại phát sinh ở trên người con trai mình, nếu như truyền ra ngoài thì Lê gia còn mặt mũi gì nữa đây!

 

          “Bây giờ còn ngủ cái gì mà ngủ! Nói trong này luôn đi!” Lê Tông Sinh quát bảo Lê Diễm đang muốn đứng dậy ngưng lại.

 

          Lê Diễm bất đắc dĩ, muốn ngồi dậy, lại phát hiện tay của bé con còn đang ôm chặt lấy anh, hơn nữa trên người của em ấy cũng không có mặc quần áo, hiện tại hai người ở trong này, anh cũng không có khả năng trực tiếp mặc quần áo, cho nên vẫn là quên đi, tiếp tục nằm xuống giường.

 

          “Thân thế của Lâm Văn Tịch lúc trước, đều là nói bừa?” Ngữ khí hùng hổ dọa người.

 

          “Không phải. Em ấy thật sự là không cha không mẹ còn bị thiếu nợ, té ở trước cửa công ty của chúng ta.”

 

          “Con không sợ nó là gián điệp nằm vùng của tập đoàn nào sao?”

 

          “Con biết em ấy không phải.” Ngữ khí của Lê Diễm rất chắc chắn, em ấy ngay cả bản thân mình là tổng tài của Vũ Hoàng cũng không biết, còn muốn đi làm gián điệp? Thực sự là buồn cười, huống chi bé con này đơn thuần, sẽ không có cách nào giả vờ được.

 

          Bởi vì đang nói chuyện trong căn phòng ban nãy, rất nhanh thì Lâm Văn Tịch đã bị đánh thức hoàn toàn, mở mắt thấy tất cả mọi người đang đứng trong phòng, nhất thời bị dọa sợ đến thân thể đều cứng còng. Cảm nhận được sự sợ hãi của Lâm Văn Tịch, Lê Diễm dùng một tay ôm lấy thắt lưng cậu.

 

          “Tỉnh chưa?” Lê Tông Sinh dời đường nhìn lên trên người Lâm Văn Tịch, ngữ khí lạnh lùng.

 

          Bé con nhát gan gật đầu, xong rồi, ba ba Lê Diễm đang ở chỗ này, hiện tại hai người bọn họ còn ngủ cùng một chỗ… Có phải là chuyện của bọn họ có bị ông biết rồi hay không? Hiện tại phải làm sao bây giờ?

 

          Bé con nói muốn có bao nhiêu sợ hãi liền có bấy nhiêu sợ hãi, có thật nhiều lời muốn nói với Lê Diễm, nhưng lại ngại Lê Tông Sinh đang ở đây nên cơ bản là không dám mở miệng hỏi. Chỉ có thể dời đường nhìn nhìn về phía Lê Diễm, đối phương vừa vặn truyền tới một ánh mắt khiến cậu an tâm. May là tay của Lê Diễm còn đang ôm thật chặt lấy mình không có buông ra, không thôi Lâm Văn Tịch sẽ càng thêm sợ hãi. Kể từ khi biết Lê Diễm là ba ba của mình, cậu đã nghĩ qua chuyện Lê Tông Sinh có phải là ông nội của mình hay không? Thế nhưng vừa nghĩ tới ông nội của những bạn cùng lứa của mình đều phi thường hòa ái hiền hậu, mà ông nội của mình, lại cứ luôn lạnh mặt, khiến cậu cảm thấy rất sợ… Trái tim nho nhỏ của Lâm Văn Tịch căn bản là cũng không có can đảm xem người này là ông nội của mình.

 

          “Con đối với Tiểu Tịch là nghiêm túc.”

