Chương 55 – HTTS

 

 

☆, 55. Thể xác và tinh thần đều mỏi mệt

2c08c6a68701dfcaac6e3ccb42a97591

“Kỳ Thạc chúng ta đi.” Kỳ Canh không còn kiên trì để tiếp tục nghe cái người thân là phụ thân của người trong lòng lại đang có dự định làm sao để thương tổn tâm can bảo bối của bọn họ, loại chuyện này ngẫm lại hắn đã cảm thấy ruột gan đều đứt thành từng khúc, dù cho có giết hắn hắn cũng sẽ không để cho chuyện này phát sinh, cuối cùng còn không quên uy hiếp Liễu Mộ Ngôn: “Từ giờ bọn ta sẽ che chở Tiểu Liễu Nhi mọi lúc mọi nơi, người cứ dẹp cái ý niệm này đi!”

 

“Tế tự đại nhân, bọn ta niệm tình người là trưởng bối, sẽ không nói mấy lời hôm nay của người cho y biết, nhưng xin hãy hiểu rõ, bọn ta làm như thế chỉ là không muốn khiến cho Tiểu Liễu Nhi thương tâm, chứ không phải là muốn bảo vệ cho người đâu. Nếu như người còn cố ý làm như vậy, cái gì mà trách nhiệm cái gì mà nghĩa vụ bọn ta đều sẽ không để ý tới nữa, dẫn theo Tiểu Liễu Nhi cùng với nhi tử bỏ đi biệt xứ, đến lúc đó người cứ bảo phụ thân của bọn ta tự mình giúp người tu bổ cái kết giới chó má nọ, thích hại người nào thì cứ hại người đó đi!”

 

Kỳ Thạc chưa bao giờ nói thô tục lần đầu tiên trong đời lại nói ra lời khó nghe như vậy, lại còn là đối với người mình đã từng kính nể từ nhỏ tới lớn, nhưng ngược lại cũng không khó khăn gì, chỉ cần nghĩ đến người này mang ý niệm như vậy trong đầu đối với người yêu của mình, phụ thân của hài tử mình, cho dù có ác độc hơn gấp trăm lần hắn đều có thể nói được.

 

Bọn họ không biết là, không cần thương tổn chân chính gì cả, chỉ với chân tướng bọn họ nói lộ ra giữa lúc hai bên tranh chấp, đã khiến cho toàn bộ máu trong người Liễu Nghi Sinh ngưng kết lại, hai tay lạnh lẽo, cứng ngắc chịu không nổi, mở to mắt hoàn toàn không có cách nào tiêu hóa những chuyện mình vừa mới nghe được.

 

Nghe thấy tiếng bước chân hai người đi ra, cũng không biết tại sao mà bản năng của y lại không muốn gặp mặt bọn họ, nhanh chân chạy trốn vào cây đại thụ kế bên, thấy hai người đi về phía Kỳ Lân động, dần dần bóng lưng biến mất trong tầm mắt, Liễu Nghi Sinh cứ như là đã bị rút hết tất cả khí lực, y tựa lưng vào đại thụ, hai chân mềm nhũn trượt ngã xuống mặt đất.

 

Đầu trướng vô cùng đau đớn, bên tai cứ không ngừng vang lên thanh âm ong ong, nhiệt độ của mặt trời buổi ban trưa nóng kinh người, có thể là do ánh mặt trời quá nóng bức, ngoại trừ chói mờ mắt y ra, còn lại một chút cũng không chiếu tới tim của y, không có cách nào thay đổi trái tim bị đông lạnh đến kịch liệt, không sưởi ấm được cho dòng máu đang chạy tán loạn khắp cả người y.

 

Liễu Nghi Sinh nghĩ nhất định là mình đang nằm mơ rồi. Nếu không thì tại sao ký ức lại hỗn loạn như thế, bên tai không ngừng không ngừng nghe thấy nhiều thứ thanh âm bất đồng đang nói cái gì đó, một lần so với một lần lại càng rõ ràng hơn, một lần so với một lần càng khiến cho thống khổ chịu không nổi, không còn cách nào hô hấp được.

 

“Hổ dữ còn không ăn thịt con, cũng bởi vì Tiểu Liễu Nhi không phải con ruột của người nên người mới nỡ đối xử với y như vậy sao?”

 

“Năm đó người sắp đặt cho ba chúng ta động phòng, để cho Tiểu Liễu Nhi không phải thương tâm vì người, cái tội danh này bọn ta gánh thay người.”

 

“Bọn ta cảm kích người đã nhặt Tiểu Liễu Nhi về nuôi dưỡng từ nhỏ đến nay, tuy rằng mục đích nhận nuôi bất quá chỉ là vì y là một song tính nhân bị nhân loại vứt bỏ, có thể sinh hạ hài tử cho kỳ lân.”

 

“Người đừng mơ tưởng bọn ta sẽ đồng ý để cho Tiểu Liễu Nhi đi giao phối với kẻ khác.”

 

Chỉ với ba câu nói nhưng một câu so với một câu lại có sức công phá đối với cuộc sống, đối với phụ thân, đối với toàn bộ nhận tri về thế giới này của Liễu Nghi Sinh hơn. Gần như y đã có thể tin tưởng rằng thì ra toàn bộ cuộc sống của y đều bị bao phủ trong những lời nói dối, qua lời thảo luận của bọn họ, y đang sống trong một cuộc đời tràn ngập dối trá, nếu như không phải hôm nay vô ý nghe được bọn họ nói chuyện với nhau, y vẫn còn phải sống tiếp trong sự lừa dối này, thẳng đến loại không chân thật này bị thực tế tàn khốc nhất chọc thủng.

 

Liễu Nghi Sinh lạnh đến phát run, phần lưng dựa vào đại thụ đã ướt đẫm thành một mảnh. Y hung hăng cắn môi dưới để cho bản thân mình có thể thanh tỉnh lại một chút, đầu óc có thể tỉnh táo thêm một ít, bị đau đến rướm máu làm y rất hối hận, những lời nói kia so với lợi kiếm sắc bén còn có lực sát thương hơn nhiều lắm, không khác gì thanh đao đã được mài qua, xuất vỏ thấy máu, không chút lưu tình.

 

Thì ra từ một con người tự cho mình là siêu phàm đứng ở trên cao nhìn xuống đến một cô nhi bị cha mẹ ruột vứt bỏ chỉ là chuyện có thể xảy ra trong chớp mắt. Trước đây cứ luôn tự nói với bản thân, tuy rằng phụ thân đối xử với mình nghiêm khắc, đó là bởi vì phụ thân trời sinh tính tình lãnh đạm, lại sợ y lớn lên không nên thân nên mới không ôn hòa thân thiết giống như Kỳ bá bá. Nói cái gì mà để y nhanh chóng lớn lên, sớm ngày thành thục để tiếp nhận trọng trách của người, vốn dĩ y cũng không phải là con ruột của người, đương nhiên người sẽ không cần phải phí tâm trí để đau lòng vì y rồi.

 

Thân thể được hai huynh đệ thương yêu, trên thực tế không chỉ không đáng kiêu ngạo, hơn nữa lại còn là một biểu tượng quái dị không trọn vẹn, nếu không thì tại sao lại bị cha mẹ ruột vứt bỏ chứ? Đã lớn thế này rồi, đến cả người thân của mình đều chưa từng gặp qua, còn ngu ngốc cảm thấy bản thân may mắn, ít ra thì y đã có một phụ thân, còn có một phụ thân xót y thương y.

 

Một khắc kia thể xác và tinh thần đều mỏi mệt, thê lương đến bất kham.

