Chương 55 – HTTS

 

 

☆, 55. Thể xác và tinh thần đều mỏi mệt

2c08c6a68701dfcaac6e3ccb42a97591

“Kỳ Thạc chúng ta đi.” Kỳ Canh không còn kiên trì để tiếp tục nghe cái người thân là phụ thân của người trong lòng lại đang có dự định làm sao để thương tổn tâm can bảo bối của bọn họ, loại chuyện này ngẫm lại hắn đã cảm thấy ruột gan đều đứt thành từng khúc, dù cho có giết hắn hắn cũng sẽ không để cho chuyện này phát sinh, cuối cùng còn không quên uy hiếp Liễu Mộ Ngôn: “Từ giờ bọn ta sẽ che chở Tiểu Liễu Nhi mọi lúc mọi nơi, người cứ dẹp cái ý niệm này đi!”

 

“Tế tự đại nhân, bọn ta niệm tình người là trưởng bối, sẽ không nói mấy lời hôm nay của người cho y biết, nhưng xin hãy hiểu rõ, bọn ta làm như thế chỉ là không muốn khiến cho Tiểu Liễu Nhi thương tâm, chứ không phải là muốn bảo vệ cho người đâu. Nếu như người còn cố ý làm như vậy, cái gì mà trách nhiệm cái gì mà nghĩa vụ bọn ta đều sẽ không để ý tới nữa, dẫn theo Tiểu Liễu Nhi cùng với nhi tử bỏ đi biệt xứ, đến lúc đó người cứ bảo phụ thân của bọn ta tự mình giúp người tu bổ cái kết giới chó má nọ, thích hại người nào thì cứ hại người đó đi!”

 

Kỳ Thạc chưa bao giờ nói thô tục lần đầu tiên trong đời lại nói ra lời khó nghe như vậy, lại còn là đối với người mình đã từng kính nể từ nhỏ tới lớn, nhưng ngược lại cũng không khó khăn gì, chỉ cần nghĩ đến người này mang ý niệm như vậy trong đầu đối với người yêu của mình, phụ thân của hài tử mình, cho dù có ác độc hơn gấp trăm lần hắn đều có thể nói được.

 

Bọn họ không biết là, không cần thương tổn chân chính gì cả, chỉ với chân tướng bọn họ nói lộ ra giữa lúc hai bên tranh chấp, đã khiến cho toàn bộ máu trong người Liễu Nghi Sinh ngưng kết lại, hai tay lạnh lẽo, cứng ngắc chịu không nổi, mở to mắt hoàn toàn không có cách nào tiêu hóa những chuyện mình vừa mới nghe được.

 

Nghe thấy tiếng bước chân hai người đi ra, cũng không biết tại sao mà bản năng của y lại không muốn gặp mặt bọn họ, nhanh chân chạy trốn vào cây đại thụ kế bên, thấy hai người đi về phía Kỳ Lân động, dần dần bóng lưng biến mất trong tầm mắt, Liễu Nghi Sinh cứ như là đã bị rút hết tất cả khí lực, y tựa lưng vào đại thụ, hai chân mềm nhũn trượt ngã xuống mặt đất.

 

Đầu trướng vô cùng đau đớn, bên tai cứ không ngừng vang lên thanh âm ong ong, nhiệt độ của mặt trời buổi ban trưa nóng kinh người, có thể là do ánh mặt trời quá nóng bức, ngoại trừ chói mờ mắt y ra, còn lại một chút cũng không chiếu tới tim của y, không có cách nào thay đổi trái tim bị đông lạnh đến kịch liệt, không sưởi ấm được cho dòng máu đang chạy tán loạn khắp cả người y.

 

Liễu Nghi Sinh nghĩ nhất định là mình đang nằm mơ rồi. Nếu không thì tại sao ký ức lại hỗn loạn như thế, bên tai không ngừng không ngừng nghe thấy nhiều thứ thanh âm bất đồng đang nói cái gì đó, một lần so với một lần lại càng rõ ràng hơn, một lần so với một lần càng khiến cho thống khổ chịu không nổi, không còn cách nào hô hấp được.

 

“Hổ dữ còn không ăn thịt con, cũng bởi vì Tiểu Liễu Nhi không phải con ruột của người nên người mới nỡ đối xử với y như vậy sao?”

 

“Năm đó người sắp đặt cho ba chúng ta động phòng, để cho Tiểu Liễu Nhi không phải thương tâm vì người, cái tội danh này bọn ta gánh thay người.”

 

“Bọn ta cảm kích người đã nhặt Tiểu Liễu Nhi về nuôi dưỡng từ nhỏ đến nay, tuy rằng mục đích nhận nuôi bất quá chỉ là vì y là một song tính nhân bị nhân loại vứt bỏ, có thể sinh hạ hài tử cho kỳ lân.”

 

“Người đừng mơ tưởng bọn ta sẽ đồng ý để cho Tiểu Liễu Nhi đi giao phối với kẻ khác.”

 

Chỉ với ba câu nói nhưng một câu so với một câu lại có sức công phá đối với cuộc sống, đối với phụ thân, đối với toàn bộ nhận tri về thế giới này của Liễu Nghi Sinh hơn. Gần như y đã có thể tin tưởng rằng thì ra toàn bộ cuộc sống của y đều bị bao phủ trong những lời nói dối, qua lời thảo luận của bọn họ, y đang sống trong một cuộc đời tràn ngập dối trá, nếu như không phải hôm nay vô ý nghe được bọn họ nói chuyện với nhau, y vẫn còn phải sống tiếp trong sự lừa dối này, thẳng đến loại không chân thật này bị thực tế tàn khốc nhất chọc thủng.

 

Liễu Nghi Sinh lạnh đến phát run, phần lưng dựa vào đại thụ đã ướt đẫm thành một mảnh. Y hung hăng cắn môi dưới để cho bản thân mình có thể thanh tỉnh lại một chút, đầu óc có thể tỉnh táo thêm một ít, bị đau đến rướm máu làm y rất hối hận, những lời nói kia so với lợi kiếm sắc bén còn có lực sát thương hơn nhiều lắm, không khác gì thanh đao đã được mài qua, xuất vỏ thấy máu, không chút lưu tình.

 

Thì ra từ một con người tự cho mình là siêu phàm đứng ở trên cao nhìn xuống đến một cô nhi bị cha mẹ ruột vứt bỏ chỉ là chuyện có thể xảy ra trong chớp mắt. Trước đây cứ luôn tự nói với bản thân, tuy rằng phụ thân đối xử với mình nghiêm khắc, đó là bởi vì phụ thân trời sinh tính tình lãnh đạm, lại sợ y lớn lên không nên thân nên mới không ôn hòa thân thiết giống như Kỳ bá bá. Nói cái gì mà để y nhanh chóng lớn lên, sớm ngày thành thục để tiếp nhận trọng trách của người, vốn dĩ y cũng không phải là con ruột của người, đương nhiên người sẽ không cần phải phí tâm trí để đau lòng vì y rồi.

 

Thân thể được hai huynh đệ thương yêu, trên thực tế không chỉ không đáng kiêu ngạo, hơn nữa lại còn là một biểu tượng quái dị không trọn vẹn, nếu không thì tại sao lại bị cha mẹ ruột vứt bỏ chứ? Đã lớn thế này rồi, đến cả người thân của mình đều chưa từng gặp qua, còn ngu ngốc cảm thấy bản thân may mắn, ít ra thì y đã có một phụ thân, còn có một phụ thân xót y thương y.

 

Một khắc kia thể xác và tinh thần đều mỏi mệt, thê lương đến bất kham.

 

Đúng thật là trò cười mà, mấy tháng trước y nghe A Thổ kể chuyện mình không cha không mẹ còn sinh lòng đau buồn, không ngừng đồng tình, nhưng như vậy cũng có cái gì để hảo đồng tình chứ, so ra tình huống của y cũng không kém A Thổ là bao, ngược lại A Thổ vừa mới được sinh ra liền biết bản thân mình là cô nhi, còn y lại bị lừa gạt đến lớn thế này rồi, đối với chuyện bản thân mình là ai cũng hoàn toàn không hay biết gì cả.

 

Cũng khó trách phụ thân không nói cho y biết chân tướng, thân thể của y đối với người có bao nhiêu quý báu chứ, có thể sinh con cho kỳ lân, đây là lí do tại sao người lại thu dưỡng y đi? Liễu Nghi Sinh nhịn không được mà miên man suy nghĩ, trách không được khi đó người lại vô cùng ôn nhu nói cho y biết, thế giới rộng lớn không chuyện lạ nào là không có, không cần cảm thấy tự ti mặc cảm vì thân thể của mình không giống người khác. Quả thực là trước kia y không hề cảm thấy bản thân mình có thể sinh con có bao nhiêu kỳ quái, thẳng đến lúc này đây, y không có cách nào kiềm chế cảm giác thê lương và tự ti chưa từng có, loại cảm giác xa lạ này cứ quấn lấy tâm trí y, khiến cho cả người y cảm thấy cực kỳ ghê tởm và buồn nôn.