 

          Lời Lê Diễm nói ra khiến Lâm Văn Tịch mở to hai mắt, cậu hoàn toàn không nghĩ tới y sẽ nói như vậy! Mọi chuyện phát sinh quá đột nhiên, vừa nãy chẳng qua là cậu cảm thấy có chút ầm ĩ, tiếp theo liền mơ mơ màng màng nghe thấy có người không ngừng nói chuyện, sau đó cũng chậm rãi chuyển tỉnh, kết quả vừa tỉnh lại chính là tình huống như thế, hoàn toàn không có quá nhiều phản ứng, nhưng nhìn đến biểu tình kinh khủng của Lê Tông Sinh, Lâm Văn Tịch đã sợ đến mức cái gì cũng đều không dám nghĩ, trong đầu chỉ có một thanh âm, đó chính là tiêu đời rồi. Hiện tại đột nhiên nghe được Lê Diễm dùng thanh âm như vậy nói với Lê bá bá, y đối với mình là nghiêm túc? Trong lòng Lâm Văn Tịch vừa mừng rỡ vừa sợ hãi, đây là lần đầu tiên cậu nghe được nam nhân thổ lộ, mặc dù là dưới tình huống như vậy, nhưng nói thế này, thực sự là không có chuyện gì sao…

 

          “Con nói cái gì?” Thanh âm của Lê Tông Sinh đã bị chọc tức đến có chút run rẩy, ông thế mà lại nghe được con trai mình nói nó đối với người làm kia là nghiêm túc?

 

          “Nó là nam!”

 

          “Con biết.”

 

          “Con căn bản cũng không biết đứa nhỏ này xuất hiện từ đâu! Đến tột cùng là ai, con lại dám nói con là nghiêm túc?”

 

          “Sao con lại không biết em ấy là ai, em ấy có cái gì nhận không ra người sao?” Lê Diễm phản bác.

 

          Lê Tông Sinh không nghĩ tới con trai mình sẽ tùy ý như thế, tức giận đến mức chân mày đều muốn bay lên, “Còn Chỉ Tâm thì sao! Các con đã đính hôn rồi!”

 

          “Con có đáp ứng muốn kết sao.” Nếu hết thảy đều tới sớm hơn so với chính mình dự đoán, Lê Diễm cũng không sợ, trực tiếp ngã bài với Lê Tông Sinh.

 

          “Con dám không kết!” Lê Tông Sinh nâng tay lên muốn vung qua, lại bị ánh mắt của con trai mình dọa sợ, động tác trì hoãn một chút, cuối cùng vẫn vỗ xuống.

 

          “Không được.” Đột nhiên Lâm Văn Tịch nhào tới, ôm chặt lấy Lê Diễm, mà cái bạt tai của Lê Tông Sinh vỗ xuống đầu của Lâm Văn Tịch. Lực tay của nam nhân không nhỏ, Lâm Văn Tịch thực sự có hơi đau một chút.

 

          “Tiểu Tịch!” Thấy bé con vì muốn chặn cái tát của Lê Tông Sinh dành cho mình, trong lòng Lê Diễm có chút chấn động, đồng thời cũng rất đau lòng mà vội vã ôm chặt lấy cậu, vuốt đầu cậu khẩn trương nói, “Em có sao không?”

 

          Rất giống như chính ông đã vỗ tới mức khiến cậu chấn động não, biểu tình của Lê Diễm khẩn trương đến mức Lê Tông Sinh khó chịu tới cực điểm, đây vẫn là lần đầu tiên ông thấy con trai mình khẩn trương đến thế này, mình là người kinh khủng như thế hay sao chứ! Hơn nữa một cái tát kia bởi vì mình được giảm tốc độ nên đã nhẹ đi rất nhiều. Không nghĩ tới đứa nhỏ sẽ chạy ra chắn, Lê Tông Sinh cũng càng thêm hoảng sợ, tuy rằng đánh một đứa nhỏ khiến ông cảm thấy rất xấu hổ, nhưng nhìn đến cảnh Lâm Văn Tịch bởi vì động tác vừa nãy mà chăn chảy xuống lộ ra một thân vết tích ái muội, nhất thời sắc mặt chuyển từ đỏ sang xanh.

Chương 83 – TVTTB

83. Bắt gian tại trận

4c50c3cef0b9a015596667ff33716435

          “Chỉ Tâm?”

 

          “Lê bá bá.” Uông Chỉ Tâm có chút né tránh, nhưng vẫn lễ phép mở miệng.

 

          “Sao con lại đi ra từ bên này?” Ánh mắt Lê Tông Sinh có chút kỳ quái, dù sao thì hành lang này đều dẫn đến khách phòng, nhưng rõ ràng là phòng ngủ của nó và Lê Diễm lại ở phía khác, hiện tại nó đi ra từ đây, còn mặc áo ngủ, có thể nào không khiến người khác thấy kỳ quái đâu.