 

Đúng thật là trò cười mà, mấy tháng trước y nghe A Thổ kể chuyện mình không cha không mẹ còn sinh lòng đau buồn, không ngừng đồng tình, nhưng như vậy cũng có cái gì để hảo đồng tình chứ, so ra tình huống của y cũng không kém A Thổ là bao, ngược lại A Thổ vừa mới được sinh ra liền biết bản thân mình là cô nhi, còn y lại bị lừa gạt đến lớn thế này rồi, đối với chuyện bản thân mình là ai cũng hoàn toàn không hay biết gì cả.

 

Cũng khó trách phụ thân không nói cho y biết chân tướng, thân thể của y đối với người có bao nhiêu quý báu chứ, có thể sinh con cho kỳ lân, đây là lí do tại sao người lại thu dưỡng y đi? Liễu Nghi Sinh nhịn không được mà miên man suy nghĩ, trách không được khi đó người lại vô cùng ôn nhu nói cho y biết, thế giới rộng lớn không chuyện lạ nào là không có, không cần cảm thấy tự ti mặc cảm vì thân thể của mình không giống người khác. Quả thực là trước kia y không hề cảm thấy bản thân mình có thể sinh con có bao nhiêu kỳ quái, thẳng đến lúc này đây, y không có cách nào kiềm chế cảm giác thê lương và tự ti chưa từng có, loại cảm giác xa lạ này cứ quấn lấy tâm trí y, khiến cho cả người y cảm thấy cực kỳ ghê tởm và buồn nôn.

 

Ha hả, cũng bởi vì thân thể này, cho nên mới thu dưỡng y, để cho y ở cùng một chỗ với hai người Kỳ Thạc Kỳ Canh, sinh hạ hài tử cho bọn họ, đối với người mà nói thì thân thể của mình chỉ là một công cụ sinh đẻ, để cho tộc nhân có thể thuận lợi sinh sôi nảy nở mà thôi, còn về phía y có cảm nghĩ thế nào, có nguyện ý hay không đều không quan trọng, bởi vì từ rất lâu trước đây y đã được dạy rằng phải sống vì trách nhiệm và nghĩa vụ với tộc nhân. Đúng vậy, ở cùng một chỗ với hai người bọn họ, cũng không phải do hai huynh đệ trăm phương ngàn kế, sợ y không đồng ý mới tiền trảm hậu tấu, mà chính là do phụ thân đại nhân cao quý một tay thận trọng bày ra, từ hôn lễ đến kê đơn, sau khi thành thân y còn ngốc hồ hồ nói không lấy chồng, tìm kiếm người để được nghe an ủi, khi ấy người còn giả vờ trấn định đóng vai người tốt dỗ y khuyên y.

 

Hai cái tên ngốc hồ hồ kia, bởi vì sợ y biết được chân tướng sẽ quá thương tâm, tình nguyện để cho y hiểu lầm rồi chấp nhận mấy lời nói lạnh nhạt kia của y, hơn nữa còn phải gánh tránh nhiệm vốn dĩ không thuộc về bọn họ, thậm chí để cho y tùy hứng tra tấn xác thịt nhiều như vậy.

 

Nhất thời Liễu Nghi Sinh cảm thấy ngũ vị tạp trần, từng câu từng lời đều bảo vệ cho y của hai huynh đệ kia cứ như là dòng nước ấm áp rót vào lòng y trong những ngày đông giá rét, không có cách nào không khiến cho người khác không cảm thấy xúc động. Toàn bộ thế giới này, trừ bọn họ ra cũng sẽ không còn người nào thương yêu mình như châu như bảo thế này, không lẫn bất kỳ một tia ác ý và lợi dụng nào cả, không có bất kỳ tư tâm tạp niệm, thương y, sủng y cứ như chỉ muốn giấu y vào trong thân thể của họ vậy.

 

Buồn cười, sao mà phụ thân đại nhân vĩ đại lại nghĩ rằng bọn họ có thể để cho y đi giao phối với giống đực khác cơ chứ? Vì an nguy của toàn bộ tộc nhân? Vì cái gọi là trách nhiệm đại nghĩa? Đương nhiên là bọn họ sẽ không đồng ý rồi, suy nghĩ trong lòng hai người cũng kiên định hệt như lời nói của bọn họ vậy, Liễu Nghi Sinh một chút cũng không nghi ngờ, nếu như quả thật xảy ra chuyện đáng sợ như vậy, hai người sẽ thật sự làm như lời bọn họ đã nói, dẫn theo y cùng với nhi tử bỏ đi biệt xứ, từ nay về sau không hề liên quan, không còn chút lưu luyến nào với nơi bọn họ lớn lên, với tộc nhân thân nhân của bọn họ nữa.

 

Liễu Nghi Sinh lắc đầu theo bản năng, hơn cả chuyện tin tưởng vào sự kiên định của hai huynh đệ, y càng tin tưởng thủ đoạn của phụ thân mình hơn. Sự thần phục và nhận tri từ nhỏ đến lớn của y dành cho người, khiến y không thể tự kiềm chế lại một lần nữa rơi vào trong hầm băng, hàm răng không ngừng run rẩy. Đúng vậy, phụ thân của y, nếu đã muốn làm rồi thì không chuyện gì là không làm được, từ khi còn bé đã khiến y hiểu được không thể nghịch ngợm gây sự, đến hôn lễ của y lại hạ cái loại dược khiến cho người khác biến thành cầm thú, nói người không từ thủ đoạn, có thể dùng bất cứ thủ đoạn tồi tệ nào cũng không quá đáng.

Chương 118 – TVTTB (H)

118. Chủ nhân, đau…

2aae02bcca8c3d2b093b0ba9c04ea637

Khoái cảm mãnh liệt truyền đến từ địa phương giao hợp của hai người len lỏi vào các dây thần kinh, xông thẳng lên đại não.

 

“A…ha… Lớn quá… Nơi đó… A bị đâm hỏng mất… Ô ô… Chủ nhân… Chậm chút… A ”

 

Lê Diễm cúi đầu, liền có thể mơ hồ nhìn thấy nơi gắn kết của hai người ở trong bóng tối, côn thịt đỏ tím đang ra vào, mỗi lần rút thân trụ ra đều có thể thấy được bên trên mang theo thiệt nhiều thiệt nhiều dâm dịch trong suốt không thuộc về mình, chỉ cần mình trừu sáp một cái liền phát sinh ra tiếng nước rõ ràng, dịch thể bị côn thịt kéo ra ngoài liền rơi xuống ghế sô pha, tản ra khí tức dâm mỹ, theo thanh âm ba ba, cả căn phòng đều tràn ngập trong tình sắc ám muội. Chúng càng thêm kích thích cảm quan của Lê Diễm, vô hình trung tốc độ trừu sáp cũng tăng nhanh hơn, thân thể phát ra thanh âm dần dần lấn át đi cả tiếng mưa nhè nhẹ bên ngoài, cửa sổ bị gió phía ngoài thổi rung động sàn sạt, nhưng ai cũng không có tâm tình để nghe, Lâm Văn Tịch lãng kêu đã lãng nay càng lãng hơn. Nếu không phải do trời bên ngoài đang mưa, phỏng chừng tiếng rên rỉ đã truyền đi rất xa rất xa rồi.