 

Ha hả, cũng bởi vì thân thể này, cho nên mới thu dưỡng y, để cho y ở cùng một chỗ với hai người Kỳ Thạc Kỳ Canh, sinh hạ hài tử cho bọn họ, đối với người mà nói thì thân thể của mình chỉ là một công cụ sinh đẻ, để cho tộc nhân có thể thuận lợi sinh sôi nảy nở mà thôi, còn về phía y có cảm nghĩ thế nào, có nguyện ý hay không đều không quan trọng, bởi vì từ rất lâu trước đây y đã được dạy rằng phải sống vì trách nhiệm và nghĩa vụ với tộc nhân. Đúng vậy, ở cùng một chỗ với hai người bọn họ, cũng không phải do hai huynh đệ trăm phương ngàn kế, sợ y không đồng ý mới tiền trảm hậu tấu, mà chính là do phụ thân đại nhân cao quý một tay thận trọng bày ra, từ hôn lễ đến kê đơn, sau khi thành thân y còn ngốc hồ hồ nói không lấy chồng, tìm kiếm người để được nghe an ủi, khi ấy người còn giả vờ trấn định đóng vai người tốt dỗ y khuyên y.

 

Hai cái tên ngốc hồ hồ kia, bởi vì sợ y biết được chân tướng sẽ quá thương tâm, tình nguyện để cho y hiểu lầm rồi chấp nhận mấy lời nói lạnh nhạt kia của y, hơn nữa còn phải gánh tránh nhiệm vốn dĩ không thuộc về bọn họ, thậm chí để cho y tùy hứng tra tấn xác thịt nhiều như vậy.

 

Nhất thời Liễu Nghi Sinh cảm thấy ngũ vị tạp trần, từng câu từng lời đều bảo vệ cho y của hai huynh đệ kia cứ như là dòng nước ấm áp rót vào lòng y trong những ngày đông giá rét, không có cách nào không khiến cho người khác không cảm thấy xúc động. Toàn bộ thế giới này, trừ bọn họ ra cũng sẽ không còn người nào thương yêu mình như châu như bảo thế này, không lẫn bất kỳ một tia ác ý và lợi dụng nào cả, không có bất kỳ tư tâm tạp niệm, thương y, sủng y cứ như chỉ muốn giấu y vào trong thân thể của họ vậy.

 

Buồn cười, sao mà phụ thân đại nhân vĩ đại lại nghĩ rằng bọn họ có thể để cho y đi giao phối với giống đực khác cơ chứ? Vì an nguy của toàn bộ tộc nhân? Vì cái gọi là trách nhiệm đại nghĩa? Đương nhiên là bọn họ sẽ không đồng ý rồi, suy nghĩ trong lòng hai người cũng kiên định hệt như lời nói của bọn họ vậy, Liễu Nghi Sinh một chút cũng không nghi ngờ, nếu như quả thật xảy ra chuyện đáng sợ như vậy, hai người sẽ thật sự làm như lời bọn họ đã nói, dẫn theo y cùng với nhi tử bỏ đi biệt xứ, từ nay về sau không hề liên quan, không còn chút lưu luyến nào với nơi bọn họ lớn lên, với tộc nhân thân nhân của bọn họ nữa.

 

Liễu Nghi Sinh lắc đầu theo bản năng, hơn cả chuyện tin tưởng vào sự kiên định của hai huynh đệ, y càng tin tưởng thủ đoạn của phụ thân mình hơn. Sự thần phục và nhận tri từ nhỏ đến lớn của y dành cho người, khiến y không thể tự kiềm chế lại một lần nữa rơi vào trong hầm băng, hàm răng không ngừng run rẩy. Đúng vậy, phụ thân của y, nếu đã muốn làm rồi thì không chuyện gì là không làm được, từ khi còn bé đã khiến y hiểu được không thể nghịch ngợm gây sự, đến hôn lễ của y lại hạ cái loại dược khiến cho người khác biến thành cầm thú, nói người không từ thủ đoạn, có thể dùng bất cứ thủ đoạn tồi tệ nào cũng không quá đáng.

Chương 118 – TVTTB (H)

118. Chủ nhân, đau…

2aae02bcca8c3d2b093b0ba9c04ea637

Khoái cảm mãnh liệt truyền đến từ địa phương giao hợp của hai người len lỏi vào các dây thần kinh, xông thẳng lên đại não.

 

“A…ha… Lớn quá… Nơi đó… A bị đâm hỏng mất… Ô ô… Chủ nhân… Chậm chút… A ”

 

Lê Diễm cúi đầu, liền có thể mơ hồ nhìn thấy nơi gắn kết của hai người ở trong bóng tối, côn thịt đỏ tím đang ra vào, mỗi lần rút thân trụ ra đều có thể thấy được bên trên mang theo thiệt nhiều thiệt nhiều dâm dịch trong suốt không thuộc về mình, chỉ cần mình trừu sáp một cái liền phát sinh ra tiếng nước rõ ràng, dịch thể bị côn thịt kéo ra ngoài liền rơi xuống ghế sô pha, tản ra khí tức dâm mỹ, theo thanh âm ba ba, cả căn phòng đều tràn ngập trong tình sắc ám muội. Chúng càng thêm kích thích cảm quan của Lê Diễm, vô hình trung tốc độ trừu sáp cũng tăng nhanh hơn, thân thể phát ra thanh âm dần dần lấn át đi cả tiếng mưa nhè nhẹ bên ngoài, cửa sổ bị gió phía ngoài thổi rung động sàn sạt, nhưng ai cũng không có tâm tình để nghe, Lâm Văn Tịch lãng kêu đã lãng nay càng lãng hơn. Nếu không phải do trời bên ngoài đang mưa, phỏng chừng tiếng rên rỉ đã truyền đi rất xa rất xa rồi.

 

“A… Không… Đâm hỏng mất… Chậm một chút… Từ bỏ… A…”

 

Nước mắt chảy đầy cả mặt, nhưng nam nhân lại không buông tha cho cậu, ngược lại tốc độ của anh càng lúc càng nhanh, tựa như là đang hòa nhịp với tiếng gió xào xạc bên ngoài, sô pha cũng bắt đầu lắc lư, phát ra vài tiếng cọt kẹt. Khiến cho Lâm Văn Tịch sợ đến mức nắm chặt lấy tay vịn sô pha, muốn xoay đầu bảo nam nhân chậm một chút, nhưng dường như khả năng ngôn ngữ đã bị xói mòn.

 

“A…ha… Quá nhanh… A… Nơi đó… Ô ô… Chủ… A… Nhân… Chậm…”

 

“Không dừng lại được nữa, bảo bối nhịn một chút.” Hô hấp của Lê Diễm trở nên nặng nề, tốc độ dưới thân lại không chút chậm lại, côn thịt tím đỏ thô to cắm vào hậu huyệt phấn nộn nhanh chóng rút ra, tiểu huyệt còn chưa kịp thích ứng với sự rời đi của côn thịt đang cố gắng siết chặt lại nhưng rất nhanh đã bị đâm mạnh vào một cái, tốc độ của nam nhân đã bắt đầu trở nên không còn tiết tấu, chỉ đâm thẳng vào bên trong theo cách thức nguyên thủy nhất, Lâm Văn Tịch biết hiện tại nam nhân đã hoàn toàn thú tính , căn bản sẽ không dừng lại, dù đã bị thao đến chảy nước mắt cũng không ngừng lại được, chỉ có thể một bên dâm kêu thút thít một bên che bụng của mình, sợ trong lúc vong tình đụng phải nơi đó.

 

“A a… Cứng quá… Ô ô chỗ đó bị đỉnh thoải mái quá… Chủ nhân… A…ha…”

 

Ngay lúc cao trào của hai người thay nhau liên tục kéo đến, đột nhiên Lâm Văn Tịch cảm thấy bụng của mình bị đá một cái, cậu biết có thể là do nhóc con không an phận rồi, vội vàng dùng tay che kín lại. “A… Không… Chậm một chút… Chủ nhân… A…ha…”

 

Lê Diễm nhanh chóng trừu sáp, cho rằng Lâm Văn Tịch chỉ là bị đỉnh đến sảng khoái, trước đây em ấy vẫn luôn kêu mình chậm một chút, thế nhưng cái mông lại cứ lắc lắc thật tao, hiện tại do không biết tình huống của cậu, cho nên anh cũng không có giảm bớt tốc độ.

 

“Ưm a… Không được… Đau quá… A a…”

 

Nghe cậu kêu lên đau đớn, Lê Diễm mới thanh tỉnh được một ít, thấy bé con đã dừng động tác hơn nữa cũng không còn nghênh hợp với mình, cứ tưởng do bản thân đỉnh quá nhanh nên khiến cho em ấy bị đau, Lê Diễm cực kỳ lo lắng, vội vàng rút côn thịt của mình ra với tốc độ nhanh nhất. Hậu huyệt đang được lấp đầy nhất thời mất đi vật ngăn chặn, lập tức cảm thấy trống rỗng, một ít dâm thủy chạy dọc ra ngoài, tự động đói khát mà co rút lại vài cái, sau đó mới chậm rãi khép lại.