 

          “Không… Con…” Uông Chỉ Tâm thật không ngờ đã khuya thế này rồi mà ông còn ở bên ngoài! Trong lúc nhất thời không biết nên giải thích như thế nào, cũng không thể nói là mình mộng du đi?

 

          Nhưng khi thấy bộ dáng cô ấp a ấp úng, Lê Tông Sinh càng sinh lòng nghi ngờ, đi hai bước về phía bên này, mới phát hiện có một phòng không có khóa cửa, lộ ra một khe hở, bên trong có ánh đèn mờ nhạt, không thể nghi ngờ là nó vừa mới đi ra từ đó.

 

          “Đó không phải là phòng của Lâm Văn Tịch sao?”

 

          “A… Con đi ra uống nước, thuận tiện tới xem cậu ấy một chút, bé con này khi trời mưa sẽ dễ bị đau chân, Lê Diễm sợ cậu ấy đá chăn.” Uông Chỉ Tâm vội nói, nhưng bởi vì khẩn trương nên cái cớ này tràn đầy lỗ hổng.

 

          Từ khi nào thì giao tình giữa nó và đứa nhỏ kia lại tốt đến mức phải tới xem có đá chăn hay không? Hơn nữa hiện tại đèn trong phòng này vẫn còn sáng, căn bản cũng không chỉ đơn giản là đến thăm cậu ta. Lê Tông Sinh âm thầm suy đoán, nhưng lại không có lập tức chọc thủng cô, dù sao Uông Chỉ Tâm là con dâu chưa vào nhà mình, không phải con gái cũng không phải là người mà mình có thể quan tâm được, cho nên mình cũng không có tư cách gì thẩm vấn nó, hơn nữa từ nhỏ Lê Tông Sinh khá yêu thương cô bé này, tuy rằng không rõ tại sao cô muốn gạt ông, bất quá chuyện này ông vẫn muốn biết rõ ràng, chẳng qua chỉ là không dùng cái phương thức này mà thôi.

 

          “Vậy… Lê bá bá… Con đi về trước…” Uông Chỉ Tâm nói, ý đồ đi về một hướng khác, đó chính là về phòng ngủ của Lê Diễm. Nhưng lại bị Lê Tông Sinh gọi lại.

 

          “Chờ một chút, hiện tại Tiểu Diễm có thức hay không?”

 

          Uông Chỉ Tâm có hơi sửng sốt, không biết hiện tại Lê Tông Sinh đang muốn làm cái gì, “Còn đang ngủ ạ.”

 

          “Vậy sao? Thế nhưng vừa nãy ta thấy bên kia đang khóa cửa phòng a, hơn nữa đèn cũng không sáng.”

 

          Lời Lê Tông Sinh nói ra lập tức khiến tâm lý Uông Chỉ Tâm lộp bộp một tiếng. Nhưng Lê Tông Sinh vẫn tiếp tục nói.

 

          “Nếu không thức, vậy lát nữa con vào bằng cách nào, chẳng lẽ đã trễ thế này rồi mà đi ra ngoài còn phải mang theo chìa khóa sao?” Không biết tại sao Uông Chỉ Tâm luôn cảm thấy ánh mắt của Lê Tông Sinh có chút khủng bố. Như là đang từ từ khám phá lời nói dối của mình.

 

          “Có thể là… Vừa đi ra… Không cẩn thận bị gió thổi đóng sầm lại.”

 

          “Ừm. Vậy cũng đừng đánh thức Tiểu Diễm, sang chỗ của ta lấy một cái chìa khóa khác đi.”

 

          Uông Chỉ Tâm không có biện pháp nào ngăn cản, chỉ có thể đi theo Lê Tông Sinh, sau khi cầm cái chìa khóa, cô đứng ở ngoài cửa nhưng vẫn do dự không dám cắm vào, cô biết hiện tại Lê Diễm và Lâm Văn Tịch đang ở bên trong, bọn họ còn không biết gì cả, nếu như bị phát hiện…

 

          “Lê bá bá, ngài quay về ngủ trước đi.”