 

“A… Không… Đâm hỏng mất… Chậm một chút… Từ bỏ… A…”

 

Nước mắt chảy đầy cả mặt, nhưng nam nhân lại không buông tha cho cậu, ngược lại tốc độ của anh càng lúc càng nhanh, tựa như là đang hòa nhịp với tiếng gió xào xạc bên ngoài, sô pha cũng bắt đầu lắc lư, phát ra vài tiếng cọt kẹt. Khiến cho Lâm Văn Tịch sợ đến mức nắm chặt lấy tay vịn sô pha, muốn xoay đầu bảo nam nhân chậm một chút, nhưng dường như khả năng ngôn ngữ đã bị xói mòn.

 

“A…ha… Quá nhanh… A… Nơi đó… Ô ô… Chủ… A… Nhân… Chậm…”

 

“Không dừng lại được nữa, bảo bối nhịn một chút.” Hô hấp của Lê Diễm trở nên nặng nề, tốc độ dưới thân lại không chút chậm lại, côn thịt tím đỏ thô to cắm vào hậu huyệt phấn nộn nhanh chóng rút ra, tiểu huyệt còn chưa kịp thích ứng với sự rời đi của côn thịt đang cố gắng siết chặt lại nhưng rất nhanh đã bị đâm mạnh vào một cái, tốc độ của nam nhân đã bắt đầu trở nên không còn tiết tấu, chỉ đâm thẳng vào bên trong theo cách thức nguyên thủy nhất, Lâm Văn Tịch biết hiện tại nam nhân đã hoàn toàn thú tính , căn bản sẽ không dừng lại, dù đã bị thao đến chảy nước mắt cũng không ngừng lại được, chỉ có thể một bên dâm kêu thút thít một bên che bụng của mình, sợ trong lúc vong tình đụng phải nơi đó.

 

“A a… Cứng quá… Ô ô chỗ đó bị đỉnh thoải mái quá… Chủ nhân… A…ha…”

 

Ngay lúc cao trào của hai người thay nhau liên tục kéo đến, đột nhiên Lâm Văn Tịch cảm thấy bụng của mình bị đá một cái, cậu biết có thể là do nhóc con không an phận rồi, vội vàng dùng tay che kín lại. “A… Không… Chậm một chút… Chủ nhân… A…ha…”

 

Lê Diễm nhanh chóng trừu sáp, cho rằng Lâm Văn Tịch chỉ là bị đỉnh đến sảng khoái, trước đây em ấy vẫn luôn kêu mình chậm một chút, thế nhưng cái mông lại cứ lắc lắc thật tao, hiện tại do không biết tình huống của cậu, cho nên anh cũng không có giảm bớt tốc độ.

 

“Ưm a… Không được… Đau quá… A a…”

 

Nghe cậu kêu lên đau đớn, Lê Diễm mới thanh tỉnh được một ít, thấy bé con đã dừng động tác hơn nữa cũng không còn nghênh hợp với mình, cứ tưởng do bản thân đỉnh quá nhanh nên khiến cho em ấy bị đau, Lê Diễm cực kỳ lo lắng, vội vàng rút côn thịt của mình ra với tốc độ nhanh nhất. Hậu huyệt đang được lấp đầy nhất thời mất đi vật ngăn chặn, lập tức cảm thấy trống rỗng, một ít dâm thủy chạy dọc ra ngoài, tự động đói khát mà co rút lại vài cái, sau đó mới chậm rãi khép lại.

 

“Bị làm sao vậy, Tiểu Tịch? Có phải là không thoải mái hay không?” Lê Diễm lo lắng ôm chầm lấy cậu, vội hỏi.

 

Lâm Văn Tịch chỉ cảm thấy nhóc con lại dùng sức đá thêm vài cái nữa, cậu “A” lên một tiếng rồi nắm lấy cánh tay của Lê Diễm, cái tay còn lại thì đang che lấy bụng, thế nhưng không muốn để cho nam nhân phát hiện, cũng nhờ chung quanh đang tối đen, nên bộ dáng của cậu bị hiểu thành đau dạ dày.

 

“Có phải ban nãy quá nhanh rồi không? Làm em bị đau sao?” Thấy cậu không nói lời nào, Lê Diễm càng nóng nảy hơn, anh biết vừa nãy bản thân đã quá vong tình, cứ luôn dùng sức đỉnh vào người em ấy, nhiều lần thiếu chút nữa đã thao người từ trên ghế sô pha xuống dưới đất, cũng may Lê Diễm đã lấy tay vòng quanh cậu lại. Thấy tay của Lâm Văn Tịch đặt lên bụng, Lê Diễm suy đoán có phải là cậu khó chịu ở chỗ nào không, muốn vươn tay ra xoa cho cậu, lại bị bé con vô ý tránh né.

 

“Không sao đâu, chủ nhân. Chỉ là dạ dày không được dễ chịu.” Không biết tại sao, nghe thấy thanh âm của nam nhân, dường như cục cưng trong bụng đang dần dần an phận lại, lúc này Lâm Văn Tịch mới thoải mái hơn được một chút, biết hiện tại nam nhân đang rất lo lắng cho mình, cậu vội vã giải thích với y.

 

“Sao dạ dày lại khó chịu rồi? Có phải là do không chịu hảo hảo ăn cơm không?”

 

“Trước kia bị bệnh, vừa nãy không biết bị làm sao nữa, thực sự không có gì đâu.”

 

Biết thân thể cậu vẫn luôn không quá khỏe, Lê Diễm đau lòng hôn hôn cậu, vẫn là có chút không yên lòng nói, “Sao đột nhiên lại bị đau bụng? Là do ban nãy dùng lực quá mạnh sao?”

 

Khuôn mặt của Lâm Văn Tịch đỏ lên, muốn lắc đầu, lại cảm thấy không đúng, thế là liền gật đầu. Nam nhân thương tiếc hôn hôn cậu, “Vừa nãy quá thoải mái, không dừng được, xin lỗi, lần sau tôi sẽ chậm một chút.”

 

Nghe nam nhân ôn nhu nói xin lỗi mình như thế, trong lòng Lâm Văn Tịch cảm thấy ấm áp, tuy rằng mang thai rất khổ cực, thế nhưng ông trời cũng đủ nhân từ với cậu rồi, để cho mình còn có thể gặp lại nam nhân này, cậu từng cho rằng đời này đã không còn cơ hội nữa rồi chứ, ít nhất cục cưng trong bụng cũng có thể có một cơ hội “ở chung” với ba của bé, không biết nếu cậu nói chuyện này cho nam nhân thì y sẽ có phản ứng ra sao đây? Thế nhưng ngay lập tức cái ý nghĩ này đã bị Lâm Văn Tịch phủ định, nếu như nói cho y biết, giữa bọn họ liền triệt để kết thúc, hơn nữa nếu như nam nhân muốn cậu phá đứa bé trong bụng này, thì cậu biết phải làm thế nào đây? Cho nên vẫn là cứ len lén sinh ra đi, ít nhất nếu cậu mất đi nam nhân, còn có thể có một đứa nhỏ thuộc về hai người họ.

 

“Nghĩ gì vậy nha? Còn muốn làm không?” Nam nhân cắn cắn lên môi của cậu, dùng thanh âm trầm thấp nói ra. Lúc này Lâm Văn Tịch mới nhớ tới phía dưới còn có một vật nong nóng gì đó đang đỉnh vào người mình, gương mặt trở nên đỏ bừng, môi có chút ngượng ngùng đụng một cái vào môi của nam nhân, nghĩ đến vừa nãy hai người đang làm đến thật thoải mái, đột nhiên lại bị náo loạn như thế, thiếu chút nữa bầu không khí cũng lạnh xuống, bất quá chỗ đó của nam nhân vẫn còn cứng rắn thế này, hình như đến bây giờ nam nhân còn chưa bắn qua lần nào, địa phương vừa được sáp đến tràn đầy của mình hiện tại cũng đang dâng lên từng đợt trống rỗng, nghĩ muốn được tiếp tục nhồi đầy.