 

“Bị làm sao vậy, Tiểu Tịch? Có phải là không thoải mái hay không?” Lê Diễm lo lắng ôm chầm lấy cậu, vội hỏi.

 

Lâm Văn Tịch chỉ cảm thấy nhóc con lại dùng sức đá thêm vài cái nữa, cậu “A” lên một tiếng rồi nắm lấy cánh tay của Lê Diễm, cái tay còn lại thì đang che lấy bụng, thế nhưng không muốn để cho nam nhân phát hiện, cũng nhờ chung quanh đang tối đen, nên bộ dáng của cậu bị hiểu thành đau dạ dày.

 

“Có phải ban nãy quá nhanh rồi không? Làm em bị đau sao?” Thấy cậu không nói lời nào, Lê Diễm càng nóng nảy hơn, anh biết vừa nãy bản thân đã quá vong tình, cứ luôn dùng sức đỉnh vào người em ấy, nhiều lần thiếu chút nữa đã thao người từ trên ghế sô pha xuống dưới đất, cũng may Lê Diễm đã lấy tay vòng quanh cậu lại. Thấy tay của Lâm Văn Tịch đặt lên bụng, Lê Diễm suy đoán có phải là cậu khó chịu ở chỗ nào không, muốn vươn tay ra xoa cho cậu, lại bị bé con vô ý tránh né.

 

“Không sao đâu, chủ nhân. Chỉ là dạ dày không được dễ chịu.” Không biết tại sao, nghe thấy thanh âm của nam nhân, dường như cục cưng trong bụng đang dần dần an phận lại, lúc này Lâm Văn Tịch mới thoải mái hơn được một chút, biết hiện tại nam nhân đang rất lo lắng cho mình, cậu vội vã giải thích với y.

 

“Sao dạ dày lại khó chịu rồi? Có phải là do không chịu hảo hảo ăn cơm không?”

 

“Trước kia bị bệnh, vừa nãy không biết bị làm sao nữa, thực sự không có gì đâu.”

 

Biết thân thể cậu vẫn luôn không quá khỏe, Lê Diễm đau lòng hôn hôn cậu, vẫn là có chút không yên lòng nói, “Sao đột nhiên lại bị đau bụng? Là do ban nãy dùng lực quá mạnh sao?”

 

Khuôn mặt của Lâm Văn Tịch đỏ lên, muốn lắc đầu, lại cảm thấy không đúng, thế là liền gật đầu. Nam nhân thương tiếc hôn hôn cậu, “Vừa nãy quá thoải mái, không dừng được, xin lỗi, lần sau tôi sẽ chậm một chút.”

 

Nghe nam nhân ôn nhu nói xin lỗi mình như thế, trong lòng Lâm Văn Tịch cảm thấy ấm áp, tuy rằng mang thai rất khổ cực, thế nhưng ông trời cũng đủ nhân từ với cậu rồi, để cho mình còn có thể gặp lại nam nhân này, cậu từng cho rằng đời này đã không còn cơ hội nữa rồi chứ, ít nhất cục cưng trong bụng cũng có thể có một cơ hội “ở chung” với ba của bé, không biết nếu cậu nói chuyện này cho nam nhân thì y sẽ có phản ứng ra sao đây? Thế nhưng ngay lập tức cái ý nghĩ này đã bị Lâm Văn Tịch phủ định, nếu như nói cho y biết, giữa bọn họ liền triệt để kết thúc, hơn nữa nếu như nam nhân muốn cậu phá đứa bé trong bụng này, thì cậu biết phải làm thế nào đây? Cho nên vẫn là cứ len lén sinh ra đi, ít nhất nếu cậu mất đi nam nhân, còn có thể có một đứa nhỏ thuộc về hai người họ.

 

“Nghĩ gì vậy nha? Còn muốn làm không?” Nam nhân cắn cắn lên môi của cậu, dùng thanh âm trầm thấp nói ra. Lúc này Lâm Văn Tịch mới nhớ tới phía dưới còn có một vật nong nóng gì đó đang đỉnh vào người mình, gương mặt trở nên đỏ bừng, môi có chút ngượng ngùng đụng một cái vào môi của nam nhân, nghĩ đến vừa nãy hai người đang làm đến thật thoải mái, đột nhiên lại bị náo loạn như thế, thiếu chút nữa bầu không khí cũng lạnh xuống, bất quá chỗ đó của nam nhân vẫn còn cứng rắn thế này, hình như đến bây giờ nam nhân còn chưa bắn qua lần nào, địa phương vừa được sáp đến tràn đầy của mình hiện tại cũng đang dâng lên từng đợt trống rỗng, nghĩ muốn được tiếp tục nhồi đầy.

 

“Làm đi.” Đưa tay quấn lên cổ của nam nhân, Lâm Văn Tịch chủ động hôn lên môi y, đôi môi vừa tiếp xúc với nhau liền có cảm giác hệt như có dòng điện chạy qua, hiện tại một đầu lưỡi lửa nóng đang vươn ra khỏi miệng bắt đầu miêu tả liếm lộng, sau đó hai cánh môi hơi hơi mở ra, một đầu lưỡi ngượng ngùng khẽ đưa ra, nhưng lại không dám chạm vào đôi môi nóng bỏng kia, thẳng đến khi nó phát hiện ra sự tồn tại của một cái lưỡi khác, trực tiếp mút lấy, hung hăng ngậm chặt, hai người bắt đầu hôn đến khó chia lìa.

 

Cái mông phía dưới bị tay của nam nhân nắn bóp, từ từ nâng lên một ít, hai người vẫn chưa dừng hôn lưỡi lại, chỉ dựa vào cảm giác mà sờ lên miệng huyệt ướt đẫm của Lâm Văn Tịch, từ từ cắm côn thịt to nóng của mình vào nơi đó. Bởi vì ban nãy đã làm qua, nên lần tiến vào này đặc biệt thông thuận… Rất nhanh quy đầu liền trượt đi vào.

Chương 117 – TVTTB (H)

117. Quá sâu

2a735b5a5b35bbdbf73d9a236afb1110

Bởi vì Lâm Văn Tịch giãy dụa, Lê Diễm chỉ mới cắm chưa được 1/3 dương vật vào trong liền cảm thấy bị siết càng chặt hơn, không cần mình cố ý trừu động cũng có thể hưởng thụ được khoái cảm từ hậu huyệt mấp máy, Lê Diễm chỉ cảm thấy dường như bản thân đang ở trong thiên đường, nhịn không được than nhẹ một tiếng, “Thật là thoải mái.”

Giữa đợt tính sự cực ít khi nam nhân mới nói ra câu cảm thán, thỉnh thoảng không chịu được thì chỉ kêu lên một tiếng đau đớn, đây là lần đầu tiên Lâm Văn Tịch nghe thấy nam nhân trực tiếp dùng thanh âm trầm thấp như thế để nói ra câu thoải mái kia, không biết tại sao trong tim cứ như bị một dòng điện chạy qua, khoái cảm thân thể cùng tâm lý kết hợp lại với nhau, dường như cảm nhận của nam nhân đồng thời cũng được nhắn nhủ lại với mình, phía sau hưng phấn đến mức không ngừng nhúc nhích co rút lại, chảy ra càng nhiều dịch thể, hoa huyệt ở phía trước cũng ướt đẫm, biến thành một mảnh ướt át, cứ như đang chờ đợi thứ gì đó “vệ sinh” cho nó một phen.

“Ướt quá.” Trong bóng tối dường như Lê Diễm cũng cảm nhận được tiểu huyệt của Lâm Văn Tịch đang mút đến lợi hại hơn, cuối cùng nhịn không được chậm rãi thẳng tiến vào địa phương tiêu hồn kia.

“A a… Chủ nhân… Lại cắm vào chút nữa…” Cuối cùng cũng cảm nhận được nam nhân chuyển động về phía trước, Lâm Văn Tịch nhịn không được mà vểnh mông càng thêm cao, đầu cũng tự nhiên mà ngưỡng về phía sau, cảm nhận được cảm giác phong phú của nhiệt độ cùng sức căng bên trong cơ thể.

“Em muốn… Ngứa quá… Bên trong… A… Lại… Sâu hơn một chút… A chính là chỗ đó…”

“A a… Đâm tới rồi… A… Lớn quá…”

Cuối cùng cũng cảm nhận được nam nhân đang chậm rãi tiến vào, Lâm Văn Tịch bị đỉnh đến mức không kiềm hãm được mà rơi nước mắt, địa phương tao ngứa bên trong cứ như là bị đỉnh đến nới rộng ra, được vật to nóng nghiền ép, vừa tê vừa nóng, thoải mái đến mức khiến cho cậu muốn trợn trắng mắt, cự vật khuếch trương địa phương chật hẹp, dâm thủy bị tràn ra ngoài, nam nhân từ từ cắm vào, giống như còn nghe được tiếng nước nơi giao hợp, hơn nữa khi nam nhân đỉnh tới một trình độ nhất định mà cậu cho rằng y sẽ dừng lại, mới phát hiện nam nhân vẫn đang không ngừng cắm thẳng vào trong, đâm về phía càng sâu hơn.