 

          Lê Tông Sinh nhìn thấy bộ dáng mất tự nhiên trốn trốn tránh tránh của Uông Chỉ Tâm, không khỏi nhíu mày, càng thêm khẳng định bên trong có chuyện, hơn nữa rõ ràng không phải là Uông Chỉ Tâm đi ra từ bên trong, mà là vẫn luôn ở trong khách phòng của Lâm Văn Tịch. Đến tột cùng là nó đang gạt mình chuyện gì? Nhớ tới Lâm Văn Tịch, bụng Lê Tông Sinh tràn đầy nghi ngờ, quan hệ giữa cậu ta và Lê Diễm khiến ông cứ cảm thấy kỳ quái không chỉ có một lần, nhưng bởi vì tư duy hạn chế nên thủy chung cũng không có suy nghĩ triệt để.

 

          Vừa nãy Uông Chỉ Tâm đi ra từ phòng Lâm Văn Tịch, hiện tại nó lại không dám mở cửa, hình như thực sự là bên trong đang cất giấu chuyện gì đó. Khiến một người vốn lăn lộn trên thương trường nhiều năm như ông không muốn nhìn ra khúc mắc cũng đều khó khăn.

 

          “Chỉ Tâm, không phải là các con có việc gạt ta chứ?” Thanh âm của Lê Tông Sinh rất lạnh rất nhạt, căn bản là không nghe ra bất kỳ tâm tình gì, thậm chí không cảm giác được sự tức giận, thế nhưng cả người Uông Chỉ Tâm lại chấn động, chìa khóa đang cầm trong tay cũng rơi xuống đất.

 

          “Con… Sao lại… Không thể nào.” Hốt hoảng nhặt lấy chìa khóa trên đất, Uông Chỉ Tâm giả vờ trấn định.

 

          “Nếu không có, vậy con khẩn trương cái gì?”

 

          “Không phải… Lê bá bá… Chẳng qua là con cảm thấy đã trễ như thế, ngài nên về nghỉ ngơi sớm một chút đi.”

 

          “Con cứ mở cửa trước đi.”

 

          Lê Tôn Sinh không nhượng bộ chút nào. Cuối cùng Uông Chỉ Tâm vẫn run run rẩy rẩy mở cửa, hơn nữa cô còn đang cầu nguyện hiện tại đêm đã khuya như vậy, cho dù Lê Tông Sinh nhìn vào bên trong thì hẳn là cũng sẽ không nhìn ra cái gì đâu, đến lúc đó mình tiến vào, lập tức kêu Lê Tông Sinh đi nghỉ ngơi sớm một chút, sau đó đóng cửa lại là được.

 

          Chỉ là Uông Chỉ Tâm đã quên chuyện Lê Tông Sinh là cáo già, cùng với thị lực sắc bén, chút tiểu tâm tư này của cô đã sớm bị ông nhìn thấu.

 

          Thời điểm Uông Chỉ Tâm mở cửa ra, Lê Tông Sinh cũng đã thuận lợi bật công tắc đèn ở bên cạnh lên. Trong nháy mắt cả phòng liền tràn ngập ánh sáng, ánh đèn nhu hòa chiếu rọi xuống người đang nằm trên giường, kết hợp với lãnh khí vào đêm khuya có vẻ có chút hơi lạnh, cả người nam hài gần như đều rúc vào trong ngực của nam nhân, nhất thời hai người đều thấy hết toàn bộ tình huống ở trong phòng.

 

          Từ trước đến nay Lê Diễm vốn cũng không phải là một người ngủ rất sâu, đột nhiên bị ánh sáng chiếu xuống, mí mắt giật giật, chậm rãi chuyển tỉnh. Mà Lâm Văn Tịch vốn đang nằm trong lòng anh bởi vì vừa nãy bị lăn qua lăn lại đến quá nửa đêm mới ngủ, nên hiện tại đã mệt mỏi đến không còn tinh lực, ánh đèn như vậy cũng không ảnh hưởng đến chuyện cậu ngủ say.