 

“Làm đi.” Đưa tay quấn lên cổ của nam nhân, Lâm Văn Tịch chủ động hôn lên môi y, đôi môi vừa tiếp xúc với nhau liền có cảm giác hệt như có dòng điện chạy qua, hiện tại một đầu lưỡi lửa nóng đang vươn ra khỏi miệng bắt đầu miêu tả liếm lộng, sau đó hai cánh môi hơi hơi mở ra, một đầu lưỡi ngượng ngùng khẽ đưa ra, nhưng lại không dám chạm vào đôi môi nóng bỏng kia, thẳng đến khi nó phát hiện ra sự tồn tại của một cái lưỡi khác, trực tiếp mút lấy, hung hăng ngậm chặt, hai người bắt đầu hôn đến khó chia lìa.

 

Cái mông phía dưới bị tay của nam nhân nắn bóp, từ từ nâng lên một ít, hai người vẫn chưa dừng hôn lưỡi lại, chỉ dựa vào cảm giác mà sờ lên miệng huyệt ướt đẫm của Lâm Văn Tịch, từ từ cắm côn thịt to nóng của mình vào nơi đó. Bởi vì ban nãy đã làm qua, nên lần tiến vào này đặc biệt thông thuận… Rất nhanh quy đầu liền trượt đi vào.

Chương 117 – TVTTB (H)

117. Quá sâu

2a735b5a5b35bbdbf73d9a236afb1110

Bởi vì Lâm Văn Tịch giãy dụa, Lê Diễm chỉ mới cắm chưa được 1/3 dương vật vào trong liền cảm thấy bị siết càng chặt hơn, không cần mình cố ý trừu động cũng có thể hưởng thụ được khoái cảm từ hậu huyệt mấp máy, Lê Diễm chỉ cảm thấy dường như bản thân đang ở trong thiên đường, nhịn không được than nhẹ một tiếng, “Thật là thoải mái.”

Giữa đợt tính sự cực ít khi nam nhân mới nói ra câu cảm thán, thỉnh thoảng không chịu được thì chỉ kêu lên một tiếng đau đớn, đây là lần đầu tiên Lâm Văn Tịch nghe thấy nam nhân trực tiếp dùng thanh âm trầm thấp như thế để nói ra câu thoải mái kia, không biết tại sao trong tim cứ như bị một dòng điện chạy qua, khoái cảm thân thể cùng tâm lý kết hợp lại với nhau, dường như cảm nhận của nam nhân đồng thời cũng được nhắn nhủ lại với mình, phía sau hưng phấn đến mức không ngừng nhúc nhích co rút lại, chảy ra càng nhiều dịch thể, hoa huyệt ở phía trước cũng ướt đẫm, biến thành một mảnh ướt át, cứ như đang chờ đợi thứ gì đó “vệ sinh” cho nó một phen.

“Ướt quá.” Trong bóng tối dường như Lê Diễm cũng cảm nhận được tiểu huyệt của Lâm Văn Tịch đang mút đến lợi hại hơn, cuối cùng nhịn không được chậm rãi thẳng tiến vào địa phương tiêu hồn kia.

“A a… Chủ nhân… Lại cắm vào chút nữa…” Cuối cùng cũng cảm nhận được nam nhân chuyển động về phía trước, Lâm Văn Tịch nhịn không được mà vểnh mông càng thêm cao, đầu cũng tự nhiên mà ngưỡng về phía sau, cảm nhận được cảm giác phong phú của nhiệt độ cùng sức căng bên trong cơ thể.

“Em muốn… Ngứa quá… Bên trong… A… Lại… Sâu hơn một chút… A chính là chỗ đó…”

“A a… Đâm tới rồi… A… Lớn quá…”

Cuối cùng cũng cảm nhận được nam nhân đang chậm rãi tiến vào, Lâm Văn Tịch bị đỉnh đến mức không kiềm hãm được mà rơi nước mắt, địa phương tao ngứa bên trong cứ như là bị đỉnh đến nới rộng ra, được vật to nóng nghiền ép, vừa tê vừa nóng, thoải mái đến mức khiến cho cậu muốn trợn trắng mắt, cự vật khuếch trương địa phương chật hẹp, dâm thủy bị tràn ra ngoài, nam nhân từ từ cắm vào, giống như còn nghe được tiếng nước nơi giao hợp, hơn nữa khi nam nhân đỉnh tới một trình độ nhất định mà cậu cho rằng y sẽ dừng lại, mới phát hiện nam nhân vẫn đang không ngừng cắm thẳng vào trong, đâm về phía càng sâu hơn.

“Lâu quá… A… Không được… A…ha… A… Ưm a…”

“Còn chưa đâu nha.”

“Không được… A…ha… Sắp sáp đến bụng rồi… Hỏng mất… Đừng cắm… A a…” Đã lâu chưa bị cự bổng của nam nhân cắm vào, Lâm Văn Tịch chỉ cảm thấy bản thân bị chống đỡ đến tràn đầy, cứ như y thật sự muốn trực tiếp đỉnh xuyên qua bụng mình, không ngừng chọt thẳng vào trong, khiến cho cậu cảm thấy sợ hãi.

“Chỉ mới tiến vào chút thôi, sao mới nhanh như vậy đã chịu không nổi rồi?” Trên trán của nam nhân cũng đã hơi rịn ra mồ hôi, một đường không ngừng ra vào thân thể đang co rút lại của bé con, cứ như là em ấy vừa chờ mong mình đi vào lại vừa sợ hãi vậy. Lê Diễm cười, động tác vẫn rất ôn nhu, sợ rằng đã lâu không làm sẽ khiến cho cậu bị thương, thế nên cố gắng chịu đựng xúc động muốn sáp thẳng vào bên trong, nhưng lại phát hiện bên trong đã ướt đến lợi hại, hèn chi bé con cứ một mực kêu rất ngứa, thân thể nhạy cảm đến như thế, nếu như không có nam nhân thao, chỉ sợ là sẽ không có cách nào thỏa mãn được đi?

“A a… Từ bỏ… Quá sâu… Ô ô… Sao lại còn nữa… Kinh khủng quá… Sắp bị chọc thủng rồi… Ô ô” Lâm Văn Tịch khẽ vuốt ve vuốt bụng của mình, nhớ đến bên trong còn có một tiểu sinh mệnh nha, nam nhân sáp vào phía sau của mình như vậy, mình liền khủng hoảng cảm thấy cứ như cự điểu của nam nhân sắp đụng trúng cục cưng luôn rồi, nếu như sáp vào phía trước không phải là càng thêm… Nghĩ đến Lê Diễm, Lâm Văn Tịch cảm thấy vạn phần sợ hãi, thế nhưng không biết tại sao, hoa huyệt lại hưng phấn đến mức hết co lại rút, phun ra một đợt dâm thủy, vậy là liền đạt đến cao trào.

“Chậc, bảo bối, phía dưới của em thế mà lại cao trào rồi.” Nam nhân buồn cười xoa lên hoa huyệt ướt đầm đìa của Lâm Văn Tịch, mình còn đang sáp ở phía sau, thế nhưng em ấy đã tự cao trào bằng phía trước rồi, thực đúng là tuyệt vời.