“Lâu quá… A… Không được… A…ha… A… Ưm a…”

“Còn chưa đâu nha.”

“Không được… A…ha… Sắp sáp đến bụng rồi… Hỏng mất… Đừng cắm… A a…” Đã lâu chưa bị cự bổng của nam nhân cắm vào, Lâm Văn Tịch chỉ cảm thấy bản thân bị chống đỡ đến tràn đầy, cứ như y thật sự muốn trực tiếp đỉnh xuyên qua bụng mình, không ngừng chọt thẳng vào trong, khiến cho cậu cảm thấy sợ hãi.

“Chỉ mới tiến vào chút thôi, sao mới nhanh như vậy đã chịu không nổi rồi?” Trên trán của nam nhân cũng đã hơi rịn ra mồ hôi, một đường không ngừng ra vào thân thể đang co rút lại của bé con, cứ như là em ấy vừa chờ mong mình đi vào lại vừa sợ hãi vậy. Lê Diễm cười, động tác vẫn rất ôn nhu, sợ rằng đã lâu không làm sẽ khiến cho cậu bị thương, thế nên cố gắng chịu đựng xúc động muốn sáp thẳng vào bên trong, nhưng lại phát hiện bên trong đã ướt đến lợi hại, hèn chi bé con cứ một mực kêu rất ngứa, thân thể nhạy cảm đến như thế, nếu như không có nam nhân thao, chỉ sợ là sẽ không có cách nào thỏa mãn được đi?

“A a… Từ bỏ… Quá sâu… Ô ô… Sao lại còn nữa… Kinh khủng quá… Sắp bị chọc thủng rồi… Ô ô” Lâm Văn Tịch khẽ vuốt ve vuốt bụng của mình, nhớ đến bên trong còn có một tiểu sinh mệnh nha, nam nhân sáp vào phía sau của mình như vậy, mình liền khủng hoảng cảm thấy cứ như cự điểu của nam nhân sắp đụng trúng cục cưng luôn rồi, nếu như sáp vào phía trước không phải là càng thêm… Nghĩ đến Lê Diễm, Lâm Văn Tịch cảm thấy vạn phần sợ hãi, thế nhưng không biết tại sao, hoa huyệt lại hưng phấn đến mức hết co lại rút, phun ra một đợt dâm thủy, vậy là liền đạt đến cao trào.

“Chậc, bảo bối, phía dưới của em thế mà lại cao trào rồi.” Nam nhân buồn cười xoa lên hoa huyệt ướt đầm đìa của Lâm Văn Tịch, mình còn đang sáp ở phía sau, thế nhưng em ấy đã tự cao trào bằng phía trước rồi, thực đúng là tuyệt vời.

“Ưm a… A… Đừng xoa nơi đó… A a…” Dư vị sau khi cao trào vẫn còn đặc biệt mẫn cảm, lại bị nam nhân dùng sức xoa đại hoa hạch phía ngoài cùng như vậy, dòng điện không ngừng truyền đi khắp toàn thân, nam nhân lại còn dùng móng tay không quá dài của mình gãi qua hoa hạch mẫn cảm, mặt sau lại bị y đỉnh về phía trước, cái nơi bên dưới cũng đã cứng rắn đến phát đau, vừa vặn thời điểm côn thịt thô to của Lê Diễm lướt qua tiến tuyền liệt trong cúc huyệt, cứ như toàn bộ khoái cảm đều cùng nhau vọt tới, Lâm Văn Tịch thét chói tai rồi lại đạt đến cao trào một lần nữa. Hôm nay bị nam nhân ngoạn đến cao trào vài lần, Lâm Văn Tịch cảm thấy bản thân đã mệt đến mức ngay cả ngón tay cũng không muốn động, thế nhưng phía sau vẫn còn đang ngậm dương vật cứng như sắt của nam nhân, nhiệt độ nóng hổi tuyên bố rõ rằng hiện tại y đang bừng bừng phấn chấn đồng thời còn muốn muốn phóng thích dục vọng. Hậu huyệt vừa mới bắn tinh xong lại siết càng thêm chặt hơn.

“Phía sau đừng kẹp chặt như vậy chứ, vẫn chưa sáp xong mà, không phải mới nãy còn dâm kêu muốn bị thịt heo bổng của chủ nhân hung hăng thao làm hay sao? Sao nhanh như vậy đã bắn ra rồi, còn chưa có chân chính hưởng thụ đâu nha.” Thanh âm từ tính của Lê Diễm vang lên bên tai Lâm Văn Tịch, khiến cho lỗ tai của bé con nóng bừng lên. Còn có nguyên nhân khiến cho hoa huyệt lại cao trào, cậu hoàn toàn không có cách nào nói cho nam nhân biết được. Chỉ có thể đỏ mặt vùi đầu vào trong sô pha.

Mình chỉ vừa mới tiến vào một đoạn, bên trong đã lập tức bắt đầu quấn lấy, cứ như là có ký ức mà dẫn mình sáp vào bên trong, còn có vô số cái miệng nhỏ nhắn đang mút lấy mình, bên trong rất nóng, cảm nhận được càng vào tận sâu bên trong càng có cái loại khoái cảm quen thuộc đã lâu này, ban nãy Lâm Văn Tịch đã khẩu giao cho anh, hiện tại lại còn tiến vào như thế, trước không nói tới chuyện có phải Lâm Văn Tịch đang cố ý hay không, vào thời điểm cao trào cứ một mực ngậm lấy côn thịt của mình không tha, lần đầu tiên Lê Diễm phải cực lực dữ lắm mới có thể nhẫn nại xúc động muốn bắn tinh xuống được.

Hôm nay bé con đã đói khát thành như vậy rồi, nếu mình bắn quá nhanh, phỏng chừng em ấy sẽ rất bất mãn đi? Đột nhiên Lê Diễm buồn cười nghĩ tới, sở dĩ hôm nay nhất định phải thao em ấy đến thỏa mãn, để bù lại chuyện ban nãy em ấy đã dám mút chặt lấy mình, xem ra tối nay phải hảo hảo “trừng phạt trừng phạt” bé con rồi.

Lê Diễm dùng sức một cái, tách cánh mông của Lâm Văn Tịch sang hai bên, bỗng nhiên đỉnh mạnh dương vật của mình, “phốc xuy” một tiếng, đều đã cắm cả cây vào trong.

“A a a… Quá sâu… A… Chỗ đó… A…hmm… Chủ nhân…” Lâm Văn Tịch bị đỉnh nhào về phía trước, hai tay gắt gao bám vào phía ngoài của sô pha, bởi vì nam nhân đỉnh rất cố sức nên đã trực tiếp cắm đến chỗ sâu nhất, tựa như hai quả cầu thịt chắc nịch cũng muốn tiến vào bên trong luôn vậy, côn thịt to nóng lướt qua tuyến tiền liệt của mình, nơi chật hẹp ở bên trong bị hung hăng mở rộng, toàn bộ nội bích đều trướng lên, có loại ảo giác giống như sắp bị nam nhân thao chết.

“A… Đừng nhúc nhích… A… Nhanh quá… Ưm hmm… Sắp bị đâm hỏng rồi…”

Thật chặt thật nóng! Lê Diễm âm thầm cảm thán thêm một tiếng, anh nhịn không được mà nắm lấy eo của Lâm Văn Tịch bắt đầu trừu sáp, không để ý tới bé con đang kêu rên, một lần so với một lần lại càng cố sức hơn, lướt qua điểm nhạy cảm trong huyệt của Lâm Văn Tịch một chút liền đâm thẳng vào tận bên trong, đỉnh đến mức Lâm Văn Tịch chỉ cảm thấy trước mắt dần dần biến thành màu đen, khoái cảm nối tiếp từ đợt này qua đợt khác.

Chương 25 – TTKSCBD

Chương 25: Cùng nhau đi dạo phố xem phim

2b065d9033d2bbce94a6ce5b8ef5a980

Cuối tuần này, mọi người đều trải qua đặc biệt phong phú! Mợ nó ngoại trừ đệ đệ! Bởi vì cái đờ mờ là bác sĩ Lục đi công tác vẫn chưa về, đệ đệ đành phải tịch mịch một mình trông coi phòng trống, mắt mở trừng trừng nhìn anh trai cậu đang điên cuồng xịt gel vuốt tóc!

 

“Em thấy trông anh thế nào?” Ca ca một bên thắt cà vạt một bên hỏi.

 

Đệ đệ ngồi dựa vào bên giường, trong lòng gào thét mợ nó còn có thể thế lào nữa, chính là bộ mặt đói khát đó! Cuối tuần có hẹn này nọ đáng ghét nhất mà hừ hừ! sinh khí 2

 

Ca ca không để ý đến đệ đệ đang oán thầm, sau khi anh tỉ mỉ chải chuốt xong, cảm thấy thực sự là bản thân anh tuấn đến không đành lòng nhìn thẳng! Vì vậy anh chộp lấy áo khoác chuẩn bị xuống lầu tìm vợ mình, kết quả đệ đệ ở sau lưng yếu ớt mở miệng, “Đi đến cửa hàng nội thất mua đồ, anh cần gì phải mặc tây trang thắt cà vạt chứ? Trong đó rất nóng.”