 

          Ở một bên sắc mặt của Lê Tông Sinh có thể nói là muốn có bao nhiêu khó xem liền có bấy nhiêu khó xem, nhìn chằm chằm vào hai người trên giường, tấm chăn trên người Lâm Văn Tịch chảy xuống đầu vai, bên trên là vết hôn đỏ đỏ tím tím, cả trên cổ cũng không thiếu, đầu tựa lên ngực Lê Diễm, cả người núp ở trong ngực anh, động tác thân mật của hai người vừa nhìn vào liền biết là đã phát sinh chuyện gì rồi, hơn nữa tư thế này đương nhiên cũng khiến người khác hiểu được đây không phải là lần đầu tiên, vừa mới bắt đầu ông còn cho rằng Uông Chỉ Tâm chỉ là đang gạt mình không có ngủ cùng phòng với Lê Diễm, thế nhưng lại không nghĩ tới… Sẽ có một bí mật dơ bẩn không chịu nổi như thế??!! Nếu như hôm nay không phải bất ngờ phát hiện, bọn chúng dự định giấu diếm mình đến khi nào đây?! Chuyện này quả thực là so với cái gì cũng khiến ông vô pháp tiếp thu hơn, thiếu chút nữa não của Lê Tông Sinh đã rong huyết, Lê Diễm đơn giản là quẳng hết mặt mũi của Lê gia rồi!!

 

          Mặc dù biểu tình trên mặt Lê Tông Sinh rất lạnh, nhưng trong phòng lại vạn phần tức giận, ông không có lập tức giận tím mặt, chỉ là trừng mắt nhìn người trên giường, bất quá Uông Chỉ Tâm đã sắp muốn khóc luôn rồi, cô biết hiện tại chuyện này có bao nhiêu hỏng bét.

 

          “Ba?”

 

          Thời điểm Lê Diễm mở mắt nhìn thấy hai người trước mặt mình, mặc dù anh có lộ ra biểu tình khiếp sợ kinh ngạc, nhưng rất nhanh liền che giấu xuống, anh chỉ rất ung dung kéo cao tấm chăn, đắp kín Lâm Văn Tịch đang nằm trong lòng mình lại một ít, không để cho người khác thấy được vết tích trên đôi vai tuyết trắng của cậu.

 

          Uông Chỉ Tâm dùng vẻ mặt xin lỗi nhìn Lê Diễm, biểu thị chính mình cũng không có biện pháp, chuyện này cũng không phải do cô cố ý mà, vốn dĩ rất muốn nhắc nhở Lê Diễm một chút, đáng tiếc lúc đó Lê Tông Sinh đang đứng ở bên cạnh mình, muốn làm chuyện mờ ám gì cũng không được.

 

          “Theo ba giải thích một chút.” Lê Tông Sinh không hổ là người đã lăn lộn nhiều năm của thế hệ trước, khi phát hiện cái loại hành vi xấu xa này của con trai mình, ông cũng không có lập tức mất đi phong độ cùng khí thế mà đi rống lớn như kẻ điên, ông chỉ dùng ngữ khí không cho phép cự tuyệt và tư thái cả vú lấp miệng em để nói ra một câu này. Còn biểu tình thì âm lãnh bức người.

 

          Mà biểu tình của Lê Diễm cũng không tốt đẹp gì, vẫn là gương mặt lạnh lùng, Uông Chỉ Tâm đều cảm giác mình bị kẹp ở giữa một cặp cha con như thế đã sắp muốn bị đóng băng luôn rồi, nhưng cô lại chẳng dám nhúc nhích, dù sao người gặp rắc rối cũng là mình mà.

 

          Lê Diễm chỉ ngẩng đầu liếc nhìn qua Lê Tông Sinh, lạnh nhạt nói: “Chính là như người thấy vậy đó.”

 

          Lê Tông Sinh nhíu mày, lãnh khí bức người, đây là biểu hiện của việc ông phi thường không vui, Uông Chỉ Tâm ở một bên nhìn cặp cha con này thấy cực kỳ khó chịu, tính cách của hai người đều tương đối lạnh lùng, thế nhưng cô không nghĩ tới đến cả chuyện cãi nhau cũng có cá tính như thế, mắt to trừng mắt nhỏ, dùng ánh mắt giết chết đối phương.