“Ưm a… A… Đừng xoa nơi đó… A a…” Dư vị sau khi cao trào vẫn còn đặc biệt mẫn cảm, lại bị nam nhân dùng sức xoa đại hoa hạch phía ngoài cùng như vậy, dòng điện không ngừng truyền đi khắp toàn thân, nam nhân lại còn dùng móng tay không quá dài của mình gãi qua hoa hạch mẫn cảm, mặt sau lại bị y đỉnh về phía trước, cái nơi bên dưới cũng đã cứng rắn đến phát đau, vừa vặn thời điểm côn thịt thô to của Lê Diễm lướt qua tiến tuyền liệt trong cúc huyệt, cứ như toàn bộ khoái cảm đều cùng nhau vọt tới, Lâm Văn Tịch thét chói tai rồi lại đạt đến cao trào một lần nữa. Hôm nay bị nam nhân ngoạn đến cao trào vài lần, Lâm Văn Tịch cảm thấy bản thân đã mệt đến mức ngay cả ngón tay cũng không muốn động, thế nhưng phía sau vẫn còn đang ngậm dương vật cứng như sắt của nam nhân, nhiệt độ nóng hổi tuyên bố rõ rằng hiện tại y đang bừng bừng phấn chấn đồng thời còn muốn muốn phóng thích dục vọng. Hậu huyệt vừa mới bắn tinh xong lại siết càng thêm chặt hơn.

“Phía sau đừng kẹp chặt như vậy chứ, vẫn chưa sáp xong mà, không phải mới nãy còn dâm kêu muốn bị thịt heo bổng của chủ nhân hung hăng thao làm hay sao? Sao nhanh như vậy đã bắn ra rồi, còn chưa có chân chính hưởng thụ đâu nha.” Thanh âm từ tính của Lê Diễm vang lên bên tai Lâm Văn Tịch, khiến cho lỗ tai của bé con nóng bừng lên. Còn có nguyên nhân khiến cho hoa huyệt lại cao trào, cậu hoàn toàn không có cách nào nói cho nam nhân biết được. Chỉ có thể đỏ mặt vùi đầu vào trong sô pha.

Mình chỉ vừa mới tiến vào một đoạn, bên trong đã lập tức bắt đầu quấn lấy, cứ như là có ký ức mà dẫn mình sáp vào bên trong, còn có vô số cái miệng nhỏ nhắn đang mút lấy mình, bên trong rất nóng, cảm nhận được càng vào tận sâu bên trong càng có cái loại khoái cảm quen thuộc đã lâu này, ban nãy Lâm Văn Tịch đã khẩu giao cho anh, hiện tại lại còn tiến vào như thế, trước không nói tới chuyện có phải Lâm Văn Tịch đang cố ý hay không, vào thời điểm cao trào cứ một mực ngậm lấy côn thịt của mình không tha, lần đầu tiên Lê Diễm phải cực lực dữ lắm mới có thể nhẫn nại xúc động muốn bắn tinh xuống được.

Hôm nay bé con đã đói khát thành như vậy rồi, nếu mình bắn quá nhanh, phỏng chừng em ấy sẽ rất bất mãn đi? Đột nhiên Lê Diễm buồn cười nghĩ tới, sở dĩ hôm nay nhất định phải thao em ấy đến thỏa mãn, để bù lại chuyện ban nãy em ấy đã dám mút chặt lấy mình, xem ra tối nay phải hảo hảo “trừng phạt trừng phạt” bé con rồi.

Lê Diễm dùng sức một cái, tách cánh mông của Lâm Văn Tịch sang hai bên, bỗng nhiên đỉnh mạnh dương vật của mình, “phốc xuy” một tiếng, đều đã cắm cả cây vào trong.

“A a a… Quá sâu… A… Chỗ đó… A…hmm… Chủ nhân…” Lâm Văn Tịch bị đỉnh nhào về phía trước, hai tay gắt gao bám vào phía ngoài của sô pha, bởi vì nam nhân đỉnh rất cố sức nên đã trực tiếp cắm đến chỗ sâu nhất, tựa như hai quả cầu thịt chắc nịch cũng muốn tiến vào bên trong luôn vậy, côn thịt to nóng lướt qua tuyến tiền liệt của mình, nơi chật hẹp ở bên trong bị hung hăng mở rộng, toàn bộ nội bích đều trướng lên, có loại ảo giác giống như sắp bị nam nhân thao chết.

“A… Đừng nhúc nhích… A… Nhanh quá… Ưm hmm… Sắp bị đâm hỏng rồi…”

Thật chặt thật nóng! Lê Diễm âm thầm cảm thán thêm một tiếng, anh nhịn không được mà nắm lấy eo của Lâm Văn Tịch bắt đầu trừu sáp, không để ý tới bé con đang kêu rên, một lần so với một lần lại càng cố sức hơn, lướt qua điểm nhạy cảm trong huyệt của Lâm Văn Tịch một chút liền đâm thẳng vào tận bên trong, đỉnh đến mức Lâm Văn Tịch chỉ cảm thấy trước mắt dần dần biến thành màu đen, khoái cảm nối tiếp từ đợt này qua đợt khác.

Chương 54 – HTTS

 

☆, 54. Chân tướng động trời

2c15fa27d321b77ee49e1cca8bd2a83c

Sau khi rời khỏi Kỳ Lân thôn, Liễu Nghi Sinh vẫn hay tự hỏi bản thân một vấn đề, nếu như y biết cái vị khách ngoại lai bình thường như A Thổ này sẽ tạo ra ảnh hưởng long trời lỡ đất cho cuộc sống về sau của y, có khi nào y sẽ làm chút gì đó để không khiến cho mình phải mất đi tất cả mọi thứ bản thân đang sở hữu hay không. Y vẫn không có cách nào trả lời được, bởi vì y biết xét cho cùng thì, đây cũng không phải là lỗi của A Thổ, thậm chí là không phải bất luận lỗi của người nào cả.

 

Thế nhưng khi đó, mỗi ngày tâm tư của y cũng chỉ là chăm sóc hai nhi tử cho thật tốt, không để cho Kỳ Thạc Kỳ Canh vừa phải tốn thời gian thi đồng thời lại phải khiến bọn họ sầu lo cho y và tụi nhỏ. Y biết Kỳ Thạc và Kỳ Canh đang cống hiến vì toàn bộ số phận của dân làng, đây là trách nhiệm bẩm sinh của bọn họ, bảo hộ tộc nhân, bảo vệ người nhà, về cái loại vấn đề sống còn này, tiểu tình tiểu ái của ba người bọn họ có chút không đáng kể tới, khiến cho mỗi lần y muốn làm nũng đều cảm thấy mình thập phần không hiểu chuyện.

 

Lẽ nào là bởi vì bản thân mình cũng đã làm phụ thân của người ta rồi, trời sinh tính thành thục, không còn tùy hứng quá đáng nữa sao? Vô luận là thành thục hay là do nguyên nhân khác, Liễu Nghi Sinh chỉ hi vọng kết giới của Kỳ Lân thôn có thể sớm ngày được tu bổ hảo, hai người kia từng nói chờ đến khi có thời gian rảnh rỗi rồi, sẽ lại dẫn y vào trong thành chơi, rửa sạch nỗi sỉ nhục bị người khi dễ đợt trước.

 

Sáng hôm đó y vừa mở mắt ra, thái dương bên ngoài đã lên thật cao, tiếng ve kêu suốt cả đêm khiến cho y ngủ không được quá tốt, đương nhiên quan trọng hơn là đã đến giờ cho hài tử ăn điểm tâm rồi.