 

… Ca ca sửng sốt một chút, chợt nhìn em trai mình đầy oán trách nín nói, “Phắc diu sao em lại không chịu nói sớm?”

 

Đệ đệ nhìn trời, ngạo kiều nghĩ ai biểu anh không dẫn em đi cùng làm gì! tk77

 

Lần này ca ca cũng không có ngược đệ đệ nữa, bởi vì ca ca cởm thấy thời gian có chút khẩn trương, thế là anh nhanh chóng lột tây trang với cà vạt ra, chỉ mặc một cái quần lót đứng trước tủ quần áo xốc đồ lên tìm kiếm!

 

Đệ đệ nhìn anh trai mình kéo cái quần lót méo sẹo ra, cảm thấy cứ như thiểu năng a, gia môn bất hạnh, thiệt nà khiến cho Cố gia mất mặt quá đi mà! khóc

 

Thật vất vả chờ đến khi ca ca chỉnh chu xong đi xuống lầu, Lưu Tiểu Niên đã bày xong bữa sáng lên bàn ăn, đang đánh sữa đậu nành trong phòng bếp.

 

Ca ca nhìn cậu đầy si mê, nghĩ thầm mợ nó vợ thiệt hiền lương a… Cái mông vểnh quá hà! uốn éo

 

“Ánh mắt của anh còn có thể dâm đãng thêm một chút nữa hay sao!” Đệ đệ khinh bỉ bĩu môi.

 

“Có tin anh sẽ để cho em ngã xuống không?” Ca ca đẩy xe lăn cười nhạt.

 

Phắc! Nhất thời đệ đệ dùng một đôi mắt ngân ngấn nước nhìn anh trai mình, ca ngợi đầy dối trá, “Thiệt đẹp trai á!” Hổng sao cả, đàn ông đích thực co được dãn được, chính là cái ý tứ này đó!

 

“Hai người rời giường rồi.” Lưu Tiểu Niên nghe được động tĩnh liền đi tới, hỗ trợ cùng đỡ Cố Hi lên ghế.

 

“Chừng nào thì chúng ta xuất phát?” Cố Khải vừa mới ngồi xuống, liền không kịp chờ đợi hỏi.

 

“Ít ra cũng phải đợi dì giúp việc đến cái đã, bằng không Tiểu Hi ở nhà một mình cũng không quá tiện.” Lưu Tiểu Niên đưa cho Cố Hi một chén cháo, “Chén này không có thêm hành, ăn thử xem.”

 

“Cảm ơn chị… Niên!” Mợ nó dưới cơn cảm động, thiếu chút nữa đệ đệ đã lỡ miệng rồi!

 

Ca ca hung ác trừng mắt với đệ đệ, cũng may Lưu Tiểu Niên không có tính toán gì, cậu đã xoay người trở về phòng bếp tiếp tục làm bữa sáng rồi.

 

“Ca à, chừng nào thì anh mới có thể chính thức biến Tiểu Hiên thành chị dâu của em đây a?” Đệ đệ ăn chén cháo mỹ vị, đặc biệt mong đợi nhìn anh trai cậu. mắt long lanh

 

Lòng tự trọng của ca ca bị tổn thương, mợ nó mơ xa như vậy để làm cái gì chứ, đến bây giờ ngay cả bàn tay nhỏ bé anh của em còn chưa có sờ được nữa là!

 

“Tiến độ quá chậm!” Đệ đệ chỉ tiếc rèn sắt không thành thép.

 

“Phắc!” Ca ca không lời chống đỡ, không thể làm gì khác hơn là thô tục. chửi

 

“Em đều đã cho bác sĩ Lục xem mông của em rồi!” Đệ đệ đặc biệt tự hào. cười khả ố

 

Ca ca không nói gì nữa mà liếc nhìn em trai nhà anh, thực đủ trình độ kéo thấp IQ của Cố gia hén!

 

“Được rồi, gần đây có một bộ phim kịnh dị mới được công chiếu, các anh có muốn đi xem không?” Đệ đệ nhiệt tình đề cử.

 

“Em ấy một chút cũng không sợ phim kịnh dị.” Ca ca thở dài, mợ nó lá gan lớn như vậy thì biết làm thế lào.

 

“… Không thì đi xem 《 Chuyện tình dưới cây táo gai 》đi?” Đệ đệ suy nghĩ một chút, “Nghe nói là một bộ phim tình cảm đó!”

 

Chuyện tình dưới cây táo gai: Bộ phim lấy bối cảnh một làng nhỏ ở Nghi Xương, Hồ Bắc vào năm 1975, xoay quanh câu chuyện tình yêu thuần khiết của một cô gái miền quê trong sáng, dễ thương nhưng đầy mặc cảm Tĩnh Thu (Jing Qiu) và chàng trai khôi ngô, tài trí Lao San (Dou Xiao đóng).

“Đây là cái kiểu tựa phim quái quỷ gì vậy.” Ca ca ghét bỏ. đột ngột phát hiện

 

“Vừa nghe cái tựa liền biết nội dung rất là nhàm chán rồi!” Đệ đệ nghiêm túc nhìn anh trai cậu, “Cho nên nhất định các anh phải đi xem!”

 

“Tại sao?” Ca ca mạc danh kỳ diệu.

 

“Sao anh lại trì độn như vậy chớ!” Đệ đệ loắng quắng, “Anh có còn nhớ thời điểm lần trước anh đi xem phim điện ảnh hay không, đã xảy ra chuyện gì?”

 

Tui phắc! Ca ca âm thầm trả lời, ông đây vừa mới vào coi liền ngủ đến bất tỉnh nhân sự, sau khi tỉnh lại đến cả nhạc ending đều đã chiếu được phân nửa rồi!

 

“Cho nên a, nếu như lần này Tiểu Hiên ngủ ở trong ngực của anh —— ”

 

“Mợ nó chủ ý này quá tốt rồi!” Ca ca hưng phấn vỗ xuống bàn một cái.

 

Phắc! Đệ đệ bất mãn, “Em còn chưa nói hết mà.”

 

“Em không cần nói nữa.” Ca ca hào phóng ngăn cậu lại! Chuyện tình dưới cây táo gai, vừa nghe liền biết là một bộ phim đặc biệt hay rồi đó! Phải mua vé tình nhân, sau đó nhìn vợ chu cái miệng nhỏ nhắn chẹp chẹp ở trong lòng ngực mình, một bên chảy nước miếng một bên nói mớ! chảy nước miếng

 

“Ca anh bình tĩnh chút đi, đừng có cào bàn.” Đệ đệ lo lắng nhìn anh trai nhà mình, “Đó là cái bàn được làm từ gỗ Thủy Khúc ba em thích nhất, nếu mà cào ra dấu ba sẽ liều mạng với anh đó.”

 

Ca ca hung hăng xoa xoa đầu của em trai mình, tỏ vẻ tán thưởng, đệ đệ ruột thịt thiệt là cấp lực! giơ ngón cái

 

“Tại sao anh lại khi dễ em ấy.” Lưu Tiểu Niên vừa ra tới, liền thấy Cố Hi đang bị Cố Khải dùng sức chà đạp đầu, thế là cậu cau mày oán giận!

 

“Đây là cách ca ca thể hiện tình yêu dành cho em!” Tuy rằng đệ đệ có chút choáng, nhưng vẫn kiên định thay anh trai nhà mình giữ hình tượng! Lưu Tiểu Niên đặt mâm lên bàn ăn, có chút dở khóc dở cười giúp cậu ta chỉnh tóc lại.

 

Cố tổng lại nhộn nhạo một lần nữa, sao mình lại có một người vợ hiền thục như thế chớ, thiệt nà manh mà!

 

Dì giúp việc ấn chuông cửa theo đúng giờ hẹn, thế là Cố Khải không kịp chờ đợi liền giao đệ đệ cho bà dì quái lạ, còn mình thì chỉ lo khởi động xe sung sướng chạy thẳng đến cửa hàng nội thất với vợ!

 

Tuy rằng không phải đang trong giờ cao điểm, nhưng bởi vì gần đây trong thành phố đang tổ chức một diễn đàn kinh tế, có một số tuyến đường bị giới hạn, hơn nữa xe từ các thành phố khác dũng mãnh ào vào với số lượng lớn, tới cuối tuần cư nhiên đến cả đường cũng bị chặn.

 

Thế là tâm tình của Cố tổng có chút đản đản luống cuống, mợ nó sao lại kẹt xe rồi chứ, mình còn phải chạy nhanh đi mua vé tình nhân nữa mà! lắc đầu

 

Lưu Tiểu Niên lại không cảm thấy sao cả, cứ một mực cúi đầu bấm điện thoại di động.

 

“Đang xem gì vậy?” Cố Khải kiếm chuyện để nói, bu lại vợ yêu nhà mình!