 

Sau khi có hài tử rồi cuộc sống của y liền hoàn toàn thay đổi, ngủ thẳng đến khi mặt trời lên cao đơn giản là chuyện tốt chỉ xảy ra trong mơ, cũng may hai nhi tử không có tính quậy phá, buổi tối sau khi hai huynh đệ trở về lại dỗ ngon dỗ ngọt an ủi y, mệt nhọc cả ngày không sai biệt lắm đều tiêu tan thành mây khói.

 

Vừa uy hài tử xong, Tiểu Hi Tiểu Vọng liền khóc nháo lên, y hảo hảo hống xong cũng không có hiệu quả, chợt nhớ tới hôm qua đã để búp bê vải do Kỳ Thiên Hữu làm cho bọn nhỏ ở chỗ của phụ thân, nhờ Trương đại thúc nhà cách vách trông chừng bọn nhỏ một chút, y định đi lấy búp bê vải của hai đứa về, không thôi lát nữa chúng lại làm ầm lên.

 

Hai thằng nhóc thúi, tính tình y như đúc các phụ thân của chúng nó vậy, đối với thứ mình thích đều phải ôm vào trong tay bất kể ngày hay đêm, ai muốn cũng không cho. Thực sự là cha nào con nấy, loại độc chiếm dục này, một chút cũng không đáng yêu!

 

Sắc trời đã qua giờ Thìn (7h-9h sáng), nghĩ đến hẳn là phụ thân đã trở về từ trong núi rồi, sinh hoạt của người cực kỳ có quy luật, cơ hồ là ngăn nắp thứ tự, lúc này chắc đang ở trong nhà bào chế dược hay là đọc sách.

 

Quả nhiên, cửa phòng có hơi khép hơi, Liễu Nghi Sinh vừa muốn đẩy cửa vào, lại nghe thấy bên trong có người đang nói chuyện, thanh âm của người nọ rất, ngữ khí kịch liệt, không phải Kỳ Canh thì còn ai vào đây?

 

Liễu Nghi Sinh dừng động tác lại, không phải bọn họ đang ở trong Kỳ Lân động sao? Tại sao lại ở trong phòng của phụ thân? Không có đạo lý chỉ mới sáng sớm, ngay cả quan tâm y một câu cũng chưa có liền chạy tới thăm hỏi nhạc phụ đại nhân rồi chứ? Hay là có chuyện gì đó đang muốn gạt y?

 

Lòng hiếu kỳ muốn nghe thử xem bọn họ đang nói cái gì khiến cho Liễu Nghi Sinh không có đẩy cửa vào, mà là đứng ở bên ngoài nghe trộm.

 

Kỳ thực không chỉ có Kỳ Canh trong phòng, Kỳ Thạc cũng đang ở đây. Hôm nay hai người bọn họ mới vừa vào Kỳ Lân động liền bị Liễu Mộ Ngôn kêu đến, nói là có chuyện quan trọng muốn thương lượng với hai người, đồng thời dặn bọn họ không cần nói với Tiểu Liễu Nhi.

 

Hai huynh đệ nghe lệnh đi tới, nhưng sau khi vừa mới nghe Liễu Mộ Ngôn nói hai câu xong liền không có cách nào tiếp thụ, song song đứng lên.

 

Kỳ Canh tính tình nóng nảy, giận dữ đỏ mặt vỗ bàn nói: “Tế tự đại nhân, tuyệt đối bọn ta sẽ không đáp ứng, sao người có thể nói ra những lời như vậy chứ? Hổ dữ còn không ăn thịt con, bởi vì Tiểu Liễu Nhi không phải là con ruột của người nên người mới đành lòng làm thế với y sao? Người nỡ chứ bọn ta sẽ luyến tiếc, y chính là mạng sống của Kỳ Canh ta, nếu như người thực sự dám động đến y ta sẽ không để yên cho người đâu!”

 

HIếm thấy, Kỳ Thạc cũng không lãnh tĩnh khuyên nhủ Kỳ Canh như thường ngày, mặc dù hắn không có xông lên như Kỳ Canh, nhưng ngữ khí cũng không khá hơn được chút nào: “Đừng bao giờ nhắc lại chuyện này nữa, tế tự đại nhân, năm đó người tính kế để ba người bọn ta động phòng, vì để cho Tiểu Liễu Nhi không phải thương tâm vì người, bọn ta nguyện gánh nỗi uất ức đó thay người. Nhưng chuyện này cũng không đại biểu cho việc bọn ta sẽ dễ dàng tha thứ cho hành động tiếp tục thương tổn y của người nữa, hiện tại không được sau này càng không thể nào. Đối với bọn ta Tiểu Liễu Nhi có bao nhiêu quan trọng ta nghĩ người đã thấy rõ từ nhỏ đến lớn, cũng sẽ không không nhìn ra được. Bọn ta tôn người mời người, nhưng làm ơn không cần làm ra chuyện khiêu chiến đến điểm mấu chốt của bọn ta.”

 

Vẻ mặt Liễu Mộ Ngôn đờ đẫn, chuyện tình không thuận lợi như trong tưởng tượng của y, sao có thể thuận lợi cho được đây, đương nhiên y cảm tình của ba đứa nhỏ vô cùng tốt, căn bản là không khả năng cho phép người ngoài chen chân vào. Nhưng hiện tại vấn đề đã nghiêm trọng đến mức không chỉ liên quan đến gia đình bọn chúng, mà lại liên quan đến tất cả thôn làng, thậm chí là toàn bộ chủng tộc.

 

Bọn Kỳ Thiên Hữu tu bổ kết giới đã tiến vào cảnh giới trì trệ không tiến, y không biết bọn họ phải nỗ lực đến khi nào mới có thể có hiệu quả, thế nhưng y biết thời gian không đợi người, cuộc sống yên ả mấy trăm năm qua của Kỳ Lân thôn có thể tùy thời sẽ bởi vì lí do bị nhân loại xông vào mà không có cách nào vãng hồi, nhưng như thế vẫn còn tốt, vạn nhất có Ma tộc xâm lấn, lấy sức chiến đấu hiện tại của trưởng thành giống đực trong thôn, đơn giản là không có cách nào chịu nổi một kích.

 

Tuy rằng Liễu Nghi Sinh không phải con ruột của y, nhưng cũng không phải là y không hề có chút tình cảm nào với hài tử, thấy nó hiện tại chăm chồng dạy con, ngày tháng trôi qua so với bản thân mình thì hạnh phúc hơn nhiều lắm, nếu như không phải đến mức bất đắc dĩ, sao y có thể nhẫn tâm đánh vỡ loại mỹ hảo và hạnh phúc của hiện tại? Thế nhưng y cũng không còn biện pháp nào khác nữa.

 

Thở dài, môi mỏng của Liễu Mộ Ngôn khẽ nhếch: “Đây cũng không phải là chuyện hai người các ngươi có thể nói cự tuyệt liền cự tuyệt được, ta đã giải thích nguyên nhân rồi, các ngươi đừng nên chỉ vì lợi ích cá nhân mà bỏ quên cả thôn làng?”

 

“Lợi ích cá nhân?” Kỳ Canh bị chọc tức đến mức cười khẩy: “Tế tự đại nhân nếu như người đã nói đến lợi ích cá nhân, ta liền nói cho người biết, với ta mà nói thì so với toàn bộ dân làng, toàn bộ thế giới này còn không biết Tiểu Liễu Nhi ã quan trọng hơn gấp bao nhiêu lần đây, dù phải hi sinh cái mạng của Kỳ Canh thì có nghĩa lý gì? Mặc dù có thể cứu mọi người nhưng phải để cho Tiểu Liễu Nhi rơi một sợi lông ta cũng không muốn, thái độ này đã đủ rõ ràng rồi chứ?”