 

“Trước đây có một quốc vương, vào ngày nào đó đi thị sát nhà lao.” Lưu Tiểu Niên đọc từ trong điện thoại ra.

 

Cho nên hiện tại là thời điểm kể chuyện cười ấm áp đáng yêu giữa tình nhân hả? Lập tức mắt của Cố tổng liền phát sáng. mắt phát sáng

 

“Sau đó ngài ấy chỉ vào một phạm nhân hỏi trưởng cai ngục, người này bị xử tội gì? Trưởng cai ngục trả lời với quốc vương, là tội chung thân!”

 

Cố tổng đã chuẩn bị sẵn tâm lý để cười to!

 

“Sau đó quốc vương lại nói, giảm một nửa thời hạn thi hành án của hắn, xử thành giam nửa chung thân!” Lưu Tiểu Niên để điện thoại xuống, “Đọc hết rồi.”

 

“Ha ha ha ha ha!” Tuy rằng Cố tổng hoàn toàn không biết có cái chỗ nào mắc cười, bất quá vẫn là thành công cười ra tiếng, đặc biệt rất thật!

 

 

Lưu Tiểu Niên giật mình nhìn anh, “Anh cười cái gì?” cái giề

 

Trong chớp mắt nụ cười của Cố tổng trở nên cứng đờ, mợ nó chẳng lẽ không nên cười hả?

 

“Đây là câu hỏi IQ a!” Lưu Tiểu Niên 囧囧 hữu thần, “Tôi muốn hỏi anh, trưởng cai ngục phải làm thế nào mới có thể thực hiện được mệnh lệnh ‘giam nửa chung thân’ hoang đường như thế.”

 

… Đậu xanh rau má! Nhất thời Cố tổng hỗn độn trong gió hỗn độn trong gió, trong lòng bị một đám thảo nê mã giẫm đạp chạy ào ào qua! Thảo! Nê! Mã! Chạy! Ào! Ào!!

 

Lưu Tiểu Niên mắt to trừng mắt nhỏ với anh.

 

“Chẳng qua là tôi cảm thấy quốc vương có chút ngu xuẩn.” Cố tổng tỉnh táo trả lời cậu, sau đó vươn tay mở radio lên nhằm dời trọng điểm đi nơi khác.

 

Ấn ấn ấn ấn! Vừa nãy cái beep gì cũng chưa từng phát sinh!

 

“Ông xã!” Trong radio vẫn là giọng nữ thống khổ giống lần trước, bất quá đã đổi mới nội dung, “Chúng ta ly hôn đi!”

 

“Tại sao?” Giọng nam khàn khàn tê tâm liệt phế, “Tiểu Lệ, rõ ràng là chúng ta yêu nhau như thế, sao lại nỡ lòng nào chia cách đôi bên, a! Không! Anh không muốn ly hôn với em!”

 

“Em cũng yêu anh mà!” Giọng nữ nghẹn ngào, “Nhưng chúng ta đều đã kết hôn được ba năm rồi, vẫn còn chưa có con, mẹ anh bà ấy, bà ấy, bà ấy…” Khóc, khóc, khóc. khóc ròng

 

“Tiểu Lệ!” Sinh ly tử biệt. đừng mà

 

“Ông xã!” Khàn cả giọng.

 

Lời thuyết minh hồn hậu hợp thời vang lên, “Trị liệu vô sinh hiếm muộn, liền đến bệnh viện Trời xanh bác ái, cho mẹ chồng một đòn phản kích vang dội, để cho ngày mai của quý khách càng thêm tươi đẹp!”

 

Lưu Tiểu Niên cười đau bụng cười mãn nguyện, “Lại còn có tình tiết nữa cơ đấy.”

 

Thấy vợ cao hứng như thế, tạm thời Cố tổng cũng quên mất cái chuyện tào lao ban nãy, đáy mắt tràn ngập ý cười, “Ba cái loại quảng cáo này, đương nhiên là hiệu quả càng khoa trương càng tốt, sẽ có nhiều người nhớ tới nó hơn.”

 

“Mấy chuyện thương trường này nọ tôi không hiểu được.” Lưu Tiểu Niên gãi đầu một cái, cười có chút ngượng ngùng, “Cho nên mới nói a, chỉ có thể viết tiểu thuyết mà thôi.”

 

“Tiểu thuyết em viết rất hay.” Cố Khải hợp thời khen vợ.

 

“Làm gì có.” Lưu Tiểu Niên bĩu bĩu môi, nếu so với những chuyện anh ấy làm, căn bản là mình nhỏ bé tới mức không đáng giá nhắc tới đi!

 

“Có nhiều độc giả như thế, vậy mà còn chưa tính là hay sao?” Cố Khải chọt chọt mũi cậu, ngoài trêu đùa ra còn chiếm tiện nghi, “Phấn hồng quả đông lạnh thỏ của tôi.”

 

“Không cho anh nói!” Lưu Tiểu Niên che miệng anh lại, đỏ bừng mặt, cái bút danh Mary Sue này a a a. QAQ

 

Trong chớp mắt Cố Khải liền kít động! Mợ nó bàn tay nhỏ bé đưa tới cửa, không hôn liền uổng phí!

 

Đáng tiếc động tác của Lưu Tiểu Niên quá nhanh, Cố tổng chỉ vừa mới chuẩn bị chu mỏ ra, cậu đã rút tay về mất rồi!

 

Cố Khải bất mãn nhìn cậu, đã che thì phải che cho lâu chứ, sao lại có thể làm qua loa cho xong như vậy hả!

 

“Lát nữa chúng ta đi ăn cơm phần thịt viên trong cửa hàng nội thất đi, phần siêu lớn ăn cũng ngon lắm đó.” Lưu Tiểu Niên đề nghị.

 

“Ừ, thuận tiện ăn xong rồi thì đi xem phim luôn?” Cố Khải nhân cơ hội nói ra yêu cầu của mình, tui phắc loại thời điểm này nhất định phải làm bộ đặc biệt lơ đãng a có được hay hông!

 

“Xem linh hồn nửa đêm?” Trong chớp mắt Lưu Tiểu Niên liền tỉnh táo tinh thần, “Được nha được nha!”

 

“Không!” Cố tổng nghiêm túc cự tuyệt cậu.

 

“Vậy chúng ta đi xem cái gì?” Lưu Tiểu Niên có hơi thất vọng, “Gần đây cũng không có phim nào khác.”

 

“Chúng ta đi xem Chuyện tình dưới cây táo gai!” Biểu tình của Cố Khải  rất chi là nghiêm túc.

 

“Nhưng nhất định tôi sẽ ngủ mất.” Lưu Tiểu Niên xụ mặt, “Đổi phim khác được không?”

 

Mợ nó ông đây chính là muốn để em ngủ a! Cố tổng âm thầm sục sôi chút xíu, sau đó kiên định lắc đầu, “Không được, chúng ta cứ coi Chuyện tình dưới cây táo gai đi!”

 

“… Được rồi.” Đối phương là lão đại của mình, Lưu Tiểu Niên chỉ có thể ngoan ngoãn nghe theo.

 

Cố tổng lặng lẽ làm một cái tay chữ V ở trong lòng, lại tiến thêm một bước hướng về cách mạng thành công rồi, thiệt nà rất đáng mừng!

 

Cuối tuần trong cửa hàng nội thất có rất nhiều người, theo lẽ thường mà nói kỳ thực Cố Khải cũng không quá thích loại địa phương này, bất quá bởi vì bên cạnh có một vợ yêu khả ái mê người, do đó trong lòng tổng tài vẫn tràn đầy cảm giác sung sướng! Không sai, nam nhân là cần phải dễ dàng thỏa mãn như vậy đó!

 

Cùng nhau chọn đệm dựa, mua nước trái cây, cùng nhau thử phòng bếp, loại cởm giác mới cưới này, thiệt là tốt đẹp mà! Cố tổng cảm thấy cửa hàng nội thất đơn giản là địa phương tốt đẹp nhất trên thế giới! Không chỉ nhất, mà là siêu nhất!

 

“Anh xem, cái ghế này chơi thật vui!” Lưu Tiểu Niên sinh ra hứng thú với một cái xích đu, ngồi ở bên trên lắc qua lắc lại cười với anh.

 

Đối mặt với vợ thiên chân vô tà như vậy, Cố tổng thuận lý thành chương lần thứ hai rơi vào tay giặc, mợ nó sao lại có thể manh như thế chớ, mợ nó rất là muốn hôn một cái a! Mợ nó trong cửa hàng nội thất đến cả giường đều là sẵn có có được hay hông, có được hay hông! Cái thứ ý dâm này một khi đã được khai triển liền rất khó ngưng lại, ngay khi anh đang điên cuồng bổ não hôm nay vợ mặc quần lót màu gì, đồng thời định tìm cơ hội nghiệm chứng thử một chút, đột nhiên dư quang nơi khóe mắt lại liếc về phía một người.

 

Nhìn kỹ lại, trong chớp mắt Cố Khải liền hóa con mọe nó đá! đóng băng 2

Chương 64 – TGBT

 

Chương 64

 

821-05523934 © I Dream Stock / Masterfile Model Release: No Property Release: No Breakfast

 

Mạc Tuấn Nghị gắt gao cắn môi, chỉ có vào lúc ban đầu nam nhân dã man xông tới thì gào thét một tiếng, sau đó liền sống chết cắn môi không rên một câu. Nhưng cậu không biết, nam nhân không nghe thấy tiếng kêu rên của cậu càng giống như là mất đi lý trí, hai tay tách mông thịt của cậu ra, hung hăng đâm sâu vào trong cơ thể Mạc Tuấn Nghị, lực đạo giống như là muốn đâm xuyên qua cậu vậy.

 

“Hmm…” Mạc Tuấn Nghị đau đến đầu choáng mắt hoa, khẽ hừ một tiếng.

 

Đột nhiên động tác bạo ngược dừng lại, Tư Không Dực Dương cúi đầu liếc nhìn bộ phận đang thấm máu của cậu, khẽ nhíu mày. Vươn tay lật Mạc Tuấn Nghị lại nằm ngửa lên xe, kéo hai đùi của cậu lên trên vai, thẳng lưng, bắt đầu vận động pít tông.

 

“A a a a! … Đau quá…” Thực sự có chút chịu không nổi, Mạc Tuấn Nghị kêu lên thành tiếng.

 

Tư Không Dực Dương giương mắt nhìn cậu, vươn một tay nhu lộng bộ vị đang ủ rũ, xoa xoa nắn nắn rất là có kỹ thuật.

 

Mạc Tuấn Nghị giơ tay lên bắt lấy tay của anh, nhưng cậu bị nam nhân va chạm đến đầu choáng mắt hoa, chỉ có thể mặc cho bàn tay to thô lỗ của nam nhân hành động, nhưng bản thân lại dần dần cảm thấy một loại hưng phấn khác lạ.

 

Cảm nhận được miếng bọt biển trong tay trở nên cứng rắn, Tư Không Dực Dương rút bộ vị cứng rắn của bản thân ra, cúi đầu hung hăng cắn một cái lên cổ cậu.

 

“A! Anh là giống chó hay sao vậy!” Mạc Tuấn Nghị đau đến mức thẳng lưng lên, trong miệng thì mắng anh.

 

Nam nhân lại một lần nữa đâm thẳng vào bên trong cái bộ vị đã đẫm máu của cậu, lần này cũng không vội lộn xộn nữa, chỉ nhẹ nhàng nghiền nát ở động khẩu.

 

“Hmm… Tên khốn, rốt cuộc anh nổi điên cái gì chứ!” Mạc Tuấn Nghị bị anh trước sau dằn vặt đến mức thân thể khô nóng, không nhẫn nại được liền giãy dụa vòng eo.

 

“A, thật lãng.” Khinh bỉ nhìn cậu, nam nhân vươn tay nâng cằm cậu lên. Sắc mặt âm trầm hỏi: “Vừa nãy mới đi đâu lãng?” Hỏi xong liền thẳng lưng, tiến vào càng thêm sâu, còn ác liệt hung hăng đánh lên điểm nhạy cảm trong cơ thể Mạc Tuấn Nghị.

 

Mạc Tuấn Nghị bị anh đỉnh đến run rẩy, ngửa đầu rên rỉ. “A ~~~!”

 

“Trả lời tôi.” Nâng tay ác liệt nắm lấy bộ vị đã phấn chấn tinh thần của cậu, Tư Không Dực Dương hung hăng hạ thấp thắt lưng.

 

“A… Ưm… Cái… Cái gì…” Mạc Tuấn Nghị hai mắt mê man ngẩng đầu nhìn anh.

 

Híp mắt một cái, Tư Không Dực Dương cúi đầu, tiến tới liếm lên đôi môi đã rịn máu của cậu, “Vừa nãy cậu đi đâu.”

 

Mạc Tuấn Nghị sửng sốt, “Nhà… A! …”

 

Tư Không Dực Dương hung tợn trừng mắt, thiếu chút nữa đã nhe răng ra cắn cậu, “Tôi ở dưới lầu nhà cậu chờ tận 3 tiếng, cậu dám nói cậu ở nhà?”

 

Mạc Tuấn Nghị nổi giận, dùng sức kéo đầu nam nhân xuống, nâng nửa người trên lên dựa vào vai anh, dùng sức cắn lên cần cổ của nam nhân, “Ông đây trở về chỗ ba ông!” Rốt cuộc cậu cũng đã hiểu tại sao đang yên đang lành mà nam nhân lại loạn phát điên lên, có phải người này bị bệnh hay không a!

 

Tư Không Dực Dương bị cái cắn hung ác độc địa kia của cậu khiến cho sửng sốt, bất quá bộ vị nơi hai người kết hợp đã bị tiến vào càng sâu, hai tay nâng mông thịt của cậu lên áp sát vào xe, hai chân Mạc Tuấn Nghị quấn quanh hông của anh, hung hăng đỉnh lộng từ dưới lên trên.

 

“A… A… Ưm… Chính là chỗ đó… Nhanh lên đi…” Mạc Tuấn Nghị kiềm nén tiếng rên rỉ.

 

Tư Không Dực Dương nghe tiếng rên của cậu khiến cho tà hỏa xông lên não, giống như là muốn cắm xuyên qua người cậu, dùng sức bắt đầu đỉnh lộng.

 

“A a a ~~!” Một tiếng tiếng cao vút, Mạc Tuấn Nghị chỉ dựa vào phía sau liền đạt được khoái cảm.

 

Bị tràng thịt vừa ướt vừa mềm siết chặt lấy, Tư Không Dực Dương dùng lực đỉnh thêm vài cái, liền tiết vào chỗ sâu bên trong của cậu.

 

Cúi đầu liếc nhìn người đang tựa vào trong lòng mình thở dốc, Tư Không Dực Dương mở cửa xe ra thả cậu vào trong.

 

Mạc Tuấn Nghị nghiêng đầu, không nhìn tới mặt của nam nhân.

 

“Chậc, vừa làm xong liền trở mặt?” Tư Không Dực Dương ngồi vào chỗ tài xế, châm điếu thuốc.

 

Mạc Tuấn Nghị không thoải mái chuyển động thân thể, quay đầu trừng anh, “Anh phát điên cái gì?”

 

“Cậu về nhà sao không chịu nói sớm?” Anh cho rằng người này lại chạy đến quán bar tìm người qua đêm rồi chứ.

 

Mạc Tuấn Nghị có một loại xúc động muốn thổ huyết.

 

“Tại sao tôi đi về nhà lại phải nói cho anh biết? Anh cho mình là ai a? Tôi nói cho anh biết này Tư Không Dực Dương, chúng ta chỉ là bạn tình, nhất cử nhất động của tôi không cần phải khai báo lại với anh!” Cậu đã trêu ai ghẹo ai a, đau muốn chết hà!

 

“Bạn tình?” Nam nhân phì cười một tiếng, lạnh mặt xuống, “Xuống xe.”

 

Mạc Tuấn Nghị cười lạnh nhìn anh, “Sao rồi, con mẹ nó anh kéo tôi tới nơi này cưỡng gian, cưỡng xong rồi phủi mông đi mất? Tư Không Dực Dương anh cho tôi là MB, sẽ chu mông lên cho anh thao sao?”

 

Tư Không Dực Dương híp mắt nhìn cậu, bởi vì sự thô tục cùng khinh thường bén nhọn trong lời nói đó.

 

“Lẽ nào cậu đã quên, không phải lúc ban đầu chính cậu là người đã cầu xin tôi đến thao hay sao?” Giơ tay lên siết cằm Mạc Tuấn Nghị lại, Tư Không Dực Dương cười nhạt nhìn thẳng vào cặp mắt đang sắp bốc hỏa của cậu.

 

Mạc Tuấn Nghị thở hổn hển, trong cặp con ngươi màu đen kia hiện lên một tia ủy khuất khi bị người yêu thân mật nhục nhã, quay đầu lại hất tay của anh ra, mở cửa xe đi xuống. “Anh có thể cút đi, ông đây vừa thấy mặt của anh liền buồn nôn rồi.” Rầm một tiếng đóng cửa lại, Mạc Tuấn Nghị thẳng lưng đi bộ về.

 

Tư Không Dực Dương bị hành động của cậu khiến cho sửng sốt, hừ lạnh một tiếng, khởi động xe lái nhanh qua người cậu. Cho rằng anh không thể rời khỏi cậu ta hay sao? Cư nhiên lại bày đặt giận hờn này nọ?

 

Mạc Tuấn Nghị cắn răng, nhìn anh lái xe đi, mới chỉ một chút mà chân cứ như nhũn ra tê liệt ngồi xuống đất, hiện tại giữa hai chân một mảnh dính dấp hồ hồ, bộ vị bị xé rách càng là một mảnh trơn trượt, không cần nhìn cũng biết, tuyệt đối đang không ngừng chảy máu rồi.