 

“Đây không phải là tính mạng của người dưng, là tộc nhân của ngươi, thậm chí là phụ thân cùng nhi tử của ngươi! Ngươi đang nói hươu nói vượn gì vậy!” Kỳ Canh nói chuyện quá mức đại nghịch bất đạo với Liễu Mộ Ngôn, y cũng vô pháp duy trì sự lãnh tĩnh nữa, liền dùng đến cách nói giáo huấn người khác.

 

“Kỳ Canh nói không sai.” Kỳ Thạc thế nhưng cũng thập phần ủng hộ cách nói của Kỳ Canh: “Người muốn để bọn ta hoàn thành trách nhiệm và nghĩa vụ, bọn ta dù có hao hết năng lực, thậm chí vì bảo hộ tộc nhân mà xông pha lên trước đều muôn lần chết không chối từ.”

 

Hắn cũng nhếch nhếch khóe miệng, vẻ mặt không chút lưu tình nói tiếp: “Thế nhưng, tế tự đại nhân, không phải ai cũng sẽ ôm ấp lòng tốt như người, vì đại nghĩa có thể nhường lại chính nam nhân của mình, có thể để cho người mình thích đi giao phối sinh con với người khác, bọn ta là phàm phu tục tử, ích kỷ vô độ, nhất định là không có cách nào bì nnooir. Bất quá lại nói tiếp bọn ta cũng phải cám ơn sự khoan hồng độ lượng của người, không thôi trên đời cũng đã không có khả năng có ta và Kỳ Canh. Bọn ta cảm kích người đã nhặt Tiểu Liễu Nhi lúc con bé để về nuôi nấng, để cho bọn ta có thể có được y. Tuy rằng mục đích nhận nuôi của người bất quá là vì y chỉ là song tính nhân bị nhân loại vứt bỏ, có thể sinh hạ hài tử cho kỳ lân. Những chuyện này bọn ta cũng không tính toán, y sinh ra không may, không có thân sinh phụ mẫu bảo vệ, cũng không sao cả, có bọn ta thương y để cho mỗi một ngày đều trải qua trong vui sướng hạnh phúc là được rồi. Thế nhưng ngàn không nên vạn không nên, người đừng mơ tưởng bọn ta sẽ đồng ý để cho Tiểu Liễu Nhi đi giao phối cùng người khác, chỉ là vì có thể làm cho cái tên A Thổ kia biến thân, trên đời này ngoại trừ hai chúng ta ra, ta sẽ không để cho bất luận kẻ nào có cơ hội đụng tới Tiểu Liễu Nhi, dù có đạp thi thể của bọn ta cũng không được.”

 

Lời nói này vừa khiêu khích lại cay nghiệt, sắc mặt của Liễu Mộ Ngôn có hơi tái đi, đến cả bàn tay đang bưng tách trà cũng run lên, phần tách và phần nắp không ngừng phát sinh ra thanh âm lạch cạch, chói tai đến bất kham.

Chương 116 – TVTTB (H)

116. Cúc sắc dụ hoặc

02f836da5887f898fa65512de8db8d17

Cậu biết chỉ với chút hành động ấy căn bản là không cách nào thỏa mãn được y, rõ ràng là do mình đề xuất, cuối cùng lại không thể thỏa mãn y, Lâm Văn Tịch cảm thấy có chút hổ thẹn.

 

“Xin lỗi… Chủ nhân… Em tiếp tục…”

 

“Nếu như không thoải mái cũng không cần miễn cưỡng, không thích cứ nói, sau này cũng không cần giúp tôi làm thế này đâu.” Lê Diễm đau lòng hôn lên mắt cậu.

 

“Không phải… Chủ nhân… Em không có không thích.” Lần này là bởi vì tình huống đặc thù, Lâm Văn Tịch sợ nam nhân hiểu lầm, vội vã phản bác. Tâm tình của Lê Diễm lại trở nên khoái trá nở nụ cười.

 

“A? Thì ra Tiểu Tịch thích chuyện này a.”

 

Lâm Văn Tịch đỏ mặt muốn gật đầu nhưng lại ngượng không dám gật, lập tức nhớ tới nam nhân còn chưa có phát tiết, thế là cậu xoay người sang chỗ khác, quỳ gối nằm xuống. Hai tay tách mông mình ra, chìa lỗ nhỏ hồng hồng về phía nam nhân.

 

“Chủ nhân… Ở đây thật là khó chịu… Em muốn thịt heo bổng của chủ nhân cắm vào…” Sau khi nói xong Lâm Văn Tịch cảm thấy xấu hổ tự cắn cắn môi dưới của mình.

 

Đột nhiên ánh mắt của Lê Diễm lóe lên tia sáng nguy hiểm híp lại một cái, dục hỏa trong mắt càng đậm, lập tức nở nụ cười, đè lên trên người của Lâm Văn Tịch từ phía sau, ngậm lấy vành tai của cậu, “Tiểu tao hóa, hôm nay sao lại nhiệt tình như thế.”

 

Cả người Lâm Văn Tịch chấn động, đây là lần đầu tiên nam nhân gọi cậu tiểu tao hóa, lần trước lúc nằm mộng cũng mơ thấy nam nhân gọi mình như thế, không nghĩ tới có một ngày nam nhân sẽ thực sự gọi vậy, không biết tại sao đột nhiên cả người đều trở nên phấn khởi…

 

“Bảo bối, tôi phát hiện, gọi em tao hóa, hình như em rất vui vẻ a, ở đây đều cứng rắn đến thế rồi.” Lê Diễm buồn cười nắm lấy dương vật đang hộc ra mật dịch của cậu.

 

“A… Không phải… Bởi vì…” Lâm Văn Tịch đỏ mặt muốn phản bác gì đó, nhưng lại bị nghẹn họng do chột dạ, cái gì cũng nói không nên lời. Sau đó nghe nam nhân phì cười một tiếng mới biết mình bị khi dễ, toàn thân đều nổi lên màu hồng nhạt, nếu không phải bởi vì quá tối nên nam nhân không thấy rõ lắm, phỏng chừng đã sớm biến thành dã thú nhào vào rồi.

 

Đột nhiên Lê Diễm dùng sức vỗ một cái lên mông nhỏ cong vểnh của Lâm Văn Tịch, hàm chứa ý cười nói, “Tiểu tao hóa, không phải muốn chủ nhân cắm vào sao? Vậy liền nâng mông của em cao lên một chút nữa đi.”

 

Lâm Văn Tịch chôn mặt vào trong sô pha, gương mặt tản ra nhiệt khí, cái mông lại nghe lời nhấc lên cao.

 

“Lại tách ra thêm chút nữa.”

 

Lâm Văn Tịch ngoan ngoãn tách nơi đó của mình ra càng rộng, kỳ thực bản thân chủ động chọn cái tư thế này cũng là do không muốn để cho lúc nam nhân ngoan thao áp đến cục cưng.

 

“Quả nhiên rất đói khát nha, đều đã chảy nước rồi kìa.” Vốn dĩ vừa nãy nam nhân muốn sáp vào trong, bây giờ thấy lỗ nhỏ chảy nhiều nước ra bên ngoài như vậy, nhịn không được đưa ngón tay vào xoay xoay. Ngón tay dính không ít dịch thể, sau đó đưa đến bên môi Lâm Văn Tịch, “Có muốn nếm thử không bảo bối?”