 

Thở sâu, lấy điện thoại di động ra ấn ấn, cuối cùng mới phải bất đắc dĩ gọi cho Văn Nhân Minh Húc.

 

“Đại thiếu gia, cậu cũng không nhìn thử xem hiện tại đã mấy giờ rồi, không ngủ được a?” Văn Nhân Minh Húc nằm lỳ ở trên giường, cầm điện thoại di động nhắm mắt lầm bầm.

 

“Minh Húc, đến Tây Hải đón tớ đi.” Mạc Tuấn Nghị đứng dựa vào đèn đường ở một bên, chân của cậu đã mềm nhũn rồi.

 

Văn Nhân Minh Húc giật mình ngồi dậy, liếc nhìn đèn ngủ trên đầu, phải nhanh chóng một chút.

 

“Hơn nửa đêm cậu chạy đi ra ngoài chi vậy?” Nói là nói như vậy, y vẫn nhanh chóng xuống giường bắt đầu mặc quần áo.

 

“Bị chộp tới.” Mạc Tuấn Nghị thở dài, thật lòng cảm thấy hẳn là lúc đầu đầu óc mình có bệnh rồi, tìm ai không tìm lại đi trêu chọc ngay tên khốn đó!

 

Văn Nhân Minh Húc thở dài, cầm lấy chìa khóa xe đi ra cửa.

 

Vốn dĩ y chỉ cho rằng Tuấn Nghị không có lái xe đi mà thôi, kết quả khi y thấy cái người thảm hề hề đứng tựa vào cột đèn nhắm mắt, áo sơmi cũng bị xé rách, trên cổ còn sáng ngời vài vết hôn đỏ tím, với cả chiếc quần vàng nhạt kia, đến gần nhìn mới phát hiện, bên trên đã thấm máu, trong lòng y run lên một cái.

 

“Tuấn Nghị?” Văn Nhân Minh Húc tiến tới, nhẹ giọng gọi cậu.

 

Mạc Tuấn Nghị mở mắt ra, chớp chớp, “Đến rồi?” Thanh âm có chút khàn khàn, cậu có chút chóng mặt rồi.

 

“Đã xảy ra chuyện gì!” Trừng mắt, Văn Nhân Minh Húc khẩn trương đỡ lấy cậu.

 

Lắc đầu, “Không có gì cả.”

 

Không có gì? Sao nhìn thế nào cũng giống như bị cưỡng vậy a.

 

Đỡ cậu ngồi vào trong xe, Văn Nhân Minh Húc đưa cho cậu một chai nước, “Đến bệnh viện chứ?” Lỡ đâu mắc phải bệnh gì đó thì làm sao bây giờ.

 

Mạc Tuấn Nghị nghiêng đầu tựa vào lưng ghế dựa, “Không đi, về nhà.” Cậu không muốn đi mất mặt nữa đâu.

 

“Cậu đã như vậy rồi còn trực tiếp đi về nhà sẽ chết luôn đó a!” Quay đầu rống lên một tiếng.

 

Mạc Tuấn Nghị nhắm mắt lại, thản nhiên nói: “Ra nhà thuốc mua chút thuốc là được rồi.” Dù sao cũng không đến nỗi tệ như lần đầu tiên cùng nam nhân.

 

Nghe thấy ngữ khí không sao cả của cậu, thiếu chút nữa Văn Nhân Minh Húc đã giơ tay lên đánh cậu luôn rồi.

 

“Không phải lần đầu tiên?” Người này sao đến cả nhìn một cái cũng không chịu quan tâm vậy chứ? Hơn nữa dựa vào tính tình không chịu thua thiệt của cậu ấy, ai có thể khi dễ cậu ấy thành như vậy a.

 

Mạc Tuấn Nghị không nói lời nào, hiện tại đến cả nhếch môi lên cậu cũng không muốn.

 

Thấy cậu không muốn nói chuyện, hỏi cái gì cũng không chịu trả lời, Văn Nhân Minh Húc thở dài, một tay kéo lấy chiếc áo khoác từ phía sau ném lên người cậu, “Đắp lên.”

 

Mạc Tuấn Nghị bĩu môi, bọc kín lấy cả người mình lại. “Cảm ơn.”

 

Văn Nhân Minh Húc hừ lạnh một tiếng, quay đầu chăm chú lái xe.

 

Thời điểm ra khỏi đường Tân Hải, phía đối diện có một chiếc xe chạy tới, cái tốc độ kia, cọ một chút liền lướt qua xe họ. Văn Nhân Minh Húc bị dọa cho giật mình, nếu không phải nhờ y chạy từ từ, không chừng đã bị đụng trúng rồi, vừa định chửi người ta thì sửng sốt, quay đầu lại nhìn Mạc Tuấn Nghị, “Đó là xe của Dực Dương ca hả? Hơn nửa đêm còn chạy đến đây làm gì chứ?”

 

Mạc Tuấn Nghị mơ mơ màng màng, sau khi nghe thấy câu hỏi Văn Nhân Minh Húc thì sửng sốt, cười lạnh nói: “Vội đi tìm chết.”

 

Văn Nhân Minh Húc hồ nghi liếc nhìn cậu, sau đó đạp chân phanh lại, xe dừng ở ven đường.

 

“Không phải là anh ấy chạy tới đây tìm cậu đó chứ?” Tuy đang ở ngay bờ biển nhưng vẫn còn đèn đường chuyên biệt dành cho đại lộ.

 

Biểu tình của Mạc Tuấn Nghị trở nên cứng ngắc, “Đừng có nói nhảm!”

 

Càng nghĩ càng thấy hẳn là có chuyện như vậy, Văn Nhân Minh Húc nghiêng người sang nhìn cậu, “Một thân thương tích này của cậu cũng không phải là do anh ta tạo ra đó chứ?” Chậc chậc, nếu chuyện này là thật, như vậy y phải nhìn Dực Dương ca với cặp mắt khác xưa rồi, không nhìn ra anh ấy còn có sở thích chơi SM a.

 

“Đi nhanh đi.” Không muốn nhiều lời nữa, Mạc Tuấn Nghị nghiêng mặt sang một bên.

 

Nhíu nhíu mày, Văn Nhân Minh Húc không hỏi nữa, lái xe rời đi.

 

Sau khi Tư Không Dực Dương lái xe rời đi trở về công ty, vốn dĩ định xử lý văn kiện, nhưng tràn ngập trong đầu đều là đôi mắt ủy khuất của Mạc Tuấn Nghị, buồn bực đến nỗi không có cách nào xem vào thứ gì, cầm chìa khóa xe lên liền chạy trở lại tìm Mạc Tuấn Nghị. Không có biện pháp, chỗ đó cách thành phố một lộ trình rất xa, với cái tình huống kia của Mạc Tuấn Nghị, dù có đi tới hừng đông cũng không có khả năng về nhà được, anh là do hảo tâm nên mới đi đón cậu ta, chứ không phải là bởi vì lo lắng đâu à!

 

Kết quả tốt lắm, anh vội vã lái xe trở lại, nào có một bóng người nào ở đó.

 

Chưa từ bỏ ý định lại dạo qua một vòng dọc theo đường đi, vẫn không nhìn thấy người, lấy điện thoại ra gọi tới hỏi thử.

 

Mạc Tuấn Nghị cầm điện thoại di động đang không ngừng reo lên, cúp hai lần.

 

Đến lần thứ ba vừa muốn cúp máy tiếp, lại bị Văn Nhân Minh Húc đoạt mất, nghe máy, không đợi cậu ta kịp nói chuyện, ở phía bên kia đã gào lên.

 

“Mạc Tuấn Nghị con mẹ nó có phải cậu muốn chết không, còn dám cúp điện thoại của tôi! Không chịu đứng đó chờ, lại tìm tên nam nhân nào phát tao rồi!”

 

Thanh âm rất lớn, Mạc Tuấn Nghị cũng nghe thấy, sắc mặt trở nên tái nhợt.

 

Văn Nhân Minh Húc có chút xấu hổ, không biết có nên trả lời hay không, dù sao cũng là chuyện của hai người bọn họ, nếu như mình lại chen một chân vào không biết sẽ quậy thành cái dạng gì nữa đây.

 

Không nghe được thanh âm của Mạc Tuấn Nghị, hỏa khí của Tư Không Dực Dương liền cọ cọ tăng lên, rống giận: “Con mẹ nó ông đây trở lại đón cậu, bộ cậu chết rồi hả, ngay cả một câu cũng không chịu nói!”

 

Mạc Tuấn Nghị vươn tay cầm lấy điện thoại, đặt ở bên tai nhẹ giọng nói: “Hai ta đừng như vậy nữa, anh phiền tôi, tôi cũng chán ghét anh, cứ coi hôm như một lần cuối cùng, tôi không thể trêu vào anh nên tôi trốn đi còn không được sao!” Nói xong cậu liền cúp điện thoại.

 

Tư Không Dực Dương nghe xong cũng sửng sốt, dù có đáp lại thế nào thì người ta cũng đã sớm cúp điện thoại, tức giận đến mức anh một đấm một cái lên tay lái.

 

“F**k!”