 

Như là đã bị đầu độc, Lâm Văn Tịch vươn cái lưỡi đỏ tươi ra ngậm lấy ngón tay của Lê Diễm, quấn lấy liếm mút. Cái thứ bên trên còn có mùi khiến cho người khác đỏ mặt, đột nhiên Lâm Văn Tịch cảm thấy thật ra thì vẫn là tinh dịch của nam nhân có vị đạo tương đối khá hơn, thế nhưng lập tức lại bị suy nghĩ dâm loạn của chính mình dọa sợ.

 

Ngón tay của Lê Diễm đưa vào trong miệng Lâm Văn Tịch, từ từ chuyển động, đùa bỡn đầu lưỡi của cậu, sau đó lại cắm vào thêm một ngón nữa, khẽ nắm kéo đầu lưỡi của Lâm Văn Tịch, nước bọt theo ngón tay của nam nhân chậm rãi trượt ra khỏi miệng, rơi xuống ghế sa lon, phía sau bị quy đầu to lớn của nam nhân đỉnh, sau đó từ từ cắm vào trong.

 

“A…” Miệng bị ngón tay của nam nhân lấp đầy, không phát ra được thanh âm rên rỉ quá lớn, Lâm Văn Tịch chỉ cảm thấy cái nơi phía sau đã rất lâu rồi chưa được người khác đụng vào của mình dần dần bị chống ra, ngay lập tức miệng huyệt có cảm giác trướng trướng, bên trong vẫn còn khép chặt, tựa như đang đợi nam nhân tiến vào khai thác thêm một bước nữa.

 

Nào ngờ vào lúc này Lê Diễm lại ngừng lại, chỉ đâm quy đầu vào, sau đó khẽ trừu sáp tại miệng huyệt Lâm Văn Tịch, tuy rằng vừa nãy đã làm trơn, tiểu huyệt cũng tự động phân bố ra một ít dịch thể, thế nhưng Lê Diễm vẫn cảm thấy bên trong rất chặt, rốt cuộc cũng không có trực tiếp cắm xuống, sau đó từ từ dùng vật to lớn cọ xát trước sau, tiểu huyệt bắt đầu không ngừng ngọ nguậy, giống như là muốn mút toàn bộ côn thịt của nam nhân vào, thế nhưng Lê Diễm cũng không có hành động gì khác, anh chịu đựng khoái cảm mãnh liệt, chỉ ma sát tại miệng huyệt của Lâm Văn Tịch.

 

“Ưm a… A…” Lúc đầu chẳng qua là Lâm Văn Tịch chỉ cảm thấy bên ngoài bị chống đỡ rất dữ, bên trong cũng bị sáp sáp, nhưng rất nhanh tiểu huyệt cứ như tìm về cảm giác, bên trong từ từ phân bố ra ngày càng nhiều dịch thể, khiến bên trong cũng càng thêm trơn ướt, nam nhân lại vẫn cứ không tiến vào như cũ, chỉ trừu sáp tại miệng huyệt, khiến cho Lâm Văn Tịch có chút vội vã siết chặt thêm một ít, nam nhân lại ác liệt lui ra bên ngoài một chút.

 

“A… Chủ nhân… Tiến vào… Đừng như vậy… Ưm…”

 

“Chỗ này của Tiểu Tịch mút thật giỏi a.” Lê Diễm xoa mông của Lâm Văn Tịch, cảm nhận khoái cảm chặt khít cùng nóng ấm ở bên trong. Sau đó rút ra chỉ chừa lại quy đầu ở trong, nhìn nơi đó từ từ khép lại, tinh tế cọ xát vào nếp uốn xinh đẹp, sau đó cắm vào một chút, rồi lại rút ra, cứ như vậy mà lặp đi lặp lại rất nhiều lần.

 

Lâm Văn Tịch bị cái hành động khiêu khích đi vào rồi lại đi ra, muốn lại không chiếm được của nam nhân khiến cho toàn thân phát nhiệt, toàn bộ lực chú ý đều tập trung vào nơi đó, từ từ bị dằn vặt đến rối tinh rối mù, bên trong không ngừng kêu gào, nam nhân cứ hết lần này tới lần khác không chịu để cho cậu được thỏa mãn. Cái loại khoái cảm chỉ có ở một tầng cạn ở bên ngoài này, tầng sâu càng thêm đói khát khiến cho Lâm Văn Tịch cảm thấy phi thường không dễ chịu, hoa tâm cứ như có hàng ngàn con kiến đang bò vào, muốn nam nhân tiến vào, tận bên trong muốn vật to dài của nam nhân cắm vào, Lâm Văn Tịch lại cảm thấy bên trong ngứa hơn nữa rồi. Bắt đầu ý loạn tình mê, ánh mắt mất đi tiêu cự, trong bóng đêm cảm giác toàn thân đều tập trung vào chỗ tiếp xúc với nam nhân.

 

“A… Chủ nhân… Cho em… Nhanh đâm vào thao em… Ô ô… Em muốn côn thịt của chủ nhân…” Lâm Văn Tịch kêu lên, còn mình thì không ngừng xoay eo, hướng về phía dương vật của nam nhân, muốn y sáp đến càng sâu, muốn y cho mình thỏa mãn, quên mất nam nhân là gì của mình, cũng quên mất những chuyện không vui trước đây, thầm muốn được khoái cảm từ nơi đó của nam nhân mang đến có thể thỏa mãn cho thể xác và tinh thần của mình, để cho bản thân cảm nhận được nam nhân đang thực sự ở bên cạnh mình, ở trong cơ thể mình.

 

“Bảo bối, cư nhiên lại tự mình xoay, thật tao a.” Nam nhân cười liếm lên vành tai cậu. Khiến cho đôi mắt của Lâm Văn Tịch bị bịt kín bởi một tầng hơi nước. Lê Diễm đè eo cậu lại nhìn về phía tao huyệt đang không ngừng cắn nuốt dương vật của mình, cười đến vẻ mặt tà mị.

 

“A…ha… Đừng… Tiến vào… Sáp đến bên trong… Ngứa quá… Ô ô…” Không còn quản nổi chuyện gì nữa, trực tiếp khóc hô lên, nam nhân dằn vặt mình như vậy khiến thể xác và tinh thần của Lâm Văn Tịch đều rất khó nhịn, hầu như mỗi lần mình muốn nam nhân đều sẽ trực tiếp cắm vào, hơn nữa còn đánh thẳng lên chỗ sâu nhất trong cúc huyệt, khiến dòng điện trực tiếp kích thích vào thần kinh của mình. Thế nhưng lần này, dù có làm cách nào nam nhân cũng không chịu tiến vào toàn bộ, tiểu huyệt chỉ có thể đáng thương ngậm lấy quy đầu chắc nịch, biết rất rõ ràng cái loại khoái cảm sâu tận xương tủy ngay tại phía trước, nhưng làm thế nào cũng không đạt được đỉnh điểm khiến cho Lâm Văn Tịch khó nhịn đến mức phải khóc lên.

 

“Tiến vào một chút, thế này phải không?” Lê Diễm cố ý chỉ cắm vào một chút, sau đó liền dừng lại.

 

“Ưm… Cứ như vậy… Tiếp tục a… Em muốn… Ô ô… Cho em…” Thắt lưng hướng về sau lại bị đè xuống, nam nhân không chịu thỏa mãn bản thân, Lâm Văn Tịch có muốn tự mình thỏa mãn cũng không được, cái loại cảm giác cấp thiết này bắt đầu khiến cho cậu bất an loạn xoay vòng eo, muốn để nam nhân buông mình ra, toàn bộ nuốt lấy cái thứ to nóng đó vào trong cơ thể của mình.